Jul 12, 2024

KỂ CHUYỆN MA TRONG CHUYẾN DU LỊCH MÙA HÈ 2024 TẠI BẮC IRELAND - Anh Quân

Anh Quốc nổi tiếng với chuyện ma và những địa điểm có ma ám. Vương quốc sương mù có nhiều lâu đài cổ kính, các quán trọ cổ xưa, nằm ở những điểm lịch sử chiến trường chém giết, nay trở thành điểm du lịch. Các câu chuyện ma rất phổ biến rộng rãi ở truyền thống văn hoá Anh.

Khi nghe chuyện ma, mỗi cá nhân có phản ứng khác nhau. Có người sẽ nói chuyện vớ vẩn, làm gì có ma! Có người vừa nghe vừa sợ vì tin có ma. Có người nửa tin, nửa ngờ, vì được nghe chuyện ma nhưng chưa bao giờ thấy. Sau đây là câu chuyện ma mà chính nhóm chúng tôi chứng kiến trong một chuyến đi du lịch mùa hè năm 2024 vừa qua.

Nhóm chúng tôi gồm sáu người. Bốn người bạn thân từ Mỹ sang chơi, còn tôi và thằng con trai ở Anh làm tài xế và người hướng dẫn du lịch. Sau một tuần viếng thăm xứ Scotland, chúng tôi tiếp tục hành trình đến Belfast Bắc Ireland, lái xe đi thăm viếng khu vực nổi tiếng “Ghềnh Đá Đĩa Giant’s Causeway”. Chúng tôi thăm khu di sản thế giới, rồi lái xe về đến khách sạn khoảng 11:30 tối vào ngày 15 tháng 6 2024. Khách sạn có tên là Dobbins Inn, do bạn Linh đặt từ Mỹ. Linh nhớ lúc đặt phòng, trên internet có nói khách sạn này có ma, nhưng không để ý.

Khi ở quầy lễ tân nhận chìa khoá phòng, bạn Khanh bắt đầu có cảm giác lạnh người. Quán trọ dùng ánh đèn vàng loe lét nên không khí càng ảm đạm. Phía sau quầy tiếp tân là một bộ đồ giáp chiến binh vào khoảng 500-600 năm trước, càng làm cho Khanh tăng thêm sự bất an. 

Khanh và Linh ở cùng phòng. Khi vào phòng, như thường lệ, Khanh mở phone để xem tin nhắn, lúc đó mới giật bắn người khi đọc một loạt ba tin nhắn bằng tiếng Anh của chính mình, gởi đi vào lúc chiều, cho một người quen tên Vân ở Dallas. Cả ngày đi chơi, Khanh để phone trên xe, đâu có nhắn tin cho ai! Nguyên văn tin nhắn như trong tấm hình chụp màn hình phone dưới đây: 

chuyện ma - tin nhắn của Khanh

Ba tin nhắn đều viết bằng tiếng Anh. Điều khó hiểu là vì Khanh khi viết tin nhắn cho bạn Việt luôn luôn dùng tiếng Việt. Mà cách hành văn cũng không phải là thứ Anh ngữ Khanh thường sử dụng. 

Điều khó hiểu kế tiếp là Khanh vẫn chỉ gọi địa danh này là “Ghềnh Đá Đĩa”, chứ không biết đến cái tên chính xác của nó “Giant’s Causway”. Làm sao Khanh có thể viết được trong tin nhắn chi tiết này?

Thêm nữa, không có lý do gì Khanh nhắn tin cho Vân, một người quen ít liên lạc. Nếu có nhắn tin thì người đầu tiên Khanh liên lạc là con trai mình ở Virginia. 

Khanh càng thêm sợ…

Vì quên lấy password cho Wifi, Linh gọi xuống phòng tiếp tân thì không ai bắt máy. Thế là Linh và Khanh cùng đi xuống lễ tân để hỏi. Cả hai đều lấy làm lạ khi nhìn thấy nhân viên đứng ngay ở quầy, nhưng lại không bắt điện thoại. 

Khanh và Linh đi đến phòng của Hương & chị Khánh, hai người cùng đi trong đoàn để báo password Wifi. Theo bảng chỉ dẫn số phòng, Khanh rẽ phải, mở một cánh cửa ở hành lang. Bất thình lình, một sức mạnh vô hình giáng vào đầu Khanh, làm cho Khanh mất thăng bằng, đập mạnh vào cánh cửa làm nó mở tung, rồi theo đà đập mặt vào một cửa phòng cạnh cửa hành lang. Tiếng đập rất to. Linh đi ngay sau lưng Khanh như chết điếng khi nhìn thấy bạn té khuỵ xuống, bị choáng váng. Linh chưa kịp có phản xạ gì, thì Hương từ trong phòng nghe tiếng ồn mở cửa ra, chạy đến đỡ Khanh dậy. 

Khanh và Linh quay lại phòng để xem các thương tích trên mặt. Khuôn mặt Khanh bị xưng từ trán xuống phía bên má. Gò má bị trầy xước và một cục u bầm tím như hạt đậu phía đuối mắt trái. Lúc này, Khanh biết là mình bị ma phá. Mà chắc không phải là ma thường, có thể là quỷ. Vì chỉ có quỷ mới có thể tạo ra lực mạnh như vậy đuợc!

Khanh bắt đầu một tay ôm vết thương, miệng niệm “Nam Mô Cứu Khổ Cứu Nạn Quan Thế Âm Bồ Tát”. Sau 15 phút niệm, vết xưng trên mặt giảm đi, cảm giác sợ hãi bắt đầu tan biến.

Khanh bị ma phá trực tiếp bằng sức mạnh vô hình. Còn tôi gặp những điều cũng rất khó lý giải cho hợp lý. Tôi là dân chụp ảnh, cho nên trong những chuyến đi xa có những thứ không bao giờ quên mang: hai cái máy chụp hình, hai ống kính, 10 cục pin, hai cái ổ sạc pin , 20 cái thẻ nhớ. Chúng là các “vật bất ly thân”. 

Đêm chót ở ngôi làng khu vực khách sạn, Carrickfergus, tôi đi chụp một số ảnh. Sau khi chụp được một lô hình, tôi về khách sạn, chuyển tất cả hình ảnh từ thẻ nhớ qua ổ cứng. Lúc đó đã hơn 1 giờ đêm, tôi đi ngủ, máy labtop vẫn để trên bàn, cùng với túi đựng 20 cái thẻ nhớ. Sáng dậy dọn dẹp mọi thứ theo một cách tự nhiên vào túi xách, chắc chắn trên bàn không còn một thứ gì cả. Tôi còn để £5 trên bàn để tip cho người dọn phòng. Nhưng khi đến địa điểm thăm viếng kế tiếp là thành phố Dublin, vào khách sạn tôi không tìm thấy túi thẻ nhớ. Tìm hết trong túi xách và túi máy ảnh mà không thấy gì hết. Tôi vô cùng bực mình, vì đây là “vật bất ly thân” của dân chụp hình! Cả ngày tôi lái xe từ Belfast đến Dublin không hề đụng tới máy ảnh. Tôi liên lạc lại với khách sạn Dobbins Inn nhờ nhân viên tìm thử. Họ trả lời không có gì quên hết! 

Sau khi chuyến đi kết thúc, tôi vào internet để tìm hiểu thông tin, thì mới biết khách sạn tôi ở nổi tiếng là có ma!  

Carrickfergus là một ngôi làng nhỏ, cách thành phố Belfast 10 dặm. Vào thế kỷ 17 có một câu chuyện tình kết thúc bi thảm, nay trở thành một câu truyện truyền thuyết về người phụ nữ Elizabeth Dobblin (còn có tên gọi là Maud). Chồng của bà là Hugh Dobblin, thuộc một gia đình giàu có và nổi tiếng tại Carrickfergus. Gia đình ông có một ngôi nhà to lớn được xây cất từ thế kỷ 13, sau đó chuyển thành quán trọ, vừa làm nơi ở vừa là nơi kinh doanh. Đó chính là khách sạn Dobbins Inn.

Lâu đài Carrickfergus. Ảnh: Anh Quân

Chuyện ma lâu đài Carrickfergus

Chuyện kể bà Elizabeth Dobblin đã ngoại tình với người lính trẻ đẹp trai đóng quân tại lâu đài Carrickfergus, từ Dobbins Inn đi bộ hơn 5 phút là tới lâu đài. Khi người chồng phát hiện ra sự phản bội của vợ đã nổi cơn thịnh nộ, giết chết cả vợ và tình nhân bằng thanh kiếm của mình. Có người kể với chi tiết khác là Hugh bóp cổ vợ, và giết gã tình nhân bằng kiếm. Nhưng tất cả người trong làng đều nói mối tình này kết thúc trong bạo lực bi thảm. 

Sau khi bà Elizabeth bị giết, linh hồn của bà không được siêu thoát, luôn ám quán trọ này. Qua nhiều năm, khách và nhân viên kể lại một số hiện tượng huyền bí tại khách sạn như sau: 

-         Bóng Ma: Nhiều người nói thấy bóng hình một phụ nữ mặc trang phục cổ điển đi lại trong hành lang và các phòng của khách sạn.

-         Điểm Lạnh: Những điểm lạnh không giải thích được thường được cảm nhận, thường ở cùng những khu vực nơi có những lần nhìn thấy ma.

-         Tiếng Ồn Không Giải Thích: Những tiếng động lạ như tiếng bước chân, tiếng thì thầm và tiếng đập vang lên mà không có nguồn gốc rõ ràng.

-         Cảm Giác Bị Chạm: Một số người báo cáo cảm giác bị chạm vào mặt, hoặc bị đẩy khi không có ai ở xung quanh.

-         Đồ Vật Di Chuyển: Đôi khi các đồ vật tự di chuyển, hoặc được tìm thấy ở những nơi không phải được đặt.

Trước khi tôi viết lại câu chuyện ma này, tôi có liên lạc đến khách sạn, tường thật mọi chuyện xảy ra. Tôi có yêu cầu nhân viên quản lý xác nhận là quán trọ có linh hồn chưa siêu thoát của bà Elizabeth không? Cho đến này họ vẫn giữ im lặng. 

Giờ đây, đã trở về nhà, vượt qua nỗi sợ, chúng tôi lại thấy chuyến đi của mình trở nên trọn vẹn hơn. Đi du lịch ở Anh mà chưa gặp ma thì có thể xem như vẫn còn thiếu sót…

Anh Quân 

Jul 10, 2024

PORTREE VÀ BẾN CẢNG - Anh Quân


Portree là thị trấn lớn nhất và trung tâm hành chính của Isle of Skye, một trong những hòn đảo lớn nhất thuộc quần đảo Inner Hebrides của Scotland. Dưới đây là một số thông tin chi tiết về Portree:

Vị trí: Portree nằm ở bờ đông của Isle of Skye, được bao quanh bởi các vịnh nhỏ và vách đá. Thị trấn có cảng tự nhiên bảo vệ bởi những vách đá cao, tạo nên một cảnh quan đẹp mắt.

Lịch sử: Portree có nghĩa là "Cảng của Vua" (Port Rìgh trong tiếng Gaelic) và tên này xuất phát từ chuyến thăm của Vua James V của Scotland vào năm 1540. Thị trấn có một lịch sử lâu đời với nhiều câu chuyện và truyền thuyết liên quan đến nó.

Dân số: Portree có khoảng 2,000 cư dân, là nơi tập trung dân cư lớn nhất trên đảo.

Du lịch: Portree là điểm đến phổ biến cho du khách với nhiều khách sạn, nhà nghỉ, và nhà hàng. Thị trấn cũng có một số điểm tham quan nổi bật như:

Cảng Portree: Với những ngôi nhà màu sắc rực rỡ nằm dọc bến cảng, đây là nơi lý tưởng để đi dạo và thưởng thức cảnh quan.

Aros Centre: Một trung tâm văn hóa và giải trí, cung cấp thông tin về lịch sử và văn hóa địa phương, cùng với các buổi biểu diễn âm nhạc và kịch nghệ.

Scorrybreac: Một tuyến đường mòn đi bộ nổi tiếng, cung cấp tầm nhìn tuyệt đẹp ra biển và các vịnh nhỏ.

Hoạt động ngoài trời: Portree là điểm khởi đầu lý tưởng cho các chuyến phiêu lưu ngoài trời trên Isle of Skye. Các hoạt động phổ biến bao gồm leo núi, đi bộ đường dài, và khám phá các điểm tham quan thiên nhiên như Old Man of Storr, Quiraing, và Fairy Pools.

Cơ sở hạ tầng: Thị trấn có đầy đủ các dịch vụ và tiện ích cơ bản, bao gồm các cửa hàng, trường học, bệnh viện nhỏ, và các dịch vụ công cộng khác.

Sorley MacLean: Sorley MacLean là một trong những nhà thơ viết bằng tiếng Gaelic nổi tiếng nhất của Scotland. Ông sinh ra trên đảo Raasay gần đó và có một mối liên hệ chặt chẽ với Isle of Skye và Portree. MacLean đã đóng góp rất nhiều cho văn học Gaelic và là một nhân vật có ảnh hưởng lớn trong văn hóa Scotland.

Ian Anderson: Trưởng nhóm và ca sĩ của ban nhạc rock Jethro Tull, đã từng sống trên Isle of Skye và có mối liên hệ với Portree. Anderson là một nhân vật âm nhạc nổi tiếng và sự hiện diện của ông đã thu hút sự chú ý đến khu vực này.

- Anh Quân




NEIST POINT LIGHTHOUSE - Anh Quân


 

Neist Point Lighthouse, nằm ở phía tây của đảo Isle of Skye ở Scotland, là một trong những điểm du lịch nổi tiếng và thu hút du khách

Cảnh quan tuyệt đẹp:

• Vách đá dựng đứng: Những vách đá cao chót vót tạo nên một khung cảnh hùng vĩ và đầy ấn tượng, là nơi lý tưởng để chụp ảnh.

• Đại Tây Dương: Từ ngọn hải đăng, du khách có thể nhìn ra biển xanh bao la, tạo nên một tầm nhìn tuyệt đẹp, đặc biệt là vào lúc hoàng hôn.

Vào ngày đẹp trời là Địa điểm ngắm hoàng hôn:

• Hoàng hôn lãng mạn: Ngọn hải đăng Neist Point là một trong những địa điểm tốt nhất để ngắm hoàng hôn trên đảo Skye. Ánh nắng cuối ngày chiếu lên biển và vách đá tạo nên một cảnh tượng lãng mạn và kỳ ảo.

Lại đây sẽ thấy ngọn Hải Đăng 

•  Lịch sử:

• Neist Point Lighthouse được xây dựng vào năm 1909 bởi David Alan Stevenson, một thành viên của gia đình Stevenson nổi tiếng với nhiều thế hệ kỹ sư xây dựng ngọn hải đăng ở Scotland.

• Ngọn hải đăng này bắt đầu hoạt động vào năm 1910 và ban đầu sử dụng dầu hỏa trước khi chuyển sang điện.

•  Kiến trúc:

• Ngọn hải đăng cao khoảng 19 mét và có một tòa nhà phụ trợ cho những người quản lý.

• Ngọn hải đăng vẫn hoạt động tự động và không còn người quản lý sống ở đó nữa.

Đi bộ ở đây mệt lắm vì 

•  Đi bộ và leo núi: Khu vực xung quanh Neist Point cung cấp nhiều cơ hội đi bộ và leo núi, với những con đường mòn đẹp và phong cảnh tuyệt vời.

•  Thiên nhiên hoang sơ: Khám phá những vùng đất hoang sơ và tận hưởng sự yên bình của thiên nhiên là một trải nghiệm không thể bỏ qua khi đến đây.

Nếu đi đúng dịp thì sẽ thấy 

• Cá voi và cá heo: Khu vực này là một điểm lý tưởng để quan sát cá voi và cá heo. Du khách có thể thấy những chú cá heo bơi lội hoặc cá voi di cư qua vùng biển này.

• Chim biển: Neist Point là nơi sinh sống của nhiều loài chim biển, bao gồm cả chim puffin. Đây là một địa điểm tuyệt vời để xem chim và chụp ảnh chúng trong môi trường tự nhiên.

Neist Point Lighthouse không chỉ là một ngọn hải đăng có ý nghĩa lịch sử mà còn là một địa điểm tuyệt vời để khám phá vẻ đẹp thiên nhiên hoang sơ của Scotland.

- Anh Quân 







Jul 7, 2024

GALLRUS ORATORY - Anh Quân



Gallarus Oratory là một công trình kiến trúc tôn giáo cổ xưa nằm ở bán đảo Dingle, phía tây nam Ireland. Được cho là xây dựng từ thế kỷ thứ 7 đến thế kỷ thứ 9, Gallarus Oratory là một trong những ví dụ điển hình và được bảo tồn tốt nhất của kiến trúc nhà thờ sớm thời kỳ Cơ đốc giáo tại Ireland.

Kiến trúc

Gallarus Oratory được xây dựng theo kiểu dáng giống một chiếc thuyền lật ngược, với các bức tường làm từ đá xếp khít nhau mà không cần dùng vữa. Kỹ thuật xây dựng này đã giúp cho công trình vẫn còn nguyên vẹn và chống chịu được thời gian suốt hàng thế kỷ. Kết cấu đơn giản với hình chữ nhật, có một cửa nhỏ ở mặt phía tây và một cửa sổ nhỏ hướng về phía đông, nơi mà ánh sáng bình minh có thể chiếu vào bên trong.

Ý nghĩa tôn giáo và lịch sử

Oratory là một từ Latin có nghĩa là "nhà cầu nguyện". Gallarus Oratory có thể đã được sử dụng như một nơi cầu nguyện hoặc nơi ẩn tu cho các tín đồ Cơ đốc giáo sớm. Mặc dù không có nhiều tài liệu lịch sử cụ thể về việc sử dụng của nó, công trình này thường được liên kết với thời kỳ mà Cơ đốc giáo bắt đầu bén rễ và phát triển mạnh mẽ ở Ireland.

Truyền thuyết và khám phá

Theo truyền thuyết địa phương, Gallarus Oratory là nơi mà các tín đồ Cơ đốc giáo đến để tìm kiếm sự tha thứ và bình yên. Nếu ai đó đến nơi này và thành tâm cầu nguyện, mọi tội lỗi của họ sẽ được tha thứ.

Du lịch và bảo tồn

Ngày nay, Gallarus Oratory là một điểm du lịch hấp dẫn, thu hút nhiều du khách đến khám phá và tìm hiểu về lịch sử cũng như kiến trúc độc đáo của nó. Công trình này đã được bảo tồn và duy trì một cách cẩn thận để giữ nguyên vẹn vẻ đẹp và giá trị lịch sử của nó.

Gallarus Oratory không chỉ là một công trình kiến trúc độc đáo mà còn là biểu tượng của tinh thần tôn giáo và văn hóa lâu đời của Ireland. Sự tồn tại của nó là minh chứng cho tài năng và sự khéo léo của những người thợ xây dựng cổ xưa, cũng như lòng tin và sự kiên định của những tín đồ Cơ đốc giáo sớm tại vùng đất này.

- Anh Quân 


VÁCH ĐÁ MOHER - CLIFFS OF MOHER - IRELAND - Anh Quân


Chúng tôi đến vách đá Moher , thời tiết mưa gió nên chụp những tấm ảnh với ánh sáng không được đẹp cho lắm.

Vách đá Moher (Cliffs of Moher) là một trong những điểm tham quan thiên nhiên nổi tiếng nhất tại Ireland. Nằm ở bờ biển phía tây nam của quận Clare, vách đá Moher kéo dài khoảng 8 km dọc theo bờ Đại Tây Dương và đạt độ cao tối đa khoảng 214 mét tại điểm cao nhất của chúng.

Đặc điểm nổi bật

Cảnh quan hùng vĩ: Vách đá Moher nổi bật với những mỏm đá vươn cao, tạo nên một cảnh quan ngoạn mục và đầy ấn tượng. Từ đây, du khách có thể ngắm nhìn toàn cảnh Đại Tây Dương, dãy núi Maumturks và Twelve Bens ở phía bắc, cũng như quần đảo Aran.

Đa dạng sinh học: Khu vực này là nơi sinh sống của nhiều loài chim biển, bao gồm các loài hiếm như chim puffin, chim hải âu, và chim fulmar. Do đó, vách đá Moher cũng là điểm đến lý tưởng cho những người yêu thiên nhiên và chim chóc.

Tháp O'Brien: Tháp O'Brien được xây dựng vào năm 1835 bởi Sir Cornelius O'Brien, một nhà quý tộc địa phương. Tháp này cung cấp một vị trí quan sát tuyệt vời cho du khách muốn chiêm ngưỡng toàn cảnh vách đá và vùng biển xung quanh.

Điện Ảnh :

Vách đá Moher đã trở thành bối cảnh cho nhiều bộ phim nổi tiếng nhờ vẻ đẹp hùng vĩ và hoang sơ của nó. Dưới đây là một số bộ phim đáng chú ý đã được quay tại đây:

Harry Potter và Hoàng tử Lai ( Harry Potter and the Half-Blood Prince (2009)): Trong phần thứ sáu của loạt phim Harry Potter, vách đá Moher được sử dụng làm bối cảnh cho cảnh mà Harry Potter và Albus Dumbledore đến tìm kiếm một trong những Horcrux của Voldemort. Những cảnh quay trên bờ biển và vách đá tạo nên một bầu không khí kỳ bí và căng thẳng.

The Princess Bride (1987): Bộ phim kinh điển này có một số cảnh quay tại vách đá Moher, được dùng để làm bối cảnh cho "Cliffs of Insanity". Nhân vật chính phải leo lên những vách đá thẳng đứng để trốn thoát khỏi kẻ địch, tạo nên một cảnh quay đầy kịch tính và hấp dẫn.

Leap Year (2010): Bộ phim hài lãng mạn này có sự tham gia của Amy Adams và Matthew Goode. Một số cảnh quay trong phim diễn ra tại vách đá Moher, mang lại cho bộ phim những khung cảnh lãng mạn và đẹp mắt của bờ biển Ireland.

Ryan's Daughter (1970): Bộ phim này của đạo diễn David Lean cũng có một số cảnh quay tại vách đá Moher. Mặc dù không nổi tiếng như những bộ phim khác trong danh sách, nhưng Ryan's Daughter đã khai thác tối đa vẻ đẹp tự nhiên của vách đá Moher để làm nổi bật bối cảnh của câu chuyện.

The Mackintosh Man (1973): Một bộ phim gián điệp với sự tham gia của Paul Newman, vách đá Moher đã xuất hiện trong một số cảnh quay, góp phần tạo nên bối cảnh ly kỳ và hấp dẫn cho câu chuyện.

Irish Wish (2024)

Những bộ phim này đã góp phần làm tăng sự nổi tiếng của vách đá Moher, biến nơi đây trở thành một điểm đến hấp dẫn không chỉ với khách du lịch mà còn với các nhà làm phim trên toàn thế giới.

Bảo tồn và bảo vệ

Do lượng du khách đông đảo, việc bảo vệ và bảo tồn vách đá Moher là rất quan trọng. Các biện pháp bảo vệ môi trường và quản lý du lịch bền vững đã được áp dụng để đảm bảo rằng vẻ đẹp thiên nhiên này sẽ được duy trì cho các thế hệ tương lai.

Vách đá Moher không chỉ là một điểm đến du lịch nổi tiếng mà còn là một biểu tượng của vẻ đẹp thiên nhiên hoang sơ và hùng vĩ của Ireland. Du khách đến đây không chỉ để chiêm ngưỡng cảnh quan tuyệt đẹp mà còn để cảm nhận sự hùng vĩ và mạnh mẽ của thiên nhiên.

- Anh Quân



QUÁN TRỌ DOBBLINE - LINH HỒN MAUD - Anh Quân


Anh quốc là một quốc gia có nhiều câu chuyện ma và những địa điểm có ma ám,  lý do là vì bắt nguồn từ lịch sử kéo dài hàng ngàn năm và đầy phức tạp, từ đó đã tích luỹ được một số lượng câu chuyện huyền bí và truyền thuyết. 

Khi đến Anh quốc sẽ thấy nhiều lầu đài cổ kính vẫn còn tồn tại đến ngày hôm nay, các quán trọ cổ xưa bình thường hoạt động, những điểm lịch sử như chiến trường chém giết nhau và hành quyết nay trở thành điểm du lịch thăm viếng , còn các toà nhà cũ hay quán trọ nhìn thấy âm u khi hoàng hôn mà trong quá khứ có sự kiện bi thãm . Từ đó có những truyền thuyết và câu chuyện về hiện tượng siêu nhiên xảy ra tự nhiên trong đời sống mà có tính chất đặc biệt , huyền bí mà khoa học chưa thể giải thích bằng định luật

Các câu chuyện ma rất phổ biến rộng rãi văn hoá dân gian và truyền thống văn hoá Anh. Chúng đã được truyền qua nhiều thế hệ tại các khu vực có những câu chuyện huyền bí trở thành độc đáo, sống động và đầy hấp dẫn từ đó nước Anh trở thành điểm nóng cho các câu chuyện ma.

Khi kể chuyện ma thì từng mỗi cá nhân có một phản ứng khác nhau. Có người sẽ nói chuyện vớ vẩn, làm gì có ma. Có người vừa muốn nghe mà lại sợ vì tin có ma. Có người nửa tin và nửa ngờ vì nghe được nghe chuyện ma nhưng chưa thấy ma thì không biết nên tin hay không tin. Có một điều Ma thuộc thế giới tâm linh của con người bởi vậy đi bất cứ đâu trên thế giới thì sẽ luôn được nghe chuyện ma. Thường được các câu chuyện ma được nghe là từ cái chết oan ức, người mất không siêu soát và vương vấn tại địa điểm hay khu vực đó. 

Carrickfergus là một cái làng nhỏ, cách thành phố Belfast  10 dặm (khoảng 16 cây số)  – thủ phủ của Bắc Ái Nhĩ Lan (Northern Ireland) , thuộc Liên hiệp Anh thì vào thế kỷ 17 có một câu chuyện tình với kết thúc bi thảm và giờ trở thành một câu truyện truyền thuyết về người phụ nữ Elizabeth Dobblin ( còn tên gọi là Maud). Chồng của bà là Hugh Dobblin của một gia đình giàu có và nổi tiếng tại Carrickfergus. Gia đình ông sở hữu một ngôi nhà to lớn được xây cất từ thế kỷ 13, sau đó ông xây cất ngôi nhà thành quán trọ vừa làm nơi ở vừa là nơi kinh doanh. Cho đến ngày hôm nay vẫn còn là quán trọ mang tên Dobblins Inn. 

Chuyện kể như sau bà Elizabeth Dobblin đã ngoại tình với người lính trẻ đẹp trai đang đóng quân tại lâu đài Carrickfergus, từ quán trọ Dobblin là nhìn thấy lâu đài này trong tầm mắt và đi bộ hơn 5 phút là tới lâu đài. Khi ông Hugh phát hiện ra sự phản bội của vợ đã nổi cơn thịnh nộ và giết chết cả vợ và cả tình nhân của vợ bằng thanh kiếm của mình. Có người kể với chi tiết khác là Hugh bóp cổ vợ mình và giết tình nhân bằng thanh kiếm, nhưng tất cả người trong làng đều nói mối tình ngoại tình này kết thúc thật là bạo lực và bi thãm, đưa đến kết quả là tội ác mặc dù trong đó có hành động đam mê và sự phản bội . Ngoài ra có một tin đồn vì từ nhà trọ Dobblin đến lâu đài Carrickfergus không xa, nên có đường hầm bí mật giấu sau lò sưởi, nối từ quán trọ đến lâu đài, và cặp đôi đã sử dụng nó trong các cuộc hẹn hò. Tuy nhiên, đến giờ không ai nói tới đường hầm này, mà chuyện xảy ra tại lò sưởi thì có chuyện để kể. 

Sau khi bà Elizabeth qua đời , thì linh hồn của bà không được siêu thoát, luôn ám ảnh quán trọ này. Qua nhiều năm, khách và nhân viên đã kể lại hiện tượng siêu nhiên và huyền bí là vì linh hồn của bà vẫn còn bất an , không được yên ổn vì cái chết của mình năm xưa: 

·      Bóng Ma: Nhiều người tuyên bố đã thấy bóng hình một phụ nữ mặc trang phục cổ điển đi lại trong hành lang và các phòng của quán trọ.

·      Điểm Lạnh: Những điểm lạnh không giải thích được thường được cảm nhận, thường ở cùng những khu vực nơi có những lần nhìn thấy bóng ma.

·      Tiếng Ồn Không Giải Thích: Những tiếng động lạ như tiếng bước chân, tiếng thì thầm và tiếng đập vang lên mà không có nguồn gốc rõ ràng.

·      Cảm Giác Bị Chạm: Một số người báo cáo cảm giác bị chạm vào hoặc bị đẩy khi không có ai ở xung quanh.

·      Đồ Vật Di Chuyển: Đôi khi các đồ vật tự di chuyển hoặc được tìm thấy ở những nơi không phải ban đầu đặt.

Các địa điểm hay có bóng của Maud và tình nhân hay xuất hiện

Ngoài ra bóng hình này cũng hay đi qua khu lễ tân và tiến về lò sưởi. Có người kể cũng thấy bóng người lính trẻ đi dạo hành lang và đi phía lò sưởi.

Phòng số 6 và 21 : Hai Phòng này thường được nhắc đến là điểm nóng cho các hoạt động siêu nhiên. Khách ở đây đã kể lại nhiều lần gặp gỡ với linh hồn của Maud.

Ngoài ra các thành viên của nhân viên cũng đã gặp phải những trải nghiệm ma quái, với cảm giác lo lắng đặc biệt ở phòng 21. Cảm giác này trái ngược với những lời thuật lại đều nói về một linh hồn nữ hiền lành, vì vậy có thể có một năng lượng khác, xấu xa hơn, đang hoạt động. Các vị khách cũng đã kể về "một bầu không khí rõ ràng" trong căn phòng này.

Một người phục vụ kể lại là đã bị một vật nhỏ (được cho là một đồng xu) ném trúng khi đang bày bàn trong nhà hàng vắng vẻ, và một người đầu bếp đã kể bị kéo dây đeo tạp dề và chứng kiến nồi chảo bị xáo trộn bởi những bàn tay vô hình trong nhà bếp của họ.

Dobbins Inn đã đón nhận câu chuyện linh hồn xuất hiện của Maud . Các nhân viên rất am hiểu về câu chuyện của Maud và thường sẵn lòng chia sẻ với những khách tò mò. Bầu không khí lịch sử của quán trọ thêm vào sự hấp dẫn rùng rợn, khiến nó trở thành điểm đến phổ biến cho những người quan tâm đến câu chuyện ma và hoạt động siêu nhiên.

Nhóm chúng tui gồm 6 người, sau một tuần viếng thăm xứ Scotland và tiếp tục cuộc hành trình du lịch hòn đảo Ireland. Anh quốc và Ireland cách nhau một cái biển có tên gọi là biển Irish. Nếu đi bằng xe hơi từ Scotland đi phà qua biển , chọn hai bờ gần nhất thì khoảng cách là 12 miles, nhưng chúng tui đi bằng máy bay từ thủ phủ Edingburg – Scotland, tưởng là nhanh , mà không ngờ là một điều không may xảy ra cho chúng tui là máy bay không khởi hành đúng giờ , đi muộn mất 2 tiếng làm chúng tui không kịp lấy xe thuê khi đến Belfast (thủ phủ của Bắc Ái Nhĩ Lan) , đây cũng bắt đầu điềm không may xảy ra trong ngày và chúng tui gặp những gì từ thế giới huyền bí, mà không giải thích được bằng khoa học. 

Sau giải quyết mọi thứ không may, chúng tui phải thuê một chiếc xe 7 chỗ khác để tiếp tục cuộc hành trình tại Ireland. Tui thì vẫn còn bực mình với cách làm việc không chuyên nghiệp của hãng cho thuê xe, nhưng có bạn Linh kế bên có những lời khuyên để “quẳng đi bực bội”, bạn luôn bình tỉnh nói với tui quan trọng là chuyến đi chơi vui, bỏ hết ưu phiền vì khi mọi thứ giải quyết được bằng tiền bạc thì không xem đó là gánh nặng. 

Theo chương trình của chúng tui là khi lấy được xe là sẽ lái xe đi thăm viếng khu vực nổi tiếng ở Bắc Ái Nhĩ Lan là “Ghềnh đá đĩa Giant’s Causeway”. Chúng tui thăm viếng khu di sản thế giới trong vài tiếng đồng hồ và rời đi khoảng 9 giờ tối. Vào lúc này là trời mùa hè tại Ái Nhĩ Lan chỉ mới bước vào hoàng hôn, sau 10 giờ đêm trời chạng vạng. Chúng tui đi theo hướng dẫn của “Gu Gu” để về khách sạn. Bạn tui mới chọn đường làng để đi, bình thường đi vào ban ngày thì đường làng rất đẹp vì nhìn được các cánh đồng và các ngôi nhà lá xây cất theo phong cách đồng quê tuyệt đẹp , y như trong chuyện cổ tích, nhưng đến lúc bầu trời buớc vào màn đêm thì việc lái xe không còn thích thú , nhất là đường làng tại Ireland rất hiếm thấy những cột đèn điện hai bên đường,  việc lái xe càng khó khăn khi đến những con đường để quẹo trái và quẹo phải vì bị cây cối che mất lối đi. Chúng tui cứ lái xe , cứ thỉnh thoảng đi ngang qua một căn nhà của dân địa phương, ánh đèn trong nhà của họ hắt ra, nhờ đó tui có một cảm giác an toàn trên các con đường làng hoang vắng. Tuy nhiên tui cảm giác đường đi sao mà quá xa, vậy mà tui cứ đùa giỡn theo các phim ma Hong Kong là bọn mình cứ lái thì tự nhiên có một bóng trắng xuất hiện thì sao nhỉ , còn không đi ngang qua một cái cây cổ thụ thì có bóng trắng treo tòn teng thì có ai sợ không ? Rồi tui còn đùa dai hơn nữa là theo các phim kinh dị của Mỹ là chiếc xe bọn tui sẽ bị như các cuốn phim “Wrong Turn” hay “The hills have eyes”  thì sẽ bị lạc vào một nơi gặp kẻ giết người để ăn thịt. 

Chúng tui đến khách sạn sau 10.30 giờ đêm. Bạn Linh đặt đúng Quán Trọ Dobblins. Lúc đó cả nhóm chúng tui không hề biết gì về quán trọ này cả và nhất là câu chuyện linh hồn không siêu thoát Elizabeth Dobblin. Sau đây tui chỉ kể những gì xảy ra đến chúng tui, còn tin hay không tin tuỳ theo người đọc và nhận định từng cá nhân. 

Khi ở phòng lễ tân nhận chìa khoá phòng thì bạn Khanh đã có một cảm giác lạnh người, mà quán trọ lại dùng ánh đèn vàng leo lét nên nhìn chung quanh càng ảm đạm, phía sau quày lễ tân là một bộ đồ giáp của người cựu chiến binh vào khoảng 500-600 năm về trước, càng làm cho bạn Khanh bị tăng thêm sự bất an trong tâm. 

Hai bạn Khanh- Linh đi lên gác để vào phòng, nhìn phía bên phải có 2 khung cửa hình chóp với kính màu ghép, nhìn liếc qua xuyên qua cửa là một sự tối tăm và các bạn thật sự thấy có một cái gì lo sợ . Khi vào phòng như thường lệ là bạn Khanh mở mạng xã hội để xem có ai gởi tin nhắn, bạn ta sửng người ra,  khó lý giải khi đọc một hàng tin nhắn được gởi từ máy điện thoại của bạn ta vào lúc 17:03 đến một người bạn tên Vân ở Texas Hoa Kỳ. 

“Tớ  sẽ đến Giant’s Causeway khoảng 18:03. Tớ sẽ cho bạn biết nếu tớ đến muộn” 

“Tớ cập nhật thông tin là giờ đến Giant’s Causeway vào khoảng 18:09”

“Tớ sắp đến Giant’s Causeway rồi đó”.

-       Ba tin nhắn đều viết bằng tiếng Anh, đây là một điều khó hiểu vì Khanh ở Việt Nam lâu năm, khi viết tin nhắn cho một người bạn Việt Nam thì sẽ có phản ứng dùng tiếng Việt liên lạc chứ sẽ không bao giờ xài tiếng Anh. Với cách hành văn viết tiếng Anh của Khanh sẽ không viết đầy đủ như đoạn tin nhắn. 

-       Điều kế tiếp là Khanh chỉ biết đi tới “Ghềnh đá đĩa” sẽ không nghỉ đến cái tên “Giant’s Causway” , ngay khi mới đến nơi Khanh chỉ nói cái “Ghềnh đá đĩa” này xem ra còn thua cái Phú Yên ở Việt Nam. Vì vậy Khanh sẽ không thể nào viết được địa danh và cho đúng chánh tả từ “Giant’s Causway”.

-       Tiếp theo không có lý do gì cho Khanh nhắn tin như thế này cho người bạn tên Vân, vì đây là người không cần viết báo cáo mình đang ở đâu. Nếu có nói thì người đầu tiên Khanh phải nghỉ đến con trai mình ở Hoa Kỳ. 

-       Thêm nữa người bạn tên Vân không hề biết là Khanh đi đến Ireland, mà có thể bạn Vân cũng không hình dung ra được cái hòn đảo Ireland ở đâu, thì càng không biết “Giant’s Causeway” là nơi nào. 

-       Ngày hôm sau , Khanh có liên lạc với Vân ở Mỹ và Vân nói hoàn toàn không hiểu về nội dung ba tin nhắn này. 

Bạn Khanh trở nên sợ hãi khi ở trong quán trọ này, có một cảm giác là người thế giới bên kia còn vương vấn nơi này. Hai bạn quên lấy mã số cho WIFI , Linh gọi xuống phòng lễ tân thì không ai bắt máy, thế là bạn Linh xuống nhà để hỏi mã số nhưng Khanh trong lòng có mối lo sợ nên đi theo Linh xuống nhà. Cả hai bạn đều lấy làm lạ khi nhìn thấy nhân viên lễ tân đứng ở quầy tiếp hai người khách, mà sao bắt điện thoại của hai bạn gọi xuống. 

Khanh và Linh đi lên gác hai để  đến phòng bạn Hương, đi theo bảng chỉ dẫn số phòng, Khanh mới rẻ bên phải thấy một cánh cửa , như bình thường Khanh chỉ cần nhẹ nhàng đẩy cánh cửa đi qua, không cần dùng sức mạnh tay để mở cửa, bạn Linh đi phía sau, không hề có một động tác nào đụng vào Khanh, dưới chân không có một chướng ngại vật nào, thì một sức mạnh vô hình giáng vào đầu Khanh, làm cho bạn ta mất thăng bằng đập mạnh vào cánh cửa, mở tung ra, theo trớn đập mặt vào một cửa phòng cách cánh cửa khoảng chừng 50 cm. Tiếng đập mạnh rất to, bạn Linh đứng phía sau nhìn thấy mọi sự việc, đứng chết điếng, khi nhìn thấy Khanh té khuỵ xuống, lúc đó Khanh hoàn toàn bị xây xẩm và choáng váng, đau điếng không thể tự đứng dậy. Bạn Linh chưa kịp đỡ Khanh, thì Hương trong phòng nghe tiếng ồn mở cửa ra và đỡ Khanh dậy. 

Khanh và Linh quay lại phòng, để xem các thương tích trên mặt, khuôn mặt bị xưng từ trán xuống phía bên má. Gò má bị trầy xước và một cục u bầm tím như hạt đậu phía đuối mắt trái. Khanh cảm thấy đây không còn là Ma mà là Quỷ vì chỉ có Quỷ thành tinh lâu năm thì mới có một cái lực mạnh bạo vô hình như vậy đuợc. Sau đó Khanh một tay ôm viết thương và niệm “Nam mô cứu khổ cứu nạn Quan Thế Âm Bồ Tát”, một điều kỳ diệu xảy ra, sau 15 phút niệm thì vết xưng trên mặt giảm đi, cảm giác sợ hãi trong lòng Khanh bị tan biến. Qua hôm sau cục u ở đuôi mắt bị tan biến. Ngoài ra có một điều khó hiểu là hai bạn Linh – Khanh sạc cục pin dự phòng, ánh đèn máy sạc luôn chớp là nhận sạc, lúc cắm vào là 44% nhưng suốt một đêm, vào buổi sáng vẫn là 44% , rồi sau đó mới chịu sạc pin.  

Bạn Khanh bị trực tiếp gặp sức mạnh vô hình. Còn tui và bạn Hương gặp một điều cũng rất khó lý giải cho hợp lý. 

Vào sáng ngày kế tiếp, bạn Hương đi mua tờ báo ở tiệm kế bên, bạn ta trả tiền bằng thẻ tín dụng, khi vào lại quán trọ, thì người nhân viên khách sạn đưa cho Hương cái thẻ tín dụng của Hương, mặc dù Hương nhớ là mình có lấy lại thẻ tín dụng sau khi mua báo, thì tại sao người nhân viên lại biết cái thẻ này của Hương để trao lại, nhất là các nhân viên khách sạn chỉ biết người đặt phòng là bạn Linh. 

Về phần tui, những chuyến đi xa như vậy thì việc chụp ảnh là một điều tui yêu thích. Mọi thứ có thể quên, chứ hai cái máy chụp hình, hai ống kính , 10 cục pin , hai cái ổ xạc pin , 20 cái thẻ nhớ và cái cây chụp hình là không thể quên, y như là các vật bất ly thân. 

Đêm chót ở ngôi làng  Carrickfergus, tui cố đi chụp một số ảnh về đêm, tui đứng kế bên lâu đài chụp hình khá lâu, mọi thứ chung quanh tui vào lúc 11 giờ đêm vô cùng im lặng, không một bóng người. Lúc đó tui không biết câu chuyện anh chàng lính đẹp trai của lâu đài và cô Elizabeth, có nhiều tin đưa ra là thỉnh thoảng về đêm là có hình bóng anh lính này đi lại trong lâu đài. Nói thiệt lúc đó tui mà biết chuyện này thì chẳng bao giờ đứng đó mà chụp hình nghệ thuật về đêm. 

Sau khi chụp được một lô hình là tui về khách sạn, chuyển tất cả hình ảnh từ thẻ nhớ qua cái ổ cứng. Tui chỉnh một vài tấm hình tải lên Facebook xem cho vui. Lúc đó đã hơn 1 giờ đêm, tui đi ngủ , máy labtop vẫn để trên bàn, cùng với túi đựng 20 cái thẻ nhớ.

Sáng dậy tui dọn dẹp mọi thứ theo một cách tự nhiên vào túi xách, thật ra lúc đó tui không nhớ được là có cất 20 thẻ nhớ vào túi chụp hình không ? nhưng tui nhìn trên bàn không còn một thứ gì cả. Tui có để £5 trên bàn là cám ơn người dọn phòng. 

Khi đến thành phố Dublin, vào khách sạn tui không tìm thấy túi thẻ nhớ, tui tìm hết trong túi xách và túi máy ảnh mà không thấy gì hết, tui vô cùng bực mình vì đây là thứ quan trọng cho việc chụp hình làm sao có thể mất. Mà cả ngày tui lái xe từ Belfast đến Dublin không hề đụng tới máy chụp ảnh. 

Tui mới tức tốc liên lạc với khách sạn Dobblins nhờ nhân viên tìm là tui có để quên trong phòng không ? và họ trả lời không có gì quên hết. 

Ngoài ra lúc tui xạc pin trong 2 ngày ở khách sạn này thì luôn nghe âm thanh như chặp điện, tui không để ý cho lắm, nhưng khi tới Dublin thì ổ xạc pin 4 chấu của tui bị hư , đây là một điều bực mình nữa vì cái ổ xạc của tui rất tốt, vì hư như vậy thì làm sao xạc cho pin chụp hình. May con trai tui để một cái cắm điện cho tui, và sau đó tui phải đi mua thêm thẻ nhớ. Thường mua thẻ nhớ trên Amazon là rẻ nhất , giờ phải mua ở tiệm chụp hình là bị chặc chém mà phải chấp nhận thôi. 

Nhiều chuyện xảy ra đến nhóm chúng tui, khó mà giải thích, sẽ có người đọc không tin những chuyện tui viết ra, cho là chuyện vớ vẩn, thời buổi này làm gì có MA. Cá nhân tui không giải thích được, nhưng bạn Khanh và Hương kể chuyện xảy ra thì tui tin vì một điều dễ hiểu là hai bạn đó đâu cần chế chuyện làm gì. Sau đó tui mới vào Internet – mạng xã hội để thăm dò về quán trọ Dobblins thì nhiều câu chuyện về linh hồn “Maud” được kể lại, có những nhóm trẻ đã thuê phòng 21 để ngủ và để xem có gì xảy ra cho họ không? 

Vài ngày trước tui viết một lá thư về quán trọ Dobblins, tường thật mọi chuyện xảy ra cho nhóm chúng tui. Tui có yêu cầu người nhân viên quản lý xác nhận là quán trọ có linh hồn chưa siêu thoát của bà Elizabeth không? Và có đúng những câu chuyện đã ghi trên mạng xã hội không ? và đến giờ họ giữ im lặng, chắc để tui viết vào trang đóng góp ý kiến quá… Có lẽ tui dịch qua tiếng Anh, còn câu khách cho khách sạn chăng thì không biết nhưng tất cả một kỷ niệm đáng nhớ của nhóm chúng tui khi thăm hòn đảo Ireland nơi có nhiều lịch sử và nhất có liên quan đến đất nước Hoa Kỳ. 

- Anh Quân 



GUINNESS SIGNS A LEASE FOR 9000 YEARS – HỢP ĐỒNG THUÊ NHÀ 9000 NĂM - Anh Quân

Khi đến thăm xưởng sản xuất bia Guiness (bia đen) tại St James’s Gate, Dublin – Ireland , tui nhìn thấy hợp đồng thuê nhà được trưng bày ở giữa sảnh trung tâm. Ông Arthur Guiness người sáng lập ra hãng bia này, lúc đó ở tuổi 34 đã thương lượng với chủ đất để ký hợp đồng thuê 9,000 năm cho nhà máy bia Guinness là điều rất đặc biệt và đã gây ra nhiều tò mò. Hợp đồng thuê được ký vào ngày 31tháng 12 năm 1759, với £100 tiền cọc và giá thuê hàng tháng là £45. Tuy nhiên, lý do cụ thể tại sao Arthur Guinness lại chọn con số chính xác là 9,000 năm để thuê thay vì các khoảng thời gian dài khác như 5,000 hoặc 6,000 năm không được ghi chép chi tiết. Dưới đây là một số lý do và cân nhắc có thể giải thích cho quyết định này:

1. Biểu tượng và Sự tự tin: Hợp đồng thuê 9,000 năm có thể tượng trưng cho mức độ tự tin và tham vọng phi thường. Đây là một tuyên bố mạnh mẽ, thể hiện ý định của Guinness là xây dựng một di sản lâu dài. Thời hạn hợp đồng dài như vậy là cách để cho thấy nhà máy bia có ý định trở thành một phần vĩnh viễn của Dublin và ngành công nghiệp bia.

2. Thương lượng và Lợi thế: Có thể con số chính xác 9,000 năm xuất phát từ các cuộc thương lượng giữa Arthur Guinness và chủ đất. Bằng cách đồng ý với hợp đồng thuê dài như vậy, Guinness đảm bảo một mức giá thuê cố định và rất thuận lợi, điều này có lợi cho việc lập kế hoạch tài chính lâu dài và sự ổn định.

3. Bối cảnh lịch sử: Trong thế kỷ 18, các hợp đồng thuê dài rất phổ biến, đặc biệt đối với các doanh nghiệp quan trọng. Mặc dù 9,000 năm là thời gian cực kỳ dài, nhưng nó có thể được xem như một cách để đảm bảo sự liên tục qua nhiều thế hệ mà không gặp rủi ro về việc đàm phán lại hợp đồng thuê hay gián đoạn.

4. Yếu tố độc đáo trong tiếp thị: Thời hạn hợp đồng thuê đặc biệt này trở thành một phần của lịch sử và câu chuyện tiếp thị của Guinness. Nó biến thành một giai thoại lịch sử độc đáo, nhấn mạnh tầm nhìn dài hạn và sự cống hiến của nhà máy bia, điều này có thể có những tác động tích cực đến hình ảnh thương hiệu.

Tóm lại, mặc dù lý do cụ thể tại sao chọn 9,000 năm thay vì thời gian ngắn hơn như 5,000 hoặc 6,000 năm không được ghi chép rõ ràng, nhưng nó có thể liên quan đến sự kết hợp của tầm nhìn chiến lược, cử chỉ tượng trưng, lợi ích từ đàm phán và bối cảnh lịch sử.

Đến ngày nay thì hợp đồng thuê nhà 9,000 năm không còn ảnh hưởng vì một thời gian sau ( không rõ năm nào) thì hãng bia Guiness đã mua dứt công xưởng và thêm 4 mẫu đất kế bên để phát triển kinh doanh. Một điều cho thấy là muốn tạo một thương hiệu để được nổi tiếng trong thời gian dài thì phải cần một nhân tài như Arthur Guinness.

- Anh Quân