Aug 10, 2007

Eten en foto's maken

Guess what kind of special late-night food I was served
at a decent but crowded local restaurant in Phan Thiet last July '07 !



First, the waiter served me a bowl of nước mắm

in which floating ground pork and some tót mỡ -fried fat …



Then he brought me some extra star fruits and eggs
(we can choose either trứng gà, trứng vịt or trứng cút)



And … finally .. came the hero of the dish : bánh căn !


Let's have a look at the way người ta đổ bánh căn :

.. pouring a kind of ground rice mixed with water,
into specially molded ceramic dish ...


Then adding into the batter some eggs and cutted green onion...


... cooking over the charcoal for less than one minute.


Alouis once wrote to me :

Eten in allerlei vormen behoort echt tot je favoriete dingen, nu ook in foto's. Twee dingen in een. Eten en foto's maken.
(Food in all kind of forms really belongs to your favorites, now also in photo's. Two in one. Eating and making photo's. )

He's right : I did enjoy both taking photos and eating this "light and airy" bánh căn, going so well with the sourness of green starfruit & the "bùi" of eggs and meat, served with nước mắm chua chua ngọt ngọt cay cay ...




Aug 8, 2007

TUYỂN TẬP AO NHÀ – 2

Ao Vịt - Sapa

LỜI DẪN NHẬP

CỦA BỐ DOÃN QUỐC SỸ

Khi Vinh nhắc đến việc chọn tên Ao Nhà cho tuyển tập văn nghệ bỏ túi của con cháu, bố liên tưởng đến hai câu ca dao:

Đêm qua ra đứng bờ ao,

Trông cá cá lặn, trông sao sao mờ….

Lời thơ u hoài trong bài ca dao này không thể chỉ là tâm trạng của khách trong tình trường. Hãy nhắm mắt thả hồn theo ma lực của từng chữ, từng câu, từng âm thanh, từng nhịp điệu để rồi do đó khám phá lấy muôn một cái đẹp thần sầu quỷ khốc của bài thơ.

Đêm qua ra đứng bờ ao

Dân tộc Lạc Việt sinh trưởng trên các miền đồi núi từ Phú Thọ xuống Bắc Giang, qua Vĩnh Yên, Bắc Ninh rồi lại dần dần từ các miền này tràn xuống vùng đồng bằng để cấy lúa và các làng được thành lập trên các gò cao xunh quanh là những ruộng nước. Khung cản khởi đầu bài ca dao không phải chốn kinh kỳ gió mụi mà là khung cảnh yên tĩnh trên bờ ao một làng Lạc Việt. Có được bối cảnh yên tĩnh nơi thôn nơi thôn dã đó, tâm hồn mới trầm tĩnh mở rộng để suy tư cùng vạn vật. Có suy tư cùng vạn vật mới có thể nhìn vạn vật bằng tâm tưởng. Thật vậy, chỉ nhìn bằng tâm tưởng mới có thể vào lúc đó thấy được rằng:

Trông cá cá lặn, trông sao sao mờ.

Quay lại với tuyển tập Ao Nhà gồm những sáng tác của đám con cháu: đứa thì góp thơ, đứa thì góp họa, góp ảnh, bố cũng nhìn bằng tâm tưởng mà thấy được rằng những tác phẩm của con cháu trong tuyển tập này không chỉ đượm u hoài như bản nhạc “Ban Mê, về nhớ”, mà còn đượm tình khăng khít như trong bài thơ “Một mai”. Trong lá thư “Mẹ ơi”, tình mẹ con lắng đọng trong tiềm thức, tỏa rộng với thời gian, với không gian. Trái lại, trong bản nhạc “Thu tha phương”, lời ca lại hân hoan tỏa rộng lung linh với ánh trăng sao. Đọc bài “Xuân Phương Nam”, bố thấy như hiển hiện trước mắt bức tranh nhiều màu sắc rực rỡ “những cánh mai vàng, những đóa cúc trắng, những thược dược hòng” … Do đó bố liên tưởng tới màu sắc như hòa hơn trong bức ảnh “Ao Vịt”. Qua “Cánh tay nối dài”, bố thấy lại những ngày xưa thân mật: anh chị em kết nghĩa trao đổi những lời đàm thoại vui vui tếu tếu, trong ý thức cố gắng xây dựng một nếp sống hướng thiện, hướng đẹp để truyền lại cho con cháu đời sau! Tinh thần trong bài “Learn to love” – phải biết thương nét cá biệt của từng người – cũng thiện, cũng đẹp như thế.

Kết cuộc, tuyển tập Ao Nhà đưa ý nghĩ của bố về với thời niên thiếu sống tại quê nhà – Làng Cót - chiều chiều cùng lũ bạn ra tắm tại Ao Cậy. Nơi đây, nhìn ra phía trước là cánh đồng ngút ngàn với lũy tre xanh của những làng mạc xa, thấp thoáng đây đó là bóng đa cổ thụ, xen với bóng dừa bóng cau đu đưa theo gió. Thời gian có bao giờ xóa mờ được hình ảnh quê hương.

Đá mòn nhưng dạ chẳng mòn,

Tào Khê nước chảy vẫn còn trơ trơ.





Ruộng bậc thang - Sapa









Hòn ông - Nha Trang


Aug 6, 2007

THE LITTLE PRINCESS OF HIROSHIMA - chapter 3


The secret of the Princess

Bí mật của nàng Công chúa
The autumn announced its colour on leaves of trees reminded everyone. The little princess was running home with good news. She pulled of her shoes on the threshold, then half-opens the door telling " I am home ! ".
Nhìn sắc lá, mọi ngừơi biết đã chớm Thu. Nàng công chúa bé nhỏ chạy nhanh ve,à đem tin lành. Cô bé cởi giầy ngoài hành lang, mở hé cửa và nói : “ Thưa ba mẹ con đã về !”.
Her mummy prepared the dinner in the kitchen.
Bà mẹ đang nấu bữa cơm chiều ở trong bếp.
" The most wonderful thing comes to arrive, guesses what ?… "
“Có một tin vui lắm, mẹ thử đoán xem nào ?…”
" It arrives you so much extraordinary things, that I no longer know what to think ", replied her mother in a wonderful smile.
Bà mẹ vừa cừơi vừa đáp lại : “Con luôn có nhiều tin vui, làm sao mẹ đoán được”.
" The great race, the Feast of the Sport ! I have been selected for the relay team !… ".
“Cuộc chạy đua lớn trong Hội thể thao đó mẹ, và con đã được tuyển vào đội chạy tiếp sức !”.
 
The little princess danced all around the room, while swinging her schoolgirl bag. " Just imagines that we earned the relay. I will then be sure to be in the team of the College next year ! ". It was the most wonderful dream of the princess.

Nàng công chúa nhảy quanh khắp phòng, vừa nhảy vừa đu đưa cái cặp sách. “Nếu đội chúng con thắng, chúng con sẽ được tuyển vào đội Trung học trong năm tới !”. Đó là giấc mơ tuyệt diệu nhất của cô bé.
During the dinner, her father spoke at length about the senses of honour of the family. The little princess had her hunger cut, so much that she savoured her intense pleasure. Even her elder brother was impressed by the speech of their father. She, she remained sat silently, dreaming already her course….
Trong bữa cơm chiều, người cha nói nhiều về niềm tự hào của gia đình. Cô bé mải mê nghe mà quên đói. Anh cô cũng say sưa nghe không kém. Cô bé ngồi và tiếp tục mơ màng về cuộc đua…
Since this instant, a single thought resided in the spirit of the princess : to win the relay. She entailed each day to school and, often, she ran all the long of the path until the house while returning from school.
Từ giây phút đó, cô bé chỉ dõi theo một ý tưởng, đó là thắng cuộc. Ngày ngày cô bé tập luyện ở trường và khi tan học cô bé chạy thẳng một mạch về nhà.
One day, she even made a race with her elder brother, and she win ! It is her father himself that supervised the chronometer. The speed of the little princess surprised everyone ! She began to dream that, perhaps, she would even be the most rapid of all the school…
Có một hôm cô bé chạy đua với anh và đã thắng ! Chính ông bố làm trọng tài. Mọi người rất ngạc nhiên vì sức chạy nhanh của cô. Cô bé thầm nghĩ mình là không chừng mình là người chạy nhanh nhất trường…
Then arrived, finally, the great day. A crowd of relatives, members of families, and friends pressed, joyfully to her school to participate in the event.
Rồi ngày đó đã tới. Phụ huynh, họ hàng, bè bạn tụ tập tại trường để dự cuộc đua này.
The little princess was so anxious that she feared her legs could not even move. The other children’s legs seemed seams to her suddenly so long, so strong…
Cô bé hồi hộp đến độ đôi chân như tê dại. Dường như đôi chân các bạn khác dài và khỏe biết bao…

 
She couldn’t prevent herself to prevent to tell her mummy what she felt. " My little girl, it is entirely natural to be anxious. But, don not worry anymore. When you will have left, you will run as fast as you can ".
Và cô đã thổ lộ với mẹ điều này. Bà mẹ an ủi : “Con gái thương, con lo lắng là chuyện bình thường, nhưng cứ bình tĩnh con ạ. Khi cuộc đua bắt đầu, con cố chạy nhanh hết sức nhé”.
And now, the time of the departure had finally arrived.
" Do simply your best ", tells her father, " we will be all proud of you ".
Và giờ xếp hàng đã điểm. Oâng bố khích lệ : “gắng hết sức nghe con. Cả nhà sẽ hãnh diện vì con”.
Words of her relatives defused her stomach. " They love me, why to mind what may happen ", she thought.
Những lời động viên của bố mẹ đem lại sự bĩnh tĩnh cho cô. Cô bé đã hiểu : “Dù sao đi chăng nữa, lúc nào bố mẹ cũng thương yêu mình”.
At the moment where the signal of the departure was given, the head of the princess emptied suddenly all thought and she start to live only for race. When its tour to take the relay arrived, it rush with all her forces.
Ngay lập tức, khi dấu hiệu cho cuộc đua bắt đầu, cô bé gạt bỏ mọi ý nghĩ trong đầu, chỉ còn nhắm vào đích trước mặt. Khi đến lượt mình, cô bé thu toàn lực phóng tới.
 

Her heart was drumming in her, well after the end of the race.
Cuộc đua chấm dứt, tim cô đập như trống khua.
She even feels a little pain, the dizziness for the first time. It is hardly if she heard someone shouting : " You team has won ! ".
Lần đầu tiên cô cảm thấy không được khoẻ, hơi nhói đau và chóng mặt. Cô chỉ nghe văng vẳng tiếng ai nói : “Đội em đã thắng !”.
All her classmates surrounded her, kissing her and shouting. She shook a bit her head and the dizziness went. She had a smile great as that, in the memory I have of her at this moment.
Đám trẻ xúm quanh, ôm côø reo hò. Cô bé hất đầu ra phía sau và hết chóng mặt.
During all the winter, the princess had no ceased to improve her speed again and again. To be qualified among the team of the College, she had to entail each day, day after day. Sometimes, after a long race, the dizziness returned. But the princess decided not to disclose anything to anyone.
Cô bé tập chạy trong suốt mùa đông, mỗi ngày một nhanh hơn, để mong lọt được vào đội trung học. Đôi khi cô lại cảm thấy chóng mặt sau một cuộc chạy dài. Nhưng cô bé quyết định không tỏ lộ với ai.
She tried to convince herself that it was meaningless to speak about it, that this were not the " signs ", that dizziness would leave. But, they returned. They returned stronger again. Scared, the princess kept however her secret to the deepest of her heart. She did not even spoke about it to her best friend.
Cô tự trấn an, cái dấu hiệu đó không sao cả, rồi sẽ qua đi. Nhưng, hỡi ôi, cảm giác xây xẩm đó đã trở lại và còn tệ hơn trước, mà cô bé vẫn dấu, ngay cả với người bạn thân nhất.

 On the eve of the New Year, the little princess hoped that dizziness would evaporate. As all would be so much perfected, if she no longer had this secret ! At midnight, while she slept peacefully, bells ranging the twelve knocks of midnight woke her up.
 
Vào ngày 30 Tết, nàng công chúa bé nhỏ hy vọng triệu chứng này sẽ qua. Nếu cô thổ lộ có hay hơn không nhỉ ! Đúng giờ Giao thừa, cô bé đang ngủ, 12 tiếng chuông đã đánh thức cô dậy.
They hunted all the bad spirits of the last year in order that the new year begins well. For each knock, the little princess offer her precious wish…
Những hồi chuông sua đuổi tà ma trong năm cũ để đón mừng năm mới an lành. Khi lắng nghe từng hồi chuông đổ, cô cầu muôn sự may vạn sự lành… Đôi khi giữ điều thầm kín quả là khó.
The next morning, she join the crowd, with all her family, to visit chapels and temples. Her mummy had coated her more beautiful dress. " As soon as we it will be able, I will buy you one, an ven more beautiful one", her its mummy promise, " a little girl of your age can begin to carry our kimonos ".
Sáng hôm sau, cô bé cùng gia đình và mọi người đi thăm khắp các điện đài và đền chùa. Mẹ cô mặc tấm áo đẹp nhất. Bà nói : “khi nào có đủ tiền mẹ sẽ xắm cho con 1 chiếc áo đẹp như của mẹ. Ở tuổi này con cần có một chiếc áo đẹp”.
The little princess thanked politely her mummy, but… she didn’t dream truly of a pretty dress. She thought only of becoming a member the race’s team of race of the College…
Cô bé lễ phép cám ơn mẹ, nhưng…thật tình cô đâu thích áo đẹp, mà cô chỉ mơ tưởng được lọt vào đội chạy tiếp sức trên Trung học.
Among the crowd in jubilation, the princess forgot her secret. She left the happiness of this first day to hunt all her anxieties. At the end of the day, she even took a race with her elder brother and she won quite easily. Over the threshold of the house were shining symbols that her father had placed to bring the happiness of all this new year.
Đi lẫn vào đám đông vui nhộn, cô bé tạm quên nỗi niềm riêng. Niềm vui sướng đầu năm mới sẽ xua đuổi mọi ưu phiền. Đến xế chiều cô bé lại chạy đua với anh và lại thắng một cách nhẹ nhàng mà không hề cảm thấy chóng mặt. Cha cô đã treo trên cửa biểu tượng đem lại hạnh phúc, may mắn, an lành cho toàn gia trong năm mới.
With a so good beginning, how the princess would have been able to fear no matter what this is !
Khởi đầu tốt đẹp như vậy thì việc gì cô bé phải âu lo.









Aug 5, 2007

Happy 30th anniversary to anh Nam & chi Thi

Yesterday, my dearest HTBNgoc was volunteered to chụp hình tiệc kỷ niệm cưới 30th anniversary cho anh Nam & chi Thi.

I "đứng tim " when seeing those following photos ! Wonder if you will "share the same fate" with me ? :)

HV














Honney Dew Hearts













Fruits

Cinderella Cantaloup


Ready to drink















Sur la table

TUYỂN TẬP AO NHÀ – 1

Ảnh Đoàn Khoa

Ừ nhỉ… ai mà chẳng có được một cái ao nhà để mà nhớ cơ chứ?

Với cái nhìn của tâm linh, ao nhà đâu chỉ là một khoảng nước vuông tròn, lung linh sau vườn.

Nó biết kể chuyện cho nhau nghe những ngày xưa đó của ông bà, cha mẹ, của gia đình. Nó là tuổi thơ, là tuổi già, nó ôm ấp vào lòng biết bao hoài niệm về một góc phố, về con hẻm nhỏ ân tình và còn hơn thế nữa:

“Ta về tắm mát ao nhà

Đục trong chăng nữa vẫn là … Quê Hương”.

Thân ái chúc cả nhà, các bạn bè xa gần … dù đang tắm mát chốn Ao nhà hay Ao người, một năm mới thật nhiều niềm vui.

Tết Bính Tuất

Sài Gòn 2006

Doãn Quốc Vinh

Lời bạt

Doãn Quốc Sỹ

Kể lại chuyện xưa

Nguyễn Quảng Tuân

Nhạc

Nguyễn Quyết Thắng

Nguyễn Đình Hiếu

Doãn Quốc Thái

Ảnh

Đoàn Khoa

Doãn Thị Thanh Hương


Cùng với nhiều cảm xúc

Doãn T. Kim Khánh

Bồ Thùy Ni Gân

Đoàn Khoa

Doãn Quốc Hưng

Doãn Quốc Hiển

Nguyễn Đình Liên Chi


Thi Họa

Doãn Quốc Vinh


Trình bày

Đoàn Khoa

Aug 2, 2007

a new digital camera for Huong - part 2

At last, Duy found one for me : the Nikon D70
sold at the price of $550.00 including:
1 cai D70 body with 1 gig memory card
1 cai Nikon lense 28-105mm zoom
1 cai Tamron 70-300mm zoom lense.
1 cai cai tui nho dung tat ca lense with filter vao trong do.


And hereinafter are photos taken with that "baby D70" by HTBNgoc....Ngoc.....Ngoc...







THE LITTLE PRINCESS OF HIROSHIMA - chapter 2


The Day of Peace

When finally the family set out, the air was already warm and a fine dust danced, dances in streets invaded by the crowd. The little princess fly until the house of her best friend. They were the best friends of the world, since the playschool. The little princess love her so much, that she was sure that they would remain forever as close as two needles on a branch of pine.

Ngày An Lành

Khi toàn gia rời nhà, thời tiết ấm áp, một lớp bụi mỏng nương theo cơn gió nhẹ bay trên đường phố. Nàng công chúa bé nhỏ chạy đến nhà cô bạn thân nhất từ thuở chơi với nhau ở vườn trẻ. Cô bé nhất mực thương yêu bạn và tin chắc rằng đôi bạn sẽ luôn bên nhau như 2 lá thông liền cành.





Her friend walked some ahead her, then the usual race started, the first game. " Does not drag as a tortoise, hurry up so we will not miss anything of the feast ! " she shouted to her friend. In echoes, it is her mother that replied " Goes gently, under this heat !". But… it was already too late, the race between the little two girls took them well far already


Cô bạn đi trước nàng vài bước, rồi bắt đầu chạy đua. Nàng công chúa nói : “Đừng bò sau tôi như con rùa nhé, chạy mau kẻo chúng mình lỡ mất ngày Hội”. Tiếng bà mẹ vọng lại : “Từ từ chứ con, trời nóng, đừng chạy con ạ!”. Thế nhưng…đã quá muộn, cuộc đua bắt đầu và 2 cô bé chạy xa tít không thể nghe được lời mẹ.



"She wants so much to be always the first, that she does not stop even to listen us!" tells her mummy. That make her husband laugh, and he continued : " did you only see her already walking, while she can run or jump ? ".
At the gate of the great park, peoples made already the tail in silence. On walls, immense photographs reminded each the day where the city had become a desert in some seconds.


Bà mẹ nói : “Con bé lúc nào cũng muốn chạy trước cho nên chẳng chịu dừng lại nghe bố mẹ đâu!”. Điều này khiến ông bố cười vang, ông tiếp lời: “thế bà không thấy con bé vừa đi vừa chạy nhảy à?”.
Tới cổng một công viên lớn, mọi người đã nối đuôi nhau trong im lặng trước một bức ảnh rộng được căng trên tường, nhắc đến ngày mà chỉ trong tích tắc thành phố đã biến thành sa mạc.




But the princess did not want to look these giant photographs that scared her, she remembered nevertheless this day where, she told, she had seen thousands of suns and the heat was that strong that she had the feeling that needles stung her eyes.
Her friend was surprised of her memory, "how can you remember, you were only a baby ?"."I know", replied the princess, " but nevertheless, I remember, I am over sure of that… ".

After prayers and the speech of the mayor, white dove were liberated of their cages by hundreds. The princess saw them as spirits of dead that danced finally free in the sky.

Nhưng nàng công chúa lại không muốn nhìn bức ảnh này vì khiến cô sợ. Nàng vẫn nhớ ngày đó như in, như nàng vẫn thường nói với cô bạn thân là nàng đã nhìn thấy hằng ngàn ông mặt trời với những tia nắng chói chang như mũi kim xuyên thẳng vào mắt nàng.

Bạn nàng rất ngạc nhiên về trí nhớ tốt của nàng, “Thuở đó bạn còn bé tí, sao bạn có thể nhớ hay đến vậy ?”. Nàng công chúa đáp lời bạn : “tôi nhớ rõ thật đấy…”.Khi mọi nghi lễ đã hoàn tất và sau bài diễn văn của ông Thị trưởng thì hằng trăm bồ câu trắng được phóng thích. Nàng công chúa ngắm linh hồn những người quá cố nhảy múa và bay bổng lên không trung.



When official prayers were finished, the princess left the crowd and she run to the sweet’s saleswoman nearby. The sweet were even sweeter than the previous year !
The day passed so quickly, far too quickly, as always. The best moment, for the little princess, was to see all the things to buy and to breathe all the delicious perfumes of open’s air restaurants… The saddest, this day - was to see so peoples with scars of burns. Their faces were sometimes so much disfigured that the princess could not look at them, especially these of children. If one of advanced them to her, she diverted as fast as possible…

Ngay sau đó cô bé rời đám đông chạy thẳng đến hàng kẹo. Trời ơi kẹo năm nay còn ngon hơn kẹo năm ngoái nữa ! Ngày qua mau, thật mau. Giây phút tuyệt vời nhất, khi nàng nhìn ngắm tất cả các hàng quán và hương thơm ngào ngạt tỏa ra … Điều đáng buồn nhất khi nàng phải nhìn đám người chằng chịt vết sẹo phỏng. Có những khuôn mặt sẹo méo mó đến nỗi nàng phải quay mặt đi, không dám nhìn thẳng, nhất là những khuôn mặt trẻ thơ. Nếu có một người trong đám họ tới gần, lập tức nàng quay mặt đi chỗ khác…


The sun was going already to sleep, to the same hour that each evening of Summer. But this evening, when the sun went, the excitation climbed again more in the heart of the little princess, she had so much waited this precise moment. In the henceforth black sky, two fireworks dazzled children of their thousand colours. Then, when the last flame had died, all the crowd directed to the river with lanterns of paper.

Trời đã xế chiều như mọi chiều hè, khi ánh dương nhạt dần, nhưng lòng cô bé vẫn tràn đầy niềm vui chờ đợi giây phút này đây : pháo bông muôn màu in trên nền trời tối đen và rọi sáng những khuôn mặt trẻ thơ. Vừa dứt pháo bông thì đám đông thủng thẳng tiến đến bờ sông với đèn lồng trong tay.



The princess watched her daddy light six candles, he placed them meticulously in six lanterns of paper. Each carried the name of a member of the family, who had died the day of the thousand suns. The princess had herself written the name of her grandmother. When flames of candles shone, lanterns were dropped in the middle of the river.

In the middle precisely, in order in a long spins, to slowly move until the sea ahead in front of the amazed child eyes.

It was the last moment of the Day of Peace, the " carnival ". This evening, the princess took a long time to lull. She wanted to relive again and again each instant this day, it fought against the sleep by telling that her brother had been proven wrong… of course that spiders are signs of good luck ! Tomorrow, she wouldn’t miss a chance to remind him…

Nàng công chúa ngắm cha thắp 6 ngọn nến, trong 6 chiếc lồng đèn, mỗi ngọn tượng trưng cho 1 thành viên của gia đình đã thiệt mạng trong cái ngày có cả nghìn ông mặt trời ấy. Chính tay cô bé đã viết tên bà nội mình trên 1 lồng đèn. Cho đến khi ngọn nến đã tỏa sáng rực rỡ thì được thả vào giữa lòng sông.

Một hàng lồng đèn dài thẳng tắp từ từ xuôi ra biển trước những đôi mắt thích thú của đám trẻ thơ.

Đó là những giây phút đáng ghi nhớ của ngày hội. Đêm hôm đó, nàng công chúa thao thức trước khi đi vào giấc ngủ vì nàng muốn ôn lại từng giây phút trong ngày. Cô bé tự nhủ là anh mình nhầm rồi : nhện là điềm lành đấy chứ ! Sáng mai cô bé sẽ không quên nói với anh điều này…