Aug 12, 2016

6. TÁM VỊ BỒ TẤT - CHỊ LIÊN - Ngô Thuỳ



Đó là chưa kể cái nết na của Tí Ti.  Cô nàng đứng đắn, chững chạc, lễ độ, kín đáo chứ không bộp chộp lanh chanh như Tiny, con gái chúng tôi.  Và phải nhìn chị Liên đi vòng vòng từ trong nhà ra ngõ, từ trên lầu xuống dưới nhà suốt hơn một giờ để đút cho Tí Ti ăn xong bữa cơm, thì mới thấu hiểu cái cực của bà mẹ trót sinh nhằm đứa con cầu tự (tôi và chị Liên vẫn khôi hài rằng con chúng tôi, Tí Ti và Tiny là hai cô con cầu tự, nghĩa là “không cầu mà tự có”, mà lại còn làm eo làm sách bố mẹ hệt như con nhà giàu nữa chứ).  Và nói ra thì xấu hổ chứ đôi khi tôi thấy chị Liên có vẻ là má ruột của Tiny hơn là tôi.  Tí Ti được ai biếu bánh trái gì chị cũng xẻ nửa để dành cho con tôi.  Áo quần bác Thanh gửi cho Tí Ti, Tiny cũng có phần.  Thậm chí vải may đồ của bác Khánh và má Liên cũng bị xén bớt để cắt thêm cái áo hoặc cái quần cho Tiny. Mỗi lần bế Tiny lên chơi chị vẫn dành đút cơm cho cả hai đứa, trong khi chỉ cần đút cho một trong hai cũng đủ khờ rồi.  Đó là chưa kể lúc vợ chồng tôi còn hàn vi (không có nghĩa là hồi đó ít giàu hơn bây giờ là bây giờ ít nghèo hơn hồi đó), mỗi lần có sữa bột bác Thanh gửi về, chẳng những đã sớt về cho Tiny mà mỗi khi tôi lên chơi, chị còn cố pha sữa ép nó bú, vừa cười vừa nói: “Sữa chùa tội gì không uống con nhỉ?  Uống sữa chùa của má Liên ngon lắm đó con.  Và hình như hiểu được cái lẽ đó (hay vì sữa bác Thanh gửi “ngon sẵn”?)  mà Tiny vốn kén ăn đã bú ngon lành hết cả bình sữa.  Mà bạn ạ, đã trót xấu hổ thì cũng đành nói luôn. Có khi tôi thấy chị Liên còn tốt với tôi hơn chính tôi nữa.  Cứ vài bữa gặp tôi là chị lại dụ: Gội đầu không? Chị thấy tóc Th. Cần gội rồi đó.  Thế là tôi được xách cổ ném lên cái ghế đồ nghề chị mới sắm để thưởng thức cái thú được gội đầu.  Thỉnh thoảng chị lại soạn cho tôi một cái robe de chambre hoặc một bộ pyjama bắt tôi mang về mặc ngủ cho mát.  Chị còn sẵn sàng bênh vực tôi trong mỗi cuộc xung đột giữa tôi và bố bé Tiny nữa, trong khi bố Hiếu của nó vừa cười vừa lắc đầu: cái bà này ghê thiệt!  Có một hôm không biết ai mách, chị lấy dầu nóng bôi vào hai bên lỗ tai cho tôi và nói: người ta bảo làm như vầy nó hút hết chất độc về phía sau, mặt Th. không bị nổi mụn nữa.  Ôi chu choa, được chiều chuộng chăm sóc cả má lẫn con như vậy, nói sao cho xiết cái nỗi khoan khoái.  Ấy mà quên, cả bố bé Tiny mỗi lần đến nhà cũng được chị cưng chiều lắm chứ bộ.  Chị pha trà đường cho uống, dọn cho một chén cơm rang, mấy quả chối, khúc bánh mì hoặc một chén chè bắt ăn cho có sức làm “ông Perrette”.  


(Còn tiếp)

6. TÁM VỊ BỒ TẤT - CHỊ LIÊN - Ngô Thuỳ


Chị Liên của tôi còn là một người chịu khó.  Không thích ngồi không đợi chồng nuôi và chị Thanh nuôi, lúc nào chị cũng loay hoay tìm cách học lấy một cái nghề nào đó.  Cuối cùng, bây giờ chị đã đủ sức để làm một lúc hai cái nghề khá khó khăn là nghề làm đầu phụ nữ và nghề may cắt.  Chưa thấy lợi lộc gì, chỉ thấy tối ngày chị toàn may chùa và gội đầu chùa cho hết người này đến người khác một cách xung phong và vui vẻ.  Bởi thế mai mốt Tí Ti và các em nó không bao giờ lo khổ, chỉ cần tựa vào cái đức của bố mẹ là an toàn lắm rồi. 

Nói đến mẹ là phải nói đến bố Hiếu, thoạt tiên mới gặp khó ai có cảm tình được.  Lúc nào anh cũng nhăn nhăn nhu sắp bị ai thọc lét từ đằng sau lưng.  Lúc nào cũng thấy anh ngồi vào bàn làm việc, mặt mũi lầm lì dán vào đống tài liệu, hoặc khó đăm đăm ngồi chấm những cuộn plan của học trò nộp.  Những lúc khác anh thường chơi với Tí Ti, vừa chơi vừa dạy nó học.  Thì giờ còn lại dùng để đi coi đá banh.  Một số lớn thì giờ khác dùng để tiêu thụ sách và báo.  Có khi cả nhà đang quây quần ăn nhậu vui vẻ, tôi bước lên cầu thang nhìn thấy khuôn mặt khắc khổ lạnh như tiền của anh là muốn ... rét rồi.  Nhưng về sau, càng ngày càng quen, tôi thấy anh tốt hơn tôi tưởng.  Chẳng qua chỉ vì bẩm tính thích sống cô độc, không ưa chỗ đông người, và cả bộ mặt khó đăm đăm trời sinh nữa... đã làm anh có vẻ biệt lập với mọi người chung quanh, chứ thật ra anh rất thân và hiểu rõ mọi người trong nhà.  Những lúc cần anh vẫn bỏ thì giờ ra để cắt những corps chữ là lạ (nghề kiến trúc mà) làm những bảng “lời hay ý đẹp” cho một đám cưới hay một buổ lễ trang trọng nào đó.  Anh chú ý san sóc việc học của Hưng, tập hát bè cho Hương.  Và trong mỗi cuộc họp mặt, anh vẫn góp tiếng hát khỏ và trầm với những sáng tác “táo bón” của mình, tạo một sắc thái lạ cho phong phú thêm sinh hoạt của chúng tôi.  Và tuy hay bôi bác má Liên nhưng anh quý chị lắm.  Ngu gì mà không quí.  Nếu không có chị Liên chắc chắn anh không đủ sức để làm việc như vậy.  Chị vẫn cứ phải lúi húi làm tôm rim, thịt kho, luộc trứng, gói cơm gạo cho chồng mang lên Thủ Đức dạy học, lúc đạp xe về lại pha cho anh ly nước chanh, có món ăn gì dùn nhỏ cũng cố để phần cho anh, lại tạo cho anh điều kiện thoải mái để làm việc, như vậy sao không quý cho được.  Còn một điều ngộ nghĩnh nữa là anh rất yêu trẻ con.  Hình như càng chán người lớn bao nhiêu anh càng yêu trẻ bấy nhiêu.  Có khi bận làm việc gì, tôi vất Tiny chung với Tí Ti bắt anh trông hộ, một lúc lâu sau trở lên thấy bố Hiếu vẫn đang ngoan ngoãn để cho cô con gái ruột và cô con gái nuôi sai khiến xoành xoạch, đứ thì đòi lấy đồ chơi, đứa thì bắt lật sách đọc, đứ thì đòi cưỡi bò, đứa thì bắt bố xem mình múa. 


(Còn tiếp)

6. TÁM VỊ BỒ TẤT - CHỊ LIÊN - Ngô Thuỳ



Bố mẹ tốt như vậy nên cô con gái Tí Ti cũng được thừa hưởng cái tốt.  Cũng như con tôi, Tí Ti bị Trung tâm Nghiên cứu Nhi khoa Việt Nam liệt vào hạng trẻ con suy dinh dưỡng cấp một.  Điều đó có nghĩa là chỉ cần một làn gió lùa cũng đủ làm các cô ả bị viêm họng, viêm phế quản.  Có nghĩa là mỗi lần nhìn thấy chén cơm là chạy trốn như thấy thuốc độc.  Có nghĩa là dù bố mẹ có trắng phờ tai ra mà nuôi hoài vẫn chẳng chịu lớn là bao ... Nhưng Tí Ti lại là một “cô bé suy dinh dưỡng” rất xinh.  Nhìn Ti là thấy được tính nết mai sau: dịu dàng, tiếng nói nhỏ nhẹ, cử chỉ ý tứ, lúc nào cũng sạch sẽ, cẩn thận; về sự phát triển trí khôn thì khỏi chê:  hồi mới có hai tuổi, lật sách ra nhìn thấy cái robinet đã biết giả bộ vặn nước vo gạo, rửa rau, rửa bát.  Óc tưởng tượng của Ti rất phong phú, bố Hiếu rất hay khai thác và phát triển ưu điểm này.  Ti lại sớm biết phát âm đúng giọng.  Mới chưa đầy ba tuổi mà đã biết nhấn mạnh vần k, p, t ở tiếng Anh, đánh vần đúng chữ, lập lại chính xác những chữ tiếng Anh do bác Khánh dạy.  Một hôm cô nàng tuyên bố học tiếng Anh mãi chán quá, thế là bác Khánh bắt đầu dạy cho tiếng Đức, và buổi sáng gặp tôi, cô ta chào : gút-tân-mo-gân thay cho gút-mo-ning! Ti còn có khả năng bắt chước những cái khéo léo tinh xảo, tự động Ti đã phát minh ra cả một bài múa tuyệt vời cho bài “Kìa con bướm trắng” dì Út Hương hay hát, và con gái tôi lần nào nhìn chị Ti múa cũng khâm phục quá đỗi, đến nỗi mỗi lần gặp chị Ti là lại yêu cầu: chị Ti ơi, múa đi chị Ti. 


(Còn tiếp)