Oct 26, 2021

CỎ NÓI CHUYỆN VỚI CỤ

 


Ngày 26 tháng 10 - 2021

Hôm nay Cỏ lại nói chuyện với Cụ. Cỏ vào đề liền với giọng dịu ngọt dành riêng cho Cụ mà thôi: 

- Cụ có khỏe không? Cụ đang làm gì đó?

Cụ: Cụ đang ăn sáng. Có sữa và trái cây.

- Cụ mặc áo gì vậy?

Cụ: Áo lạnh đó. Bây giờ đang lạnh.

- Con đang ôm gối ôm nè.

- Hồi xưa cụ làm gì?

Cụ: ơ ơ… (có nghĩa là cụ không nghe kịp câu hỏi)

Cỏ bèn liền bồi thêm:

- Cụ hồi xưa có đánh đàn không?

Cụ lại không nghe kịp nên trả lời trật rơ:

Cụ: Ngày xưa cụ dạy học ba trường đại học: ĐH Văn Khoa, ĐH Vạn Hạnh và Sư Phạm.

Con gái đứng cạnh bèn phải nhắc lại câu hỏi về đàn của Cỏ, thế là cụ trả lời:

Cụ: Chính là đàn violon. (Ý cụ còn muốn kể thêm đàn piano nữa mà không kịp với Cỏ.)

Cỏ lại đổi đề tài cái “rẹt”:

- Hồi xưa cụ có ngắm trăng không?

Cụ: Có chứ. Có ngắm trăng rằm và ngắm cảnh đẹp.

- Chikabu… (Cỏ chơi ú à với cụ)

Cỏ lại đổi đề tài:

- Sao tóc cụ bạc quá vậy?

Cụ: Hà hà... tóc cụ bình thường mà!

Mẹ thấy Cỏ đã hết tập trung nên bảo đi ngủ thôi!


THỜI SỐNG KHÔN THÁC THIÊNG CỦA SÂN KHẤU VIỆT - Đoàn Khoa

 Em định hôm nay "TERMINER" câu chuyện của nàng Scheherazade cùng CON BÉ BÁN SỮA với bài "Cái Chết của Sân Khấu Việt" nhưng sợ mọi người thắc mắc rằng "CÓ SỐNG ĐÂU MÀ CHẾT".

Do đó, em sẽ thêm một kỳ về "Thời SỐNG KHÔN" của Sân Khấu Việt để ta có thể thấy nó "THÁC THIÊNG" như thế nào.

...

Hôm gặp lại chị Ngọc Đan Thanh ở Saigon (diễn viên kịch nổi tiếng trước và sau 75).

Khi nhắc lại những vở kịch mà chị ấy đóng trước 75 trên tivi - chị ấy "hết hồn" vì em còn nhớ nó.

Thật vậy - đó là những vở kịch "LẠ", vừa "trinh thám" vừa "hiện sinh" không hề giống với loại kịch của đoàn Kim Cương hay Sống của bà Túy Hồng.

Em không nhớ tên của vở tuồng này, (vì lúc đó còn quá nhỏ) chỉ nhớ "đại khái" câu chuyện về một nhóm thanh niên - muốn "nhát" người bạn "điêu khắc" của mình bằng 1 án mạng "giả" - thế nhưng sau khi anh chàng điêu khắc gia này tìm thấy xác chết của 1 cô gái (do Ngọc Đan Thanh đóng) trong studio của mình thì anh ta đã tạc 1 bức tượng "tuyệt đẹp" về nạn nhân đó.

Thế nhưng đám thanh niên từ đó về sau vẫn không thể tìm thấy cô bạn của mình - trước đó "giả làm" xác chết ở đâu - cuối cùng vì một tình cờ - hóa ra bức tượng nổi tiếng của chàng điêu khắc chính là xác chết THẬT của cô gái.

...

Chị Ngọc Đan Thanh còn cho em biết thêm rằng vào thời đó (trước 75) chị ấy và Tú Trinh còn đóng nhiều vở kịch "siêu thực" nữa... mà décor chỉ cần 1 cây piano - phần còn lại là phông đen hoàn toàn.

Em cũng còn nhớ được vài vở kịch loại này khi coi ti vi.

Một vở khá lạ như sau:

Một cô (hoặc diễn viên hoặc người lo phục trang cho đoàn hát) - vì ghen tuông - đã giấu một thứ gì đó vào trong đạo cụ của 1 anh "Kép Chánh" để anh này sẽ bị tai nạn trong lần diễn sắp tới.

Thế nhưng toàn bộ "hành vi" đen tối của cô ta đều bị anh "rọi đèn" đứng trên cao trông thấy.

Và khi phát hiện ra có người theo dõi mình - một lớp "hy hữu" diễn ra:

Cô gái "đối thoại với 1 nhân vật nhưng nhân vật đó KHÔNG XUẤT HIỆN trong khung hình từ đầu đến hết vở kịch

...

Rồi một HIỆN TƯỢNG nữa:

Vở "NHỮNG NGƯỜI KHÔNG CHỊU CHẾT" của ông VŨ KHẮC KHOAN cũng được phát trên tivi do Thanh Lan (ca sĩ), Lê Cung Bắc, Lê Tuấn... đóng cũng mang lại cho em nhiều ấn tượng khó quên...

Bối cảnh của vở kịch này là tầng lầu thứ 13 của một thương xá - nơi đây người ta dựng đầy những con MANNEQUIN (hình nhân giả - mặc quần áo thời trang).

Thế nhưng trong số các "hình nhân" này có 2 con người THẬT gồm 1 già 1 trẻ "giả dạng" làm hình nhân để thoát khỏi sự truy lùng của cảnh sát. (do Lê Cung Bắc và Lê Tuấn đóng).

Thanh Lan rất tuyệt vời khi đóng vai 1 cô gái đương xuân đầy mơ mộng (con người gác gian của thương xá ấy). Cứ đêm xuống - khi không còn ai trong khu thương mại này, cô lên đây và nói chuyện với các "người mẫu" rằng cô mơ 1 ngày nào đó sẽ có chàng "Hoàng Tử" đến đón cô.

Hai nhân vật "giả người mẫu" tất nhiên có "lời thoại" nhưng các con "người mẫu THẬT cũng "đối thoại" với nhau và chúng TIÊN ĐOÁN số phận BI THẢM của cô gái...

(May thay - em có giữ văn bản của vở kịch này - khi đọc lại - khá KHỚP với những hình ảnh mà mình nhớ trong đầu)

Có lẽ những năm 70 tại Miền Nam - hoạt động sân khấu nổi bật nhất chắc vẫn là âm nhạc với phong trào "Nhạc Trẻ" cũng như nhiều xu hướng sáng tác khác... thế nhưng miền Nam vẫn TỒN TẠI kiểu KỊCH THỂ NGHIỆM... tuy hạn chế số lượng người xem.

...

Sau 75, các đoàn kịch như Kim Cương, Bông Hồng... thực sự sống động và có một sức hấp dẫn mạnh mẽ.

Trước đây - vì bối cảnh chiến tranh - khán giả miền Nam chỉ coi được những tuồng như "Lá Sầu Riêng" hay "Dưới Hai Màu Áo" trên Truyền Hình thì nay họ được xem một cách "sống động" trên sàn diễn.

Nếu được 'MỤC SỞ THỊ" này thì mới thấy được tài năng "dị thường" của các diễn viên trong những vở tuồng đó.

Lấy thí dụ như trong "Dưới Hai Màu Áo" chẳng hạn - trước đây khán giả coi trên màn ảnh vô tuyến hết sức "SỬNG SỐT" khi có 2 nhân vật là CON BÍCH và CON BÊ GẶP NHAU TRONG CÙNG 1 KHUNG HÌNH - thì trên sân khấu - bà Kim Cương cũng GẦN ĐẠT TỚI ĐỘ BIẾN HÓA ẤY - nghĩa là KỸ THUẬT DIỄN XUẤT của bả ở dạng "THƯỢNG THỪA".

Sau đó, với mấy vở tuồng của Liên Xô như "Câu Chuyện ở Iếc-kút" - "Trở Về Mái Nhà Xưa" và nhất là "TANYA", đoàn Kim Cương đã thu hút được một số lượng khán giả KINH HOÀNG.

Đây cũng là một thành công "Ngoạn mục" của đoàn Kim Cương bởi vì họ BỚT chất "MÉLO" cố hữu để qua một "cách diễn mới"

Trong TANYA - không chỉ 1 mình Kim Cương "thống trị sân khấu" mà có đến 4 người cùng "phối hợp" với nhau để có những lớp kịch NGOẠN MỤC - đó là Kim Cương - Ngọc Đức - Kiều Phương Loan và Huỳnh Thanh Trà...

...

Trong giai đoạn từ 80 đến 2000 - quả thật là một thời HOÀNG KIM của sân khấu KỊCH Việt Nam...

Và mỗi đoạn viết trên không thể nào tóm tắt hết được...

Phải NGẮT RA THÔI...

K


***


Ừ Khoa nhắc chị cũng nhớ tới vở Những Người Không Chịu Chết. Đọc và xem trên tv.  Thường thường chị không thích lắm những gì siêu thực. Nhưng phải công nhận ông Vũ Khắc Khoan viết đối thoại rất mê hoặc. 

Mừng nghe bà Kim Cương một thời lừng lẫy ra trò sau 75. Bà diễn giỏi nhưng đúng như Khoa nói, mélodramatique quá, và quá nhiều nước mắt 🤪

- chị Thanh

Oct 25, 2021

THẦY PHƯỚC TỊNH KỂ CHUYỆN NHÂN KỶ NIỆM 20 NĂM NGÀY GIỖ CỦA THẦY GIÁC THANH - Doãn Hưng

 


Vào sáng ngày Chủ Nhật 24/10/2021, Tu Viện Lộc Uyển đã tổ chức lễ tưởng niệm 20 năm ngày giỗ của Thầy Giác Thanh, vị trụ trì đầu tiên khi tu viện này được thành lập. Cũng nhân dịp này, Thầy Phước Tịnh đã có buổi nói chuyện với đại chúng, kể lại những kỷ niệm của mình với Thầy Giác Thanh, với tư cách là một huynh đệ thân tình trong suốt cuộc đời  Đạo Pháp.

Thầy Phước Tịnh nói rằng Thầy Giác Thanh là một tu sĩ giản dị, nhân hậu, Thầy cũng là một nhà thơ. Thầy chỉ để lại một tập thơ duy nhất là Cát Bụi Thời Gian.  Đọc lại những bài thơ trong Cát Bụi Thời Gian, người đọc có thể cảm nhận được phần nào nhân sinh quan, những dấu ấn trong cuộc đời , nhân cách, mức độ thẩm thấu đạo lý của Thầy:

Lão nhân gầy hoa thắm
Vườn nhà mấy đóa khai
Du tăng ngồi ngắm mãi
Buổi chiều lên không hay…

Thầy Phước Tịnh nói nhiều năm sau khi Thầy Giác Thanh mất, thầy vẫn giữ thói quen rót 2 chén trà ngay cả khi độc ẩm. Có ai hỏi, Thầy trả lời ly còn lại là của Thầy Giác Thanh. Đối với Thầy Phước Tịnh, Thầy Giác Thanh là một huynh đệ thân thiết từ thuở Thầy còn rất trẻ, mới bắt đầu bước chân vào con đường Đạo ở tuổi chưa tới đôi mươi. Gần nửa thế kỷ thâm giao giúp cho Thầy có cái nhìn về Thầy Giác Thanh khá đầy đủ. Để minh chứng cho tính giản dị của Thầy Giác Thanh, Thầy kể lại vào khoảng năm 1998, trong một buổi trưa ở chùa Quan Âm Đà Lạt, Thấy thấy có một ông thầy nom rất “nhà quê”, đội nón lá, tay quẩy túi xách đi một mình vào sân chùa. Nhìn kỹ lại thì mới nhận ra đó là Thầy Giác Thanh từ Mỹ về! Thầy hỏi đùa: “Ủa, Thầy từ Mỹ về mà đi một mình vậy sao?”. Thầy Giác Thanh cười, trả lời rằng: “Chứ bộ Phước Tịnh tưởng tui về sẽ đi xe hơi, kéo theo một đoàn tùy tùng rình rang hay sao?...” Thầy Giác Thanh qua bao năm vẫn thế, cho dù Thầy đã sang Pháp ở Làng Mai, sang Mỹ khai sơn dựng tu viện Lộc Uyển, nhưng khi về lại Việt Nam thì vẫn là ông thầy dung dị của miệt vườn ngày xưa.

Cho dù xem nhau như huynh đệ, nhưng Thầy Phước Tịnh cho rằng Thầy Giác Thanh đáng là bậc thầy của mình trên con đường Đạo. Từ thuở Thầy chỉ  mới bắt đầu tu hành, Thầy Giác Thanh đã học qua nhiều kinh sách với các vị thầy lớn, trong đó có Sư Ông Thanh Từ. Chính Thầy Giác Thanh đã dắt Thầy lên tu viện Chơn Không giới thiệu với Sư Ông xin dự khoá thiền đầu tiên. Cho dù kiến thức Phật Pháp thâm sâu, nhưng Thầy Giác Thanh chưa bao giờ  “lên lớp” với Thầy về Phật Pháp, hay biểu lộ sự hiểu biết Phật học sâu rộng của mình.

Nhìn bên ngoài, mọi người dễ thấy Thầy Giác Thanh là một con người hiền lành, nho nhã, yêu cái đẹp của thiên nhiên. Ít có người biết bên trong Thầy còn là một con người kiên cường, không khiếp sợ. Trong thời điểm chiến tranh Việt Nam leo thang, cướp đi sinh mạng của bao nhiêu người thân, Thầy đã từng tự chặt tay trái để phản đối chiến tranh. Cánh tay không đứt lìa, sau đó được nối lại, nên tay trái của Thầy vĩnh viễn thành thương tật.  Rồi khi đi vượt biên, tàu của Thầy bị cướp biển Thái Lan, Thầy đã đứng lên chống lại bọn cướp, nên đã bị quăng xuống biển. May sao có một tên cướp, có lẽ thấy Thầy là một tăng sĩ Phật Giáo nên đã vớt Thầy lên lại, để cho Thầy sống. 

Thầy Giác Thanh không bao giờ quên lý tưởng trên hết của một người tu hành là sự nghiệp giải thoát. Thầy Phước Tịnh kể  trong những năm tháng sau biến cố 30/04/1975, cả nước chìm trong đói kém. Cả 2 Thầy lúc đó cùng tu ở Thiền Viện Chơn Không. Các thầy phải ngày ngày dầm mưa dãi nắng, làm rẫy trồng khoai sắn để sinh nhai. Trong hoàn cảnh cơ cực như vậy, vào một buổi trưa nắng như đổ lửa, Thầy Giác Thanh đã nói với các thầy khác rằng đã sinh ra làm kẻ trượng phu, không thể vì miếng khoai miếng sắn mà quên đi sự nghiệp lớn là sự nghiệp giác ngộ. Nếu sinh ra ở đời mà chỉ lo kiếm ăn, kiếm mặc, tìm danh tìm lợi thì không đáng sống với một người xuất gia. Thầy Phước Tịnh xem câu nói đó như một lời nhắc nhở chấn động tâm thức đối với tất cả chúng ta về ý nghĩa của cuộc sống.

Thầy Phước Tịnh cho rằng mình may mắn có cơ duyên là huynh đệ thân thiết với Thầy Giác Thanh, và đã hoàn thành việc viết tiểu sử của Thầy Giác Thanh lưu lại cho hậu thế. Cả đời, Thầy Giác Thanh xem mình như một du tăng, xem cuộc đời nhẹ như một áng mây trôi. Có lẽ vì vậy mà cốc Thầy ở tại Làng Mai có tên là Phù Vân, và ngôi tháp nơi Thầy an nghỉ nghìn thu ở Lộc Uyển cũng là tháp Phù Vân. Một kiếp tử sinh của đời người qua mau lắm. Sống cho trọn nghĩa tình, làm được điều đáng làm, thì sự ra đi sẽ thanh thản chỉ như một đám mây trời…

Tại tháp Phù Vân ở Lộc Uyển có bức di ảnh của Thầy Giác Thanh với nụ cười hiền hòa cố hữu, bên dưới là 4 câu thơ của Sư Ông Làng Mai đề tặng:

Trượng phu tiếng đã biết
Việc đáng làm đã làm
Tháp vừa dựng sườn núi
Tiếng cười trẻ đã vang

Doãn Hưng

THƯ VIỆN BÉ NHẤT Ở LONDON - Anh Quân





Thành phố London có nhiều cao ốc , mà càng ngày càng nhiều chung cư đồ sộ vì số lượng cư dân cứ tăng dần. Vậy mà có một thứ bé , cũng có thể xem bé nhất trong sinh hoạt cộng đồng. Đó là thư viện tí hon phục vụ cộng đồng ở quận Lewisham – London . 

Hộp điện thoại công cộng truyền thống màu đỏ của nước Anh, vốn là một biểu tượng của thế kỷ trước.  Khi bước qua thiên niên kỷ, sự phát triển của điện thoại di động và internet đã giết đi các hộp điện thoại công cộng, vì thế công ty điện thoại tại Anh đã tháo gỡ đi các hộp điện thoại màu đỏ, chỉ còn giữ một vài nơi tiêu biểu dành cho du khách khi đến thăm London. 

Vào năm 2014 , một cư dân địa phương tại quận Lewisham là cậu Sebastian Handley, với sự hỗ trợ của cộng đồng đã liên lạc với công ty điện thoại Anh để mua hộp điện thoại công cộng màu đỏ để lập một thư viện miễn phí. Sebastian đã mua với giá £1 và sau đó bỏ ra khoảng £500 để đóng kệ sách. 

Hoạt động thư viện tí hon này rất đơn gỉan. Mở cửa 24 trên 24 , không phải đăng ký làm hội viên, thời gian mượn không hạn chế, người mượn khi đến đem sách đi thì nhớ để vào quyển sách cũ của mình, để cho kệ sách luôn có đầy sách. 

Thư viện này mở ra với một điều quan trọng là tin tưởng và lòng tin.

Châm ngôn của thư viện là:

“It’s not what you get. It’s what you leave behind”

Tuy nhiên đây không phải là thư viện bé nhất đầu tiên tại Anh vì trước đó tại địa hạt Dorset đã có thư viện tí hon trong hộp điện thoại màu đỏ. 

- Anh Quân 






Oct 24, 2021

BÀN LÀM VIỆC CỦA BỐ - Nguyễn Đình Liên Chi

 

Hồi nhỏ mỗi lần được ngồi vào bàn làm việc của bố là cứ như lạc vào thiên đường. Bố là kiến trúc sư, thời đó còn Bố làm việc ở nhà nhiều, đêm nào cũng thức khuya để vẽ. Mà thời đó chưa có máy vi tính hiện đại như bây giờ. Nên bàn làm việc của Bố là một cái bàn lớn, hơi nghiêng dốc xuống đế có thế vẽ. Cuối bàn là một cây thước gỗ dài bằng chiều dài của bàn, gắn liền vào bàn, có thể đẩy lên đẩy xuống. Lúc nào trên bàn cũng dán sẵn tờ giấy trắng to ơi la to, tha hồ mà vẽ chi chít loàng ngoằng trên đó. Còn trên bàn thì ôi thôi không biết bao nhiêu là đồ chơi: vô số các thể loại bút - bút chì bấm, bút chì cây, đủ kích cỡ, đủ độ đậm nhất từ 2A cho đến 6B, rồi là bút kim đầu lớn, đầu nhỏ, các thể loại mực để thay vào bút kim. Rồi là thước, đủ thứ loại thước, đủ kích cỡ và hình dáng. Chắc phải có cỡ 1 chục thước êke tam giác các loại, rồi thước tròn tròn, èo ẹo. Hồi đó lâu lâu mượn thước bố đi học là y như rằng chúng bạn cứ gọi là trố mắt thán phục vì cây thước sao mà pro và sành điệu quá! Rồi còn nào là chì màu, màu nước... Những thứ mà một đứa con nít có thể ngồi hằng giờ để mày mò khám phá và phá phách.

Đến khi chuẩn bị vào cấp ba thì bố mở văn phòng, chuyển hết bàn vẽ sang đó, thế là hết đồ chơi để khám phá. 

Bây giờ cái bàn cao ở phòng khách được bố chưng dụng làm bàn làm việc. Cái bàn bây giờ không phải để bố vẽ công trình nữa, mà để soạn giáo án đi dạy, chấm bài sinh viên và học tiếng Pháp. Không còn thước dài thước ngắn, cũng không có sẵn giấy trắng để vẽ nháp rằn ri nữa. Nhưng vẫn còn những đặc trưng của một kiến trúc sư: các thể loại bút viết vẫn la liệt trên bàn, sách chồng chất đống ngay gốc bàn. Và bây giờ thí có thêm chi chít những tờ giấy nháp bố dùng để học tiếng Pháp. Bố viết lên bất cứ tờ giấy nào có thể tìm thấy ở gần đó, từ phong bì cũ cho đến giấy tập... và trong đống giấy đó vẫn còn lẫn nhưng tờ giấy bố vẽ phác thảo một thiết kế nào đó, hay nét vẽ nhanh chân dung rất đơn giản nhưng bay bướm của con gái hay mẹ ... Nét vẽ của kiến trúc sư có khác!

Và đến bây giờ thì đối với con bàn làm việc của bố vẫn như là xứ sở thần tiên "wonderland" vậy đó! 

- Nguyễn Đình Liên Chi - tự Tí Ti 

PS : Viết note này bằng labtop của bố trên bàn làm việc của bố, heheheh 

***
Giờ bố Hiếu vẫn vẽ nhanh chân dung rất đơn giản
(hai cháu ngoại Maya và Cỏ)
- nét vẽ của kiến trúc sư có khác!





và hai cháu ngoại Maya, Cỏ, Zayn, Sóc 
cũng vẽ rất đơn giản giống ông ngoại 
- nhưng nét vẽ không của kiến trúc sư 😁😀





HÔM NAY SINH NHẬT CHẮT XIU 24.10

 Hôm nay sinh nhật chắt Xiu - "già" rồi mà vẫn ôm gối ghiền giống hai "chị" Cỏ và Maya 😊😁


https://youtu.be/KY7nMBpDKmA

***



LÊN YOUTUBE - Nô, Oui

 Con lên youtube, cha cũng lên 😊😎

***

Ca sĩ Ti Nô hát chung với Việt Khang và Trúc Hồ


https://www.youtube.com/watch?v=MgKILiJ0dNU&t=13s


https://youtu.be/OUif8aL05x8

Hi cả nhà,

Dạo này do ông xếp bận, nên thỉnh thoảng Hưng phải lên TV để trả lời về những vấn đề thời sự. Dưới đây là link trả lời phỏng vấn đài SET về vụ tràn dầu ở vùng biển Huntington Beach.
Đã từ lâu muốn trốn vụ phải lên TV mà ko được. Mà nói về chính trị lại không phải là chủ đề mà Hưng khoái như âm nhạc, hay Phật Giáo... Nhưng mà lãnh lương thì đành phải làm thôi chứ sao 😢

Cheers,
Hung Doan 

PS: có cô em họ tên V., hát mà hổng lên Youtube