Sep 25, 2016

7. TÁM VỊ BỒ TÁT - CHỊ KHÁNH - Ngô Thuỳ



Tôi nói cuộc đời chị chỉ là sự hiến tặng kẻ khác những gì đáng lẽ mình được hưởng.  Đó không phải chỉ nói để mà nói bởi vì chị đã sống như vậy thật sự.  Ngày tôi mới đến nhà chơi, chị còn đang đi dạy ở Vũng Tàu cách một hay hai tuần mới được về nhà.  Chị đi dạy xa như vậy vì cho rằng trong nhà phải có một người hy sinh đi a thì mới có thể mong người ta “nhẹ tay” với bố.  Sự hy sinh đó của chị thật cao cả nhưng vô ích.  Bố chị được về do sự can thiệp của một quyền hành cụ thể hơn là do hành động hy sinh của chị.  Ngược lại, quyết định đi xa đã đem lại hai cái buồn: gia đình buồn thương chị, và chị buồn nhớ gia đình.  Phải biết chị Khánh rồi mới hiểu chị yêu gia đình đến mức nào.  Có thể nói chị là một phó bản của bác tôi.  Không khí gia đình bao giờ cũng là biển Đông cho chị vẫy vùng thoả thích.  Ở xa về, vật lộn với chuyến xe đò kinh khủng, mà chị vẫn cố lấy vẻ tươi tỉnh tham gia ngay vào những sinh hoạt của chúng tôi.  Chị để ý săn sóc việc học của bé Hương, khích lệ việc sáng tác của Hưng, tốp bớt những đam mê của Vinh-Thái, giúp đỡ chị Liên và săn sóc bác gái tôi, đỡ đần cho người trong việc bếp núc.  Chúng tôi thường nói đùa với nhau rằng lũ nồi niêu soong chảo chúng cũng nhớ chị lắm, vì chỉ cuối tuần khi chị về chúng tôi mới được cọ rửa trắng boong. Biết ý chị, bao giờ mượn được cuộn băng nào hay, chúng tôi (cả nhà) đều để dành đợi chị về cùng nghe.   Có cuốn sách ngoại ngữ nào hay cũng mượn về cho chị đọc.  Phải nhìn chị nằm lim dim tựa và gối của Vinh, chân gác lên thành tủ, say mê nghe nghạc mới cảm thấy thú vị.  Về sau, chị còn cố gắng mở một lớp sinh ngữ cuối tuần huy động cả nhà vào học.  Đúng là mua việc cho mình, thay vì dùng giờ rảnh đó để nghỉ ngơi, nghe nhạc, đọc sách, hoặc đi chơi.  Chị đáng yêu như vậy nên bao giờ chị đi, mọi người cũng buồn và ai cũng mong chóng đến cuối tuần để được gặp lại chị.  Sinh nhật của ai trót nhằm giữa tuần cũng cố dời đến cuối tuần vì không muốn thiếu chị.  Phần vợ chồng tôi, dù chị chẳng đem từ Vũng Tàu về cái bánh nào, chúng tôi vẫn chung một nỗi mong ngóng với cả nhà, vì lạ lùng thay, chỉ gặp nhau có vài lần mà mấy chị em đã thấy thân thiết vô cùng. 

Ngô Thuỳ 
(còn tiếp) 

7. TÁM VỊ BỒ TÁT - CHỊ KHÁNH - Ngô Thuỳ


Cuối cùng thì cuộc sống xa nhà của chị cũng được kết thúc – chị về ở hẳn nhà làm chúng tôi khoái chí vô cùng.  Chị với tôi rất tương đắc trong phạm vi nhà bếp: chúng tôi cùng làm “con sen” rất trứ danh, bởi vì sau cuộc vui bao giờ cuối cùng cũng có hai chị em mặt mũi lờ đờ vì buồn ngủ, đứng bên cái lavabo tranh nhau rửa bát, tranh nhau chùi soong nồi, tranh nhau lau bàn.  Nhờ chị mà tôi không còn quá dốt nát trong việc làm bánh trái.  Chị thích làm bánh lắm, thích làm cho mọi người ăn chứ phải cho mình ăn.  Chúng tôi đã cùng nhau làm bánh cake bánh bông lang, cả bánh trung thu nữa.  Bao giờ khởi đầu cũng có thật đông người và sau cùng cũng chỉ còn lại có hai chị em.  Chúng tôi vừa ngáp vừa nói chuyện tiếu lâm vừa canh chừng từng mẻ bánh đang chín vàng dần trong lò. Có một năm nọ nướng bánh xong chúng tôi phủ vải lên rồi đi ngủ.  Sáng sớm dậy thì thấy có bốn cái bánh để cạnh nhau đã bị xô lệch.  Thủ phạm còn ai khác hơn là lũ chuột!  Tội nghiệp chị Khánh, chị tiếc công trình quá, vội đến xem xét thật kỹ rồi tuyên bố:
-               May quá nó chỉ ăn có hai cái thôi, Dũng, Thuỳ ạ, còn hai cái kia, nó chỉ bước qua thôi!

Câu nói của chị tượng hình đến độ nhà tôi phải phì cười mà mãi đến giờ lâu lâu anh ấy vẫn còn nhắc chị:
-               Chị Khánh, chị còn nhớ mấy cái bánh trung thu mà con chuột nó chỉ bước qua không?

Và chị lại cười hóm hỉnh gật đầu:
-               Nhớ chứ, nhờ nó chỉ bước qua nên mình mới đủ can đảm mà ăn mấy cái bánh đó đấy chứ. 

Cũng chính nhờ chị hay làm bánh mà bố bé Tiny mới có dịp trổ tài vẽ chữ bằng crème lên bánh.  Anh có vẻ khoái các trò chơi này lắm.


Cứ mỗi lần nhìn chị Khánh tôi lại tự xỉ vả mình về cái tội ăn học không đến nơi đến chốn.  Có đến mười năm nay tôi không đụng đến một mẫu tự la tinh nào chứ đừng nói đến một chữ Tây, chữ Mỹ nào cắn đôi ra.  Ấy vậy mà mỗi khi cô Quý đến chơi, cô vẫn âu yếm gọi tôi là học trò yêu của cô ngày xưa (cô dạy anh văn) làm cho tôi cứ lạnh toát cả người và xấu hổ.  Trong khi đó chị Khánh vẫn luôn luôn thử thách kiến thức của mình và vun bồi nó không ngừng.  Nhìn chị đọc sách ngoại ngữ mà tôi thèm khôn tả.  Đôi khi đọc được quyển nào hay, chị lại tặc lưỡi mắng chúng tôi một trận vì đã trót dại quá ư dốt nát mà không thể thưởng thức được những tuyệt tác như vậy. Mà kể cho chúng tôi nghe thì chỉ được cái cốt truyện, là cái ít quan trọng nhất trong những kiệt tác văn chương.  Chị không bao giờ thấy đủ trong việc học.  Học Anh, Pháp chán rồi, hết thầy dạy rồi, chị xoay sang tiếng Đức.  Thỉnh thoảng chị lại kể cho chúng tôi nghe những bài học tiếng Đức dí dỏm, như để khích động chúng tôi cố học.  Nhưng cuộc sống bề bộn hiện tại không bao giờ cho phép chúng tôi học được quá hai tuần.  Sau đó thì dốt lại hoàn dốt.  Kiến thức của chị Khánh đã giúp ích chúng tôi rất nhiều trong những buổi dạ hội văn nghệ.  Chính chị đã dịch vở của Oscar Wild để chúng tôi dựng kịch.  Vở kịch này đã thành công xuất sắc đến nỗi chúng tôi thúc dục chị dựng thêm một vở nữa, nhưng việc chưa xong thì xảy ra cơn gia biến, chúng tôi đành buồn rầu xếp tất cả vào nhà kho hẹn ngày tươi sáng hơn.

Ngô Thuỳ
(còn tiếp) 

7. TÁM VỊ BỒ TÁT - CHỊ KHÁNH - Ngô Thuỳ




Chị rất yêu hai vợ chồng tôi và rất buồn mỗi khi chúng tôi có chuyện xích mích nhau.  Chị quý chúng tôi đến nỗi khi tôi mang thai Tiny, chị cứ ngóng trông từng ngày và thúc giục (!) tôi sinh nó ra lè lẹ để chị được chăm sóc và cưng chìu nó.  Mà quả thật – Tiny đã ra đời trong bao nhiêu là yêu thương, trong đó phải nói đến lòng yêu tha thiết của bác Khánh.  Nhìn bức ảnh chị âu yếm bế Tiny hôm đầy tháng nó, người ta chỉ có thể cho đó là hai mẹ con.  Chị chưa là mẹ nhưng tình mẫu tử trong chị đã ngọt ngào tha thiết quá đỗi.  Đôi khi chị Liên và tôi đã phải kêu lên vì thấy chị quá cưng chìu Tí Ti và Tiny. Chị Liên kêu: Thôi rồi, bác Khánh chìu cháu quá chỉ tổ làm hư chúng thôi!  Đúng như vậy. Chị chìu chuộng cháu đến nỗi chưa cần nó đòi chị đã đoán trước để chìu ý nó rồi.  Tiny nhà tôi cứ mỗi lần muốn dụ dỗ nó điều gì, chỉ việc nói: “Con ăn xong rồi ba chở lên bác Khánh” là xong ngay.  Mỗi lần nó làm gì sai, chỉ việc doạ: “Con là vậy bác Khánh không thương con đâu, bác Khánh giận con luôn.”  Thế là cô ả không dám làm như vậy nữa.  Có những hôm mải chơi với bác Khánh quá, khuya rồi chúng tôi dắt xe ra sửa soạn về mà Tiny vẫn còn đòi ở lại với bác.  Chúng tôi đành doạ ngầm nó: “Thôi vậy, ba má về, Ni ở lại nha?” “Bai nha?” Ai ngờ nó tỉnh bơ, dơ tay vẫy đáp: “Baiii nha!” Dễ ghét quá!


Thỉnh thoảng có lúc tôi giật mình nhận ra rằng sẽ có ngày chúng tôi phải chia tay.  Và lúc ấy thì chắc chắn là “hai phương trời cách biệt” thật sự rồi.  Giữa cơn tăm tối này, ai mà biết đời mình rồi sẽ xoay vần về đâu.  Chừng ấy có lẽ tôi sẽ nhớ đến tê tái những đêm nằm tỉ tê tâm sự với chị, được chị gãi đầu và an ủi, nhớ những muỗng chè chị đút tận miệng cho tôi vì tôi mải đút Tiny ăn cơm chưa kịp ăn, nhớ những ly trà đường chị pha cho tôi lại sức sau khi đạp xe đi giao sữa về, nhớ những câu khôi hài độc đáo của chị, những mẩu đối thoại tuyệt vời giữa mấy chị em ... và tôi sẽ phải khóc đến bao nhiêu nước mắt vì nỗi nhớ thương kia?  Ôi đời!

Ngô Thuỳ 

Sep 22, 2016

OUTCOME IS FAIR ? - Dalai Lama





When a problem first arises, try to remain humble and maintain a sincere attitude and be concerned that the outcome is fair.

Dalai Lama