Nov 21, 2008

Tuổi Thơ KHÔNG dữ dội - Liên Chi


















Tối nay đi sinh nhật của Bơ Anh (tên gọi ở nhà rất thân mật của một đứa em trai) trong nhóm bạn gọi là “nhóm đi đội”. Từ lúc đó đến giờ chắc cũng đã gần mười năm trời, ai cũng đã lớn, mỗi người một ngả, một công việc… nhưng mỗi khi có dịp ngồi tụ tập lại với nhau, lại chẳng khác thời đó chút nào, vẫn vui, vẫn nhảm, vẫn khùng, vẫn cười nghiêng ngả với nhau. Trong câu chuyện lúc nào cũng nhắc đến những kỉ niệm của tuổi thơ “rất không dữ dội”…

Bố mẹ của cả nhóm đều là bạn bè thân của nhau từ nhỏ ở Ban Mê Thuột, hồi đó hình như mọi người đều đi hướng đạo, nên khi có con thì cũng muốn con mình có được nhưng kinh nghiệm đó, nên tập hợp các con lại, lập thành 1 nhóm hướng đạo cây nhà lá vườn. Không nhớ tại sao nhưng mọi người đều gọi nhóm này là “nhóm đi đội”.

Chắc là các ba các má sợ các con mình tiểu thư công chúa, hoàng tử quá nên phải cho đi bụi đời, đi cắm trại… cho nếm mùi đời. Nói là cây nhà lá vườn chứ cũng chuyên nghiệp lắm nhé, có thầy dạy hàng dàng hoàng. Hàng tuần cả đãm, lúc ấy khoảng 20 đứa, chủ nhật hàng tuần lại tụ tập ở sở thú để học những kĩ năng hướng đạo. Tiểu thư, hoàng tử thế mà cũng biết thắt dây, biết đánh morse, biết dựng lều, biết giải mật thư nhé, chơi trò chơi lớn. Đến hè là mùa đi cắm trại xa, Nha Trang, Đà Lạt, Ban Mê Thuột, Thác Mai, Rừng Nam Cúc Phương, Long Hải, Mũi Né là đội đã ra trận hết. Mỗi lần đi cắm trại là một xe bus to tướng chở các em nhỏ cộng các bậc phụ huynh đi theo để phục vụ các con :) Cũng dầm sương, dãi nắng, bụi đời không thua gì những đội khác, mà còn cộng thêm khoản ăn chơi lại càng hơn người ta. Đám lớn trong đội từ thời ấy đã thích chơi bời, đi nhảy (đấy, sở thích đi nhảy của mình hình thành từ lúc này đấy), nhậu nhẹt ... làm đám nhỏ lúc ấy cứ ganh tị sao không được chơi chung với các anh chị... Sáng chơi trò chơi lớn, tối đánh bài, nhảy nhót, vui kinh khủng!

Nghĩ lại sao mà nhiều kỉ niệm ghê, thấy tự hào và sung sướng vì mình may mắn quá, có được những kỉ niệm mà không phải ai cũng có được. Học được nhiều thứ, lại có thêm không biết bao nhiêu là bạn tốt. Bây giờ có anh chị lớn đã có gia đình, có con (hệ F1 của nhóm đội), người thì ở Mỹ, ở Việt Nam, ở Sin, người thì phát tướng, đứa thì lớn nhổng

... Nhiều khi lâu lắm lắm mới có dịp gặp lại nhau, nhưng những khoảng thời gian dài đó hoàn toàn không có ý nghĩa gì khi chị em, bạn bè lại có dịp ngồi với nhau. Lúc đó vẫn chỉ là "nhóm đi đội" của mình ngày nào. Lần tiếp theo là khi nào nhỉ?

For my beloved "nhóm đi đội"
Liên Chi













Nov 20, 2008

NGƯỜI VIỆT Ở MỸ SỐNG CHUNG VỚI CUỘC KHỦNG HỎANG KINH TẾ

Caption : Trong thời khủng hỏang,
các bãi đậu xe của khu vực Little Sài Gòn vắng vẻ đi thấy rõ


Rất nhiều người Việt ở Mỹ có cùng nhận xét rằng cuộc khủng hỏang kinh tế những năm vừa qua là cuộc khủng hỏang tồi tệ nhất mà mình đã từng trải qua. Nó ảnh hưởng lên mọi cá nhân, gia đình. Ai cũng cảm nhận được, có khác chăng chỉ là ở mức độ. Ai cũng mong đến ngày nó đi qua. Còn trước mắt thì làm sao tồn tại được cái đã. Tôi đã đi một vòng hỏi thăm người Việt ở khu vực Nam Cali - đang họat động trong các ngành nghề khác nhau- xem cơn bão kinh tế đã ảnh hưởng đến cộng đồng mình như thế nào…

Muốn thấy khủng hỏang kinh tế? Cách dễ nhất là cứ ra các bãi đậu xe của các khu shopping trong khu vực Little Sài Gòn. Trước đây kiếm chỗ đậu xe ăn trưa rất khó, còn bây giờ thì thỏai mái! Nhìn lượng xe chạy trên đường phố cũng thấy sự khác biệt. Lượng xe có ít đi. Còn chủng loại xe thì thấy các xe nhỏ, ít hao xăng của Nhật nhiều hơn. Các hiệu xe Mỹ, xe truck vắng xuất hiện hơn xưa.

Giới làm ăn trong ngành địa ốc- nguyên nhân chính của cuộc khủng hỏang- thì khỏi phải nói rồi. Đây là ngành chịu ảnh hưởng trực tiếp. Một người đã có 20 năm họat động thành công trong ngành địa ốc cho biết việc kinh doanh giảm 70%. Ai mà mới bắt đầu vào nghề vài năm nay thì chỉ có nước đóng cửa. Có người nghĩ đến chuyện chuyển ngành kinh doanh mới vì không biết bao lâu thị trường mới ngóc đầu lên nổi. Tôi có nói chuyện với chị H., trước đây làm underwriter, xét duyệt cho mượn loan để mua nhà . Năm ngoái thất nghiệp 6 tháng, nay chị chuyển sang làm trustee sell officer, chuyên đòi nợ và thu hồi nhà. Công việc thay đổi 180 độ! Thiệt là buồn! Chị cho biết làm cái nghề này không vui tí nào, nhưng cũng đành chịu.
Ngành địa ốc xuống kéo theo hai ngành có liên quan trực tiếp là thầu xây cất và buôn bán furniture. Một chủ tiệm furniture ở LA cho biết doanh thu trong ngành nói chung xuống từ 40-60%. 10 tiệm thì đóng cửa hết 6. Những tiệm còn lại phải cắt giảm chi phí để cầm cự. Có những chủ tiệm bây giờ giống như đi làm không có lương!

Giới kinh doanh nhà hàng cũng bị ảnh hưởng nặng. Bà con hạn chế đi ăn ngòai. Một chủ tiệm phở cho tôi biết rằng những khách hàng quen thuộc của anh tuy vẫn đến ăn, nhưng lại không thường mời thêm bạn bè như trước, cho nên lượng khách có giảm. Nếu bạn tự suy ra rằng các chợ sẽ phát đạt hơn vì ai cũng ăn ở nhà, thì coi chừng lầm! Có những chợ doanh thu xuống đến 30%! Lý do: các bà nội trợ cũng cắt giảm chi tiêu luôn. Chỉ mua những thứ cần thiết, và giảm số lượng mua. Trước đây thấy rau tươi, ngon cứ mua 03 bó, ăn không hết thì bỏ. Còn bây giờ thì mua 01 bó đủ xài thôi!


Các công ty travel, bán vé máy bay, tour du lịch cũng đi xuống thấy rõ. Thí dụ như vé máy bay cho kỳ nghỉ Thanks Giving sắp tới. Mọi năm, đầu tháng 11 mới đặt chỗ để bay về thăm nhà thì thường không có chỗ, hoặc giá ở trên trời. Chị K. cho biết cũng vì sợ tình hình này mà chị đã lấy vé bay từ Cali sang Houston vào dịp Lễ Tạ Ơn từ đầu tháng 10, với giá khứ hồi là $370. Vậy mà hồi đầu tháng 11, chị check giá lại thì giá lại rớt xuống chỉ còn $280. Hình như chỉ có các chuyến về Việt Nam là không giảm. Giá vé bay vào dịp Noel, Tết Ta tới vẫn cao và ít chỗ còn trống như thường lệ.

Người đi làm công theo kiểu “8 to 5” bị ảnh hưởng ra sao? Thiệt thòi nhất là những ai đang đến tuổi về hưu. 401 K của nhiều người chỉ còn 50%. Về hưu vào thời điểm này thì không thể vui thú điền viên được rồi! Những người còn trẻ hơn thì hy vọng vài năm tới tình hình thay đổi, tiền hưu trí của mình sẽ theo stock lên trở lại. Còn trước mắt, tâm lý cảm thấy như mình mới mất tiền, nên đành thắt lưng buộc bụng.

Các công ty bán bảo hiểm, tài chính cá nhân cũng phải sắp xếp lại công việc kinh doanh . Bảo hiểm nhà, xe không bị ảnh hưởng nhiều, nên trở thành chủ lực. Nhưng các hình thức đầu tư tài chính cá nhân, gia đình thì thay đổi nhiều. Thân chủ của họ do bị tác động tâm lý nên rút tiền ra, ngưng đầu tư, hoặc chuyển sang đầu tư vào các lĩnh vực có lãi suất cố định. Các hình thức bảo hiểm nhân thọ cũng chậm lại hẳn.
Y tế có lẽ là một trong những ngành ít bị ảnh hưởng. Một bác sĩ nhãn khoa cho biết tiệm của chị không hề giảm doanh số. Một bác sĩ gia đình còn nói rằng bệnh nhân của anh ta còn có phần đông thêm nữa! Chắc tại khủng hỏang, bà con bị stress, cho nên sinh bệnh tật nhiều. Tuy nhiên, anh cho biết trong tương lai sẽ bị ảnh hưởng, vì ngân sách tiểu bang bị thâm thủng sẽ cắt nhiều chi phí cho phúc lợi y tế như Medical.

Nhân viên chính phủ cũng là một công việc ít sợ thất nghiệp do khủng hỏang. Một nhân viên Caltrans cho biết công việc của anh vẫn ổn định. Chỉ bị cắt giảm lặt vặt. Thí dụ bị cắt bớt giờ làm việc để giảm lương, hoặc cắt ngày nghỉ. Một nhân viên làm trong SSA thì nhận thấy rằng công việc của mình còn nhiều hơn một chút. Có lẽ tại người ta thất nghiệp nhiều, nên số người xin trợ cấp nhiều hơn.


Sau cùng là ngành báo chí. Cũng như báo Mỹ, các tờ báo tiếng Việt gặp khó khăn vì quảng cáo ít đi do các doanh nghiệp cắt giảm chi phí. Nhưng có một điều thú vị là hình như số người đọc báo lại nhiều hơn! Điển hình là sạp báo Zippost thường xuyên hết báo trước buổi chiều, điều hiếm khi xảy ra trước đây. Chắc tạo vì thời khủng hỏang, người ta đọc tin tức nhiều hơn, để theo dõi tình hình. Hoặc ráng tìm ra được chút tin vui về kinh tế để còn hy vọng chứ. Cứ ra các quán cà phê xem, sẽ thấy thiên hạ ngồi đó đọc báo, luận bàn kinh tế đại sự dài dài.

Mọi người đều mong khủng hỏang sẽ chóng đi qua. Vấn đề là chừng nào đây? Những người được hỏi đa phần khá dè dặt, không dám tin rằng nền kinh tế Mỹ sẽ phục hồi ngay trong năm tới. Thường thì sau bầu cử tổng thống thì mọi chuyện sẽ khởi sắc. Nhất là năm nay nước Mỹ lại có một tổng thống da màu đầu tiên, đang hứa hẹn một cuộc thay đổi lớn để vực dậy nước Mỹ. Nhưng thời điểm hiện nay đã khác xưa. Nền kinh tế Mỹ hiện nay đã tòan cầu hóa quá nhiều. Ông Obama có thể sẽ sắp xếp lại nước Mỹ tốt hơn, nhưng vẫn còn phải đợi tác động phục hồi từ các quốc gia khác nữa. Ôngta không có phép màu nào để giải quyết mọi thứ trong một sớm một chiều được. Như vậy, có thể người Mỹ phải tự cứu mình bằng cách giảm bớt tiêu xài phung phí đi. Mỹ là một xã hội vật chất, vẫn nổi tiếng là hoang phí tài nguyên thiên nhiên của nước khác, là con nợ lớn nhất của thế giới cho dù kiếm tiền cũng nhiều nhất thế giới. Mang một bộ mặt mới cần kiệm hơn, nhiều khi lại tốt cho nước Mỹ, đỡ bị các nước nghèo hơn ganh ghét như hiện nay. Có một điều ai cũng đồng ý là hầu hết các quốc gia đều mong muốn nền kinh tế Mỹ phục hồi. Vì nếu không, nhiều nền kinh tế khác sẽ chết trước! Đó là một điều mà chúng ta có thể lạc quan, chứ không phải là “lạc quan tếu” trong thời buổi khủng hỏang này…

Đòan Hưng

Nov 17, 2008

Viết về exhibition LÁ RỤNG VỀ CỘI - NgyThanh

Tản mạn cuối tuần
Hình và bài: NgyThanh

Cuối tuần nầy thời tiết Houston bỗng… “con gái” ra, dễ thương lạ kỳ. Từ cái nóng hừng hực làm các dàn máy lạnh làm việc toát mồ hôi, cái lạnh se da của Hà Nội nhè nhẹ lướt về làm lá đổi màu bỗng rùng mình chuyển qua cái lạnh tê cóng hai vành tai. Thiên hạ nữ bèn lục tung các tủ áo quần mùa lạnh ra, võ trang đầy người, diện vào đi sắm sửa cho thiên hạ nam biết tay. Nằm tuột xuống tới bắc vĩ tuyến 29 độ 45 phút sát với Mễ Tây Cơ, một năm có được mấy ngày như thế nầy…

Ngày thứ Bảy 15-11-2008 có một người từ Huntington Beach bên Cali lặn lội qua Houston mở phòng triển lãm tranh. Từ Việt Nam chân ướt chân ráo qua Mỹ chưa đầy một năm, Doãn Quốc Vinh đã uống thuốc liều, làm quả triển lãm thứ nhất. Và đã thành công. Điếc không sợ súng, một năm sau, Vinh chở các tác phẩm đa chiều của mình qua Houston trình làng tại Việt Art Gallery, làm tuần lễ triển lãm “Lá Rụng Về Cội” của mình, chỉ sau đợt triển lãm của họa sĩ Dương Phước Luyến không mấy tuần, và chỉ vài ngày sau cuộc triển lãm của đàn anh ViVi Võ Hùng kiệt.

Mấy tuần nầy xăng tuột dốc, từ cái đỉnh điểm trong bão Ike xuống còn chưa tới phân nửa. Nhưng thật kỳ. Xăng mới nhích lên, tất cả các mặt hàng không chờ lâu, nhảy theo ngay, như nước lụt. Bây giờ xăng xuống còn chưa tới nửa giá, vật giá đứng ì. Kiện ai bấy giờ? Nhưng người gặp hên là Doãn Quốc Vinh. Hên không phải vì Vinh không hay, nhưng được ông trời chiếu cố. Tôi không biết thưởng thức tranh. Tôi chờ phòng tranh mở cửa, để tới nói chuyện vớ vẩn. Nói và nghe chuyện vớ vẩn, tôi mới biết là chàng họa sĩ được nha sĩ Hồ Phan Hà chiếu cố, không bắt mướn phòng cũng chẳng túm áo đòi chia, mở cửa đón Doãn Quốc Vinh, để Doãn Quốc Vinh có cơ hội… mở cửa đón cụ thân sinh và khách mộ điệu Houston.

Tới phòng tranh trước 20 phút theo nguyên tắc và kỹ luật tự giác, tôi chờ mãi, vẫn không thấy cắt băng khánh thành. Khách đến lai rai, chẳng mấy chốc, phòng triển lãm đã chật, luồn lui lọt tới để rình chụp ảnh nhà văn Doãn Quốc Sỹ thưởng thức tranh của con trai mình, tôi muốn bở cả hơi tai. Thấy tôi lăng xăng mãi, ông cụ biết bị tôi phục kích. Mặc dù ông đang chuẩn bị cho bài ứng khẩu “khai mạc”, ông vẫn bắt tay chào tôi. Rõ ràng ông không nhớ người mang máy ảnh là ai. Khi tôi hỏi ông có còn giữ mấy tấm phóng ảnh tôi chụp và biếu ông trong “ngày vinh danh” ông hôm 6-4 tại Phố Xưa, ông không nhớ người trước mặt nói… chuyện gì. Thế mà lúc giới thiệu tranh và “nghề” làm tranh của con trai, ông nói rành rọt như chuyện mới xảy ra hồi hôm qua. Ông “than” khi nghe Vinh làm thơ, ông mừng trong lòng, tưởng có người “nối dõi văn chương của bố”. Ai ngờ thằng con xoay cái đùng qua hội họa. Ông cụ không tiết lộ là ông còn ân hận thằng con thích cầm cọ hơn cầm bút không. Nhưng rõ ràng là ông hớn hở, khi thấy người đến thăm Vinh, xem tranh, và mua tranh đông đến như thế.

Tôi và các bạn tôi cũng hân hoan lây theo Vinh. Trong những giờ đầu, chúng tôi chứng kiến sự quan tâm hiện diện của những người kín đáo ít chịu xuất hiện như ca sĩ Duy Trác, anh Phạm Thông báo Con Ong Texas, Sông Văn báo Việt Báo Houston, phóng viên đài truyền hình SBTN, và vợ chồng ái nữ nhà văn Phan Nhật Nam. Khi tôi sắp biến, tôi còn thấy anh Võ Thạnh, chủ tịch Hội Ảnh Việt Nam thành phố Houston, lững thững bước vào. Tôi hỏi “anh cũng đi xem tranh vẽ sao?”, để bị sửa lưng, “Bộ ông không thấy cái liên quan mật thiết giữa hai bộ môn nhiếp ảnh và hội họa? Nhà họa sĩ khi nào cũng có bức ảnh mà anh ta chụp để trước trong đầu, trước khi chấm đầu cọ vào sơn hay bột vẽ. Họ giỏi hơn chúng ta, chúng ta chỉ là người thợ sử dụng máy ảnh”. Cái nầy thì hết chỗ để tôi cãi với nhiếp ảnh gia cây cỗ thụ của Houston. Chúng tôi cũng chứng kiến những tấm tranh lần lượt được “ủng hộ”. Cảm động nhất và giá trị nhất là một khán giả mang ba lô, khoáo áo lạnh, chống gậy cẩn thận đặt từng bước chân quanh khắp phòng tranh, xem không sót một bức nào. Trước khi ra về, ông nầy còn thân tình nán lại nói những nhận xét của mình với tác giả nữa. Về tài năng của Vinh, tôi không biết gì về hội họa để xía vào trường phái “nghệ thuật hội họa đa chiều” (mixed media) nên xin miễn bàn. Nhưng được cả người không lành lặn thân thể chiếu cố lại thăm không phải là Doãn Quốc Vinh gặp hên và là danh dự cho người nghệ sĩ sao?

Mãi tới chiều chủ nhật, tôi mới tranh thủ được để trở lại phòng tranh, để chính thức phỏng vấn Vinh, chỉ hai câu rất ngắn.

Cảm tưởng của nhà họa sĩ về ngày triễn lãm đầu tiên ở Houston? Anh chàng khai thật, “Các cô gái Việt ở Houston rất đáng sợ. Trẻ, mà họ cũng chịu đi xem tranh, xoi mói, phê bình, chê khen, hỏi han về các công đoạn sáng tác rất cẩn thận.”

Tôi trở lại để hỏi nhỏ xem số tranh bán được có khả quan không? — “Dạ được anh ạ. Nhờ hên, em đã bán được 70 phần trăm trên tổng số 80 tác phẩm triển lãm.”

À. Cái nầy thì không phải là hên rồi. Bộ giới mộ điệu Houston và vùng phụ cận không có con mắt sao? Họ khó lắm chớ bộ, nhất là thời buổi “đường xăng đại huynh” nầy. Hơn năm chục bức tranh được khán giả thương mến quyết định mang về làm của riêng chỉ sau 12 tiếng đồng hồ, là dấu hiệu của tài năng cọng chung với may mắn. Vừa hay và vừa hên. Tài nghệ và thủ pháp của Doãn Quốc Vinh tới mức nào, tôi phải hỏi lại độc giả Thời Báo, là những người có trình độ thưởng ngoạn và phán xét, sau khi có dịp nhìn tận mắt tác phẩm của con nhà nòi. Điều này tôi đã thưa rồi, trong bài đăng ở Thời Báo trước đây 2 tuần: thân phụ anh là nhà văn Doãn Quốc Sĩ, chú là nhạc sĩ Doãn Nho, ông nội là thi sĩ Doãn Hưu, và ông ngoại là nhà thơ trào phúng Tú Mỡ Hồ Trọng Hiếu. Nhờ Vinh làm việc cật lực và “tới”, Thời Báo được hưởng lây cái hên: điều mà chúng tôi in trong bài trước có vẻ trở thành sự thực, “Bên cạnh những chất riêng tư trong lãnh vực chuyên môn của mình, Vinh biết chọn mặt gởi vàng. Chúng tôi nghĩ là Vinh sẽ được tiếp đón bằng cả vòng tay lẫn tâm hồn mở rộng.”

NgyThanh
Thời Bao Ngày Nay
Houston 16-11-2008







Nov 16, 2008

Exhibition LÁ RỤNG VỀ CỘI - Khai mạc









Bố Sỹ xem giờ, chuẩn bị đọc diễn văn khai mạc
cho cuộc triển lãm của thằng "Sáu Vều" :)



Diễn văn khai mạc phòng tranh Doãn Quốc Vinh

Doãn Quốc Vinh vào dịp thằng em Doãn Quốc Hiển về thăm quê nhà sau gần 20 năm xa cách ! Ngày Hiển trở lại Úc, bắt gặp ánh mắt em một nỗi buồn vô hạn, Doãn Quốc Vinh đã viết tặng em 2 câu lục bát:

Mùi hương rau cỏ chiều qua,
Thót mình chợt hỏi quê nhà ở đâu.










Sau đó Vinh làm một bài thơ tặng mẹ - vào dịp sinh nhật thì phải:

Dăm ba câu hát ngọt ngào,
Đôi dòng lục bát lao xao ru hời.
Mà sao đến tận cuối đời,
Con đi chẳng hết những lời mẹ ru.


Đọc những vần thơ trên, tôi thầm nghĩ: “có thể sau này Doãn Quốc Vinh đi vào nghiệp viết văn của bố chăng ?”

Nhưng sau đó Vinh đã đi vào con đường hội họa ! Tháng 11 năm ngoái (2007) cuộc triễn lãm Lung Linh Ao Nhà của Vinh tại tòa báo Người Việt khu Little Sài Gòn, Nam Cali, đã được bằng hữu nức nở khen ngợi:
“Thực là thành công ngoài sức tưởng tượng !”

Nhớ lại hôm đó đi dạo một vòng ngắm những họa phẩm, tôi thấy Vinh vẫn còn giữ được niềm yêu thơ qua những đường nét màu sắc trong từng bức họa ! Và tôi liên tưởng đến người xưa nói về Vương Duy đời Đường vừa làm thơ vừa vẽ tranh:
“Xem thơ Vương Duy thấy có màu sắc của họa; xem họa Vương Duy thấy có ý tình của thơ !”



Nhưng thôi, xin quý vị cho phép tôi được ngừng lại nơi đây để tránh lỗi người xưa đã từng cảnh giác: “con hát mẹ khen hay !” và với tôi thì: “con vẽ bố khen đẹp !”

Vâng, xin quý vị cho phép tôi được ngưng lại nơi đây !
Thành thật cám ơn quý vị đã theo dõi khai mạc phòng tranh Doãn Quốc Vinh của tôi !

Doãn Quốc Sỹ

Nov 15, 2008

Viết về exhibition LÁ RỤNG VỀ CỘI - Trần Quân


Anh Vinh nỗ lực làm việc, tạo ra những nghệ thuật hòa hợp các nét đẹp của phương đông và tây. Nhìn bước chân đi của anh thấy được con đường nghệ thuật của anh chưa dừng bước được, sẽ còn đi nữa , có lẽ là sẽ đi đến một điểm là không còn ranh giới giữa đông và tây.


Mọi người khắp nơi nhìn vào hiểu được, đọc được một cách đơn giản từ ở nơi anh một điều. Đó là nghệ thuật sáng tác hội họa không thuộc vào bất cứ ai cả mà mọi người sẽ thuộc vào hội họa.

Bởi thế lá rụng về cội, cái cội này chỉ có một. Có thể hiểu anh Vinh đã để tâm tư của anh vào nghệ thuật trước khi anh đi đến sáng tác, cảm thấy bước đi của anh không dễ dàng để người người khắp nơi đến với anh…

Trần Quân

BỎ ĐẦU TÌM ĐẦU - TT Nhất Hạnh

Ảnh - Bồ Hùng Dũng

[…]

Này các bạn tu, ngày nay muốn làm một kẻ đại trượng phu thì phải tỏ ngộ được sự thật bản lai vô sự. Chỉ vì đức tin của quý vị chưa chín cho nên quý vị còn tiếp tục tìm cầu trong mỗi giây phút, bỏ đầu tìm đầu, không tự mình dừng lại được.

[…]

Bỏ đầu tìm đầu là lấy tích chàng Diễn-nhã-đạt-ma. Kinh Thủ Lăng Nghiêm có kể chuyện chàng Diễn-nhã-đạt-ma có bệnh tâm thần. Diễn-nhã-đạt-ma thường ưa nhìn nét mặt mình trong gương. Một hôm, trong khi Diễn-nhã-đạt-ma đang đứng soi mình trong gương, bỗng hoảng hốt la lên mình mất đầu, rồi vừa chạy đi tìm đầu vừa la: “Cái đầu của tôi ở đâu rồi?”. Tìm Đông, Tây, Nam, Bắc, Diễn-nhã-đạt-ma vẫn không tìm ra cái đầu của mình. Nghe vậy, thiên hạ liền cười chê, nói: “Cái đầu còn trên cổ của anh, làm gì mà hoảng hốt đi tìm như vậy?”. Khi được chỉ cho sự thật là cái đầu vẫn nằm trên cổ mình, lúc đó Diễn-nhã-đạt-ma mới ngưng lại sự tìm kiếm. Điều làm cho Diễn-nhã-đạt-ma vất vả tìm kiếm là cái vọng tưởng điên đảo.

Chúng ta cũng như chàng Diễn-nhã-đạt-ma có đầu nhưng vẫn chạy tìm thêm một cái đầu khác nữa. Bỏ đầu tìm đầu, không tự mình dừng lại được. Đó là hình ảnh Bụt đưa ra để dạy chúng ta, những người đang còn xôn xao tìm kiếm: Bụt, Thượng đế, hạnh phúc, hoà bình …

Trích "Người Vô Sự" - TT Nhất Hạnh

Nov 14, 2008

Exhibition LÁ RỤNG VỀ CỘI - sẵn sàng





Dear all,

Như vậy là sáng mai, thứ Bẩy 15/11/2008, "Lá Rụng Về Cội" sẽ chính thức ra mắt cộng đồng người Việt tại Houston-TX . Everything's so far so good...

- Phần âm thanh, ánh sáng, trình bầy, trang trí cho khu vực triển lãm vừa dứt điểm xong vào buổi trưa hôm nay. 3 chàng ngự lâm : Long, Tuấn, 6 Vinh đã phải làm việc cật lực trong suốt cả tuần lễ qua để chuẩn bị cho nhan sắc của "Lá Rụng Về Cội"...

- Phần làm việc với giới media tại địa phương ( talk-show, phỏng vấn, quảng cáo...) cũng vừa kịp hoàn tất vào ngày hôm qua . Việc chuẩn bị dư luận trong gia đoạn pre-exhibit lần này cũng thật tuyệt vời như là "Ao Nhà Lung Linh" tại California vào năm 2007.

- Phần ẩm thực cho buổi reception ngày khai mạc... done . Ðây là món quà tặng của 4 Liên, Thái Hằng cho "Lá Rụng Về Cội" ....

- Tin vui : dù chưa chính thức khai mạc nhưng "Lá Rụng Về Cội" đã nhận được rất lới khen ngợi của mọi người bên đây và trong mấy ngày qua cũng đã lai rai bán được khá nhiều rồi...Longman (Long - phụ trách về sale) đang lo lắng sẽ thiếu hàng trong tuần lễ triển lãm sắp tới .

- Tinh không vui : mợ hai Minh Yên không thể bay qua tham dự được và như thế là 6 Vinh không biết phải đứng khép nép bên ai để mà đọc diễn văn khai mạc đây ?

Xin gởi trước một ít hình để mọi người xem chơi cho vui ...
(see files attached)
6 Vinh

Doan Vinh
DVGALLERY





Chiều nay đã tạm ổn. Các nhân sự được Vinh giao việc tiếp khách và bán hàng đã có chiến lược chiến thuật sao cho phòng tranh sạch trơn.

Bố mẹ đến xem phòng triển lãm.
Mẹ khen tranh đẹp,rủ bố đứng cạnh chụp hình
.











Đợt triển lãm lần này chú Long và chú Tuấn có công rất nhiều. Cây lá khô được Long chặt ngoài đường mang vào phòng tranh cho thêm phần "Mùa thu, lá rụng về cội".


Cuộc triển lãm đã sẵn sàng , đang chờ giờ khai mạc ....

RÌ-POỌC-TƯA: Doãn Cẩm Liên

4 chàng ngự lâm pháo thủ: Tuấn, Vinh, Long, Thái
lực lượng chính chuẩn bị phòng triển lãm