Vị hiền giả nói: “Anh thử bước thêm lần nữa đi, rồi sẽ biết anh từ đâu sinh và chết sẽ đi về đâu!”. Anh người muối cũng nghe lời, bước xuống biển thêm lần nữa. Lần này nước biển liếm mất cả hai chân của anh tới tận đầu gối. Anh vội vã bò lên bờ, hận vị hiền giả vô cùng.
Vị hiền giả vẫn rất kiên nhẫn, tiếp tục vừa dỗ ngọt, vừa hăm doạ, khuyên anh ta: “Anh đã lỡ bước vào rồi, nếu không bước tiếp, ở lại đây, anh cũng chỉ là người tàn phế, không làm gì hơn được! Anh hãy liều lần cuối, nhảy hẳn vào biển đi! Khi ấy anh sẽ biết được mình từ đâu sinh ra và chết sẽ đi về đâu.”Cuối cùng, chẳng đặng đừng, anh chàng người muối nhảy luôn vào biển. Đến giây phút ấy, anh biết anh từ đâu sinh ra và bây giờ anh là biển mênh mông, không chỉ giới hạn trong hình hài của một người muối.
Thích Phước Tịnh kể
Trích Tín Tâm Minh
www.matthuongnhindoi.com
Trích Tín Tâm Minh
www.matthuongnhindoi.com
Photos
- http://www.stormthecastle.com/fantasyartschool/artlessons/lesson9a.htm
- http://www.google.com/imgres?imgurl=http://www.kgs.ku.edu/Publications/Bulletins
Phụ lục:
[...] Đó là vấn đề dễ-khó trong con đường tu của chúng ta. Chúng ta cảm thấy khó nếu vỏ bản ngã chúng ta còn cứng, không muốn cho mầm bên trong thò rễ ra ngoài. Chúng ta cảm thấy khó vì chúng ta mới bước một chân xuống biển, một chân bị liếm mất nên chúng ta hoảng sợ. Trong khi tự thể, bản chất của ta được làm bằng muối, kết tinh tạm thời để ta rong chơi trên hành tinh này trong một lúc. Nhưng cuối cùng, chúng ta cần phải quay lại đại dương, tan trong đại dương, thấy mình không chỉ là hình hài bé nhỏ, đi thất thểu trên bờ biển. Chúng ta phải thấy mình chính là đại dương! [...]
No comments:
Post a Comment