Aug 14, 2012

Olympic 2012 - ANH QUÂN

Olympic 2012


Sau 16 ngày tranh tài của một giải thể thao lớn nhất trong hành tinh của chúng ta, đã để lại không biết bao nhiêu kỷ niệm cho người thi đấu, cũng như khán giả và cổ động viên thể thao. Với sự tham dự của 10,500 lực sĩ, cầu thủ và vận động viên trên toàn thế giới cho  tất cả 304 nội dung của 36 môn thể thao. Họ thi đấu thật là sôi nổi để mong đạt được chiếc huy chương. Người thắng với tiếng ca khải hoàn cùng với giọt lệ hân hoan. Người thua với nước mắt chua cay , vì Olympic là một sân chơi chỉ dành cho  những người giỏi hơn những người được xem là giỏi (best of the best) mà thôi.  

 Đây cũng là lần thứ ba chính thành phố London vinh dự đăng cai đại hội thể thao vĩ đại nhất thế giới này, (vì trên thế giới chưa có thành phố nào được ba lần cả). Cũng phải nói thật sự là Thể Thao đã trở “Về Nhà” đối với người Anh, vì người Anh là cha đẻ của một số môn thể thao cũng như sắp xếp nhiều môn thể thao vào khuôn khổ luật lệ . Từ các môn điền kinh, bơi lội, quyền anh, chèo thuyền, bơi thuyền buồm, đến đá banh, badminton, quần vợt và ngay cả bóng bàn. Ông Thị Trưởng London là Boris Johnson, một người luôn để cái đầu xù, trông như một anh hề nhưng vô cùng thâm thúy. Vào năm 2008, ông đã qua Bắc Kinh dự lễ bế mạc Olympic và nhận lá cờ thể thao để cho cuộc tranh tài cho năm 2012, thì ông cũng có một bài diễn văn vô cùng sắc bén, vì biết dân Trung Quốc mê bong bàn mà cũng là vô địch thế giới về bộ môn này nên Boris có nói ; Ping-pong được phát minh trên những bàn ăn ở Anh Quốc vào thế kỷ thứ 19. Nó được gọi là 'wiff waff'. Tại sao gọi Wiff Waff là vì khởi thủy của bộ môn này là người Anh chế nút chai làm quả bong, rồi dung cái nắp sắt của hộp thuốc lá làm cái vợt, mà khi mở nút chai rượu thì ta sẽ nghe tiếng Wiff trước sau đó là tiếng Waff, vì vậy cái tên mẹ đẻ của bong bàn là Wiff Waff.

Ông nói tiếp “Và ngay từ điều này quí vị đã thấy khác biệt căn bản giữa chúng tôi và phần còn lại của thế giới. Những quốc gia khác, người Pháp chẳng hạn, nhìn vào bàn ăn thì thấy cơ hội để ăn tiệc. Chúng tôi nhìn vào bàn ăn thì thấy cơ hội để chơi wiff waff. Và đó là lý do tại sao Luân Ðôn là thủ đô thể thao của thế giới. Và tôi xin loan báo với nhân dân Trung Quốc, và tôi xin loan báo với toàn thể thế giới: Ping-pong sẽ về nhà. Thể dục sẽ về nhà. Thể thao sẽ trở lại quê hương của nó.”

Cái thâm thúy của Boris cho thấy nước Anh là chủ nhà của bộ môn Ping Pong, còn anh Tàu là người đi thuê đất mà chơi Ping Pong, đến một ngày anh chủ đất chỉ nói là “không có ta thì mi làm sao chơi Ping pong” Với trên đời cũng chẳng có gì là vĩnh cửu như là vào cuối thập niên 50 và qua tới 60 thì nước Nhật là bá chủ môn Ping Pong. Đến thập niên 70 là anh chàng Thụy Điển, rồi tới giờ là anh trung Quốc nhưng anh đừng quá say men chiến thắng vì hiện giờ cho thấy mần non thiếu nhi môn Ping Pong tại hết châu âu  là người xứ Pháp thì thập niên tới thì có phải Pháp chăng. Thôi cứ theo cách “Wait” and “See” thì sẽ biết.

Ai cũng biết Hy lạp là nơi tổ chức Thế Vận Hội vào năm 778 trước công nguyên nhưng mãi cho đến cuối thế kỷ thứ 19, Pierre de Coubertin người Pháp đã đứng ra thành lạp một ủy ban Olympic cho thời cận đại của chúng ta, nên ông được xem là cha đẻ của Olympic,  nhưng muốn có một tổ chức như vậy thì phải cần có người để lại một cái di sản thì từ đó chúng ta mới phát triển được như ngày hôm nay. Chính là người Anh họ đã làm và thật sự họ mới là nền tảng của Olympic , nếu lật lại trang sử vào năm 1850 có một ông bác sĩ tên là William Penny Brookes ở một ngôi làng nhỏ ở Shropshire có cái tên khá kỳ cục là Much Wenlock thành lập một vận hội Wenlock Olympian Society Vận hội này có khá nhiều trò kể cả điền kinh cũng như các cuộc thi nghệ thuật không mấy khác thế vận hội nghệ thuật hiện nay. Kẻ thắng ở Much Wenlock được đội vòng nguyệt quế. Nhưng vận hội này không bao giờ lan ra quốc tế. Ông Coubertine đã có đến thăm ông Brookes có ý định tổ chức một đại hội thể thao quốc tế ở một hình thức thật là qui mô và vĩ đại

Có lẽ chúng ta sẽ thắc mắc tại sao người Anh không mở rộng cái đại hội thể thao này. Thật ra lúc đó người Anh quá tự phụ trong việc đi chiếm đất làm thuộc địa. Họ đi tận xuống vùng Uc châu phía nam bán cầu. Vì thế họ có câu nói là “mặt trời không hề lặn dưới đế chế Anh” thì họ đâu nghĩ tới chuyện phát huy một thể thao thế giới. Bởi vậy nước Anh chỉ lo tổ chức “Vận Hội cho khối thịnh vượng” (Common wealth games).

Từ đó ông Coubertine lấy sang kiến của người Anh để thành lập ra một Olympic quốc tế và cái đầu tiên được tổ chức vào năm 1896 tại Athens – Hy Lạp. Vậy ta có thể nói ông Coubertine là cha đẻ của Olympic và làng Much Wenlock là nơi sanh của Olympic. Nên thế vào năm 1994 ông Juan Antonio Samaranch, lúc đó là chủ tịch Ủy ban Thế vận Quốc tế, đã tìm đến Much Wenlock mà đặt vòng hoa lên mộ ông Brooke vì ông Juan cho là chính ông Brooke mới là người thật sự sang lập ra Olympic hiện đại.

Khi một quốc gia tổ chức Olympic thì họ sẽ chọn hình tượng cho con Mascot. Đây là con vật tưởng tượng nhưng thường dựa một động vật đang sống ở quốc gia đó như con Mascot của Olympic 1976 tại Canada là con Beaver, tên của nó là Amik. Olympic 1980 tại Mạc Tư khoa là dựa theo con gấu vì xứ bạch dương này lắm gấu và có tên là Misha. Olympic 2000 tại Uc Đại Lợi là dựa theo con Wombat và có một cái tên dài dòng là con Fatso the Fat-Arsed Wombat. Olympic 2008 tại Trung Quốc thì dựa theo hình tượng phong thủy – Kim, Mộc , Thủy, Hỏa, Thổ và có tên là Fuwa. Còn Olympic 2012 tại London thì họ không chọn một động vật mà lấy từ chất kim loại, có nghĩa là khi xây cất sân Olympic thì phải pha chế các chất kim loại thì khi đổ kim loại vào khuông thì có những giọt kim loại chảy ra ngoài thì những giọt kim loại có hình thù khác nhau thì họ nhìn đó để thiết kế thành một con vật. Có thể đây cũng cho thấy nước Anh vốn là một quốc gia tiên phong về kỷ nghệ. Thì con Mascot của nước Anh chỉ có một mắt và mắt này tượng trưng một giọt kim loại rơi xuống có hình vòng tròn. Tên con Mascot của nước Anh có tên là Wenlock và đó là ý nghĩa sự ra đời của Olympic thời cận đại.

Bộ môn điền kinh mới là nòng cốt chính của Olympic vì thế cứ trong giải Olympic là sẽ có một số hình tượng thể thao như Olympic 1984 tại L.A – USA ai cũng nhớ tới Carl Lewis một lực sĩ nổi tiếng về môn chạy nước rút . Qua năm 1988 tổ chức tại Hán Thành – Đại Hàn  thì nói tới Ben Johnson của Canada nhưng sau đó tìm ra anh ta sử dụng thuốc thì chuyện thể thao hết nói nữa, biến thành chuyện lá cải về cuộc đời của Ben . Còn Olympic 2012 cho thấy anh chàng Bolt từ Jamaica chạy nước rút y như sao xet  và  Michael Phelps của Mỹ là một con kình ngư trong bơi lội. Chuyện của Bolt và Phelps là hai đề chính cho báo chí và truyền thong bàn luận trong 2 tuần Olympic. Tuy nhiên phải nhắc tới con nữ kình ngư 16 tuổi của Trung quốc là Ye Shiwen. Cô đã được hai huy chương vàng trong bộ môn bơi lội.

Phải nói lần này là Hoa Kỳ đạt thành tốt nhất về huy chương vàng tại nước ngoài và họ cũng chiếm được nhiều huy chương nhất trong Olympic 2012. Về nhì là Trung Quốc, họ không được thành công như ý muốn, kết quả của họ không như Olympic 2008 tại Bắc Kinh. Về ba là nước chủ nhà Anh quốc, đây phải nói một thành tích cho một đất nước đầy mưa và gió. Lần Olympic 1996 tại Atlanta – USA, Anh quốc chỉ được một huy chương vàng, đây là một điều ô nhục cho quốc gia vì một nơi được xem là chỗ sanh của Olympic. Chính phủ Anh tuyên bố việc này không thể xảy ra được, nên năm 1997 chương trình xổ số kiến thiết quốc gia được chính thức bán vé để cho người Anh có ước mơ thành triệu phú. Chính phủ Anh yêu cầu số tiền lời cùa sổ xố là đầu tư vào nghệ thuật và thể thao. 40% tiền lời tài trợ cho thể thao. Không ngờ đã giúp nước Anh có một thành tích khá tốt tại Sydney Olympic 2000 – Uc đại lợi, họ đạt tới một chục cái huy chương vàng. Rồi đến Athens Olympic 2004 – Hy Lạp, Anh quốc cũng có một thành tích không kém gì tại Sydney và càng nổi bậc trong Bắc Kinh 2008 – Trung Quốc gần cả 20 cái. Rồi lần này trên mảnh đất của họ là một thành tích ngoài sức tưởng tượng là lên đến 29 huy chương vàng. Thật ra mà nói, tuy là không công khai, ai nấy cũng phải hiểu ngầm là một quốc gia muốn đăng cai được Olympic thì cụng phải chứng minh là có thành tích tốt trong các lần tranh giải. Bởi vậy lần này Brazil đứng hạng 22 trong việc đạt huy chương thì cũng mối lo âu của ủy ban Olympic vì 4 năm nữa giải Olympic sẽ tổ chức tại thành phố Rio de Janeiro – Brazil, họ không muốn nước chủ nhà mang thành tích quá tệ.

Riêng nói về Việt Nam thì phải nói là lần này họ đi dự Olympic với một lực lượng rất hùng hậu, có thể nói là lần đầu tiên với một số đông vận động viên và tham dự các bộ môn khác nhau. Thêm nữa là họ chính thức vào thi Olympic chứ không phải nhờ vé vớt hay giấy mời. Có đều họ không đạt một huy chương nào cả, không như Olympic 2000, họ đạt được huy chương bạc cho môn võ Taekwondo và cử tạ tại Bắc Kinh 2008. Báo chí truyền thong tại Viêt Nam luôn viết những câu là lực sĩ chúng ta thiếu chiều cao, nhất là vấn đề đất nước con nghèo và chúng ta đến Olympic để học hỏi. Thật ra những lý do này không thuyết phục, nếu chúng ta nhìn vào vận động viên thể dục dụng cụ của Đức, anh ta tên là Marcel Nguyễn là người Đức gốc Việt, anh ta chỉ cao 1m67 mà thôi. Còn Carol Huỳnh lực sỹ đô vật Canada, cô là người hoa gốc Việt và đi tị nạn tại Canada vào thập niên 80, cô ta còn thấp hơn lực sĩ đô vật Nguyễn Thị Lụa một phân, vậy mà ra sân cô Carol trong vòng một phút đã vật ngã cô Lụa 5 lần. Còn đất nước chúng ta còn nghèo thì rất nhiều quốc gia nghèo đi dự Olympic chẳng hạn như Cuba hay Bắc Hàn còn nghèo hơn Việt Nam nhưng họ vẫn có huy chương. Còn câu tuyên bố chúng ta đến Olympic để học hỏi thì càng sai lầm vì đây không một cái sân cho anh học trò tới học hỏi mà đây là một cái sân dành cho những ai thuộc loại Best of the best mà thôi. Việc học hỏi thì dành một nơi khác. Vậy Việt Nam không được huy chương nào thì đó là việc của Bộ thể dục thể thao của Việt Nam cần phải suy nghĩ. Một ngày nào chúng ta không còn đưa những câu “tại hay bị” thì thật sự chúng ta mới khá được.

London Olympic 2012 đều tập trung về phía đông London. Đây là khu vực nghèo nàn của thành phố và phần đông dân cư đều là sắc tộc khác nhau. Chính phủ Anh quyết định phát triển vùng miền đông trù phú hơn xưa. Nên sân vận động chính được xây dựng cùng với các sân vận đông khác. Trong thời gian tranh giải, không khí Olympic không hề thấy ở các khu du lịch, có lẽ chính phủ chỉ lo tập trung về Olympic nên không muốn quảng cáo các khu vực khác trong thành phố. Trong thời gian sửa soạn cho Olympic, Ông Lord Coe, một cựu huy chương vàng thế vận và là chủ tịch Ủy Ban Tổ Chức Thế Vận Hội Luân Ðôn có hai đều lo lắng nhất là “An Ninh” và “Giao Thông”. Nếu một trong hai thứ này không ổn định là xem như không có Olympic.


Họ đã thành công trong việc tổ chức giải Mùa Hè Olympic 2012. Từ bắt đầu lễ khai mạc với một chương trình biểu diễn vô cùng vĩ đại, thêm nữa nước Anh là mảnh đất sinh ra nhân tài nên họ tiên phong trong lảnh vực kỷ nghệ, văn hóa, thể thao, âm nhạc, Y phục ... Khi ngồi xem là ai cũng lien tưởng được nghành công nghệ của Anh, nhất là khi có sự xuất hiện của ông Tim Berners-Lee là cha đẻ của WWW (3W hay World Wide Web) trên sân khấu Olympic. Rồi tiếng nhạc của ban nhạc Beatles thì ai cũng nhớ lại mái tóc dài , áo sơ mi cổ bự, dây thắt lưng bự, quần ống loe ... của cuối thập niên 60 và 70. Khi các chiếc xe Mini chạy trong sân Olympic thì phải nghĩ tới bộ phim Italian Job, với lá cờ Anh là lần đầu tiên họ thắng được World Cup 1966 và đặc biệt y phục phụ nữ là chiếc Mini Skirt và mắt kinh gọng to đi đôi với mái tóc Stone của Mick Jagger. Tiếp theo là thời đại Punk, New Wave và mái tóc xan đỏ vàng. Xúc động nhất là cảnh rước đuốc, đưa ngọn lựa Olympic lên khán đài.

Việc đốt đuốc Olympic là tư tưởng của người Đức bắt đầu vào Olympic 1936 tại Berlin. Tất nhiên Olympic vào thời nguyên thủy đã có ngọn lửa tại Hy Lạp vì vùng đất đó có chất Gas thiên nhiên, nên khi mặt trời lên cao tạo ra nhiệt thì chất Gas phựt thành lửa. Khi trời mưa thì sẽ tắt đi. Ông Carl Diem là người Đức đã đưa tư tưởng rước đuốc và Hitler thấy đây là một vũ khí lợi hại để biểu dương sức mạnh của Đức quốc xã vào thời đó nên ủng hộ và nhằm mục đích đi làm bá chủ thiên hạ. Từ đó việc rước đuốc Olympic thành thong lệ. Cho đến ngày nay việc rước đuốc Olympic trở thành một hình ảnh đóng góp xã hội nhiều hơn. Những người đưa ngọn đuốc Olympic là một người khuyết tật nhưng bỏ công giúp đỡ xã hội, một người sống bình thường nhưng lại bỏ công sức xây dựng nơi mình cư ngụ tốt đẹp hơn, những người bỏ hết công sức vào việc từ thiện....

Ngọn lửa Olympic đưa lên khán đài Olympic 2012 là do 5 năm thanh thiếu niên có những đóng góp cho học đường và xã hội. Đây cũng cho thấy các em là rường cột của đất nước. Nhất là có bài hát Caliban’s dream của Underworld phụ họa theo việc đốt đuốc, nghe quá tuyệt vời.

Ngày bế mạc, phải công nhận là một buổi trình diễn độc nhất vô nhị về âm nhạc. Họ mời hết tất cả các ban nhạc nổi tiếng của nước Anh về trình diễn và mỗi ban nhạc đều tượng trưng cũa một khoảnh khắc không quên được trong quá khứ. Như sự xuất hiện của ban nhạc Madness là điệu nhạc SKA của đầu thập niên 80, nhưng họ lại ăn mặc y phục theo kiểu MOD thì sẽ nhớ tới ban nhạc “The Who”, vào ngày hôm đó đã có sự xuất hiện của nhóm này, cũng từ đó ai cũng nhớ lại thời gian “Swinging London” (nhún nhảy London) , đi tới luồng âm nhạc Anh tấn công qua bờ Đại Tây Dương (British Music invader) với bài Waterloo Sunset của ban nhạc Kink. Tới thập niên 70 là bài Imagine của John Lennon là một bài bất hủ. Hai nhân vật không thể bỏ qua là một đã mất: Freddie Mercury và người thứ hai là David Bowie. Tiếp theo là bài “You should be dancing” của Bee Gees , rất tiếc hai thành viên của ban nhạc đã thành người thiên cổ nên họ không còn đóng góp cho Olympic 2012. Khi tiếng đàn trổi dậy với bài “Wish you were here” thì phải nghĩ về Pink Ployd, không có họ thì không có sự đột phá của nền âm nhạc Rock hiện nay. Ngoài ra có sự đóng góp của George Micheal và nhóm Spice Girls.

Sự thành công của London Olympic 2012 là phải nhờ 70 ngàn người thiện nguyện tới giúp trong vòng hai tuần. Họ từ nước Anh và nhiều quốc gia trên thế giới. Họ bỏ tiền vé và tiền khách sạn trong thời gian cư trú tại London. Giá khách sạn trong thời gian Olympic không phải là rẻ, những khách sạn hai sao có khi lên đến giá 350 đô la một đêm. Tinh thần đóng góp của họ vô cùng đáng nể.

Sau ngày kết thúc Olympic, tất cả các lực sĩ và vận động viên trở về nhà. Nên phi trường chính của London là phải làm một trạm đón riêng biệt cho đoàn thể thao vì trong một ngày họ phải tiếp hết 8000 ngàn vận động viên. Một đại hội thể thao chấm dứt một cách mỹ mản chỉ có hai sự cố khó quên là hai tay vợt cầu lông nữ của Trung Quốc đánh gian lận là cố ý thua nên đã gây ô nhục và nữ động viên bắn sung Nazeya Ostapchuck của xứ Belarusian đã dung thuốc nên đã mất huy chương vàng.

Ông Thị Trưởng London Boris có nói “Rất buồn khi mọi việc đã chấm dứt, có đều là không còn lo lắng nữa, xin cám ơn tất cả với kết quả mỹ mản”.

Lá cờ Olympic đã trao cho ông Thị Trưởng thành phố Rio, Brazil. Tất cả sẽ hướng về vùng đất Nam Mỹ trong 4 năm sắp tới và tất nhiên mọi người sẽ được hào hứng với điệu nhảy Samba và nhất là võ thuật độc nhất vô nhị của Brazil là Capoerira.

Bài tường thuật kế tiếp là Thế Vận Hội cho người khuyết tật tại London, sẽ khai mạc vào ngày 29 tháng 8. Hy vọng sẽ mang nhiều sống động vì người viết sẽ đi dự buổi lễ khai mạc. Xin hẹn trong bài viết tới.

ANH QUÂN

photos: 
https://www.google.com/search?q=CLOSING+CEREMONY+OLYMPIC+PHOTOS&hl=en&client=firefox-a&hs=s8D&rls=org.mozilla:en-US:official&prmd=imvnsu&tbm=isch&tbo=u&source=univ&sa=X&ei=T7UtULbiH4TuyAHAwIDIBg&ved=0CEkQsAQ&biw=853&bih=461

Aug 13, 2012

Lục Bát Tùy Bút - Doãn Quốc Vinh - Chương 4 - Lục Bát Tình





Vô Đề

Vẽ cho cõi mộng…
thênh thang  
Thơ cho yên ả…
mênh mang cõi  tình

Sàigòn 2003
   


Thơ Cho Em Hà Nội   

Xuân đến…
ai đó ngỏ lời ?
Hè sang …
ráng đỏ mây trời chuyển mưa
Thu tàn…
hoa sữa rụng chưa ?
Đông về…
ấm lửa lại vừa nhớ em !

Tặng riêng cho 6 Dũng
Sàigòn 2003



Thơ Cho Em Huế   

bến đò cũ, sao chừ vẫn nhớ
giòng sông xưa, bây chừ vẫn thương
Huế ơi…
bao nỗi đoạn trường
mà sao Huế vẫn tỏ tường, thong dong
bao năm lạc bước phiêu bồng
về đây ôm Huế vào lòng
Huế ơi…

Tặng riêng cho Hà Lớn
Sàigòn 2003


Thơ Cho Em Sàigòn   

xa em rày nắng mai mưa
giàn dưa, bông bí, đọt dừa…
kém vui !
khổ qua đắng hạt nhạt cùi
sầu đâu chín rụng
ngậm ngùi sầu riêng

Tặng riêng cho Tôi
Sàigòn 2003


Thơ Cho Em Mặc Áo Lụa

áo lụa, guốc mộc, quần hoa
thắng xe giữa chợ…
khóc oà vì em !
đêm về mộng mị tèm lem
nhớ em tỉnh giấc …
bỗng thèm làm thơ !

Tặng riêng cho em Hà Nhỏ
Sàigòn 2003


Thơ Cho Em Tóc Dài

tóc mai…
tình vắn sợi dài
duyên xưa chẳng đặng
u hoài ngàn  năm…

Sàigòn 2003



Tình Nhân

Nhân Tình…
chín cõi hỗn mang
Tình Nhân…
một cõi đi hoang vội vàng
   
    Valentine Day
Sàigòn 14/2/2003


Thơ  Tình
   
ngỡ ngàng vạt nắng ban trưa
lâng lâng  ngọn gió, cơn mưa cuối chiều
bàng hoàng khúc hát buồn thiu
cũng vì em đó… yêu kiều dáng hoa !

Sàigòn 4/2003


Thơ  Tình
   

ra đường…
ngộp tóc em bay
về nhà…
ngộp thở ngất ngây đứng ngồi


Sàigòn 4/2003



Thơ  Tình
   

buồn trông con nhện giăng tơ
sợi thương sợi nhớ sợi chờ sợi mong
yêu em…
chết đuối giữa giòng
nỗi đau dấu kín
nỗi lòng lặng thinh


Sàigòn 4/2003



Thơ  Tình
           
lạy em tôi ở bụi này
làm thân giun dế ăn mày tình nhau
ơn em ban phát nhiệm mầu
chút thôi…
cũng đỡ nát nhầu tim tôi
cỏ hoang mắc cạn lưng đồi
ngu si…
bén rễ…
đâm chồi…
nở hoa…

Sàigòn 8/2003



Thơ  Tình

dệt lục bát thành thơ…
gởi theo gió hững hờ…
bâng khuâng nghe nhịp thở…
tình ơi… quá ngu ngơ
là em tinh ma ?
hay em khù khờ ?
sao em đỏng đảnh, dzật dzờ thế em ?

Sàigòn 8/2003



Thơ  Tình
   
vườn em…
hoa lá xinh xinh…
ngày em nở rộ…
vô tình buớm anh…
   

Sàigòn 10/2003



Thơ  Tình


một rằng yêu…
hai rằng yêu…
bởi thương nhau quá… hoá liều
giữa trưa ra đứng  đặt điều lả lơi
mượn mây che khuất mặt trời
kẻo mà chói mắt hỡi người tình nhân
    …

Sàigòn 10/2003


Thơ  Tình
   
ừ thôi…
em đã đi xa
Sài Gòn rồi chỉ còn ta mỗi mình
    vắng em…
phố xá lặng thinh
    đèn đêm đổ bóng thất tình vì em

Tặng  riêng anh hai Trần Đại  Lộc
Sàigòn 9/2003



Thơ  Tình
   
Rằng yêu (thì) tất khổ vì yêu
Mỹ nhân (thường) phụ bạc đã nhiều xưa nay
     Trượng phu (thì) tăm tối sa lầy
    Biết đau mà (vẫn) cứ ngất ngây với tình

Tặng  riêng  anh Trần Phong Châu
Sàigòn 9/2003



Thơ  Tình
   

mưa ơi …
khi  ít khi nhiều 
    miên man  trắng xoá
bao điều ta yêu
    mưa ơi …
lúc sáng lúc chiều
    xanh xao tím ngắt
bao nhiêu cuộc tình

   
Sàigòn 10/2003




Vô Đề


hoá thân ra chiếc gương hồng
ngắm em chải suối tóc bồng thướt tha
ẩn mình vào mảnh gương hoa
nhìn em tô đỏ yêu ma nụ cười
    …

Sàigòn 2005



Vô Đề

anh hoen rỉ…
anh hư hao…
còn em xuân sắc tuôn trào
còn anh cứ thế xanh xao bóng hình
môi em xinh…
tóc em xinh…
sao em toả sáng vô tình ?
sao anh nhấp nháy sinh linh bọt bèo ?
anh vẫn đục…
em trong veo…
nhẹ tay em nhé… mái chèo
tim anh ốm yếu, eo xèo, mỏng manh

    Sàigòn 2005


Vô Đề


đêm qua dưới chốn hồng trần
có em khép cánh thiên thần ngủ say
có làn mưa bụi bay bay
có ta mê mải , ngất ngây đứng nhìn

       
Sàigòn 2005


Vô Đề


Trăng ngày xưa mười sáu
vàng óng bụi hoa ngâu
xuôi con nước qua cầu
đi về đâu, về đâu…?

cho Tôi đi lại từ đầu
cho Tôi đi mãi về sau cuối đường
có trăng mười sáu yêu thương
có hương hoa cũ vấn vương tình sầu 
cho Tôi rong ruỗi ngàn sau
cho Tôi trở lại từ đầu… nhé Trăng
    …

Sàigòn 2005

t
THAY LỜI KẾT

    Vô Đề


nhân duyên lạc mất nơi đâu
nửa đời  lên cạn, xuống sâu đi tìm
hụt hơi theo dấu chân chim
tìm nhau chẳng đặng, tôi tìm được thơ

nhân duyên đâu đó trong mơ
nửa đời mê mải ngóng chờ từng đêm
chong đèn thức vẽ bên thềm
tìm nhau chẳng đặng, say mềm ánh trăng 


Sàigòn 2005



Aug 12, 2012

Lục Bát Tùy Bút - Doãn Quốc Vinh - Chương 3 - Lục Bát Đời



Vô Đề
   
quẩn quanh áo ấm, cơm đầy
cũng may còn được chút này …
chữ  Trinh 

Sàigòn  2003



Sạch…   

sen sạch…
hồng thắm ruộng  ao
ta sạch…
nên cứ xanh xao trắng ngần 

Sàigòn 2003


Vào Thiền    

hỉ nộ, hề… sắc có
ái ố , hề… sắc không
bởi lụy đò…
nên phải  qua sông
bởi lụy người…
nên mãi bềnh bồng sân si
thở ra một cõi vô vi 
hít vào hỉ xả từ bi 
cõi Thiền…

Sàigòn 2003


Đoạn Trường…

thương ai…
than ngắn, thở dài
thiện tâm thuở ấy, thiện tai vô thường
thương ai…
thua thiệt…vẫn thương
thất kinh thuở nọ, đoạn trường thất thanh !

Kính tặng bác Bùi Giáng
Sàigòn 1/2003

Về Đây Nghe Em

về đây mắt thấy tai nghe
về đây guốc mộc áo the…
đời thường !
về đây hít bụi phong sương
về đây khét nắng, nghẹt đường, nghẽn xe
về đây bực bội trưa hè
về đây xôi bụng cháo, chè, rau , dưa
về đây khốn nỗi  lọc lừa
về đây đứng giữa trời mưa…
khóc oà !

Kính tặng anh Trần Quang Lộc
và các quí vị Vịt-Kiều
Sàigòn 1/2003

Thảnh  Thơi…   

ta dại…
ta tìm nơi vắng vẻ
người khôn…
người đến chốn lao xao
thảnh thơi…
tắm mát sông đào
vỗ tay hát khúc thanh cao cho đời

Tặng riêng cho Đoàn Khoa
Sàigòn 2003

Tháng Giêng

ta về…
thay áo Tháng Giêng 
chờ xem Nhật Nguyệt
uyên nguyên giao mùa…

Sàigòn  1/2003


Trong Văn Phòng
Chiều 30 Tết

ngổn ngang trăm mối vừa xong
chiều rơi…
rơi xuống…
vào lòng nhẹ tênh

Sàigòn  31/1/2003

Tháng Hai
    00 giờ 10 - Giao Thừa
xuất hành về Thành Thái
   
Tháng Hai …
Tết đã trước nhà
xốn xang lá mơí, nụ hoa nở  hồng
ơ kìa… ngọn gió cuối đông 
cớ sao lay động bềnh bồng ánh trăng 

Xuân Quí Mùi   
Sàigòn 01/2/2003

Mồng Một Tết
Khai Bút

nghìn năm…   
ta vẫn là ta 
trăm năm chẳng thẹn
bôn ba kiếp người…

Xuân Quí Mùi
Sàigòn 01/2/2003


Mồng Một Tết
Khai Bút

ai ơi…
yêu lấy nhau hoài
Tử Sinh thoáng chốc
nào ngoài trăm năm…

Xuân Quí Mùi
Sàigòn 01/2/2003

Nắng Xuân
Thơ chúc Tết người thân ở xa

í a !
mắt loá nắng vàng
tang tình ai hát, ai đàn…
ngẩn ngơ !
quơ tay chép vội bài thơ
gởi theo chút nắng  qua bờ 
đại dương…

Sàigòn 2/2003
Tết Quí Mùi

Xuân Về
Thơ chúc Tết người thân ở gần

tinh mơ …
nghe tiếng ai cười ?
Ahaa…
áo mới đỏ tươi Xuân về !

Sàigòn 2/2003
Tết Quí Mùi


Tự Vấn…

đầu xuân chúc tụng  gì nhau ?
    An Khang Phúc Thọ Công Hầu Lợi Danh ?
Càn Khôn nào biết dữ  lành ?
    được thua còn mất …cũng đành thế thôi

Sàigòn  2/2003

Tự Nhủ…   

biết rằng Nhật Nguyệt ở cao 
biết mình tục lụy làm sao với gần
biết rằng Nhật Nguyệt xoay vần
biết mình hạt bụi phù vân giữa đời
biết rằng Nhật Nguyệt sáng ngời
biết mình u tối, tả tơi chốn này

Sàigòn 2/2003

Tự Bạch…
   
dương gian chớp bể mưa nguồn
hỏi người tri kỉ có buồn hay không ?
hoa hoè, hoa sói ngoài trông
thâm sâu, kín kẽ  …tấm  lòng còn đây

    Tặng riêng cho mợ Hai MinhYên
Sàigòn  2/2003

Chào Em Xuân Sớm

chào em…
xuân sớm lễ chùa
    váy hoa, áo chẽn…
gió đùa tóc bay
đầu năm em cứ thế này
    Thánh Thần, Phật Tổ…
chắc bay về trời !

    Mồng Hai Tết
Sàigòn   2/2003


Tuồng…
Sáng mồng Ba Tết nghe G.S Trần Văn Khê
 nói chuyện “Tuồng“ trên  HTV…

tùng tùng
cắc cắc tùng tùng…
thinh không sấm động 
lung bung trống dồn…
Tôi…
mặt phấn thoa, che nát thần hồn
Anh…
mắt mực vẽ, dại khôn khó lường
hai ta múa khúc thiện lương
chẳng qua, trót phải cùng đường 
thế thôi !

Sàigòn 3/2/2003

Nắng Chiều
Mồng 4 Tết nghe“Rong Ca”của Phạm Duy

dường như ai đó thở dài ?
    dường như  ai đó… nhắn ai đôi điều ?
    chao ôi !  cái nắng ban chiều
chói chang, rực rỡ, quạnh hiu…
vô ngần  !

Sàigòn 04/2/2003


Đá Trăng
Mồng 4 Tết nghe“ Rong Ca” của  Phạm Duy

    Trăng ơi… bao tuổi trăng già ?
    Đá ơi… mấy tuổi gọi là đá non ?
    Hợp Tan…
ấy  lẽ vuông tròn
    dăm ba năm nữa ai còn ai không ?

Sàigòn 04/2/2003

Thưở Bống Là Người
    Tiếc thay Trịnh Công Sơn…

Bống nào…
ra được biển khơi ?
Bống nào …
có được thảnh thơi núi đồi ?
tỉnh say, hư thực đã rồi 
thất thân từ độ Bống thôi là mình
nay về giữa chốn  lặng thinh
à ơi… con Bống lung linh võ vàng !

Sàigòn 2/2003


Rằng Không…
    Tặng riêng cho Bích Ngọc

ít nhiều , thiếu đủ
rằng  sao ?
khổ đau , hạnh phúc chốn nào
rằng đâu ?
rằng  kia…
tóc chớm bạc đầu
rằng không…
rực rỡ nhiệm mầu xiết bao !
   
Mồng Năm Tết
Sàigòn 05/2/2003


Lạy Trời Lạy Phật
   
ới Trời, ới Phật từ tâm
con nào có muốn ôm nhầm thị phi
    ới Đời, mê bước mải đi…
lỡ chân dẫm nát sân si… chẳng ngờ !

Rằm tháng  giêng -Tiết Nguyên Tiêu 
Sàigòn 15/2/2003


Tháng Ba
   
Tháng Ba …
về trọ trong thơ
hoá thân Lục Bát…
ngủ nhờ vai em

Sàigòn 3/2003

Này Con …
   
úp lá khoai…
này đen này trắng
mở lòng người…
này phẳng này vơi
này con…
muốn sống ở đời
mạng che con chớ để rơi dọc đường

Tặng cho tất cả con cháu Doãn Gia
Sàigòn 3/2003

Ngu Ngơ Ngàn Vàng

chạy ra…
mũm mĩm bóng hình
chạy vào…
móm mém chân tình xác xơ
chạy đi…
ôm đám trẻ thơ
chạy về…
dấu mặt ngu ngơ ngàn vàng

Tặng cho  tất cả con  cháu Doãn Gia
Sàigòn 3/2003


Nên Chăng…
   
nên chăng…
phải có tấm lòng ? 
để cho giun gián, muỗi mòng
nó xơi…

Sàigòn 3/2003

Vớ Vẩn… 

cái gì mồng Tám tháng Ba ?
cái gì  là của riêng bà vơí cô ?
ngày nào tôi chẳng tung hô
rằng luôn hết mực…
yêu cô quí bà

    Woman Day
Sàigòn 8/3/2003

Tháng Tư
   
Bằng Lăng tím rụng xôn xao
Vàng Lim gió cuốn lao đao góc trời
ngàn mây xanh xám rối bời
đầu mùa mưa đổ… đỏ đời
Tháng Tư

Sàigòn 4/2003



    Tháng Năm
   
Tháng Năm…
hóng nắng trước nhà
Ơ kìa…
phượng đã ra hoa bao giờ ?
chiều nay mây xám lửng lơ
có cơn mưa nhỏ tình cờ ghé qua

Sàigòn 5/2003

Chợt Buồn
   
 Chiều  mưa uống rượu,
nghe hát nhạc tình xưa …

bồng bềnh…
khúc nhạc tình xưa…
rượu sao chợt đắng…
chiều mưa chợt buồn…

Tặng  riêng cho  6 Bi
Sàigòn 5/2003

Dừng Chân
   
Nhân gian
rộng quá
hoá buồn

dừng chân…
ngủ dưới
tháp chuông
Bồ Đề 

Phật Đản 2547
Sàigòn 15/5/2003


Thả Diều
Tặng riêng cho các con cháu ở quê nhà…

được ngày nắng tốt, gió to 
Bố Con quẳng hết nỗi lo…ra đồng
Bố làm trâu cỡi nâu xồng
Con là thằng bé mục đồng thong dong
ơi, trời lồng lộng…
    ơi, đất mênh mông…
thả đôi diều trắng bềnh bồng lên mây
thơ ngây ánh mắt đong đầy
bay đi Con nhé những ngày còn thơ
bay theo sợi chỉ vàng tơ
gởi lên xanh thẳm ước mơ giữa trời
gởi lại cho Bố cuộc đời
long lanh một thoáng rạng ngời bình an
ơi, nắng mênh mang…
ơi, gió bạt ngàn …
có đôi diều trắng…
lang thang cuối chiều…

Sinh nhật Ti-Nô 10 tuổi
Sàigòn 29/5/2003


Tắm Mát Ao Nhà
Tặng riêng cho các con cháu ở quê người…

    Ta về tắm mát ao Ta
dù trong dù đục, vẫn là quê hương
biết rằng cỏ dại đầy vườn 
biết rằng còn đó tai ương ít nhiều
quê con…có biết bao điều
mà nghe, mà kể, mà yêu vạn lời
thiên nhiên sông núi đất trời
là của con đó ngàn đời tự tâm
ruộng dâu muối bể thăng trầm
con ơi… nào phải lỗi lầm quê hương 
quê con, đẹp lắm ruộng nương
xanh xanh toả mát ven đường lũy tre
quê con, góc phố trưa hè
hàng me rộn rã tiếng ve yên bình
quê con, hẻm nhỏ  ân tình
vào ra  ấp ủ bóng hình Mẹ Cha


Dì Cô Chú Bác Ông Bà

ơn sâu nghĩa nặng nở hoa thơm lừng
con ơi… chớ vội quay lưng 
quê nhà  là đó trong từng nhịp tim
bay cao lên những cánh chim
thanh xuân theo gió đi tìm bến mơ
con ơi… nhớ nhé đừng ngờ 
chân mây chốn cũ còn bờ quê xa
Ta về tắm mát ao nhà
đục trong chăng nữa, vẫn là quê hương

    Sinh nhật em Na 17 tuổi
    Sàigòn 18/5/2003


Một Nửa…
   
rằng Tôi…
hai nửa chia đôi
nửa kia xa lắc, nửa Tôi gần kề
nửa kia đâu đó chưa về
nửa Tôi ở lại trăm bề ngổn ngang
nửa kia rong ruổi mây ngàn
nửa Tôi khép chặt âm vang cuộc tình 
rằng Tôi…
hai nửa sinh linh
nửa kia đi mất, một mình…
nửa Tôi  !

Sàigòn 5/2003

Tháng Sáu
   
Tháng Sáu…
mưa nắng sum vầy
em ngồi xoã tóc
hoá mây cầu vồng…

Sàigòn 6/2003


Tuổi  Thơ  Các  Em
   
gái kia Hai Tuổi… ăn mày
trai kia Tám Tuổi… dạn dầy bất lương
    Mươi Tuổi… thôi học bỏ trường
    còn em bao Tuổi ?
cùng đường bán thân…
   
Children Day
Sàigòn 1/6/2003


Chuồn Chuồn
   
Chuồn Chuồn…
giỡn nụ hoa bèo
tung đôi cánh nhỏ trong veo lượn lờ
nép mình sau đám cỏ tơ
Bé con…
tròn mắt bâng quơ  mỉm cười 

Tặng riêng cho bạn
H.T.B.Ngọc [Houston-TX]
Sàigòn 6/2003


Đường Về Ngã Ba
   
giọt mưa…
rơi xuống ngã ba
cỏ thơm…
xanh biếc mượt mà gót chân
tầm xuân…
ới nụ trong ngần
nhân duyên…
thế nhé phù vân giữa trời
đường về…
thôi đủ đầy vơi
chim khuyên…
tỉnh giấc hót lời con tim
giọt mưa…
rơi xuống lặng im
thiên ân oà vỡ…
Tôi tìm lại Tôi  !

Tặng riêng cho Má Thùy
Sàigòn 6/2003

Tình  Ta
   
Tình ta…
như lá như hoa
như sông như suối
chan hòa biển khơi
Tình ta…
ân sủng đất trời
gặp nhau hai nửa …
rong chơi vô thường

Tặng riêng cho  ngày cưới hai em:
Quế Anh - Tú
Sàigòn 28/6/2003

Tháng Bẩy
   
Tháng Bẩy…
cuống quít trời mây
thành mưa đổ xuống
vũng lầy đời ta…
hạt mưa trong vắt nuột nà
hạt rơi trên ma …
hạt sa vào lòng…

     Sàigòn 7/2003

Kìa Em Điệu Đàng
   
kìa em…
cô gái điệu đàng
xa hoa, xốc nổi, xếnh xang, học đòi
xuân xanh thử nghĩ mà coi
chát chua từng trải, mặn mòi từng qua
sớm tàn, tối nở nụ hoa
kìa em…
son phấn nhạt nhoà làm sao 

Tặng riêng cho mấy em
dân chơi ngoài đường
Sàigòn 7/2003

Kìa Em Lọ Lem
   
kìa em…
phận gái mỏng manh
ngược xuôi giữa chốn thị thành lập thân
chân quê, mộc mạc, trong ngần
Lọ Lem…
em sáng như vầng trăng khuya

    Tặng riêng cho mấy em
sinh viên hàng xóm
Sàigòn 7/2003


Quên…
   
trời sinh cái thói hào hoa
thế nên…
mỗi lối về nhà cũng quên !

Sàigòn 7/2003


Chúc Mừng Sinh Nhật
Tặng riêng cho sinh nhật tập thể :
bác Khánh, bác Liên, Hiển, B.Ngọc, Micun
   

    kia Xuân Hạ…
    nọ Thu Đông…   
    thâm tâm lại nở
nụ bông trắng ngần

rất thanh tân…
thật  ân cần…
    ung dung ra đón
tuổi xuân mới về
   
    Sàigòn 7/2003

Tháng Tám
   
Tháng Tám…
khe khẽ
mưa ngâu
Ai đi…
nhè nhẹ
qua cầu gió bay

Tháng Tám…
thăm thẳm
cơn say
Ai về…
canh cánh
những ngày chia xa
    
Sàigòn 8/2003


Đưa  Cháu  Đi  Trường

sáng ra… bác cháu đi trường
niềm vui thì  ít , tai ương thì nhiều
đôi bàn chân nhỏ  liu xiu
bước cao, bước thấp… iểu xìu thế con
kìa xem mấy chú chim non
vẫy đôi cánh nhỏ, véo von trên cành
hót rằng:“chồi, lá, mầm xanh…
bé ơi vui chuyện học hành sớm mai“
này xem bạn thỏ, bạn nai
bạn ve, bạn kiến… chẳng  ai khóc nhè
anh gà, anh vịt té te
rủ rê chị ngỗng hát vè ê  a
thôi nhé con…
rất ngoan mà…
chiều nay rồi lại về nhà mình chơi
thế nhé con…
biết vâng lời…
i tờ chữ nghĩa à ơi lẽ thường
sáng ra… đưa cháu đến trường
niềm vui thì ít, tai ương thì nhiều

Tặng riêng cho thằng Ti-Oui
Sàigòn 8/2003


Chào Nhau

đon đon, đả đả đứng ngồi
cười cười, nói nói đầu môi ỡm ờ
khăn khăn, áo áo lượn lờ
nhìn nhìn, ngó ngó bâng quơ trắng tròng
nhân nhân, nghĩa nghĩa lòng vòng
chào nhau…
bong bỏng bòng bong rối bời  !

Sàigòn 8/2003

Tháng Chín
   
Tháng Chín…
rụng lá mù u
vàng ơi một thoáng 
mùa thu  Sài Gòn …

Sàigòn 9/2003


Tết  Trung  Thu

một ông sao sáng…
hai ông sáng sao…
ba ông sao sáng lao xao vẫy chào

vỗ tay  hát khúc đồng dao
hỏi thăm chú Cuội ra sao ở trời ?
chị Hằng có được thảnh thơi ?
đêm rằm tháng tám về chơi dưới trần
rủ nhau bầy cỗ ra sân
đốt đèn, múa hát, quây quần dưới trăng
dzung dzăng dzung dzẻ… tung tăng
một đàn con trẻ lăng xăng nói đùa

kìa ông sao múa…
nọ ông sao tua…
nhiều ông sao múa vui mùa Trung Thu

Sàigòn 11/9/2003


Đêm   Thu  Ngắm  Trăng
   
nửa đêm…
trăng đến bên thềm
xăm soi sợi tóc bạc thêm giữa đầu
hồ trường biết rót về đâu ?
tuổi xanh như đã nhuốm mầu thời gian
thế thôi…
thôi thế nhỡ nhàng
bình tâm ngắm ánh trăng vàng làm vui

Sàigòn 9/2003


Tĩnh Lặng Ao Tù
   
thanh thản vi vu…
tĩnh lặng ao tù…
mơn man ngọn cỏ mùa thu gió ngàn
    dang tay ôm ánh trăng vàng
    lim dim gối mộng thênh thang mây trời

     Sàigòn 9/2003

Tháng Mười
   
Tháng  Mười…
khoác áo vàng chanh
mây hồng, mây tím, mây xanh…
ngang trời
Tháng mười…
     chàng gió lả lơi
    yêu nàng trăng tỏ ngỏ lời ái ân
   
Sàigòn 10/2003



Tháng Mười Một
   
    ngày dần tan…
    nắng úa vàng…
heo may ngọn gió miên man cuối trời
chiều dần rơi…
chẳng một lời…
bầy dơi lặng lẽ dạo chơi quanh vườn

Tiết Lập Đông
Sàigòn 11/2003


Lục Bát  Ngày

Thơ là vạt nắng…
Thơ là ngàn mây…
    Thơ theo ta suốt cả ngày   
    Thơ như bóng lá tàn cây ven đời …

    Sàigòn 11/2003

Lục Bát Đêm
Thơ về theo gió…
Thơ về trong sương…
    Thơ rơi vương vãi đêm trường
    thốt nhiên tĩnh lặng vô thường đời ta
    Sàigòn 11/2003


    Ngày Về
   
    bao giờ…
mới được thảnh thơi ?
    thõng tay ra đứng
nhìn đời thong dong
Dương gian…
heo hút xoay vòng
bốn mùa mưa nắng
long đong bộn bề
nhân duyên…
cứ thế  lê thê
nhanh nhanh rảo bước
ngày về còn xa…

    Sàigòn  11/2003


Tháng Mười Hai
   
Tháng Mười Hai…
sương ướt cỏ mềm…
hồi chuông thánh thót…
giữa đêm trong ngần…
    …
Tháng Mười Hai…
biết đã bao lần…
bâng khuâng khép lại…
thanh âm cuối mùa…

Sàigòn 12/2003

Khổ Đau Hạnh Phúc
   
chẳng hề gần…
chẳng hề xa…
ngoảnh đi…
Tâm đã nở ra vườn hồng
có gì thật…
có gì không…
ngoảnh về…
Tâm đã mênh mông muộn phiền
   
    Sàigòn 12/2003


Vẫn…

vẫn sướng khổ…
vẫn ghét yêu…
thằng Tôi chỉ có bấy nhiêu đi về

vẫn si mê…
vẫn bộn bề…
thằng Tôi cũng chỉ đi về bấy nhiêu

    Sàigòn  12/2003


Và…

    mong sao…
Tôi tìm lại Tôi
    an nhiên lên núi, xuống đồi hái hoa
    theo sông, theo suối nhởn nha
    nghe trời, nghe đất chan hòa trong tim

    Sàigòn  12/2003


Đêm Chúa Giáng Sinh
   
Ôi ,  đêm thánh vô cùng…
Ôi , giây phút tưng bừng…
có  ai cúi mặt giữa vừng Thiên Ân ?

Chúa tôi u uẩn xuống trần
chênh vênh thập giá treo thân ngàn đời
bao giờ Chúa được nghỉ ngơi ?
bao giờ Chúa hết đầy vơi nhọc nhằn ?

Kia, nhân loại hung hăng !
Kia, nhân thế khô cằn !
còn ai…
cúi mặt ăn năn bên người ?

Christmas-Eve
Sàigòn 24/12/2003

Cứ  Thế …
   
thêm năm qua…
thêm một tuổi già
thêm ngắn đời…
thêm bớt buồn vui
đắng cay…
mặn nhạt…
ngọt bùi…
trăm năm cứ thế…
ngậm ngùi mà trôi

NewYear-Eve
Sàigòn 31/12/2003


Vô Đề

múa tay thế sự gần xa
vung chân phiêu bạt la cà thế nhân
đã vui…
cho trót tình trần
lỡ buồn…
cũng trọn phù vân kiếp người

Sàigòn  2004


Aug 11, 2012

Lục Bát Tùy Bút - Doãn Quốc Vinh - Chương 2 - Lục Bát Đôi Bờ




Vô Đề
đêm nằm xuôi hướng biển Đông
buồn nghe sóng vỗ vào lòng đại dương 
    …
California 7/2006


Vô Đề

quê nhà ở tận nơi nao ?
chim trời hót giọng ca dao
gọi bầy

California 7/2006



Cá Biển Chim Trời
cá biển  sâu…
vẫy vùng con nước
chim trời  rộng…
vỗ cánh ngàn phương
trăm năm đứng ở giữa đường
lặng xem…
hoa nở trong vườn nhà ai
California 7/2006


Lục Bát Ru Hời
    Tặng  riêng cho Mẹ Xưa

dăm ba câu hát ngọt ngào
đôi giòng lục bát lao xao ru hời
mà sao đến tận cuối đời …
con đi chẳng hết những lời mẹ ru
…           
California 2011
   

Tang  Tình  Đồng  Giao
        …
dzung dzăng dzung dzẻ đồng dao
    Bang Bang Bống Bống ghé chào mẹ cha
    nắng mưa thủ thỉ chuyện nhà
    cơm canh dưa muối ê a chuyện đời
    dzung dzăng dzung dzẻ thảnh thơi
thằng Bang cái Bống về chơi cội nguồn
    …
    Houston-TX 2007


Tâm  Tình  Con  Dế Ở Xa
    Tặng riêng cho Bố Mẹ

à ơi … bóng đổ hàng tre
    có con dế nhỏ hát vè … à ơi
công Cha non núi ngất trời
    nghĩa Mẹ sông suối ru hời đời ta
    chiều rơi mầu tím hoa cà
    bâng khuâng dế nhỏ ở xa nhớ người
   
California 2007


Con Bướm Vườn Chanh
    Tặng cho người thân ở gần
    …
hoa chanh nở giữa vườn chanh
để cho con bướm bay quanh cả đời
mặc cho mây trắng giữa trời  
mặc cho ngọn gió không nơi định về
mặc cho hương táo , hương lê…
rằng đây…
là chốn bướm về nương thân 
sớm mai tắm nắng trong ngần
hương chanh ẩn dật, chôn thân cuối chiều …

California 2007


Niêu Cơm Quê Nhà
    Tặng  cho  người thân ở xa

    lạy trời , lạy đất , lạy  mây
    lạy cho lúa chín trĩu đầy hạt thơm
    lạy cho xó bếp nhiều rơm
    để tôi thổi chín niêu cơm quê nhà
    mời  anh, mời chị  ở xa
    ghé chơi… xơi chén cơm cà với tôi
    bát canh bông bí ngọt chồi
    vại dưa, khoanh cá, khúc dồi… chân quê
    dăm năm thu vén bộn bề
    này anh, này chị đường về nhớ chăng ?
    …

California 2007


Nắng Sớm Mùa Xuân
   
mai vàng chở nắng phù vân
chênh vênh bướm đậu, tần ngần bướm bay
ơ kìa… xuân đến chẳng hay ?
hiên nhà rợp nắng, rớt đầy hạt kinh
California 2008


Nắng Chiều Mùa Hạ

nhân duyên
vơi ít vơi nhiều
chênh vênh…
ửng chút nắng chiều
chênh vênh…

California 2008

    
Chim Di Mùa Thu
    …
bóng trăng
chênh chếch thôn đoài 
bay bay mưa bụi
bên ngoài thôn đông
chim di
đậu nhánh ngô đồng
thương em, nhớ chị chim lồng ở xa

California 2008


Thơ   Tình  Mùa Đông
        …
heo may…
ngọn gió thoảng qua
trái tim mắc cạn đôi tà áo bay
chút tình lục bát tỏ bầy
tặng em cho mãi kiếp này nhớ nhau
sầu đông nở trắng sầu đau
thương ai mà tóc nở mầu hoa râm ?

California 2008

Mưa Bụi
    Tặng  riêng  cho Huế mình

à ơi… à ơi à… à à ơi
khúc Nam Bình…
ai say say khướt
thuyền ai trôi, con nước Hương Giang
à ơi… à ơi à… à à ơi
câu hò mái đẩy mênh mang
hồi chuông Thiên Mụ mơ màng năm canh
mây ngàn xa cách sông xanh
đò xa bến cũ buông mành ủ ê
bên ni dõi mắt bên tê
chừ sao mưa bụi bốn bề giăng giăng ?
à ơi… à ơi à à à ơi

California 2008



Rằng  Ta Lặng Lẽ

chim Biếc
thánh thót giữa rừng
chim Bằng
tắm nắng giữa vừng non cao
rằng  ai vui chốn xôn xao
rằng ta lặng lẽ…
trốn vào hư không

California 2009



Nhà Ông Vườn Bà
    Nhớ vườn nhà ông bà Ngoại , ông bà Tư

    à à ơi… à ơi à… 
nhà Ông tít tận ở xa
có con cò trắng bay qua mỗi chiều
chốn xưa nay xác xơ nhiều
rêu phong ẩn dụ bao điều thiết tha
nhà Ông…
là cả sơn hà
núi cao biển rộng mặn mà tình thân
à à ơi… à ơi à… 
vườn Bà xa lắm chẳng gần
cành sung, cội khế thanh bần bấy lâu
vườn xưa nay đã bạc mầu
vồng khoai, luống sắn in sâu tiếng cười
vườn Bà…
xanh biếc tình người
cỏ cây thắm đỏ máu tươi quê nhà 
à à ơi… à ơi à… 
chim non ăn trái ở xa
khi nào nhớ đến gốc đa thì về

California 2009


Câu Hò Xa Xứ

à ơi…
giòng Cửu Long, phù sa man mác
bóng Trường Sơn, rợp mát xanh xanh
thương bầy chim Quốc xa cành
xót đàn chim Việt chẳng đành lìa cây 
à ơi…
dâu bể kiếp này
hẹn trăm năm nữa sum vầy kiếp sau

California 2009



Hãy Cứ Là
    Nhắn nhủ con cháu Doãn Gia
            …
hãy cứ là  sông nhỏ
soi tỏ ánh trăng chơi 
gặp con nước lũ duyên trời 
lo gì chẳng được sống đời đại dương
hãy cứ là giọt nước
hãy cứ là giọt sương
nhẩn nha tưới tắm rộng vườn
lo gì cỏ dại bên đường yêu ma
hãy vui đời sâu lá
yên ả chốn  cỏ hoa
rồi mai nắng ấm chan hòa 
thoắt ra thành bướm nở ra rạng ngời…

hãy vui đời chim nhỏ
to nhỏ hót thảnh thơi
thuận mây, thuận gió, thuận trời
lo gì chẳng được về chơi suối ngàn
hãy cứ là hạt lúa
nhảy múa khi mùa sang
tiếc chi trái ngọc, cành vàng
buồn gì chẳng được xênh xang ruộng người
California 2009



Trái Cây Đau Khổ
   
    à à ơi…
vườn thưa giun dế ỉ ôi…
trầu xanh thấm lạnh, bồi hồi hàng cau
sầu riêng chín rụng vườn sau
héo hon cải đắng, úa nhầu khế chua
à à ơi…
quê hương bao chuyện thắng thua
ngàn năm lịch sử rộ mùa chiến tranh
nỗi đau nhân thế chưa lành
nỗi buồn thế kỷ cũng đành chôn sâu
quê cha nghèo quá đã  lâu
đất mẹ  buồn lắm bạc mầu phù sa
à à ơi…
quê hương xanh khướt thịt da
có ai… còn nhớ mình là ai không ?
có ai… nhóm lửa mùa đông ?
có ai… sưởi vết thương lòng
có ai… ?

Sàigòn 2005


Một Mai…
    …
    một mai lặng lẽ qua đời
    hoá thân nhấp nhánh 
giữa trời đồng dao
thuận duyên…
hoá kiếp mưa rào
    long lanh…
rơi xuống ruộng ao quê nhà
    …   
    California 11/2007
    Triển lãm “Ao Nha Lung Linh

Vẽ Chơi…

chẳng bởi lợi danh…
chẳng bởi bạc tiền…
chẳng qua chỉ thích huyên thuyên sắc mầu
Trắng Xanh Tím Đỏ Vàng Nâu…
Bi Ai Ái Ố Hỉ  Sầu…
vẽ chơi

Houston-TX 11/2008
Triển lãm “Lá Rụng Về Cội”

    
Thi Họa
    …
rủ nhau đến chốn vô cùng
ra khơi tắm mát chập chùng uyên nguyên
Hoạ Thơ  giăng  kín mạn thuyền
căng buồm, xuôi mái về miền an vui
    …
California 11/2009
    Triển lãm “Chuyện Trò Với Lá”

Tôi Yêu…

tôi yêu hương sắc quanh tôi
    vàng ươm ruộng lúa , nương đồi  cỏ xanh
yêu sao ngày nắng thiên thanh 
yêu làn mây bạc mong manh giữa  trời
yêu sông yêu nước trùng khơi
biển xanh cát trắng ngàn đời hiện thân
tôi yêu mầu xám bâng khuâng
cuối chiều mưa xuống mờ  dần chân mây
yêu tà áo tím nhẹ bay
yêu em đen nhánh tóc mây bên đường
yêu hoa sắc đỏ, sắc hường…
sớm mai nở rộ mảnh vườn xuân sang
yêu làn gió ấm thênh thang
yêu bầy chim sẻ nâu vàng ngoài sân
tôi yêu hương sắc thiện ân 
long lanh, rực rỡ… trong ngần quanh tôi
   
Sàigòn 2010


Soi Mình…
là ta đứng ở bên ngoài
    cũng là ta đó hình hài ở trong
    ơi hình, ơi bóng xoay mòng
    thực hư, hư thực mênh mông tràn về
    này phù vân ơi…
mỏi cánh đam mê !
    này thanh xuân hỡi…
bộn bề chán chưa ?
California 2010


Vô Đề

dường như… ngọn gió thôi bay
dường như… tia nắng giữa ngày đi hoang
dường như… xuân vẫn chưa sang  
dường như… hoa cỏ võ vàng giấc đông
dường như… trống vắng bềnh bồng
dường như… tĩnh lặng hư không thật gần
dường như… gối mỏi chồn chân
dường như… chợt thấy phân vân ít nhiều
dường như… bóng đổ quạnh hiu
dường như… tôi bỗng một chiều
dường như…

California 2010


Vô Đề
dương gian…
hôm nọ ánh hồng
    chiều qua ửng nắng nhẹ không  sắc vàng
sáng ra…
thức giấc bàng hoàng
    đen ơi sao lại ngút ngàn thế kia ?
    …
California 2010

Vô Đề
Sáng 28 Tết bay về Quận Cam

Tháng Giêng…
xanh, đỏ, tím, hường
chồn chân lữ thứ nửa đường nôn nao
chiều qua trời đổ mưa rào
tầm xuân dăm nụ ngọt ngào ra hoa
thôi đành quay lại chốn xa
Tháng Giêng…
ơi nắng quê nhà sau lưng

Sàigòn  2010
Xuân Canh Dần



Vô Đề
Sáng mồng Một Tết
Khai bút

Xuân khứ…
bách hoa lạc
Xuân đáo…
bách hoa khai
Dương gian tỉnh giấc mộng dài
Thiện ân chớm nở nụ mai bên thềm

California 2012
Xuân Nhâm Thìn


Thơ Vô Đề
Thay Cho Lời Kết

Cây có cội
Nước có nguồn
Ơ hay…
chẳng nhẽ ở luôn quê người ?

California 2012

Aug 9, 2012

Lục Bát Tùy Bút - Doãn Quốc Vinh - Chương 1 - Lục Bát Nhà




 Thơ Vô  Đề
 Thay Cho Lời Tựa

Cháu kính tặng ông Ngoại Tú Mỡ
    Con kính tặng bố Doãn Quốc Sỹ

bởi là…
con Bố cháu Ông
đâm ra xớn xác
đèo bồng văn chương

Vô  Đề
   
xẩy chân…
đổ gục giữa đời
buông tay…
ngã chúi về nơi tình nhà

Sàigòn 2002
Ta Đi       

đời sao…
quanh quẩn, lòng vòng
người sao…
khúc khuỷu, cong cong khó ­­lường
gập gềnh thế sự nhiễu nhương
ta đi…
thơ thẩn giữa đường thẩn thơ…

Sàigòn 09/1/2003
Sinh nhật 43

Ta Về       

ta về… rũ bụi trầm luân
ta về… hái nụ tầm xuân sau nhà
ta  về… mắc võng ê a
ta về… trải chiếu giữa nhà làm thơ

Sàigòn 09/1/2003
Sinh nhật 43

Thơ  Tặng  Bố   

tóc bạc trăng trắng
vạt nắng xiêu xiêu
chiều rơi…
tim tím cánh diều
ngâm câu lục bát dáng Kiều thoảng qua
duỗi chân , chơi với cỏ hoa 
nhởn nhơ…
cắt lá, cười xoà thế nhân !

Kính tặng  bố Sỹ, bố Tuân
Sàigòn 2003

Thơ  Tặng  Mẹ   

con cò bay lả bay la
bay qua ruộng thấp , bay xà đồng sâu
ầu ơ , ai hát đêm thâu ?
câu ru xanh ngát một mầu mồng tơi
thân cò , thân vạc… Mẹ ơi !
xương mai nặng cánh cả đời vì con 

Kính tặng
mẹ H.T.Thảo, má P.T.M.Nguyệt
Sàigòn 2003

Thơ  Tặng  Thầy Cô

Nhân bất học , bất tri lý
Ấu bất học , lão hà vi ?

sao mai…
soi sáng xuân thì 
sao hôm…
soi tỏ đường đi lối vào
đêm qua… 
trời đổ  mưa rào
vườn mai hé  nụ
rừng đào nở hoa

Tặng riêng
Ông bà trẻ Quí Phong
Xuân Quí Mùi  2003

Hạ Hoa   
“đêm nằm nghe mưa mưa nhỏ
mưa rơi hạ có buồn không ? …”

anh đi…
nhẹ bước thong dong
em về…
quẩy gánh xuôi dòng
tử sinh…

Nhớ anh hai Trần Đại Lộc 
Sàigòn 2003


Cây Cao Bóng Cả

Cây cao Bóng cả ở xa
tàn xanh toả mát hoá ra …
lại gần !

Tặng riêng 2 bác Thanh Giao
Sàigòn 2003

Thơ  Tặng  Chị   

cánh đồng to…
no bờ cỏ rậm
con sông dài…
ngọt nước từ tâm
chị em như cỗ đầy mâm
lúa thơm đầy gánh, cá tầm đầy sông

Tặng cho 3 bà chị gần xa
Sàigòn 2003

Bộn Bề   

cái trường
cái  học …mải mê
i tờ …cái chữ
bộn bề rối tung !

Tặng riêng cho bác Khánh
Sàigòn 2003

Làm Quà…   

mưa lâm râm…
ướt dầm bông cải
nắng mê mải…
ngắm nụ mồng tơi
Anh đây…
kín tiếng, ít lời
yêu Em…
hứng giọt sương rơi làm quà

Tặng riêng cho 6 Hiếu - 4 Liên
Sàigòn 1/2003


Cảm Ơn

Ong vo ve, lời đường lời mật
Bướm thủ thỉ, lúc thật lúc không
cái Xoài…
cái Mận…
cái Bông…
cảm ơn em chút đèo bồng ái ân

Tặng riêng cho Cả Thái
Sàigòn 2003

   
 Thơ  Tặng  Vợ   

Trầu Cau…
quấn quít đậm đà
cay cay Vôi đỏ …
thế là nên duyên
em rõ phận gái thuyền quyên
thương em…
xin được tòng quyền phận anh

Tặng riêng cho các mợ dâu Doãn Gia
Sàigòn 2003


Thơ  Tặng  Vợ   

trăng kia khi khuyết, khi tròn
gió đưa mây bạc khi còn, khi không
đôi ta nghĩa thắm tình nồng
anh hư…
em chớ phiền lòng nhé em

Tặng riêng mợ hai N.T.M.Yên
Sàigòn 2003



Đôi Bờ

sóng vỗ bờ biển Đông
sóng  tràn bờ biển Tây
giữa trời…
mây trắng bay bay
giữa đời…
ai cứ  loay hoay đôi bờ

Tặng cho gia đình Hưng Hoà
Sàigòn 12/2002


Chợt Hỏi…   

Hôm tiễn gia đình
HNHĐ về lại Sydney
   
mùi rau
hương cỏ
chiều qua
thót mình…
chợt hỏi quê nhà ở đâu ?

Tặng cho gia đình Hiển Ngọc
Sàigòn 28/12/2002


Hoa Thơm Bướm Lượn   

hoa thơm…
bướm lượn…
tang bồng…
quẫy đuôi cá vượt, đôi dòng dạo chơi
chim oanh dấu mỏ thảnh thơi
nhìn qua khe lá, ngó trời mông lung

Tặng riêng cho út Hương
Sàigòn 2003

Thơ  Tặng  Con  Cháu

Nhân dịp triển lãm Tranh
các con cháu tại hẻm Thành Thái

cái Bống là cái Bống bang
tím xanh hồng lục đỏ vàng…
nở hoa
tạ ơn xuân sắc đầy nhà
tạ ơn con trẻ chói loà thiên ân

Sàigòn 16/1/2003

Cánh  Tay  Nối  Dài  

Nhắn nhủ 2 con
Doãn Minh Thư -Doãn Quốc An

long lanh…
long lanh…
thanh xuân lấp lánh
trời ngát hương lành
đất nở nụ xanh
long lanh…
long lanh…
con như giọt nắng trên cành
con như ngọn gió an lành lao xao
mộng dài của bố hôm nao
giơ tay đỡ lấy, ôm vào…
nhé con
 
Sàigòn 24/1/2003
    Sinh nhật cu Bí 12 tuổi


Thơ  Tặng
Hội Ca Cầm         

ngày xưa…
nắng đổ mưa dầm
mà sao tre vẫn thì thầm vi vu
ngày xưa…
nước đọng ao tù
mà sao mây trắng mùa thu bạt ngàn
ngày xưa…
xưa ấy chứa chan
cơm vơi đầy muối vẫn đàn, vẫn mơ

Sàigòn 2003


Kẻ Sĩ    

Chí cao…
như Phượng trên ngàn
Tâm thơm…
như đoá Chi Lan giữa rừng
   
Tặng riêng cho Bố
Sàigòn 2003


Kẻ Sĩ   

nợ ba sinh vay trả
gánh nhân sinh nhẹ mang 
phong nguyệt đủng đỉnh, nghênh ngang
thản nhiên, lồng lộng, ngút ngàn…
như không !
   
Tặng riêng cho Bố
Sàigòn 2003

Bài  Thơ  Tiễn  Mẹ

Khóc Mẹ…
11/8/Tân Mão

Mẹ mong manh giọt nắng…
Mẹ thầm lặng giọt sương…
ừ thôi ! Mẹ nhé cuối đường
xuôi tay vô ngã, vô thường Mẹ đi
sinh thời ký
tử thời qui
duỗi chân vô lượng thọ trì thảnh thơi
nhấp nhánh…
Mẹ nhấp nhánh ơi !
Mẹ ta nhấp nhánh cho trời đầy sao
vô ngần nhật nguyệt trên cao
vô ưu đón Mẹ ra vào hư không
trôi đi…
Mẹ nhé bềnh bồng !
vô ngôn con trổ nụ hồng tự tâm

Mẹ thơm ngát hương trầm
Mẹ trong ngần ngọc lan
Mẹ thinh thoảng cúc vàng
Mẹ nồng nàn quỳnh hương
ừ thôi ! Mẹ nhé cuối đường
yêu thương đã trải, đoạn trường đã qua

Houston-TX
08/9/2011


Mẹ Xưa
Nhớ Mẹ…

à…à ơi
à…ơi à ơi
ví dầu cành trúc đong đưa
à ơi… kẽo kẹt võng trưa nắng hè
nhớ, sáo diều xưa cao vút ngọn tre
nhớ, câu ru cũ ngọt chè thơm khoai
thân cò quẩy gánh sương mai
mong manh cánh vạc miệt mài đêm sâu
à ơi… tháng tám mưa ngâu
mây trời bạc trắng một mầu… nhớ ai ?

California 2012


Vô Đề

bầy bướm bạc…
tung tăng thơ thẩn
đàn sẻ non…
ngơ ngẩn chuyền cành
À…
lại bánh chưng xanh
lại dưa hành
lại câu đối đỏ
lại nắng hanh vàng bụi cỏ xa xa
Mẹ vừa khuất bóng chiều qua
mà sao xuân cứ nở hoa vô tình !

California /Tết Nhâm Thìn 2012


Nhà…   

Tặng riêng vợ con và
ngôi nhà 109/1/1 DBT/Q.8

nhẹ nhàng mỗi sáng 
bước ra…
ngóng mong chiều tối thềm nhà
bước vô…

Sàigòn 2004