Feb 20, 2016

TÁM VỊ BỒ TÁT - Ngô Thùy




TÁM VỊ BỒ TÁT

Bác tôi đã có lần nói lên một ẩn dụ thật đẹp: “Trời Phật ban cho Bố Mẹ tám người con, mà cũng là tám vị Bồ Tát”.

Cái dung tích của đạo Phật sao mà mênh mông.  Bất kỳ ai cũng có thể thành Phật.  Có biết bao vị Bồ Tát đã sinh ra từ những kiếp người thật khác nhau  Sự sinh lại lần thứ hai và vĩnh cửu này (mà cũng thật là hư không) chỉ đòi hỏi những điều kiện tối giản.  Bởi trong mỗi con người đều có ba tính: tính Thú Vật, tính Người, và tính Trời (mà đạo Phật gọi là Phật tính, và Ki Tô giáo gọi là Thiên tính).  Bao giờ con người tự xóa bỏ được mình để mang lấy cái tính vô tính nhất là tính Trời.  Lúc ấy sẽ ra đời một vị Bồ Tát và sẽ chết đi một sinh vật nặng mang ngũ uẩn và nghiệp chướng.

Tôi thật rất xấu hổ khi buộc lòng phải lạm bàn về Triết lý nhà Phật, bởi hâu như tôi hoàn toàn dốt nát về những đạo lý ấy.  Tôi chỉ hiểu bằng cảm ứng tự nhiên của mình.  Thầm trong lòng, tôi tin rằng bác tôi không vì quá kiêu hãnh về các con mà nói như vậy.  Ngược lại, điều đó nói lên niềm kỳ vọng khả dĩ đạt tới cùng niềm tin cẩn tuyệt đối mà bác đặt vào các con mình.

Lời ẩn dụ đơn sơ đó chính là sự đòi hỏi các con phải vượt lên trên chính mình để đạt đến Phật tính.  Điều này ngộ nghĩnh sao, tương ứng với sứ mệnh của các Tông đồ Ki Tô giáo là phải xả kỷ cho tha nhân.  Việc làm đó sánh ví như chất men làm dậy lên chiếc bánh tâm hồn của người trần thế, như vị muối làm mặn mà cho ý nghĩa của cuộc phù sinh.

Chúng tôi, từ mấy năm nay đã được coi và đã tự coi mình là những thành viên của cái xã hội tuy nhỏ bé nhưng thật sự loài ngườ ấy.  Nói một cách hài hước thì rằng : các anh em trong gia đình bác tôi, là “Bồ tát ruột”, còng chúng tôi là “Bồ tát nuôi”.  Ngoài ra còn dẫn dắt thêm quý vị Bồ tát khác là “Bồ tát rể” và “Bồ tát cháu ngoại” nữa.  Lối mệnh danh này thật trái ngược với các kiểu khôi hài đen mà gia đình thường dùng kể từ khi bác vắng nhà: “Biệt kích bố, biệt kích con, Biệt kích ông, Biệt kích cháu … v.vv)

Qua những điều sắp viết ra, tôi chỉ muốn cám ơn dòng đời tuy nó đã từng đưa chúng tôi lên thác xuống ghềnh, hết tragedie lại tới comédie, nhưng cũng chính nó cuối cùng đã giúp tôi đi trên cuộc “hành trình đến với con người”.  Tôi muốn hết sức thận trọng viết về những con người ấy – bởi vì ngòi bút của tôi, “nếu không có ánh sáng của Bác và Đảng dẫn lối”, e rằng nó sẽ sai lầm – bởi vì không hì hục nặn ra những pho tượng Thần Thánh, những cái đó chúng ta nếu cần sẽ được chiêm ngưỡng ở nơi đền chùa miếu mạo, chả việc gì phải bận mắt đọc tôi.  Tôi chỉ muốn, nhân danh con người bé nhỏ trong đặc tính nhân loại của nó, thuật lại cuộc hành trình đi tìm nhân loại của
mình, những kẻ có đầy đủ cái xấu của loài người và cái tốt muốn vươn lên giao tiếp với cao xanh.  Tất nhiên chúng ta khi nào có được cái xuất chúng tó vời của các đấng vượn người có đòi thống trị cả đất trời.  Chúng ta chỉ có một tha thiết duy nhất muốn được giao hòa cùng Thượng Đế vĩnh hằng mà thôi.  Vậy hãy để cái hang động vật cao cấp ấy sang một thế giới khác, thế giới của riêng họ và đi vào thế giới riêng của chúng ta.

Ngô Thùy
(còn tiếp) 

Feb 19, 2016

SÓC LÀM NGƯỜI MẪU - bố San









TIỂU BỘ KINH - CHUYỆN CON GÀ GÁY PHI THỜI - Đức Phật



119. CHUYỆN CON GÀ GÁY PHI THỜI

(Tiền thân Akàlaràvi)

Không cha mẹ nuôi dưỡng...,

Câu chuyện này, khi trú tại Kỳ viên bậc Ðạo Sư đã kể về một Tỷ-kheo làm ồn phi thời, Tỷ-kheo ấy là một thiện nam tử ở Xá vệ, xuất gia trong giáo pháp, nhưng không làm các phận sự của mình hay học pháp. Vị ấy không biết: Thời này, ta phải làm việc này; thời này, ta phải hầu hạ; thời này, ta phải học hành. Trong một canh, canh giữa và canh cuối và trong những giờ thức giấc, vị ấy làm ồn, khiến cá Tỷ-kheo không thể ngủ được.

Tại Chánh pháp đường, các Tỷ-kheo nói đến hạnh không tốt của vị ấy:

- Thưa các Hiền giả, Tỷ-kheo tên ấy, xuất gia trong pháp bảo như vậy, nhưng không biết phận sự hay học pháp đúng thời hay phi thời.

Bậc Ðạo Sư đến, hỏi các câu chuyện đang bàn luận, sau khi được biết vấn đề, bậc Ðạo Sư nói:

- Này các Tỷ-kheo, không phải chỉ nay vị ấy mới làm ồn phi thời như vậy, mà thuở trước, vị ấy cũng đã làm ồn phi thời. Do không biết thời và phi thời, vị ấy đã bị vặn cổ chết.

Nói vậy xong, bậc Ðạo Sư kể câu chuyện quá khứ.

*

Thuở xưa, khi vua Brahmadatta trị vì ở Ba-la-nại, Bồ-tát sanh ra trong một gia đình Bà-la-môn ở phương tây bắc. Khi đến tuổi trưởng thành, ngài vượt qua biên giới, học tất cả tài nghệ, trở thành vị sư trưởng có tiếng khắp nhiều phương, và dạy nghề cho năm trăm thanh niên Bà-la-môn. Các người thanh niên ấy có một con gà trống gáy đúng giờ giấc. Khi nghe tiếng gà gáy, họ thức dậy học bài. Khi con gà ấy chết đi, họ đi tìm một con gà khác.

Một thanh niên đi nhặt củi trong khu rừng có nghĩa địa, thấy một con gà trống, liền bắt nó về, nhốt trong chuồng và nuôi nó. Vì quen sống ở nghĩa địa, nó không biết giờ nào cần phải gáy, có khi nó gáy lúc nửa đêm, có khi nó gáy lúc rạng đông. Khi các thanh niên ấy nghe nó gáy lúc nửa đêm, họ thức dậy học bài, cho đến rạng đông họ quá mệt không học được nữa. Vì buồn ngủ, họ không thấy được vấn đề cần phải thấy. Và khi quá sáng, con gà ấy gáy ồn ào họ không có cơ hội yên tĩnh để học ôn bài. Các thanh niên Bà-la-môn suy nghĩ: "Con gà này gáy vào nửa đêm, hoặc ban đêm, hoặc ban ngày. Do đó, chúng ta học không có kết quả". Vì vậy, họ bắt con gà ấy vặn cổ cho chết đi, và báo cáo lên sư trưởng biết:

- Vì con gà gáy phi thời, chúng tôi đã giết nó rồi.

Vị sư trưởng lấy đó làm bài học và nói:

- Do nó không được dạy dỗ tốt, nên nó phải chết.

Rồi sư trưởng đọc bài kệ.

Không mẹ cha nuôi dưỡng,
Không thầy, dạy dỗ nó,
Con gà này không biết
Ðúng thời hay phi thời.

Sau khi nêu rõ lời dạy về sự việc này, Bồ-tát sống hết thọ mạng rồi đi theo nghiệp của mình.

*

Sau khi kể pháp thoại này, bậc Ðạo Sư nhận diện Tiền thân như sau.

- Thời ấy, con gà gáy phi thời là vị Tỷ-kheo này, các đệ tử là hội chúng đức Phật, còn sư trưởng là Ta vậy.

Trích :
http://www.daitangkinhvietnam.org/ti%E1%BB%83u-b%E1%BB%99-kinh-chuy%E1%BB%87n-ti%E1%BB%81n-th%C3%A2n-%C4%91%E1%BB%A9c-ph%E1%BA%ADt-ja-vol-i-111-120-8905

8 VỊ BỒ TÁT - HÀNH TRÌNH ĐẾN VỚI CON NGƯỜI - Ngô Thùy



HÀNH TRÌNH ĐẾN VỚI CON NGƯỜI

Tôi mở bừng mắt, vội vàng ngồi dậy nhìn quanh.  Ánh sáng néon trắng đục đang sỗ sàng soi rõ gian phòng bừa bãi.  Trên sàn phòng lát gạch bôn cũ kỹ, những món đồ ngổn ngang chưa kịp dọn dẹp: chén bát ăn cơm, bao nylon, giấy đựng đường, dây cột đường, những lát chanh đã vắt nước… Điện đã lên mà trên bàn vẫn còn leo lét ngọn đèn dâu trông thật khôi hài.  Dưới khuỷu tay tô là chồng gối chất cao, trên đó lăn lóc quyển vở mới viết được mấy trang, cây bút bic kẹp chính giữa.  Bên cạnh tôi, Tiny đang nằm ngủ thanh thản, đầu chui vào ngực tôi, chân gáng ngang tàng lên hai cái gối hai bên.  Thì ra tôi đã ngủ gục trên trang vở khi còn cúp điện, không biết điện đã lên tự lúc nào, mà mọi tiếng động dưới đường đều đã lắng đọng từ lâu.  Nửa đêm rồi.  Thế mà nhà tôi vẫn chưa về. 

Tờ lịch treo tường ghi ngày 5 tháng 5 năm 1985.  Chiều nay tôi vừa xé đi một xấp lịch dày để đọc ra đường ngày tháng của hôm nay.  Cứ nửa tháng, có khi cả tháng, tôi mới có thì giờ để nhớ tới quyển lịch trên tường và săn sóc nó bằng cách tìm ra ngày tháng tương ứng với hiện tại của nó.  Hôm nay là kỷ niệm sinh nhật thứ năm mươi chín của Bác gái tôi.  Và cũng là một năm bốn ngày sau buổi rạng đông buồn thảm đó. 

Tối nay Hưng gàn vừa lên rủ chúng tôi bế Tiny đến “ô-vơ-nít” nhân dịp sinh nhật Bác gái.  Giờ chót bé Hương mới nhớ ra, bèn nằng nặc bắt Hưng phải lên kéo chúng tôi đi cho bằng được.  Nhưng Tiny đã trót ngủ từ bảy giờ rồi.  Còn tôi thì, ai cũng thừa biết, một VIP … KK như tôi mà muốn đi đâu chơi là phải sẵn sàng đâu vào đó.  Rất tiếc, không phải là sẵn sàng xe cộ và vệ sĩ, mà là sẵng sàng chu tất chức trách “con sen” cao cả, nhà cửa ngăn nắp rồi mới đi đâu thì đi.  Thật khó tưởng tượng tôi có thể bỏ rơi chậu quần áo chưa giặt, đống chén bát dơ, sàn nhà đang chờ lau, lũ bình đựng sữa đang chờ súc …. Mà đi suốt đêm được.  Vì vậy sau khi cãi nhau rất hăng với lương tâm, cái kẻ ham vui trong tôi đành chịu lép.  Bố Tiny phải thay mặt tôi và Tiny để đi mừng sinh nhật. 

Còn lại với Tiny đang thở đều đặn bên cạnh, tôi chui vội ra khỏi giường, đi tìm cây bút và cuốn tập.  Tôi kê chồng gối lên cao, tì cằm vào đó, hí hoáy viết dưới ánh đèn dầu lập lòe muốn tắt.  Bỏ mặc công việc đang chời đợi, tôi say sưa viết … và cũng say sưa đi vào giấc ngủ bao giờ không biết.  Khi tôi sực tỉnh dậy thì cây bút trên tay đã nguệch một đường dài trên trang vở.  Thật xấu hổ.  Nhưng phải thú thật, tôi đói ngủ quá sức.  Giấc ngủ là một hạnh phúc thật thần tiên đối với tôi bây giờ, nó ch chở tôi ngăn cách được vài giờ với cuộc đua khủng khiếp và triền miên: chạy đua với đời.

Sau giấc ngủ không chủ định, tôi bỗng cảm thấy “tội lỗ”.  Tôi lại khẽ chui ra để khỏi làm mất giấc Tiny, im lặng đi lau dọn nhà cửa.  Phơi xong thay quần áo, tôi đến mở một cánh cửa sổ, vươn vai hít thở trời đêm.  Trong bóng đên, tôi cảm thấy những vòm cây vẫn có đó, đang tò mò nhìn sự xuất hiện trên muộn của tôi.  Tôi mim cười với đêm, trở vào, tiếp tục nằm viết bên cạnh con gái tôi đang say ngủ.  Trong mơ, nó ngái ngủ gọi: “Mẹ ơi, nằm con đi mẹ.”  Tôi buông bút ôm chầm lấy khuôn mặt ngây thơ của con, hít thở mãi cái hơi ấm thân thuộc cua nó, áp vào đôi môi và đô má mềm mại của nó, mãi đến khi nó tức giận vùng ra và kêu: “Thôi, mẹ chì chục quá hà!”

Cái nhà đại văn hào nào sung sướng bằng tôi không nhỉ?

Ngô Thùy

Feb 10, 2016

9/10 - Doãn gia



















Nếu mẹ còn, sẽ là 10/10