Nov 29, 2008

LÀM PHỤ HUYNH HƯỚNG ĐẠO: MỘT HƯỚNG ĐẦU TƯ CHO TƯƠNG LAI


Một buổi họp của hội phụ huynh Liên Đòan Trường Sơn
ngòai công viên vào sáng Thứ Bảy

Hồi trước 1975, tôi có đi hướng đạo ở Sài Gòn. Cứ mỗi Chủ Nhật, bố tôi lại chở tôi ra nhà thờ Đồng Tiến, thả tôi ở đó đến trưa thì đón về. Cả một buổi sáng, bầy sói con họp đàn sinh họat với các trưởng cuả mình. Tôi vẫn còn nhớ mình cảm thấy rất tự lập trong hướng đạo.

Sang đến Mỹ, nhìn những đoàn hướng đạo Việt Nam sinh họat ở các công viên, tôi nhận thấy rằng có rất đông phụ huynh cũng có mặt ở đó. Hỏi ra mới biết hướng đạo ở Mỹ yêu cầu phụ huynh cùng tham gia với trưởng trong việc chăm sóc các em con em của mình. Làm phụ huynh hướng đạo mất nhiều thì giờ vô cùng. Nhiều người nghĩ rằng: hướng đạo sinh mà còn có bố mẹ bên cạnh thì đâu có còn tinh thần tự lập nữa. Sự thực có đúng vậy không? Để biết rõ việc làm phụ huynh hướng đạo khó dễ ra sao, có lợi lộc gì, ta hãy nghe chị Cindy Trần- Hội Trưởng Hội Phụ Huynh Liên Đòan Hướng Đạo Trường Sơn- kể chuyện về sinh họat của phụ huynh hướng đạo ở Mỹ.

Liên đòan Trường Sơn là một trong những Liên Đòan Hướng Đạo lâu đời nhất ở vùng Nam Cali. Đây cũng là một trong những liên đòan tham gia các công tác cộng đồng tích cực nhất. Chị Cindy đã làm hội trưởng hội phụ huynh của Liên Đòan Trường Sơn từ 2 năm qua.

Theo chị Cindy, phụ huynh là một phần không thể thiếu của hướng đạo ở Mỹ. Một liên đòan hướng đạo giống như một tam giác đều, hình thành bởi ba đỉnh cân bằng: đòan sinh- trưởng-phụ huynh. Thiếu một trong ba yếu tố này, tam giác sẽ không tồn tại. Ở Mỹ, muốn con mình đi hướng đạo, phụ huynh không thể “đem con bỏ chợ ”, giao phó hòan tòan cho các trưởng được, vì những lý do như:

- Ở Mỹ, trẻ em được bảo vệ chặt chẽ bởi pháp luật. Phụ huynh tham gia còn để biết con em làm những gì trong đòan thể, hỗ trợ các trưởng chăm lo cho việc sinh họat của con em mình đúng theo qui định của Boy Scout Of America.
- Các trưởng, cũng như mọi người khác ở Mỹ, đều bận rộn với công ăn việc làm, gia đình riêng của mình. Nếu chỉ giao phó cho các trưởng trong ngày sinh họat cuối tuần, sinh họat của các em đòan sinh sẽ không có chất lượng. Các em sẽ không thấy có tiến bộ và niềm vui trong đời sống hướng đạo, từ đó sẽ nản chí, không muốn sinh họat nữa.

Hãy xem lịch sinh họat của các em hướng đạo của Liên Đòan Trường Sơn. Các em gặp nhau hàng tuần tại công viên vào mỗi sáng Thứ Bẩy. Một năm, các em tham gia vào khỏang gần 10 kỳ cắm trại qua đêm. Các em phải hòan tất các yêu cầu về kỹ năng hướng đạo để hướng đến danh hiệu cao quí nhất là Eagle Scout (cho nam) và Gold Award (cho nữ). Các em tham gia tổ chức các sinh họat của cộng đồng như Hội Chợ Tết, Giỗ Tổ Hùng Vương, Trung Thu, Niềm Mơ Ước Giáng Sinh… Phụ huynh phải chia xẻ trách nhiệm với các trưởng trong công tác tổ chức tất cả các sinh họat kể trên. Các bạn sẽ ngạc nhiên khi thấy hội phụ huynh tỏ ra chuyên nghiệp, có khả năng tổ chức cao khi thực hiện nhiệm vụ của mình. Hội phụ huynh có một thủ quỹ, giữ sổ sách, theo dõi chi tiêu. Có một ban gây quĩ cho liên đòan bằng nhiều họat động như bán coupon cho các chợ, tổ chức tiệc gây quĩ…Mỗi lần các em đi cắm trại, sẽ có một phụ huynh làm điều phối viên để phân công, sắp xếp người đưa đón các em sao cho tiết kiệm xăng & công sức. Tôi đã chứng kiến chị Cindy cùng các phụ huynh sắp xếp ẩm thực cho một kỳ trại của liên đòan có khoảng gần 200 người tham dự. Đầu tiên là budget. Sau đó là tính các món ăn cho thực đơn. Kế tiếp là phân bổ budget cho từng món ăn. Sau cùng là phân công trách nhiệm nấu nướng, đi chợ cho từng người. Mọi thứ được sắp xếp xong xuôi trong 15 phút, với bảng phân công trách nhiệm rõ ràng cho gần một chục người. Good management skill!

Phụ huynh và hướng đạo sinh Trường Sơn
cùng thi nấu ăn trong một kỳ cắm trại

Làm phụ huynh hướng đạo Trường Sơn thì mất đứt sáng Thứ Bảy hằng tuần rồi. Ờ nhà phải thường xuyên phụ giúp các em hòan tất các yêu cầu về kỹ năng hướng đạo. Khi các em không thích đi thì phải tìm cách giải thích, khuyến khích chúng đừng bỏ cuộc. Khi các em đi rửa xe gây quĩ thì phụ huynh cũng đi tham gia cầm banner, xịt nước, lau khô… Khi các em thuộc ấu đòan đi trại, phụ huynh đi theo, cũng dựng lều, ngủ và nấu ăn ngòai trời. Có thể nói rằng phụ huynh phải gắn mình với sinh họat hướng đạo của các em. Nếu không tìm được niềm vui trong những sinh họat này thì chính phụ huynh sẽ thấy khó khăn. Nhưng may thay, làm phụ huynh hướng đạo cũng có nhiều niềm vui lắm. Đầu tiên là có thêm nhiều người bạn. Trong hội phụ huynh Trường Sơn, có một nhóm hơn một chục người thường xuyên có mặt. Họ trở thành bạn bè vì có cùng một mối quan tâm về con cái, dễ dàng chia xẻ. Họ bàn công việc của liên đòan như là việc của gia đình mình. Trong những kỳ cắm trại, có khi phụ huynh cùng các em thi nấu ăn. Những món ăn ngày thường ở nhà nấu đàng hòang bị các em chê, nay nấu dã chiến ngòai trời lại được chúng lại ăn sạch sẽ! Đêm lửa trại là những giây phút thư giãn tuyệt vời. Bên ánh lửa bập bùng, họ ngồi quây quần ca hát, chuyện trò đến quá nửa đêm mới chịu trở về lều ngủ. Vì phải lo tổ chức văn nghệ cho ngày Trường Sơn Hội Ngộ vào tháng 12 tới, chị Anh Đào- được phụ huynh gọi vui là “bà bầu sô”- hiện đang bận tíu tít. Với nguồn nhân sự amateur chỉ gồm các phụ huynh, các trưởng, các em đòan sinh, vậy mà chị cũng lên được một chương trình gần 20 tiết mục, có hợp ca, đơn ca, họat cảnh… hẳn hoi. Chất lượng ra sao không biết, nhưng phụ huynh lại có những dịp gặp gỡ tập dợt chung kéo dài từ trưa đến tối, rất vui vẻ. Những mối dây liên lạc thân tình như vậy ở xứ Mỹ này không phải dễ kiếm.

Phần thưởng cho phụ huynh hướng đạo? Điều quan trọng nhất là con em của họ có một môi trường vừa chơi vừa học lành mạnh. Một phụ huynh bảo rằng khi con mình xin đến chơi nhà một đứa bạn trong hướng đạo, anh đồng ý ngay vì biết rằng gia đình đó cũng quan tâm đến con cái. Những phụ huynh tích cực như chị Cindy thì phần thưởng còn lớn hơn. Con gái của chị Cindy đã đạt danh hiệu Gold Award. Con trai chị Vân thủ quĩ mới lấy danh hiệu Eagle Scout hè năm rồi. Những đứa trẻ này đã có một hành trang khá vững vàng trước khi bước vào đại học. Khả năng thích nghi, tự xoay sở sẽ giúp các em nhiều khi vào đời. Đúng như một phụ huynh đã nói, hôm nay mình bỏ thời giờ cùng các em đi hướng đạo thì sẽ đỡ mất thời giờ để lo lắng cho chúng trong tương lai.

Để kết thúc, chị Cindy thuật lại cho tôi nghe câu chuyên của một trưởng trong liên đòan Trường Sơn. Nhân ngày chào cờ đầu năm của các Liên Đòan Hướng Đạo Nam Cali, anh gặp lại một người bạn, vốn là một doanh nhân, suốt ngày chỉ bận bịu với công chuyện, lo đâù tư làm ăn. Anh suýt nhận không ra vì anh bạn mình trước đây lúc nào cũng ăn mặc bảnh bao, nay lại xuất hiện trong đồng phục hướng đạo. Hóa ra là anh này cũng đã trở thành trưởng của một liên đòan bạn, vì muốn hai đứa con mình đi sinh họat hướng đạo. Vốn là dân làm ăn, anh ta giải thích: “Đây cũng là một hướng đầu tư tốt cho tương lai của con mình đó!”. À, hóa ra là thế! Làm một phụ huynh hướng đạo cũng là một nhà đầu tư cho tương lai…

Đòan Hưng

Nov 28, 2008

THOÁT HÌNH - Vũ Hoàng Chương



Dào dạt trong cây nhựa trắng ngần,
Đã nghe dồn cả tới đài xuân,
Đã nghe dào dạt từng cơn gió,
Về mách tin hương với cõi trần,

Vườn đây, rừng đấy, cùng xao xuyến,
Kìa phút hồn hoa sắp hiện thân,
Nụ đã trên cành đau đón cựa,
Giờ thiêng hấp hối đã nghe gần.

Muôn vàn tế bào đang hủy thể,
Vâng theo Ý lớn nhịp xoay vần,
Phá cho thành đấy, sinh là diệt,
Đời, quả lên từ mỗi xác nhân.

Kià mảnh da ngà đang nứt rạn,
Cho tròn một kiếp chẳng phân vân,
Lòng cây mấy thủa ai người biết,
Tùng khóc từng reo đã mấy lần.

Nhựa ứ càng cao lòng gịục dã,
Đất trời mong mỏi nức hương lân,
Cánh hoa đã hé phô kiều diễm,
Nụ thoát hình trong phút nhập thần.

Ôi, đã then sương cài lỏng lẻo,
Buồng thơm rạo rực ý thanh tân,
Có ai tha thiết ngoài mây nước,
Chờ lối Đào Nguyên tự mở dần.

Ta mở trang lòng nguyên vẹn mãi,
Chưa từng hoen ố vết trầm luân,
Đêm nay xuống một bài thơ trắng,
Cầu nguyện cho đời, nợ ái ân.

Nov 27, 2008

BÁC TRAI BÁC GÁI - trích chương 1



SỐNG TỪ ĐÂU ĐẾN, CHẾT ĐI VỀ ĐÂU

Khoảng 10 giờ sáng từ lúc nhìn đám mây xám ùn ùn từ phía đông toả rộng ra phủ kín dần bầu trời, bác gái đã ra ra vô vô, nhìn về phía cửa ngõ. Con trưởng nữ biết ý mẹ, lên tiếng:
- Mẹ đừng lo, bố con sắp về rồi.
Bác gái vẫn ra ra vô vô thấp thỏm. Đúng lúc ngoài trời bắt đầu đổ mưa thì cánh cửa mở tung …

Bác trai bước vô chưa kịp nói gì, bác gái đã lớn tiếng vui mừng:
- Ông về thế này là may quá đó, trời bên ngoài mưa rồi.

Bác trai tủm tỉm cười, trả lời ngay:
- Đúng vậy, đợi tôi về đến nhà, Ngài mới mưa đấy. Tôi là con cưng của Ngài mà.

Bác gái lườm một cái, nhưng không nói nữa vì biết là mình nói thêm chỉ cung cấp chất liệu cho bác trai trêu mình.

Hai giờ chiều hôm đó, vừa chợp giấc ngủ trưa thì có một nhóm bạn của bác trai tới. Cả nhóm người đàn ông nói cười vui vẻ. Dĩ nhiên có bạn tới, bác gái không còn bị bác trai trêu chọc và bao giờ cũng vậy, sau khi bầy trà nước – đôi khi thêm bánh kẹo nữa – bác gái thường quanh quẩn gần đấy để được nghe câu chuyện của quí vị nam giới, ngõ hầu mở rộng thêm tầm hiểu biết của mình, kể cả những hiểu biết phổ thông.

Sau khi các bạn của bác trai đã an vị trong phòng khách ấm cúng, bác gái cất tiếng cười và rất tự nhiên nêu lên câu hỏi chung với các bạn hiện diện:
- Như vậy thưa các anh, hiện tượng tiếng sét ái tình hẳn cũng có thể giải thích được bằng tiền kiếp?

Một người bạn của bác trai trả lời ngay:
- Đúng lắm, chị ạ! Tỉ như nàng Matanga thuộc đẳng cấp hạ tiện đang kéo nước giếng thì gặp ngài Anan – thị giả của Đức Phật – đi qua xin nước uống. Nàng Matanga thưa: “Ngài không biết em thuộc đẳng cấp Thủ Đà La hay sao mà xin nước uống?!” . Anan trả lời: “Tôi xin nước chứ có xin đẳng cấp đâu!”. Nàng Matanga đem lòng yêu thương Anan và cứ đi theo sát hoài. Đức Phật giải thích là Anan và Matanga kiếp trước đã từng là vợ chồng đấy chị ạ! Mantanga lại có duyên với Phật pháp cho nên mới xảy ra câu chuyện tình yêu như trên, không có gì là lạ.


[...]

Và bác thoáng thấy là mình phải tận dụng cơ hội này để giải quyết mấy điều bác vẫn tha thiết mong được thấu triệt.
- Thưa anh tôi muốn được hiểu rõ hơn về Thân Trung Ấm của người mới chết.

Ông bạn cười:
- Aáy ấy, vấn đề đó tôi mù tịt!

Và ông bạn lớn tiếng hỏi ngay các anh em hiện diện:
- Này các ông ơi, bà chị chúng mình đây muốn biết về Thân Trung Ấm của người mới chết. Có ông nào rõ về vấn đề này không?

Anh bạn đang ngồi ngay góc đối diện với bác gái cất giọng vui vẻ:
- Thưa chị, mới gần đây thôi, tôi đã có dịp đọc những sách biên khảo về Sống từ đâu đến và chết đi về đâu.

Bác gái hỏi ngay:
- Vậy con người có thể nhớ lại Thân Trung Ấm của mình lúc mình mới chết không anh?
- Thưa chị, trong cuốn sách tôi mới vừa đọc xong, học giả Francis Story có kể lại chuyện một người Thái Lan tên là Kwan chết vì bệnh thương hàn, thấy các vị sư cầu nguyện bên cạnh giường nằm của mình. Anh thấy mọi vật xung quanh không có gì thay đổi. Anh đi qua nhiều người khác như là đi vào chỗ không người. Và khi anh nghĩ tới bất cứ một nơi nào, lập tức anh thấy mình xuất hiện ở nơi ấy.

Anh bạn ngưng một chút rồi nói tiếp:
- Thân Trung Ấm thường theo dự tang lễ của chính mình và quan sát bà con thân thích mà mình vốn yêu quý. Thân Trung Ấm không cảm thấy đói và mệt, nhưng phạm vi hoạt động và giao tế bị hạn chế, không còn chịu cái khổ của cuộc sống thế gian với những đau đớn vật chất. Thân Trung Ấm mất ý thức về thời gian. Vài chục năm trời qua như trong nháy mắt. Chị biết không, Francis Story qua thu thập và nghiên cứu nhiều tài liệu liên quan đến Thân Trung Ấm, đã tổng kết như thế này: điểm đầu tiên là người mới chết thấy mình như vẫn sống; điểm kế tiếp là Thân Trung Ấm thấy một người khác hướng dẫn mình; và điểm cuối cùng là Thân Trung Ấm thấy di chuyển không bị trở ngại bởi bất cứ một vật cản nào.

Một ông bạn khác của bác trai muốn tham gia vào đề tài này, hào hứng giơ tay lên xin nói:
- Thưa quý vị, tôi có đọc về Thuyết Tái Sinh, cho biết con người hiện tại từ đâu đến và sau khi chết sẽ đi về đâu. Thuyết Tái Sinh cũng cho biết ý nghĩa nhân sinh chỉ là như bọt nước bèo trôi, giống như câu thơ của vua Trần Nhân Tông:

Thị phi niệm trục triêu hoa lạc
Danh lợi tâm tuỳ dạ vũ hàn
Niệm chạy theo chuyện thị phi như hoa rụng,
Tâm chạy theo danh lợi như mưa lạnh hoàng hôn.

Ông nói tiếp:

- Theo tôi, trên bình diện lý luận, Thuyết Tái Sinh và Nghiệp của Đạo Phật là một liều thuốc cảnh tỉnh tốt cho con người hiện đại.

Bác gái thiết tha cất lời:
- Bây giờ xin quý anh đề cập tới nội dung của cơ chế Tái sinh và Thân Trung Ấm được không ạ?

Bác trai đợi đến câu hỏi này của bác gái mới tham gia vào đề tài. Bác nói:
- Bà nó có nhớ tháng trước anh bạn rủ tôi đi nghe thuyết pháp ở chùa Giác Minh không? Hôm ấy tôi được nghe Sư giảng rằng Phật giải thích trong bài Đại Ái Tân Kinh thuộc Trung Bộ Kinh là sự hiện hữu của tái sinh lệ thuộc vào ba điều: thứ nhất là cha mẹ giao hợp; thứ hai là mẹ ở đúng thời kỳ sinh nở; thứ ba là sự có mặt của hương ấm – tiếng Phạn là grandhaba.

Bác gái giật mình, phục bác trai chuyện gì cũng biết mà ít nói cho bác hay. Bác gái hỏi:
- Hương ấm là gì vậy ông?

Bác trai nói tiếp:
- Hương ấm là tâm thức mang theo nghiệp của người được tái sinh. Đó là nghiệp thức. Nghiệp thức cũng được gọi là kết sinh thức, vì rằng nghiệp thức sẽ kết hợp với tinh trùng của cha và trứng của mẹ để sinh ra bào thai. Trước khi tái sinh, người chết mang một thân đặc biệt gọi là Thân Trung Ấm được nuôi dưỡng bằng mùi hương, nghĩa là chỉ hưởng mùi vị mà thôi. Vì vậy sách Phật gọi Thân Trung Ấm là Hương Ấm . Thời gian tối đa của Thân Trung Ấm là bảy tuần. Cứ sau mỗi tuần là Thân Trung Ấm lại có biến đổi.

Một người bạn khác lên tiếng hỏi:
- Vậy thuyết nghiệp báo – tái sinh của nhà Phật tất nhiên đề cao trách nhiệm con người đối với đời sống của mình?

Bác trai trả lời:
- Không những đời sống kiếp này của mình mà còn cả kiếp sau nữa. Do đó con người phải thường xuyên cảnh giác, ý thức trách nhiệm đầy đủ về mọi hành vi, lời nói của mình hằng ngày, hằng giờ, thậm chí từng phút từng giây của cuộc sống. Bởi vậy tôi thường xuyên căn dặn đám con cháu hãy luôn luôn làm thiện tránh ác!

Bác gái gật đầu thoả mãn:
- Như vậy, cái chết là biểu lộ của một chu kỳ! Cái chết không hề là chung cuộc vĩnh viễn mà chỉ là một biến chuyển!
- Đúng vậy, bà nó ạ. Và hiểu sâu hơn nữa, tương quan giữa nguyên lý sinh và tử chính là hoạt động căn bản cho sáng tạo. Cái chết không hề là chung cuộc mà chỉ là mục đích của linh hồn, chủ yếu muốn trang trải nhân quả và học hỏi điều cần phải học.

Anh bạn ngồi đối diện với bác trai góp lời:
- Tôi xin được góp ý với điều anh vừa nói: chính vì mình đặt nặng vào hình hài vật chất mà ta sợ chết!

Bác trai gật gật đầu:
- Dạ thưa đúng vậy! Một khi ta biết linh hồn có thể chuyển di tâm thức vào một hình hài khác theo ý mình, chừng đó không còn cái chết! Nghĩ cho cùng, cái sinh đáng sợ hơn cái tử vì cái sinh giam hãm linh hồn vào hình hài vật chất. Chết là do ý muốn rút lui của linh hồn khi đã đạt được mục tiêu trong kiếp này để mở rộng cửa bước sang một kiếp mới.

Bác gái cất tiếng nói khẽ nhưng vẫn đủ để cho vài người bạn đứng ngay gần đấy nghe rõ:
- Việc hình hài bị phá huỷ không phải là chết mà chỉ đơn giản là tiến trình của sự giải thoát. Đó chính là niềm an lạc không gì tả được!

Anh bạn ngồi đối diện với bác gái khoan thai nối tiếp câu chuyện:
- Như vậy giấc ngủ hàng ngày và sự chết giống hệt nhau, chỉ dài ngắn khác nhau mà thôi! Quý vị có công nhận với tôi rằng sau khi chết, cá tính vẫn không mất? Cái biến mất chỉ là hình hài vật chất. Thể xác chỉ như con ngựa cho linh hồn cưỡi. Con người thật vẫn tồn tại vĩnh hằng!

Tựa như sợ bác gái quá chấp vào những gì vừa nói, người bạn với một giọng ân cần nói thêm đôi điều cuối cùng về vô thường, trước khi chấm dứt hẳn câu chuyện:
- Xin chị luôn luôn ghi nhớ cho: quá khứ đã qua, tương lai chưa tới và ngay cả cái ý nghĩ hiện tại mình chỉ vừa cảm nhận đã thành dĩ vãng rồi! Hiểu vô thường như vậy để đánh thức lòng bi mẫn nơi mình mà đối xử với chúng sinh, quan tâm tới việc giúp đỡ người khác, yêu thương người khác, tin tưởng vào chiều hướng tâm linh, mở rộng niềm tin vào đời sau!

Người bạn dừng một chút rồi nói thêm đôi lời kết thúc, nhưng thật ra để mở một hướng mới cũng trùng trùng điệp điệp không kém:
- Thưa chị, hiểu sâu vào nguyên lý trùng trùng duyên khởi, vạn hữu tương quan tương duyên của nhà Phật, chúng ta thấy chúng ta chịu trách nhiệm về mọi điều mình làm, mình nghĩ, mình nói! Nhưng thôi, để lần sau xin được cùng chị thảo luận về đề tài này.


Doãn Quốc Sỹ

Nov 23, 2008

TRÙNG TRÙNG DUYÊN KHỞI - TT Nhất Hạnh














Đời Đường, có thầy Pháp Tạng, được mời vào cung giảng kinh cho hoàng hậu. Để giúp bà hoàng hậu tiếp xúc được với thế giới hoa tạng, thầy đã cho xây một cái tháp hình bát giác bằng kính.

Xây xong, thầy đưa bà vào đứng ở giữa tháp, mời bà thắp lên một cây nến. Bấy giờ, thầy chỉ cho bà thấy trong mỗi tấm kính đều có lớp lớp hình ảnh của trăm ngàn cây nến, trăm ngàn tấm kính khác. Đó gọi là duyên khởi lớp lớp (trùng trùng duyên khởi).

Một tấm kính chứa đựng tất cả hình ảnh của các tấm kính khác, và tất cả các tấm kính khác chứa đựng hình ảnh của tấm kính này và những tấm kính khác. Đó gọi hình ảnh của pháp giới trùng trùng duyên khởi.

Trích "Người Vô Sự" - TT Nhất Hạnh


Nov 22, 2008

HỘI PHẬT HỌC ĐUỐC TUỆ VÀ BUỔI NÓI CHUYỆN DÀNH CHO GIỚI TRẺ: BÌNH AN TRONG CƠN BÃO



Huntington Beach-AN- Cơn bão tài chính của nước Mỹ vẫn còn đang hòanh hành, gây hoang mang, sợ hãi cho biết bao người . Thật là hữu ích cho cộng đồng chúng ta trong lúc này mà có được người mách nước cách sống bình an trong cơn bão. Vào 2:00 pm ngày Chủ Nhật 9/11/08 vừa qua, nhóm Phật Học Đuốc Tuệ đã mời 4 vị thầy và sư cô trẻ của Tu Viện Lộc Uyển đến Sangha Center để nói chuyện với giới trẻ về đề tài Bình An Trong Cơn Bão (Peace Wihin The Storm). Buổi pháp thọai sử dụng cả 2 ngôn ngữ Anh & Việt, vì có rất nhiều người lớn tuổi cũng đi dự.

Nếu bạn nghĩ rằng: “giới tu sĩ đâu có bị ảnh hưởng bởi khủng hỏang, thì làm sao có kinh nghiệm để chỉ cho người khác vượt qua?”, thì bạn lầm. Hai diễn giả chính của buổi nói chuyện này là Sư Cô Đẳng Nghiêm, đã tốt nghiệp bác sĩ y khoa tại đại học USCF, đã từng hành nghề bác sĩ trước khi đi tu; cùng thầy Pháp Uyển, đã từng đi lính marine và tham chiến tại Koweit. Những vị này cũng đã trải qua đời thường như chúng ta, nên hiểu được những khó khăn trong cuộc sống. Khi diễn đạt các vấn đề, hai vị có cách lập luận khoa học, lôgic, rất thuyết phục. Nếu không nhìn vào bộ áo nâu sòng, bạn không nghĩ là mình đang nghe tu sĩ thuyết pháp đâu.

Lấy ví dụ về chuyện làm sao sống bình yên trong thời khủng hỏang, sư cô Đẳng Nghiêm sử dụng luôn hình ảnh một cơn bão trong thiên nhiên. Đâu là nơi bình yên nhất trong vùng bão tố? Đó chính là khu vực TÂM BÃO. Mặc cho vùng bên ngoài mưa lớn, gió xóay mãnh liệt, vùng ngay giữa tâm bão lại có ánh nắng, có bầu trời xanh, thật thanh bình. Trong đời sống con người cũng thế. Cho dù khủng hỏang kinh tế, xã hội bất ổn, gia đình gặp khó khăn… các tìm sự bình yên nhanh nhất, hiệu quả nhất là đi tìm sự bình yên trong TÂM MÌNH. Bởi vì cuộc khủng hỏang nào rồi cũng sẽ đi qua. Nếu ta không giữ được tâm mình yên ổn , những hậu quả xấu nhất có thể xảy ra, làm hủy họai cuộc đời của ta trước khi giai đọan khó khăn đi khỏi. Nghe đã có người tự tử. Đã có người thối chí, trở nên rượu chè hư hỏng vì tuyệt vọng.


Làm sao tìm được tìm được sự bình yên trong tâm mình? Khoa học kỹ thuật đã giúp ta khám phá thế giới vũ trụ cách trái đất cả triệu năm ánh sáng. Vậy mà khoa học lại khám phá rất ít về chính cái tâm của con người. Đến độ mỗi khi nghe tới ngành phân tâm học của Freud, nhiều người nghĩ nó quá khó, quá siêu hình để có thể hiểu được. Sư cô Đẳng Nghiêm đã chỉ ra một phương pháp làm cho tâm mình bình an hết sức đơn giản: theo dõi hơi thở. Dưới con mắt của một bác sĩ y khoa, sư cô đã chứng minh tính hiệu quả của phương pháp này. Tâm ta ra sao thì hơi thở ta y vậy, do sự vận hành của não bộ cùng hệ thống kích thích tố. Khi buồn, ta thở ra dài sườn sượt. Khi giận dữ, hơi thở ta rất mạnh, người ngoài còn cảm nhận được. Khi bị xúc động, hơi thở ta ngắn và dồn dập. Chỉ khi ta bình thản, hơi thở của ta mới nhẹ nhàng, điều hòa như khi đang ngủ yên. Như vậy để ĐIỀU TÂM, ta chỉ việc trở về với HƠI THỞ. Mặc cho ngọai cảnh bên ngoài ra sao, ta sẽ mau chóng tìm được một chỗ trú bình an cho tâm mình. Thực ra, phương pháp này đã có sẵn trong kinh sách Phật, nhưng chỉ mới đây được giới thiệu một cách có khoa học hơn.

Trong suốt buổi nói chuyện, sư cô Đẳng Nghiêm và thầy Giác Uyển thay phiên hỏi đáp lẫn nhau, làm cho buổi nói chuyện sinh động hơn. Bằng chính kinh nghiệm sống của mình, thầy Giác Uyển đã cho biết phương pháp theo dõi hơi thở đã giúp cho thầy trở về đời sống bình thường như thế nào, sau khi trở về từ chiến trường Koweit. Còn có môi trường nào khốc liệt hơn chiến trường? Đã có bao nhiêu lính Mỹ bị khủng hỏang tâm lý sau khi giải ngũ? Nhìn thái độ khoan thai của vị thầy trẻ, chúng ta có thể tin được tính xác thực của liệu pháp này.

Buổi nói chuyện mở rộng sang nhiều đề tài khác đều liên quan đến cách thực tập để có một cái tâm bình yên trong đời sống hằng ngày. Các thính giả trẻ được mời lên đặt câu hỏi về những vấn đề của thế hệ mình: quan hệ với cha mẹ, chuyện tình yêu và sex, cách hành xử trong công việc hàng ngày. Những câu trả lời cũng xuất phát từ những kinh nghiệm sống cuả các tu sĩ trẻ tuổi này, nên khá thuyết phục đối với các em.

Thiết nghĩ những buổi nói chuyện như thế này nên được nhân rộng thêm trong cộng đồng chúng ta. Cũng cần có những buổi nói chuyện riêng chỉ dành cho giới trẻ bằng tiếng Anh, để trang bị thêm cho các em hành trang vào đời. Điều này rất cần thiết cho các em trong một xã hội luôn luôn biến động như xã hội Mỹ.

An Nhiên


Caption 1: Các tu sĩ trẻ của Tu Viện Lộc Uyển. Sư Cô Đẳng Nghiêm
và Thầy Giác Uyển ngồi giữ

Caption 2: Các thính giả trẻ trong buổi nói chuyện


LIVING BY BEING HERE NOW

Step 1


LIVING BY BEING HERE NOW


“ A journey of a thousand miles begins with a single step” is the most famous line of the entire Tao Te Ching. It’s quoted so often because it encourages us to avoid procrastination and just begin from where we are, right here, right now. A tiny seed planted an nurtured grows into a forest; a marathon begins by taking that first stride.

Forget about the end result: When you arrive where you thought you wanted to be, you’ll just begin a new journey. So enjoy each step along the way and keep in mind that every goal is possible from here. Just do one thing, one day at a time.

"Change your thougths - change your life"
- Dr. Wayne W. Dyer









Step 2









Step 3

Nov 21, 2008

On the path of becoming an eagle scout - AN NHIEN


On the path of becoming an eagle scout, I have to take a lot of tests and hardships just to get to it. The first thing I have to do is get twenty-one merit badges. I can still remember the first time I went to a merit badge camp. It was really fun.

I had to wake up really early in that day. I was very excited; I was going to get my first merit badges. I ate a little bit of breakfast and headed of to the meeting area. My dad and I were there first, we waited a little while for everyone to come and we were on our way. We stopped at a supper market to buy lunches; My dad and I bought a drink and everyone else had a little time refreshing themselves. I slept through the whole journey so I didn’t know how everything was like on the way. When we arrived, I woke up. That place is huge. There are trees everywhere. And all the cabins and houses are pretty far from each other. I started my tent right when we got off to our campsite. It was easier than I thought I would be. We went out for the grand tour the late afternoon to see how the camp looks like. I took swimming, first aid, leather work and rifle so I had to remember all of those locations. The schedule started at 8:00 am but I woke up really early because I slept really early in those days.



We had breakfast at 7:00 am and after lunch, I went off to rifle. It was an easy trail, just a really long, down hill path. I like rifle the most because I got to handle a real gun. I was pretty good at it, and I would finish earlier in that week if my gun hasn’t screwed up. After rifle is first aid, now this is a long way. I had to run uphill for over one and a half miles. This class is really easy because I have already learned everything at home; this class is an easy shot. Next was swimming. This class is the most easiest because they just taught you basis techniques and how to survive; everything else was a piece a cake. After lunch was rank studying. This is not a merit badge class, but they helped you to improve your rank. I nearly finished of tenderfoot rank thanks to this class. The last was leather work. This is the class that I despised the most, because it needed good hand skill, and I am most certainly not one. But I manage to pull myself through this class. And there is something that is really weird: every teenagers that taught me were all younger or as old as me. In the end, it was a success, I got all four merit badge. I made some new friend in my troops when I was on camp, too. I turned out that everything worked out nicely.


I learned a lot from this camp. I really want to go back next year to earn more badges and to learn more cool new stuffs.


An Nhiên - tức Ti Nô