Apr 24, 2008

2. ANH MINH ZIPPOST: NHÀ PHÁT HÀNH BÁO ĐẦU TIÊN CỦA NGƯỜI VIỆT CALI


Thành tựu đạt được thật là đáng khích lệ cho công sức của anh Minh bỏ ra. Sau hai năm, lượng người đọc đến mua báo tại Zippost tăng gấp 5 lần. Từ thành công của Zippost, nhiều người có nhu cầu mở thêm các sạp báo khác để phục vụ cho cộng đồng người Việt. Anh Minh cũng làngười tổ chức, giao báo cho chừng 10 sạp báo nữa trong khu vực Little Sài Gòn. Sau chặng đường hơn 15 năm hình thành & phát triển, dịch vụ phát hành báo tiếng Việt đã có một bộ mặt khác hẳn. Hiện nay đã có 3 trung tâm phát hành tại Nam Cali. Báo tiếng Việt cũng đã đi ra nhiều tiểu bang khác ngòai Cali, phục vụ cho bà con người Việt mình trên khắp nước Mỹ. Có thể nói, người Việt là cộng đồng thiểu số có hệ thống báo chí bằng ngôn ngữ riêng lớn nhất, phong phú nhất ở Cali.

Thách thức cho ngành phát hành báo tiếng Việt trong tương lai? Theo anh Minh, vào thời điểm này thì báo tiếng Việt trên đất Mỹ vẫn chưa khai thác hết tiềm năng của mình. Với tổng số người Việt ở Mỹ vào khỏang một triệu rưỡi, con số phát hành khỏang 30,000 tờ nhật báo hằng ngày như hiện nay vẫn còn khá khiêm tốn. Nếu khâu in ấn và phát hành làm tốt hơn, chắc hẳn số lượng báo tiếng Việt sẽ không dừng ở con số này.

Tuy nhiên, trong tương lai xa hơn, chừng vaì chục năm nữa, tình thế sẽ thay đổi hẳn. Cũng theo anh Minh, khi thế hệ thứ nhất và thứ hai của người Việt tị nạn mình đã trở thành quá khứ, vấn đề lại là có còn ai đọc báo tiếng Việt trên đất Mỹ này nữa không?

Anh kết thúc câu chuyện với một câu hỏi hóc búa như vậy, làm tôi thừ người ra suy nghĩ mông lung. Hình ảnh ông đồ già của cụ Vũ Đình Liên mơ hồ hiện ra trước mắt tôi:

“… Năm nay đào lại nở

Không thấy ông đồ xưa

Những người muôn năm cũ


Hồn ở đâu bây giờ…”

Như nhìn thấy được suy nghĩ của tôi, anh đổi giọng và chủ đề liền: “Nhưng hơi đâu mà lo! Bảo đảm đời mình vẫn đọc báo tiếng Việt thả dàn. Sau đó thì là chuyện của đám con cháu. Cuối tuần này ghé về nhà tôi làm một vài ly rượu vang chơi cho biết gia đình. Hai đứa con gái của tôi lớn lên ở Mỹ, mà nói, đọc, viết tiếng Việt cũng được lắm!...”

Có lẽ lạc quan vẫn là đức tính cố hữu của anh, giúp anh vượt qua gian lao của buổi khởi đầu giao báo tiếng Việt. Khi tôi xin phép được đổi tên gọi anh là “Anh Minh Sạp Báo”, anh cười hỉ hả nhận lời liền…

Tháng 3 -2008
Doãn Hưng


Anh Minh và sạp báo Zippost

Apr 22, 2008

Chef Cook Doãn Quốc Ti Nô

Don't you remember this blog entry posted on 2nd Oct 2007 ?

THE STORY OF THREE...
by Bác Khánh (bài tập nộp thầy)

NO (10 years old) Is eating a matter of consequence?

When I was 3 years old, my first English book was Big Bird’s Yellow Book. My favorite lesson was Unit 6. In this lesson, they teach different kinds of food and Cookie Monster sings in his dream that he is eating 1 salad, 2 chickens, 3 pizzas, 4 sandwiches, 5 chips, 6 hamburgers, 7 carrots, 8 beans, 9 apples and 10 cookies. That I could sing along with Cookies Monster amazed all grown-ups. They all misunderstood that I was gifted in English, but soon they all realized that I just loved eating.....


California, 16 April 2008

Hello all,

Sau đây là bài Nô (13 tuổi) thực tập viết một formal letter to require for a volunteer job (writing skill). Mọi người thấy Nô chọn đề tài về cook, có vẻ nhiều ý chưa? Chắc Nô sau này làm chef cook là hợp nhất! Nô tuy lớn mà rất hiền lành. Từ hồi ở Việt nam qua Mỹ, Nô vẫn muốn học làm programmer viết game (vì Nô khoái chơi game mà!). Tuy nhiên, nếu IT mà đòi hỏi toán giỏi thí ... Nô làm chef cook cho chắc ăn.
Cheers,
Bố Hưng




24619 Bacon Lane
Butter Beach CA 26926
April 16 2008

Thuan Kieu restaurant
Address…

Dear madam/sir:

I’m writing to request a volunteer position as an assistant cook in your restaurant. I think I will do fine this job.

I have a few experiences and skills that maybe useful here. When I was young, I used to help my aunts when she was preparing a meal for the family. And I too, have done some simple cooking jobs like rice, chicken, egg... I guarantee that I will be active enough to do every kind of chores without getting tired. For cooking, I have a few amazing skills. I am a food lover, so that makes me a good taster. And it also gives me a good nose for food. I promise that I will always be happy and cheerful when working. I will send you my references and my resume to you.

Would you please consider me for the volunteer position at Thuan Kieu restaurant? Feel free to contact at the address above. Thank you!

Sincerely
An N. Doan

Nô (áo cam) và anh Bí

Apr 21, 2008

The Great White Shark - by Doãn Quốc Rhino


Rhino - looking for clues


Đây là bài viết của Rhino last year (lớp hai), FACT about the Great White Shark, không phải là chuyện tiếu lâm là mà chuyện thiệt :)
Mẹ Ngọc

The Great White Shark is a fast man-eating shark. They are a type of shark. It is a lone hunter.

The Female shark is longer than the male. They are grey on top and white on the bottom. It has black eyes. The Great White Shark has 5 to 7 gills on each side of their body. Their gills help them breath.

The Great White Shark swings from side to side. They are built for speed and power, some have swum from Australia to New Zealand. They push their their tails to move. They can swim up to 43 km an hour. They make vibrations as they move.

They eat dolphins and sea birds. The Great White can smell their food. When they have a big meal, they can survive for 3 months without food.

The Great White Shark can eat almost anything. Great White Sharks live in all of the world’s oceans. They can be found in Broome, the North West Cape and Hervey Bay. It lives in caves. They like warm water near islands.

They are born close to the tail. The Great White Shark gives birth between December and June. It lays 10 pups at a time. Sharks are born as live young. The male bites the female’s fins during breeding.

The Great White Shark is killed for food. They are the most dangerous fish in the sea. It is often scared and fights its prey.

Ps. Thầy giáo phê là : You have included some interesting facts about the Great White Shark. Well done, Eric!


Draw an oval

Add head and body

Add dorsals, pelivic and fins

Add eyes, mouth, gill slits,
later line, teeth, and final details

Erase Guide Lines


Let's shade it!

Drawing sourse: http://www.elasmo-research.org/education/drawing/step10.htm

Apr 20, 2008

1. Thân & Tâm an lạc - Đoàn Khoa

Anh chàng người Pháp này thật lạ, mới hơn 20 tuổi đầu mà đã dấn thân vì những chuyện thiện nguyện. Anh đến Việt Nam vì tò mò và dành hết thời gian của mình cho trẻ nhỏ bụi đời. Anh dạy chúng hát, múa, nhào lộn, hóa trang, đánh trống từ nồi niêu xoong chảo thậm chí từ mấy cái thùng phuy. Anh còn tự đặt cho mình một cái tên rất hay - Kiệt – để mọi người ở đây dễ gọi.

Quen Kiệt nhờ đám trẻ bụi đời. Chàng ta là thầy khi dạy tôi nói tiếng Pháp cũng vừa là trò khi muốn học tiếng Việt.

Hàng tuần, chúng tôi có một buổi đi ăn hoặc uống cà phê để nói với nhau những đề tài ngẫu nhiên nhằm trau giồi khả năng sinh ngữ của mình.

Hôm đó, tôi đưa cho Kiệt mẩu giấy có ghi 14 điều răn của Phật:
1- Kẻ thù lớn nhất của đời người là chính mình.
2- Thất bại lớn nhất của đời người là tự đại.
3- Ngu dốt lớn nhất của đời người là dối trá.
4- Bi ai lớn nhất của đời người là ghen tỵ.
5- Sai lầm lớn nhất của đời người là đánh mất mình.
6- Tội lỗi lớn nhất của đời người là lừa dối mình.
7- Đáng thương lớn nhất của đời người là tự ty.
8- Đáng khâm phục lớn nhất của đời người là vươn lên sau khi ngã.
9- Phá sản lớn nhất của đời người là tuyệt vọng.
10- Tài sản lớn nhất của đời người là sức khỏe.
11- Món nợ lớn nhất của đời người là tình cảm.
12- Lễ vật lớn nhất của đời người là khoan dung.
13- Khiếm khuyết lớn nhất của đời người là kém hiểu biết.
14- Yên ủi lớn nhất của đời người là bố thí.

Bằng những mẫu câu đơn giản, tôi cố gắng làm cho anh bạn nhỏ cảm nhận những điều mà tôi vô cùng tâm đắc và mừng thay, Kiệt có vẻ thích những ý tưởng này.

Thế là câu chuyện của chúng tôi cứ mở dần ra, Kiệt hỏi nhiều về Đức Phật và đạo Phật. Với vốn từ ít ỏi, tôi diễn tả những điều tôi biết, tôi cảm theo cách của tôi.

Có lẽ do ngôn ngữ bất đồng, cách giải thích vòng vo và kiến thức của tôi khiếm khuyết đã làm Kiệt thắc mắc:
- Như lời Phật dạy, ham muốn là căn nguyên của mọi sự đau khổ ở con người, vậy nếu ta không ham muốn nữa, ta sẽ bớt thống khổ ?
- Trên cơ bản là vậy ! – Tôi trả lời.

Kiệt không đồng ý với tôi về luận điểm trên, theo anh, nếu không có sự ham muốn, không có niềm khát khao thì làm sao con người có động lực đi tới. Khi mà ai cũng giữ một thái độ thụ động và diệt dục thì xã hội làm sao phát triển.

Kiệt muốn lăn vào cuộc đời và làm mọi cách nhằm đạt bằng được điều mình muốn.

Đổ thừa tại vốn từ ít ỏi, tôi lấp liếm cho qua chuyện:
- Tới lúc nào đó, khi mà tôi nói giỏi tiếng Pháp hoặc Kiệt thạo tiếng Việt, ta sẽ trở lại đề tài này...

Thực sự, cho dù hai chúng tôi nói cùng một ngôn ngữ thì cũng rất khó khăn khi tranh luận với nhau về đề tài ấy, đó là chưa kể đến quan niệm rất khác nhau giữa Đông và Tây, hơn thế nữa, tùy theo quá trình sống của mỗi người mà họ tự khám phá và giải mã ra điều bí ẩn này.

Ở tuổi 20, tôi cũng đầy nhiệt huyết như Kiệt, nhưng càng già, càng gặp biết bao trắc trở, muộn phiền, ngọn lửa trong tim cứ lụi tàn dần. Bây giờ, nhìn sự trong veo và nhựa sống của chàng thanh niên này, tự dưng trong tôi bỗng vang lên một niềm ao ước rằng mong sao ngọn lửa hồn nhiên ở Kiệt mãi mãi bừng sáng, đừng tắt đi, đừng biến dạng như những người mà trước đây tôi đã từng gặp .

(còn tiếp ...)


2. Thân & Tâm an lạc - Đoàn Khoa


...Ngày trước C. là người chân thành và hơi lãng đãng, anh có học cắm hoa và tập sáng tác đôi ba ca khúc, nhưng từ khi trở nên thành đạt với nhiều đất đai, nhà cửa và làm chủ vài ba cơ sở kinh doanh, C. là một người khác hẳn.

Nếu gặp lúc này, anh không còn khoe mấy câu nhạc góp mà chỉ nghe anh than :
- Mình bị bệnh mất ngủ... Cứ mở mắt thức dậy là phải chi ra một đống tiền cơ bản cho nên sợ một ngày mới đang đến, do đó mình không dám nhắm mắt ngủ... mong sao ngày mai vẫn là hôm nay !

Thấy có người chịu nghe, anh tuôn trào:
- Mình cố gắng làm việc thật nhiều để thật giàu... lúc đó mình sẽ thực sự được nghỉ ngơi, không làm gì hết...
- Không làm gì thì buồn chết ? – Tôi ngạc nhiên
- Mình sẽ vẽ... mình mơ vẽ tranh từ hồi còn nhỏ nhưng đến nay, mình vẫn chưa có dịp cầm cọ...

Ngay sau đó, anh lại “nhờ” tôi xài dùm một đống túp màu sơn dầu mà anh mua trong những lần ra nước ngoài. Tôi ngần ngại:

- Sao không giữ để vẽ ?
Anh nằn nì:
- Xài giùm, chứ để lâu nó khô hết... Uổng !


(còn tiếp ...)

3. Thân & Tâm an lạc - Đoàn Khoa


Chị là một ngôi sao sân khấu lừng lẫy một thời, tôi thuộc thế hệ sau.
Nhờ đôi ba lần làm việc chung, bắt được “điện”, chúng tôi trở thành những người bạn cực kỳ thân thiết, bất chấp sự cách biệt tuổi tác.
- Em cám ơn chị - Tôi nói ngay khi vừa gặp lại chị trong quán cà phê.
- Về chuyện gì ? – Chị ngạc nhiên
- Về “Bầu trời xanh” hôm trước – Tôi trả lời
- À !!!

Hôm nọ, khi tôi buồn quá đỗi, cũng tại quán cà phê này, sau khi nghe tôi than thở, chị kể tôi nghe một câu chuyện:
- Mình như một bầu trời màu xanh, còn hạnh phúc được ví như những đám mây trắng. Ngày nọ mây trắng bay qua làm bầu trời xanh trở nên lộng lẫy và tuyệt đẹp, nó làm mình sung sướng, mình muốn giữ nó mãi, nhưng không thể vì gió lại thổi mây trắng bay đi... Rồi nỗi bất hạnh – tượng trưng bởi đám mây đen - ngày nào đó bay ngang, che kín cả bầu trời màu xanh trong trẻo, nó làm ta xấu xí và khổ đau... Ta cố sức muốn xua nó đi, nhưng cũng không thể...

... Câu chuyện trên chị đã nghe trong một buổi thuyết pháp, nay truyền lại cho tôi và nó có giá trị tuyệt vời vì đến thật đúng lúc. Nếu dùng từ “ngộ” ở đây có lẽ hơi quá đáng, nhưng trong thời điểm đó, có cơn gió mát dịu dàng bay suốt tận đáy tim tôi, nó xoa dịu cái mà tôi gọi là não phiền, đau khổ...
...
Chị cho tôi biết rằng chị vừa an ủi D.
- Nó bị sao ? – Tôi tò mò
- Nó buồn thê thảm vì thất bại và luôn nghĩ rằng đời mình lận đận... Nó ví nó như một ông vua nhưng sanh nhằm thời loạn lạc !!!
- Rồi chị an ủi nó cách nào ?
- Chị cũng không biết nói sao, chỉ kể rằng hồi nhỏ, xem tử vi cho chị, người ta tiên đoán đời chị đầy dẫy thăng trầm, thân mình thì cô độc, truân chuyên, thậm chí mang số ăn mày... nghĩ tới điều đó, chị cứ buồn hoài... nhưng đến bây giờ, gần cuối cuộc đời, chị mới ngộ ra những bí ẩn trong lá số của chị !


Tôi chợt cảm ngay ra điều chị vừa nói.

Có ai tưởng tượng được rằng người nữ diễn viên tài sắc này lại cô đơn vô tả trong khung cảnh náo động liên tục xung quanh ? Có lẽ nhờ trải qua quá nhiều thăng trầm trong cuộc đời mà những nhân vật của chị trên sân khấu lúc nào cũng mang nhiều tâm trạng và đầy nghịch cảnh.

Ngay từ thời thanh xuân, chị đã có thiên hướng từ thiện. Chị làm tất cả những chuyện khó khăn này cho đến tận ngày nay một cách tự nhiên, nồng nàn và tận tụy .

Thì ra chị đã dùng tiếng tăm và uy tín của mình để thường xuyên đi xin người hảo tâm, giàu có giúp đỡ cho những người già nua, bệnh tật và các trẻ em bất hạnh.
- Rồi chị còn khuyên D. điều gì nữa không ? – Tôi trở lại câu chuyện hồi nãy.
- Chị nói rằng theo thuyết nhà Phật, cái đau khổ mà ta đang gặp hiện tại là nghiệp chướng nào đó mà ta đã gây ra trong các kiếp trước. Mỗi người chẵng ai chạy thoát khỏi số phận của mình, thôi thì hãy xem đó như là thử thách để ta sống can đảm hơn và nhân ái hơn trong cuộc đời khắc nghiệt này.

Nhờ chị, tôi thấm nhiều hơn những câu chuyện về Phật pháp, không những thế, cách sống của chị đã cho tôi bài học hay. Chị tìm bình yên trong sự xáo động.

Đạo Phật ở chị không thụ động, bi quan và khép kín trong thế giới riêng chính mình mà trải lòng và xông xáo để cuộc sống mình cũng như của người khác vui hơn.
- Theo em, cần một ít sóng gió để người nghệ sĩ có thêm tư liệu sáng tác... – Tôi thêm
- Không chỉ nghệ sĩ, ai trên đời cũng vậy, càng trải qua nhiều khó khăn, càng thấy cuộc sống là quý giá. Có người nào tự hài lòng về số phận mình đâu ! ...Biết bao người tài hoa nhưng đời họ thật là bi đát, nhưng không vì thế mà ta gọi họ là bất hạnh... Lật lại sách xưa mà coi, ngay cả
Đức Khổng Tử, con người tài năng vẹn toàn, đức độ cao thâm, vậy mà đời Ngài vô cùng lận đận, ba chìm bảy nổi, không sống yên ở một nơi, phải trôi giạt qua tận sáu nước, mãi sau năm sáu mươi tuổi, Ngài mới được trọng dụng và người đời biết tới... Tụi mình thì nghĩa lý gì... – Chị thở dài...

...
Đêm đã quá khuya, mãi vẫn không ngủ được, trong lúc chờ sáng, tôi bước ra sân thượng nhỏ để hít cái lạnh của bóng đêm . Tôi nhìn lên bầu trời đầy sao và tự hỏi rằng các đấng linh thiêng có tồn tại trong thế giới đầy bí ẩn này không ?

Mùi nguyệt quế ở đâu thoang thoảng...
Như vô thức tôi đọc câu kinh mà chị đã khuyên D. nên nguyện mỗi khi lòng dạ rối bời:
“Nghiệp chướng tiêu trừ
Não phiền đoạn diệt
Thân - Tâm an lạc...”


Đoàn Khoa
tháng 03-2008

The substitute - by Doãn Quốc Ti Oui


Đây là bài viết trong lớp, dĩ nhiên là cho sự giúp đỡ của các phụ huynh hay cô phụ giảng gì đó, nhưng chắc ý tưởng weird này chỉ có Oui nghĩ ra mà thôi!
Mẹ Hoà.

THE SUBSTITUTE

This morning I went to Oka. The door opened. There was a stranger and the class screamed. It is the substitute. He is made out of numbers. He had 9 heads. He said, "Who's there".


He stepped in to the room. The substitute said, "What is nine plus one hundred?". I said, "One hundred and nine". It is recess time. The substitute stepped next to the door. He said, "No recess, no lunch". We tried to hide.

The substitute gives us a toy bat. The toy has a frown. Next he tells us to read our Bff book five times. Then he tells us to run ten laps. I feel I like the substitute.

Finally the nine headed substitute smiled and said "Bye, bye".

THE END