Mar 31, 2009

BACK TO '80: part 1 - Anh Quân


Có lẽ một trong những mất mát lớn nhất trong nhóm chúng tôi - đồng môn trường Sư Phạm Thực Hành - là không cùng nhau để có kỷ niệm của một thời bắt đầu biết yêu và để nhớ.

Chúng tôi không cùng nhau hưởng những giây phút mộng mơ là mỗi đứa có một thần tượng trong lòng, cùng nhau trao đổi một đĩa nhạc của những ban nhạc hay ca sĩ mình yêu thích. Chúng tôi không có dịp bắt chước thần tượng mua một đồ về mặc và cắt một mái tóc giống như họ. Vào đầu thập niên 80, không có gạo mà ăn thì những cái gì cho tuổi trẻ hay “Teen” là một thứ xa xỉ phẩm. Đứa nào được thân nhân tại hải ngoại gởi về chiếc quần Jean Levis và ra chợ Sài Gòn mua đôi Sa Pô về mang là một dân chơi lắm rồi.

Chúng tôi không sớm được biết vào cuối thập niên 70 Hoa Kỳ rầm rộ với loại nhạc Disco, những ban nhạc như Earth, Wind and Fire, Village people đây là ban nhạc ăn mặc ngộ nghỉnh nhất là anh chàng làm Mọi Da Đỏ, anh thì ăn mặc như cảnh sát, một anh thì là dân lái xe máy, một anh ăn mặc đồ lính và anh thì làm công nhân xây cất. Ban nhạc này nổi tiếng với bài YMCA , In the Navy và riêng tôi lại thích bài Go West (nói lên mấy anh Đông âu muốn qua Mỹ làm ăn).


Ngoài ra còn có Kool and the Gang, Odyssy. Còn nhóm Boney M lại là nhóm bên Tây Đức thành công với loại nhạc Disco này và cũng là nhóm đầu tiên của Tây phương vào Liên Bang Xô Viết trình diễn . Họ dám trình bày bài hát Rasputin:

There lived a certain man in Russia long ago
He was big and strong, in his eyes a flaming glow
Most people looked at him with terror and with fear
But to Moscow chicks he was such a lovely dear
He could preach the bible like a preacher
Full of ecstasy and fire
But he also was the kind of teacher
Women would desire
RA RA RASPUTIN
Lover of the Russian queen
There was a cat that really was gone
RA RA RASPUTIN
Russia's greatest love machine
It was a shame how he carried on

Còn bên London thì đưa tiếng đàn Synthesizer đã sinh ra luồn âm nhạc Punk and New Wave. Những ban nhạc đã thay đổi cách sinh hoạt của tuổi trẻ. Họ không còn để tóc dài , mặc quần ống loe như Beatles và Rolling Stone. Họ bắt đầu nhuộm tóc màu, tóc dựng đứng, xuyên lỗ tai, quần ống bó, áo thun bó sát người và xâm trên người. Những ban nhạc gọi là Punk trở nên nổi tiếng như Sex & Pistol, the Jams… còn bên New Wave là ban nhạc Police nổi tiếng với bài” Every Little Thing She Does Is Magic” , Blondie với những bài như “the Tide is High, Atomic, Heart of Glass…,” nhóm Human League với bài “Don’t you want me”.

Vào cuối thập niên 1970, chúng tôi không được xem những cuốn phim nổi tiếng như “Star War”, “Gease” , “Saturday Night Fever” là cuốn phim hát những bài hát Disco của ban nhạc Bee Gees và những điệu nhún nhảy Disco. Cũng vào thời gian là ra đời cuốn phim đánh Box “Rocky” và bắt đầu các nhà làm phim khai thác phim liên quan chiến tranh Việt Nam như phim “Taxi Driver” một loại phim tâm thần nhưng đã đưa tên tuổi Robert De Niro lên màn bạc Hollywood.

Sự thiếu thốn làm cuộc sống chúng tôi thụt lùi dần so với thế giới bên ngoài. Chúng tôi không có biết những tên tuổi ca sĩ nổi tiếng, chúng tôi không biết những cuộn phim nào hay, chúng tôi không biết tài tử nào ăn khách, chúng tôi không biết những ngôi sao thể thao nổi tiếng và nhiều thứ chúng tôi không biết và không biết cho đến lúc từng đứa cứ từ từ ra đi, để đến nơi học những điều mới lạ và viết thư về kể cho những đứa còn ở lại. Và tôi là một trong những đứa sớm rời xứ ấy.

Khi tôi mới đến nước Anh là đúng ngày giải Tennis Wimbledon khai mạc. Lúc đó mở truyền hình lên là thấy một TV màu, tôi thích thú nhìn vào màu TV, dĩ nhiên tôi không hiểu gì trên TV. Nhìn vào màn hình là thấy anh chàng Björn Borg người Thụy Điển đang tranh giải Tennis. Sau này tôi mới biết anh ta là một thần tượng và hình tượng của các thiếu nữ vào giữa thập niên 70. Anh ta là một “Golden Boy” vào năm 1974 tại Wimbledon, đến nổi cảnh sát phải bảo vệ anh ta còn không là các cô gái cứ chầm chậm ôm lấy anh ta. Tôi đã viết thư kể cho các bạn còn lại ở Việt Nam về "sự kiện" này.



Tôi còn kể cho các bạn nghe về ban nhạc nổi tiếng ABBA của Thụy Điển, thành công nhất sau khi thắng giải âm nhạc Châu âu (Eurovison song contest). Hàng năm tại Châu âu thi đua giải này vào tháng 5, thường những ban nhạc thắng giải này xong là chẳng làm được gì cả, là chìm luôn. Riêng ABBA thắng giải qua bài hát “Warterloo”năm 1974 là từ đó như diều gặp gió là nổi tiếng khắp 5 châu và cho đến năm 1982, bài hát khá hay là bài “One of Us” trong Album Visitor là nói lên sự chia tay của ABBA.

Tới đây tạm dừng chương trình văn nghệ Sư Phạm Thực Hành . Xin mời mọi người nghe bài VIDEO KILLED RADIO STAR.

Anh Quân

Mar 30, 2009

Khó xử - SON


Chị luôn khó xử giữa hai nhóm bạn: một bên là những người thành đạt, khá giả - bên kia ngược lại, tầm thường, bình dân. Cả hai nhóm đều thương quý chị.

Mấy người “khá giả” thỉnh thoảng trách yêu:
- Sao lại có thể giao du với những người hời hợt ?

Khó mà chia sẻ với nhóm thứ hai quan điểm nghệ thuật, xu hướng sáng tác thậm chí bàn về một cuốn sách hay. Dù vậy, họ thường “chìu”, có khi bỏ cả ngày lang thang cùng chị trong những cuộc triển lãm hay thăm bảo tàng mà họ không thích... Chị thầm cám ơn họ !

Họ thích sắm đồ, cà phê, nấu nướng, hễ rảnh thì xúm lại tào lao... chẳng có chuyện gì coi là quan trọng... có lẽ đây là điểm chung giữa chị và “xóm nhà lá” !

Hôm chị bệnh, tay chân rã rời, bất động như con búp bê “hết pin”. Nhóm “hời hợt” xúm lại, người thì cạo gió, kẻ dọn dẹp, ai đó nấu cháo cảm có gừng... Yên tâm khi chị khá hơn, họ lặng lẽ ra về.

Mấy người quý tộc hốt hoảng hay tin. Họ gọi, nhắn tin, họ gửi thư điện tử với những lời hỏi thăm đầy lo lắng...

Chị mệt, không thể nghe, cũng không mở máy đọc thư...

Họ trách... bằng “meo”...

Son
tháng 03-2009




Mar 29, 2009

HAI CON NHỆN KHOẺ - Doãn Quốc Sỹ Tâm 9 tuổi

Ngày xưa có hai con nhện.

Con nhện thứ nhất là con nhện nhỏ nhưng nhanh và độc của nó rất ghê gớm. Con này màu đen hết người nhưng cái đuôi của nó màu đỏ.

Con nhện tiếp theo có lông màu nâu hết luôn. Con này bự nhưng độc không mạnh lắm.

Một ngày nọ, con nhện thứ nhất đi ra gặp con nhện thứ hai. Hai con đánh nhau. Hai con mệt quá nhưng chưa ai thắng ai, cả hai đi về bằng tơ (không phải bằng taxi như Út nói). Hai con nghĩ phải tập luyện để mạnh hơn.

Ngày hôm sau, hai con gặp lại nhau. Con nhện thứ nhất cắn con nhện thứ hai nhưng con nhện thứ hai không bị đau vì nó là loài bự. Con nhện thứ hai cắn lại con nhện thứ nhất nhưng con thứ nhất quá nhanh, con nhện thứ hai cắn không trúng.

Con nhện thứ nhất quyết định giả bộ chết, nghĩ rằng khi con kia đứng dậy ra về, tui sẽ cắn con đó. Không ngờ, con nhện thứ hai cũng nghĩ như vậy, không chịu đứng dậy, giả chết luôn.

Một lúc sau có một con nhện thứ ba đi ra. Nó tưởng hai con kia chết rồi nên lấy tơ có độc quấn hai con đó lại. Nhưng quá trễ, hai con kia nhảy ra. Thế là ba con nhện đánh nhau.

VẬY THÔI!

SỸ TÂM


Photos 1- 2:
http://www.google.com/imgres?imgurl
=http://greennature.com/gallery/spider-pictures
Photo 3:
http://aidan-aristos.blogspot.com/2006/01/
curious-about-spiders-this-is-about.html

SOURIEZ!! - má YÊN sưu tầm


SOURIEZ!!

... et gardez ce sourire dans vos souvernirs,
car il ne reviendra pas deux fois !



Người mẫu :
em bé Sài Gòn
em bé Cali


Mar 28, 2009

CHẤT LƯỢNG CUỘC SỐNG CỦA NGƯỜI VIỆT NẰM Ở ĐÂU?- BHD

Tiếp tục loạt bài “người Việt ở quê nhà viết về người Việt ở Mỹ”, chúng tôi mời các bạn xem lá thư sau đây của một người bạn ở Sài Gòn, nhận xét về một quan niệm sống truyền thống của người Việt mình…

Tôi hiện làm việc trong ngành xuất nhập khẩu, nên thường tiếp xúc với nhiều người ngoại quốc. Tôi nhận thấy rằng có nhiều người Mỹ, Úc… thích xứ sở Việt Nam. Một số doanh nhân nước ngoài bảo với tôi rằng họ muốn mở business với Việt Nam chỉ để có dịp được được sang Việt Nam thường xuyên. Tôi rất ngạc nhiên và hỏi có gì thú vị ở cái xứ sở vừa thóat qua giai đọan xóa đói giảm nghèo này, nơi mà ngành du lịch báo động là lượng khách du lịch quay trở lại chiếm một tỉ lệ khiêm tốn? Họ trả lời là họ yêu nụ cười Việt Nam. Cho dù còn muôn vàn khó khăn trong cuộc sống, người Việt Nam trên đường phố rất hay cười, đặc biệt là người miền Nam. Cho dù đó là một bác xích lô, hay một người bán hàng rong trên hè phố, hay một cô sinh viên mới tan trường. Họ thường xuyên bắt gặp được những nụ cười, những gương mặt vô tư lự. Những con người này hình như có được sự thư giãn, có được nhiều niềm vui trong cuộc sống. Họ cảm thấy họ được thư giãn theo trong tinh thần lạc quan yêu đời đó, cái mà họ ít tìm thấy ở xứ sở mình. Họ gọi đó là “quality of life” của người Việt, cho dù “living standard” của nước Việt Nam còn rất thấp.

Một vài người bạn Việt Kiều Mỹ của tôi cũng có nhận xét tương tự khi về thăm quê nhà… Bạn tôi nói rằng: “Ở Việt Nam tụi bây sướng lắm, có biết không?”, mặc dù so ra về tiền bạc, nhà cửa… thì chúng tôi kém xa những người bạn xa xứ. Tôi bắt đầu thắc mắc “quality of life”, hay “chất lượng cuộc sống” của người Việt nằm ở đâu? So với người Việt ở Mỹ, chắc chắn là người trong nước phải nghèo hơn nhiều, vậy thì “sướng” ở chỗ nào?

Câu trả lời có vẻ hợp lý nhất: ở xã hội Việt Nam nhịp sống chậm hơn ở Mỹ. Con người không chịu nhiều áp lực bởi công việc, không có nhiều lo toan trong cuộc sống, cho nên sống vô tư hơn. Điều này chỉ đúng một phần. Thực ra trong những năm gần đây, những người đi làm cho công ty nước ngoài, những người trong giới kinh doanh tư nhân cũng bận rộn, căng thẳng không kém Việt Kiều. Còn người nghèo Việt Nam thì chắc chắn có nhiều nỗi lo hơn người nghèo ở Mỹ. Khác với ở Mỹ, khủng hỏang kinh tế ở Việt Nam ảnh hưởng đầu tiên đến người nghèo chứ không phải giới trung lưu, làm cho nhiều người nghèo mất việc và có nguy cơ đói.
Còn ở Mỹ, có mấy ai chết vì đói đâu?

Như vậy điều làm cho người Việt sống hạnh phúc không phải là do sự nhàn hạ, hay không có mối lo. Có vẻ như người Việt biết cách “quẳng gánh lo đi mà vui sống” hơn là đồng bào của ông Dale Canergie bên Mỹ (tác giả của cuốn sách nổi tiếng cùng tên). Tôi thấy hình như nó có liên quan đến một khái niệm tương đối: SỰ THỎA MÃN NHU CẦU CỦA CON NGƯỜI. Khi những ham muốn, nhu cầu đã được thỏa mãn, chúng ta vui vẻ, hạnh phúc, ta có nụ cười.

Nhu cầu của một con người có thể là nhu cầu vật chất: ăn ngon, mặc đẹp, ở tiện nghi; hoặc nhu cầu tinh thần, ví dụ như nhu cầu được tôn trọng, được thương yêu. Nhu cầu của con người thì rất đa dạng, khó đo lường. Trừ những nhu cầu ở mức độ cơ bản như cơm no áo ấm, mỗi người trong một hòan cảnh khác nhau lại có những nhu cầu khác nhau. Thí dụ như một ly nước ở sa mạc có giá trị cao hơn một viên kim cương. Một chai nước hoa có giá bán rất đắt vì nó đánh đúng vào nhu cầu của giới khách hàng giàu có. Một bác nông dân ở Việt Nam sẽ không bao giờ hình dung nổi tại sao người ta phải mua và xức lên mình thứ nước có giá trị bằng vài chục kí lô gạo này!

Ta dễ dàng thấy rằng thỏa mãn nhu cầu của con người là một khái niệm hết sức tương đối. Điều quan trọng là nó mang tính chất cảm tính, phụ thuộc nhiều vào cảm nhận con của người. Bản thân tôi vẫn cảm nhận những thứ đồ chơi thời thơ ấu, nghèo khó như bắn bi, tạt lon, đánh bông vụ... có vẻ lý thú hơn nhiều so với việc bấm game điện tử bây giờ, nhưng con tôi thì không đồng ý vậy! Hoặc khi nhớ lại ly rượu đế, dĩa mồi khô cá rẻ tiền trong những buổi nhậu với bạn bè thưở mới đi làm, tôi thấy hình như có vẻ "ngon lành" hơn nhiều so với ly rượu tây uống với khách hàng trong các nhà hàng sang trọng ngày hôm nay ! Hoặc nghĩ rộng hơn nữa, ai có thể chứng minh được rằng giữa một ông vua nằm cáng đi kiệu ngày xưa, với một vị thổng thống đi xe sáu cửa, có kính chống đạn ngày nay, ai sẽ có cảm giác "được thỏa mãn nhu cầu" hơn ai? Các bạn thấy không, khi đã dùng đến cảm giác để đánh giá, thì chính mình là người có kết luận đúng nhất về sự thỏa mãn của bản thân mình. KHI NÀO MÌNH BIẾT ĐỦ, CẢM NHẬN LÀ ĐỦ THÌ NÓ ĐỦ. Hãy vui với cái mình đang có. Đó là nguyên lý của lối sống TRI TÚC.

Theo tôi, tri túc là bí quyết của cái gọi là "quality of life" của người dân Việt. Tri túc là chìa khóa để dẫn đến sự an lạc, tự tại trong cuộc sống. Đó là cách đơn giản nhất để tìm được hạnh phúc, để có được nụ cười trong cuộc sống. Các người bạn Âu- Mỹ- Úc của tôi sống trong một xã hội phát triển, đời sống vật chất cao, cho nên đôi khi quên mất điều này. Người Việt Nam thì vừa mới thóat ra khỏi giai đoạn nghèo đói, cho nên dễ bằng lòng với cái mà mình đang có, cho nên họ dễ trở nên lạc quan, yêu đời hơn.

Tri túc cũng chính là chìa khóa để bắt đầu nếp sống vị tha, chia xẻ với người khác . Làm sao ta có thể chia xẻ tiền bạc, thời gian cho người khác khi mà ta đang nghĩ rằng bản thân ta và gia đình còn chưa có đủ? Vì tri túc, mà một bác xích lô vẫn có thể nhường cơm xẻ áo cho đồng bào bị lũ lụt miền Trung. "Mình nghèo, nhưng cũng đã tạm đủ ăn, đủ mặc rồi. Người ta còn không có chỗ ở, không có cái ăn kìa...", chắc bác đã nghĩ vậy. Tương tự, một đứa bé vẫn có thể sẵn sàng nhường cho các trẻ trong trại mồ côi tiền lì xì, đồ chơi của mình nếu nó ý thức nó đã may mắn hơn hơn người khác. Ngược lại, vì chưa thấy đủ, cho nên các quan tham ở Việt Nam vẫn tiếp tục bòn rút tiền viện trợ, từ mô hôi công sức của dân Việt mình để làm của riêng, mặc dù tài sản của họ đến đời con phá không cũng chưa hết! Những hình ảnh trên làm tôi nhớ đến một câu lời dạy tôi được nghe ở đâu đó từ thuở bé: Lạy chúa, xin chúa đừng để con nghèo để con phải nguyền rủa chúa, nhưng Chúa đừng để con giàu để con quên Chúa.

Tôi nghĩ đến cộng đồng người Việt mình ở xã hội Mỹ. Tôi tin chắc rằng, nếu còn giữ được tinh thần tri túc, người Việt mình trên đất Mỹ sẽ dễ dàng tìm được sự an lạc hơn với đồng bào mình đang ở quê nhà. Bởi vì ở Mỹ, nhu cầu cơm no áo ấm không còn là vấn đề lớn của xã hội.

Những nhu cầu cao cấp hơn như giải trí, văn hóa, du lịch… cũng đa dạng, phù hợp các mức thu nhập khác nhau. Nếu biết dừng đúng lúc sự thỏa mãn nhu cầu vật chất, người Việt ở Mỹ sẽ có "quality of life" cao hơn tại Việt Nam nhiều lần. Những nụ cười "tri túc" sẽ dễ dàng tìm thấy hơn ở Việt Nam.

Thực tế lại không phải thế! Đa phần bạn tôi ở Mỹ về trông già hơn những đứa còn ở Việt Nam nhiều. Bạn tôi bảo phải lo nhiều thứ lắm. Hỏi ra thì đứa nào cũng là “middle class”, thu nhập cỡ một trăm ngàn Đô một năm. Đứa nào cũng có nhà riêng, thậm chí có hai căn lận! Bạn tôi ở Mỹ giải thích rằng mình phải lo đầu tư, dành dụm thêm để con lên đại học, để sau này về già có tiền sinh sống. Nhưng tôi biết một số mắc nợ, lo toan nhiều là vì chạy theo tiện nghi vật chất gần như vô tận ở Mỹ. Người ta chạy theo cách sống của người khác, cho dù mình không có đủ khả năng tài chính. Ở Mỹ mượn “loan” dễ quá mà. Cuối cùng chính mình tự làm khó mình, phải cày trả nợ. Mình tự đánh mất cơ hội để có một cuộc sống an lạc hơn với tinh thần tri túc.


Tôi không có ý khẳng định rằng chỉ có sống tri túc mới có hạnh phúc. Nhiều người thành công trong xã hội, họ có đủ điều kiện tài chính để thỏa mãn mọi nhu cầu vật chất. Những người này sẽ không cần đến "tri túc". Tôi thành thực chúc mừng bạn nếu bạn là một trong những người thành đạt này. Có điều là số người như vậy không nhiều trong xã hội chúng ta. Do đó, "tri túc" vẫn là một cách sống hữu ích cho nhiều người.

Tôi cũng muốn nhắc đến một khuyết điểm của quan niệm sống tri túc: nó làm chậm đi phần nào sự tiến bộ khoa học kỹ thuật của xã hội. Vì tri túc, ít có tham vọng, nên ta ít thấy những chính trị gia, nhà quân sự thành công ở Việt Nam là người Miền Nam. Vì thiên nhiên ưu đãi, người miền Nam đâm ra… lè phè! Tôi cho rằng, ở một quốc gia còn đang phát triển để thóat nghèo như Việt Nam, tinh thần cầu tiến đôi khi phải lấn át tinh thần tri túc để nước nhà mau bắt kịp đà tiến của nhân loại.

Thực ra "cầu tiến" và "tri túc" không hòan toàn trái ngược nhau. Ta vẫn có thể làm hết sức mình, rồi mới vui với cái mình đang có. Vấn đề là ý thức được đâu là lúc mình "đã làm hết sức mình" rồi. Mỗi cá nhân chúng ta sẽ tự tìm được sự cân bằng cho chính mình, tương tự như người đi thăng bằng trên dây vậy.

Bàn tới rồi bàn lui, tôi kết luận vui rằng: cần phải điều chỉnh một chút để lấy lại cân bằng. người Việt ở Việt Nam bây giờ phải bớt “tri túc” đi một chút, vì còn quá nhiều việc phải làm để làm cho nước nhà trở nên giàu mạnh hơn, dân chủ hơn. Còn người Việt ở Mỹ thì cần “tri túc” nhiều hơn, vì quí vị đang sống ở trong một xã hội văn minh nhất thế giới. Như những người bạn Việt Kiểu của tôi, đã qua giai đọan đầu khó khăn ở xứ lạ, nay đã an cư lạc nghiệp rồi, đâu cần phải lo lắng nhiều như vậy. Hãy dành cho mình nhiều thời gian thư giãn hơn, để nụ cười “tri túc” trở lại trên khuôn mặt của người Việt ở Mỹ…

BHD

Caption (chung cho cả 03 hình): ở Việt Nam, người dân dù nghèo vẫn tìm được cho mình những giây phút thư giãn với nụ cười “tri túc”

Photo 1: Bồ Hùng Dũng
Photo 2: Doãn Quốc Hưng

Mar 27, 2009

CHÚ CUỘI, HẰNG NGA, ĐƯỜNG MINH HOÀNG - lời kể của chị Hai

Sinh viên của em hỏi về sự tích trung thu.
Please viết vắn tắt cho em vài dòng về :

1. Quan hệ: chú Cuội, Hằng Nga, Đường Minh Hoàng ???

2. Tục lệ đốt lồng đèn, ăn bánh trung thu ở Việt Nam từ đâu ra?


Ngọc Tồ
Tháp mía trong cỗ bàn Trung Thu


Đây là những điều chị Hai còn nhớ:


@ Hằng Nga và Đường Minh Hoàng là 2 nhân vật Tàu.

@ Hằng Nga là vợ của Hậu Nghệ, 1 demi-god của truyền thuyết Tàu.
Chuyện kể rằng hồi đó có 9 mặt trời rọi xuống Trần Gian nên nóng quá xá, Hậu Nghệ rút cung tên ra bắn rớt hết tám, chỉ chừa 1 vừa đủ xài để cứu loài người. Vì là
demi-god nên Hậu Nghệ có thuốc trường sinh, nhưng dấu không cho vợ xài ké. Hằng Nga ghét quá, lén rình uống hết một mình 1 đống thuốc nên người nhẹ hỗng bay lên cung Trăng mất tiêu luôn. Hậu Nghệ tức khí bắn mặt Trăng mà không tới !!!???

@ Đường Minh Hoàng là ông vua thích ngắm trăng - có lần ngắm rồi ngủ gục, mơ thấy được Hằng Nga mời đi thăm Cung Quảng Hàn (tức mặt trăng) và được ngắm các tiên nữ của Hằng Nga múa khúc Nghê Thường – nghe đâu mê ly lắm,nên khi thức dậy nhà vua bắt các cung nữ tập múa theo, và bày ra lệ ngắm trăng thu (đẹp nhất trong các mùa chăng???) và ăn bánh => du nhập sang VN ??


@ Chú Cuội thì 100% Việt Nam. Đó là một người tiều phu đi đốn củi trong rừng, bắt gặp một ổ cọp con nên chém hết để diệt trừ tai họa về sau – ai ngờ cọp mẹ về tới, phải núp trốn trên cây, và thấy cọp mẹ nhai mớ lá đắp vào con, thế là lũ con sống lại như thần!!! Chú Cuội bèn mang cây thuốc tiên về nhà trồng, và từ đó dùng lá đó mà cứu nhân độ thế. Cuội luôn luôn dặn vợ phải tôn trọng cây thần, phải giữ cho sạch sẽ, không được làm ô uế v.v... Chị vợ bị nghe lải nhải hoài, một hôm tức quá ... ngồi xuống sssè 1 bãi ngay gốc cây coi sao ??? Thế là cây rung chuyển gốc rồi bay lên trời – Cuội về đúng lúc, tiếc cây nên ôm rễ bay theo lên tới cung Trăng => Ta và Tàu gặp nhau, he he ...


@ Tết Trung Thu tại Việt Nam là Tết của nhi đồng, trừ mấy cái bánh Trung Thu là của người Hoa, mâm cỗ ngắm trăng là thuần túy để cho các em thưởng thức: các con giống bằng bột, bánh trái, tháp mía, lồng đèn vv... Các em xem hình mâm cỗ dưới đây ở nhà anh Tùng bạn chị Hai là thấy liền, ồ tế.

Chị Hai















Photos tháp mía và con giống - anh Tùng

Mar 25, 2009

CHỖ ĐỨNG - Đoàn Khoa


Nhà tài trợ không hài lòng lắm, họ chê cuốn phim tài liệu của H. không xúc động.

Quay về người mù gì mà nhà cửa sạch trơn, nồi niêu xoong chảo được lau rửa cẩn thận, nhưng tệ nhất là cảnh chị mù thoăn thoắt dễ dàng bước qua chiếc cầu khỉ bắt ngang con kênh ra đồng cắt cỏ.


Họ đòi nhân vật trong phim đi đứng quờ quạng, lần mò trong tuyệt vọng, va đụng làm nồi niêu chén dĩa rớt rơi loảng xoảng, hoặc ... ít ra cũng phải có cảnh nước mắt ngắn dài trong đêm trường cô quạnh...


H. không biết phải giải thích làm sao bởi ngoài thực tế có nhiều chi tiết còn ngoạn mục hơn trong phim thí dụ như nhóm quay chở chị mù đến một tiệm bán vải, muốn tặng chị bộ áo dài, mong tạo bất giờ, dè đâu khi vừa dừng chân trước cửa, chị đã nói ngay: - Mấy người chở tui tới tiệm vải phải hông? - Sao chị biết? - Hửi mùi... ! ...Tui thích màu hồng, nhưng áo hồng đi với quần đỏ đẹp không?... Chị mù còn đưa bàn tay với ngón út có lóng lệch vẹo, nghiêng hẳn ra ngoài. - Hồi đó cắt cỏ, vạt nhằm ngón tay, rồi mò mẫm xé khăn buộc lại... Nhờ Trời nó lành, nhưng chĩa ra ngoài... Thôi kệ !


Chính sự lạc quan và ý chí vượt qua số phận của chị cắt cỏ mù lòa này mới làm cho H. xúc động. Sức sống đó cần được kể ra và cần được động viên... Vậy mà !!!


H. làm tôi nhớ đêm nhạc gây quỹ cho thư viện người mù.

Hôm đó có rất nhiều ngôi sao và ca sĩ nổi tiếng tham gia. Họ muốn làm điều gì đó nhầm chia sẻ nỗi bất hạnh của các em nhỏ không may mắn này.


Những ước mơ thầm kín và không thể có trên đời: - Ước gì gặp chú Đan Trường... Chẳng bao giờ con được gặp cô Cẩm Vân, cô Hồng Nhung... bằng người thật !

Vậy mà các em tật nguyền ấy không những gặp mà còn được hát chung, diễn chung với nhiều thần tượng cùng một lúc. Các em có một đêm sung sướng ngất ngây với những bài hát nồng nàn ca ngợi cuộc đời.

Chính nụ cười rạng rỡ trên khuôn mặt “không hoàn hảo” mới làm cho nhiều người tham dự bật khóc... Họ cảm thấy mình cần làm nhiều thứ hơn để người bất hạnh được sống tốt hơn. - Theo em, những người bất hạnh ấy đã cạn nước mắt khóc cho thân phận mình. Muốn hay không thì họ vẫn tồn tại, họ buộc đi tới trước, họ phải sống ! - H. làm tôi rời khỏi giấc mơ đẹp đẽ vừa kể để quay lại thực tế trước mắt rằng phim của cô chưa được thông qua. - Có lẽ người “lành lặn” thích nhìn người tật nguyền bằng con mắt của họ, chính vì thế họ hay “thương cảm” – Tôi ai ủi. ...


Trong lớp multi-media mà tôi đang dạy có trường hợp cá biệt – một em học sinh bị niễng, đầu nghiêng về một bên, tay trái bị rút co lên, đi đứng khá khó khăn và nói thì còn tệ hơn nữa !


Thầy hiệu trưởng đã kiểm tra và động viên phụ huynh của em ấy rằng con ông bà có suy nghĩ tốt, nó vẫn có khả năng diễn đạt và xử lý trên máy tính...


Những môn khác, dù khá vất vả so với các bạn cùng khóa, nhưng em cũng cố vượt qua, nhưng ở môn của tôi thì đúng là thử thách quá lớn.


Có những bài về nhịp điệu, về khéo tay, thỉnh thoảng cần chút xíu biểu diễn... nhất là có bài tập kể chuyện ở cuối khoá chẳng hợp với em chút nào.


Tôi tránh nhìn về phía em, không muốn tỏ ra em là người đặc biệt, tội nghiệp và cần được nâng đỡ... nhưng thỉnh thoảng tôi cũng nhìn em và cười với ý nghĩa: em làm được đấy!


(Công bình mà nói, những bài thuộc về tưởng tượng như xếp hình, tạo mẫu thời trang từ mấy tấm vải, liên tưởng những vật tương đồng... em làm khá tốt.)


Đến ngày kể chuyện cuối khóa, các em khác phải kể một câu chuyện mà mình sưu tầm, từ sách hoặc phim cũng được. Riêng em niễng, em được một biệt đãi là thay vì kể bằng lời, em có thể viết trên máy rồi in hoặc mail cho tôi.

Khá bất ngờ, tôi nhận được “tự chuyện” trong đó có đoạn: “...Có phải em đang dần vô cảm với những thứ xung quanh không thầy? Nhiều lúc em chán ghét những ánh mắt mọi người nhìn em, em đã chịu đựng nó từ lúc đi học mẫu giáo. Nhìn từ xa tụi nó chơi đùa vui lắm, em lại gần xin chơi chung nhưng rồi bọn nó nói em đi đi thằng khùng, nhiều khi chỉ đi ngang qua thôi bọn nó cũng chọc... đi mà ngang qua chỗ nào có con người em đều rất ngại thầy ạ. Em đã nhìn trong gương và hỏi mẹ em sao tụi nó lại nói con như vậy con cũng có tay chân mũi miệng mà mẹ chỉ nói kệ tụi nó, con đừng chơi với tụi nó, bởi thế đi học em chỉ chơi một mình rất ít bạn hồi ấy. Lúc lớn em nhận ra rằng mình không được hoàn hảo như những người xung quanh và em cũng đã chấp nhận sự thật ấy ở kiếp sống này...”


Tôi viết vài dòng cho em: “...Em đã nói được những gì diễn ra trong đầu, đó là cách tốt nhất để chứng tỏ rằng mình đang tồn tại chứ không phải là một vật vô tri, vô nghĩa. Có lẽ em “không may” như bạn cùng lứa, nhưng không phải vì thế mà em kém chúng. Thầy nhắc lại cho em nhớ rằng trong vài bài tập tưởng tượng , em vẫn nghĩ được nhiều trò hơn một số bạn, em cũng cố vượt qua và nộp đầy đủ những bài cần thiết... như vậy sự nỗ lực của em cao gấp nhiều lần so với các em khác. Thượng Đế đã tạo ra chúng ta, chắc hẳn Ngài có lý khi sắp xếp mỗi người có số phận riêng, mỗi người vào một vị trí để cuộc đời này thêm ý nghĩa, có điều là ta phải cố tìm ra chỗ đứng cho chính mình.


Thế giới này mênh mông, ta sẽ tìm thấy chỗ đứng thật sự của ta một ngày nào đó miễn rằng ta hiểu được cuộc sống của ta có giá trị và có ích như thế nào...


Bên cạnh những kẻ không thích em thì biết đâu vẫn có người cảm thông và chia sẻ với em mọi vấn đề từ công việc đến cuộc đời, có thể họ hiếm hoi nhưng họ hiện hữu và ngày nào đó, ta sẽ tìm thấy họ...”


...Mấy đứa trong lớp nói lại rằng có thấy em khóc.


Lần này tôi mừng trước những giọt nước mắt người khác. Em trút được ít nhiều gánh nặng trong tim.


Gặp lại em, bất chợt, em nói rất khó khăn và rất chậm: “Thầy... nhớ... cho...oo.. em... mượn... d..ĩa... nhạc... AB...BA... nghe...thầy !”

Đoàn Khoa
tháng 03-2009