Sep 5, 2009
MỘT VÀI SUY NGHĨ NHÂN NGÀY RA MẮT BAN CHẤP HÀNH MỚI CỦA PHÒNG THƯƠNG MẠI VIỆT MỸ (VIETNAMESE AMERICAN CHAMBER OF COMMERCE-VACOC)
Ngày 27/08/2009 vừa qua, tại nhà hàng Paracel Seafood, Phòng Thương Mại Việt Mỹ (VACOC) đã có buổi ra mắt Ban Quản Trị mới. VACOC là một tổ chức phi lợi nhuận được thành lập với mục đích mở rộng, phát triển họat động thương mại của cộng đồng Việt Nam tại vùng Quận Cam Nam Cali. Sau hơn 20 năm với vai trò là Chủ Tịch của VACOC, Bác Sĩ Phạm Đăng Long Cơ đã chính thức bàn giao chức vụ này cho anh Tâm Nguyễn, hiện là Chủ Tịch của Advance Beauty College. Sự chuyển giao thế hệ đã bắt đầu.
Nhân dịp này, tôi đã có dịp chuyện trò với anh Tâm Nguyễn và các thành viên trẻ khác trong Ban Quản Trị mới nhậm chức của VACOC để tìm hiểu về những định hướng trong tương lai của tổ chức này…
Điểm thay đổi dễ dàng nhận ra là tuổi đời còn rất trẻ của đại đa số 15 thành viên trong Ban Quản Trị mới. Như anh Tâm có nói, tuổi 35 của anh đã thuộc lọai “già” so với các thành viên khác. Chris Trần là thành viên chỉ mới 25 tuổi! Các bạn hầu hết đều lớn lên ở xã hội Mỹ, được giáo dục và đào tạo ở trường lớp Mỹ. Các bạn nói tiếng Anh thành thạo hơn tiếng Việt. Các bạn có phong cách làm việc chuyên nghiệp theo đúng tiêu chuẩn kinh doanh kiểu Mỹ.
Rất nhiều bạn trẻ trong Ban Quản Trị đang điều hành những doanh nghiệp do cha mẹ đã gầy dựng lên. Tâm Nguyễn với Advance Beauty College, Chris Trần với Harbor Automative Center, Ailene Ly với Zen và Crepe Cornor Restaurant, Teresa Nguyễn với Quentin Meat… Thế hệ Người Việt Di Tản thứ nhất đã có “gia tài” để lại cho thế hệ thứ hai. Như vậy, sự chuyển giao thế hệ xảy ra ở VACOC song song với sự chuyển giao trong công việc kinh doanh riêng biệt của các thành viên.
Một điểm đáng lưu ý nữa là lĩnh vực kinh doanh của các thành viên trong Ban Quản Trị rất đa dạng: trường thẩm mỹ, dịch vụ xe hơi, nhà hàng, phân phối thực phẩm, địa ốc, tài chính… Với nhiều kinh nghiệm tích lũy từ các ngành nghề khác nhau như vậy, chắc chắn là chức năng hỗ trợ thương mại cho các doanh nghiệp khác nhau trong cộng đồng Việt Nam sẽ hữu hiệu hơn nhiều.
Có kiến thức, kinh nghiệm đa dạng. Có sự sáng tạo, tự tin của tuổi trẻ. Có một sự nghiệp vững vàng. Thế hệ mới của VACOC do đó có đầy đủ điều kiện để trở thành chất xúc tác mới, để làm tăng trưởng cho các họat động thương mại của cộng đồng Việt Nam tại Quận Cam. Có rất nhiều thứ để làm. Việc đầu tiên là tạo ra sự đòan kết, tin tưởngï lẫn nhau nhiều hơn giữa các thương gia trong cộng đồng Việt Nam. Một trong những nhược điểm của cộng đồng chúng ta là ít có thói quen họat động hiệp hội giữa các doanh nghiệp cùng ngành. Thường thường những doanh nghiệp Việt Nam cùng ngành hay nhìn nhau như là đối thủ cạnh tranh thuần túy, chứ không thấy khía cạnh đòan kết để cùng phát triển, tăng lợi nhuận. Muốn thành lập hội đòan thì phải nhìn thấy cái lợi của riêng mình không mâu thuẫn với cái lợi chung. Một trong những thí dụ cụ thể nhất là ngành nail. Ngành công nghiệp này nuôi sống biết bao nhiêu người Việt ở Mỹ cũng như trong nước. Vậy mà các chủ tiệm nail Việt Nam vẫn còn họat động đơn lẻ, phải đối phó với bao nhiêu khó khăn về luật pháp, thị trường trong vài năm qua mà không hề có một hiệp hội nào của riêng mình. Hy vọng giới doanh nhân trẻ mới trong VACOC sẽ làm thay đổi được thói quen này. VACOC sẽ là nơi để các doanh nghiệp Việt Nam trao đổi các thông tin về luật pháp, thị trường có ảnh hưởng trực tiếp đến ngành kinh doanh của mình. Trong một thế giới biến đổi không ngừng hôm nay, nắm vững thông tin là chìa khóa của thành công trong kinh doanh.
Một mục tiêu kế tiếp mà giới trẻ VACOC nhắm tới là đẩy mạnh công việc kinh doanh của người Việt ra thị trường main stream. Rất nhiều ngành kinh doanh của Người Việt Đất Mỹ hiện nay chỉ phục vụ cho cộng đồng chúng ta là chính. Thí dụ như các nhà hàng Việt Nam trong khu Little Saigon thường chỉ có khách người Việt, mặc dù nền văn hóa ẩm thực của chúng ta đã được thế giới công nhận. Điều này cũng dễ hiểu, bởi vì thế hệ thứ nhất gặp rất nhiều rào cản như ngôn ngữ, văn hóa, pháp luật…, nên đành chấp nhận với thị trường truyền thống của riêng mình. Ở thế hệ thứ hai, những giới hạn đó không còn nữa, nên các bạn có quyền nghĩ đến một thị trường rộng lớn hơn. Ra được thị trường lớn, các doanh nghiệp Việt Nam sẽ không còn phải lo cạnh tranh lẫn nhau trong thị trường truyền thống chật hẹp nữa, nên dễ đồng tâm hiệp lực để cùng phát triển.
Mục tiêu cụ thể hơn trong việc mở rộng thị trường của người Việt là xúc tiến trao đổi thông tin, thương mại thường xuyên hơn với các cộng đồng sắc tộc khác trong khu vực Quận Cam. Những cộng đồng người Hàn Quốc, Trung Hoa, Nhật, Mễ,… ở sát bên chúng ta, mà lại hiểu biết về chúng ta quá ít. Chỉ cần giới thiệu được các ngành kinh doanh của chúng ta đến với các cộng đồng này, dung lượng thị trường của chúng ta cũng đã tăng đáng kể. Ban Quản Trị trẻ của VACOC đã thể hiện quyết tâm này bằng việc mời được rất nhiều đại diện của các Phòng Thương Mại khác như Hàn Quốc, Trung Hoa, Nhật… có mặt trong ngày ra mắt của mình.
Một điểm đáng khen của thế hệ trẻ VACOC là quí trọng và biết kế thừa kinh nghiệm của thế hệ đi trước. Anh Tâm đã thay mặt Ban Quản Trị mới cảm ơn những gì Bác Sĩ Phạm Đăng Long Cơ đã làm cho VACOC trong hơn hai mươi năm qua. Trong Ban Quản Trị mới vẫn còn chị Kim Yến Hùynh, vốn đã gắn bó với VACOC nhiều năm. Anh Tâm cũng nói lời cảm ơn đến cha mẹ của mình, đã đem anh sang Mỹ, gầy dựng và trao lại cho anh một sự nghiệp vững vàng. Anh còn cám ơn cả vợ con của mình nữa, vì đã tạo mọi điều kiện để anh có thể yên tâm tham gia vào các công việc mang tính chất cộng đồng như VACOC. Cần lưu ý rằng VACOC là một tổ chức phi lợi nhuận. Mọi thành viên trong Ban Quản Trị đều làm việc không lương. Có tài, có lòng, nhưng còn phải có thời giờ nữa mới có thể “ăn cơm nhà, vác ngà voi” ở xứ Mỹ.
Buổi tiệc nhỏ để ra mắt Ban Quản Trị mới của VACOC hôm ấy, dù không có thông cáo báo chí chính thức, nhưng cũng đã thu hút khỏang hơn 200 khách mời. Hầu như tất cả các nhân vật dân cử của cộng đồng người Việt Quận Cam đều tới dự: Thượng Nghị Sị Lou Correa, Dân Biểu Dina Trần, Thị Trưởng & Phó Thị Trưởng Thành Phố Westminster… Những nhân vật chủ chốt của Ban Chấp Hành cũ có mặt để chúc mừng những thành viên mới. Rất đông cha mẹ của các bạn trong Ban Quản Trị mới cũng đến tham dự buổi lễ. Thế hệ thứ nhất đã chính thức bàn giao nhiệm vụ sang cho thế hệ thứ hai. Cả cộng đồng Người Việt Quận Cam đang đón chào làn gió mới từ VACOC . Hy vọng các bạn trẻ sẽ đem lại sức sống mới cho tổ chức có nhiều ý nghĩa này của Người Việt Đất Mỹ…
Đòan Hưng
Aug 28, 2009
TRUYỀN THỐNG

Này bà Hương,
Tui có hai câu hỏi hơi vớ vẩn:
Tui có hai câu hỏi hơi vớ vẩn:
- Giải thích cho tui chữ TRUYỀN THỐNG.
- VIỆT NAM mình có TRUYỀN THỐNG gì?
TRUYỀN THỐNG của xứ sở mình là phở hay thịt chó hay .. đánh ngoại xâm?
Cho tui rõ nghĩa vì tui bị lẫn lộn giữa truyền thống và xã hội.
Tui - Quân
Này ông Quân!Ông hỏi tui về chữ nghĩa là hỏi sai người rồi!!!
Chị Hai ơi! Giải thích cho Quân dùm Út được không ạ ????
Útttt
Trời ... Quân làm gì mà thắc mắc đao to búa lớn zậy? Hỏi chị Hai chữ này thì cũng vẫn sai người, hỏi bác Nguyễn Quảng Tuân hay hơn...Theo chị Hai nghĩ thì truyền thống là những thói quen có từ lâu đời – có thể của một gia tộc (tỉ như Doãn gia thì ... ham chơi và quí bạn), có thể của một xóm làng (tỉ như Bắc Ninh thì đàn bà con gái đảm đang => đàn ông ... vô tích sự và sợ vợ : ) và rộng lớn hơn nữa là của một dân tộc. Hai thứ sau cùng này thì tạo thành phong tục tập quán của một xứ sở.
Thành ra nói như Quân là đúng, VN có truyền thống đánh ngoại xâm, khi nào không có ngoại xâm thì ... đánh nhau (nhìn sử mình có nhiều nội chiến lắm), ăn uống thì có truyền thống ăn nước mắm, chứ không ăn xì dầu như Trung Hoa và Nhật chẳng hạn – còn thịt chó thì mình không độc quyền, mấy nước hàng xóm cũng hảo lắm ... Vì truyền thống là thói quen của con người nên nó thuộc về xã hội là đúng, trừ phi những thói quen về tâm linh như thờ cúng ông bà thì nó ngả về tôn giáo.
Ồ tế, có sáng tỏ được tí nào không?
Chị Hai

Mỗi lần về Việt Nam chơi, tôi thường hay tranh luận với ông anh vợ thứ ba của tôi về vấn đề chính trị và xã hội. Nếu các điều bàn cãi này xảy ra vào những năm 1975, 1976, 1978.... thì tôi là thằng được đi cải tạo ngay tức khắc và không còn ngày về để đi lấy vợ nữa. Còn bây giờ thì còn đem ra nói chuyện trong tính cách gia đình nhưng không có nghĩa là có quyền đem ra công chúng mà bàn luận. Mà nghĩ cho cùng thì tư tưởng tôi và anh vợ tôi hoàn toàn khác biệt là ông anh tôi được giáo dục dưới mái trường Xã Hội Chủ Nghĩa, nhất là người từ quê Bác thì không cách nào có cái nhìn như một thằng như tôi sống theo tư bản và chết cũng theo nó luôn. Do vậy tôi và anh vợ tôi sẽ không bao giờ có sự tranh luận kết thúc cả.
Vài ngày trước ngồi điện đàm (Chat Yahoo) với ông anh vợ tôi, thì ông anh cho tôi biết là đài truyền hình Discovery sẽ hợp tác với Hà Nội ra một đề thi cho người bên Việt Nam tham dự, mọi người sẽ viết một kịch bản nội dung truyền thống, phát triển, văn hóa về đất nước Việt Nam. Người đoạt giải sẽ được đi Singapore huấn nghệ về truyền hình và sau đó kịch bản của mình sẽ được tạo thành phim tài liệu. Với lời quảng cáo hấp dẫn như vậy nên ông anh vợ tôi quyết định sẽ làm kịch bản để gởi đi dự thi.
Với tôi thì cái đề tài thi vẫn còn lờ mờ nên tôi đâm ra thắc mắc , tôi mới hỏi viết về truyền thống Việt Nam là viết cái gì? Nói chung chung như vậy thì có viết thì cũng chẳng biết viết cái gì. Ông anh vợ tôi liền nói truyền thống của mình là gia đình từ xưa đến giờ sống trong một mái nhà, giờ phải di dân, con cái phải đi tứ phương không còn ai phụng dưỡng cha mẹ, dần dà làng mạc không còn ai và di dân được xem như một là truyền thống.
Tôi nghe xong, tôi tự hỏi tôi là mình có biết định nghĩa chữ truyền thống không nhỉ? Hay tiếng Việt của mình giờ tệ quá không phân biệt được gì nữa. Với tôi ,Di Dân là vấn đề xã hội, cuộc sống tại nơi mình sinh ra không thể nào sống được nữa thì phải làm một cuộc phiêu lưu và Di Dân ảnh hưởng trong vấn đề chính trị nữa. Bao nhiêu năm nay tôi chỉ được nghe truyền thống ẩm thực, văn hóa và y phục cổ truyền. Do vậy, cách giải thích của ông anh vợ tôi không thuyết phục được tôi chút nào và thế là anh em chúng tôi bắt đầu. Tôi nêu ra sự việc con người trên trái đất này từ ngày ông bành tổ đến giờ là luôn di dân. Nói chuyện xa xưa thì không có bằng chứng rõ ràng nhưng nói chuyện gần là 200 năm trước, dân Anh, Ai Nhĩ Lan... di dân khắp nơi, nhất là đi Mỹ , rồi đầu thế kỷ 20, dân Ý đi New York kiếm ăn, rồi Việt Nam thiếu ăn, miền Bắc làm cuộc Nam tiến để giờ có chuyện Sài Gòn 300 năm. Hiện giờ vấn đề nhạy cảm nhất, nói lung tung ở Sài Gòn nhiều nhất là vấn đề Tây Nguyên: người Tàu thi nhau qua Việt Nam làm ăn. Nên quan niệm tôi Di Dân chỉ là một vấn đề xã hội và chính trị.
Sau đó ông anh vợ tôi hỏi có biết tư tưởng truyền thống Tứ Đại Dương không? Cái này thì tôi hoàn toàn không biết. Ông vợ tôi lại giải thích vấn đề người Việt luôn sống trong một gia đình phụng dưỡng cha mẹ già chứ không như bọn tây phương cha mẹ già đem vào nhà dưỡng lão. Nghe ông anh vợ tôi, tôi lại hoang mang không biết nhà dưỡng lão có phải là vấn đề truyền thống của người tây phương hay không. Vì vấn đề xã hội, bắt đầu từ thế kỷ vừa qua, người Tây Phương mới nghĩ ra phương cách xây cất nhà dưỡng lão phục vụ người cao niên nhưng đến giờ, họ muốn thay đổi qua chương trình phục vụ tại gia (Homecare). Như vậy đỡ tốn chi phí và họ muốn thân nhân tham dự chương trình này để được chu đáo. Bởi vậy tôi càng không hiểu nữa! Đến đó, tôi nghĩ vấn đề cần phải dừng vì tôi cảm thấy tôi và anh vợ tôi là hai thằng điếc ngồi nói chuyện.
Sau đó tôi cảm thấy tiếng Việt của tôi cũng nên xem lại nên cần tìm người giải thích chữ Truyền Thống cho tôi....
ANH QUÂN
Aug 22, 2009
THE MOST SPECTACULAR APPLE PIE IN THE WORLD!
Aug 20, 2009
CHỊ DIỄM XUÂN & LUXURY DIỄM XUÂN: NGƯỜI LÀM ĐẸP CHO NGÀY CƯỚI CỦA NGƯỜI VIỆT Ở MỸ
Khi đi chọn cho mình một cái nghề, mỗi người trong chúng ta thường lấy các tiêu chuẩn như: công việc phù hợp với sở trường, công việc phù hợp với sở thích, công việc có lương cao, công việc thị trường lao động đang thiếu… Ít khi mình nghĩ tới công việc đó có vui hay không? Người bác sĩ chuyên điều trị những ca cấp cứu thì lương cao, nhưng suốt ngày chỉ nhìn thấy người bệnh thập tử nhất sinh. Tương tự là người làm trong các dịch vụ cho ma chay, đi làm chỉ thấy người chết và thân nhân thương khóc.
Nếu đi làm mà muốn chỉ gặp người vui, thì có lẽ nghề phục vụ cho đám cưới là phù hợp nhất. Để chuẩn bị cho cái ngày hệ trọng nhất của cuộc đời, các đôi uyên ương cùng gia đình thường ít khi tiếc tiền để có được một ngày vui trọn vẹn. Xem ra làm vừa vui, vừa dễ kiếm tiền!
Tôi đã gặp chị Diễm Xuân, chủ nhân của tiệm LUXURY DIỄM XUÂN- chuyên dịch vụ cưới hỏi: áo cưới, trang điểm, chụp hình và quay phim- để hỏi thăm chị có thực sự là cái nghề đầy niềm vui này cũng dễ kiếm tiền hay không…
Dù có một tương lai khá sáng sủa nếu tiếp tục làm trong nhà máy Thành Công, chị Diễm Xuân vẫn tìm cách vượt biên như rất nhiều người Việt đi tìm tự do thời đó. Chị bị bắt và đó chính là bước ngoặc của sự nghiệp trong đời chị. Chị kể lại rằng lúc ngồi tù, chị và một số người bạn đã tự vẽ ra tương lai của mình sau khi được thả. Một người muốn mở tiệm bán quần áo. Chị Xuân thì mơ làm chủ một tiệm hoa vải. Ngày được thả về, người bạn của chị mở tiệm bán quần áo trước. Chị Xuân ghé thăm, tự nhiên khi nhìn một số áo cưới ở tiệm này, chị lại quyết định mua mười chiếc áo cưới, sửa đổi thiết kế thêm theo ý của mình, và mở một trong những tiệm chuyên cho thuê áo cưới đầu tiên ở Sài Gòn. Tiệm có tên là Diễm Xuân, nằm ở trên đường Trần Quốc Tỏan thuộc quận 10.
Chị Diễm Xuân cho biết sau 1975, nhiều người không có tiền mua áo cưới, cho nên phát sinh ra nghề cho thuê áo cưới, và từ đó thịnh hành cho đến ngày nay. Chị kể rằng có lúc một mẫu áo do chị thiết kế có nhiều cô dâu thích và đặt cùng lúc. Chị phải chịu khó cùng thợ làm thêm những chiếc áo cho đúng hẹn, vì ngày cưới thì không thể… dời lại được! Chị nhớ lại lúc mới vào nghề, thưở cả nước đang thiếu thốn mọi thứ. Để có được chiếc áo cưới đúng theo ý thiết kế của mình, việc tìm ra lọai vải cũng như các phụ kiện khác đều khó khăn. Tuy nhiên, cái khó ló cái khôn. Sự sáng tạo giúp chị vượt qua những khó khăn do việc thiếu thốn vật liệu, và giúp chị hình thành cái gout riêng của mình trong lĩnh vực thiết kế áo cưới.
Chị Diễm Xuân và thí sinh được giải “Người Trang Điểm Đẹp Nhất”
của cuộc thi hoa hậu tại Việt Nam năm 1994
Do nắm bắt được cơ hội kinh doanh rất sớm như vậy, cộng với năng khiếu về thẩm mỹ, chị Diễm Xuân đã trở thành con chim đầu đàn trong lĩnh vực thiết kế, cho thuê áo cưới. Chị cũng trở thành chuyên viên hàng đầu trong việc trang điểm và làm tóc cho cô dâu ở Sài Gòn. Tôi hỏi tại sao chị lại muốn kết hợp hai công việc này với nhau. Chị cho biết rằng chị đã từng thấy một số khách hàng mặc chiếc áo cưới do mình thiết kế mà trang điểm không được đẹp, hoặc không hài hòa đã làm giảm nhan sắc của cô dâu trong ngày cưới. Từ đó chị quyết định tự học hỏi, nghiên cứu thêm nghề trang điểm. Sự thành công này kéo theo việc phát triển sang lãnh vực họat động thời trang. Rồi chị trở thành nhà thiết kế áo dạ hội, nhà trang điểm cho các buổi trình diễn thời trang, các kỳ thi hoa hậu ở miền Nam thời đó.
Điểm son đáng nhớ trong sự nghiệp của chị Diễm Xuân thời còn ở Sài Gòn là khi chị được chọn để trang điểm và làm tóc cho người mẫu của nhà thiết kế thời trang Pháp lừng danh thế giới Pierre Cardin. Vào năm 1993, Pierre Cardin sang Việt Nam để tìm nơi may gia công mẫu quần áo của mình, và cho thực hiện buổi biểu diễn thời gian đầu tiên tại đây. Oâng cần một chuyên viên trang điểm, làm tóc cho người mẫu sao cho phù hợp với mẫu thời trang của mình. Chị Diễm Xuân xuất sắc vượt qua các cuộc khảo sát tay nghề và trở thành người cộng tác chính thức cho Pierre Cardin trong buổi trình diễn thời trang đó. Điều này chứng tỏ rằng gout thẩm mỹ của chị đã vươn ra tầm vóc quốc tế chứ không chỉ giới hạn trong thị hiếu của người Việt. Và cũng chính chị đã trang điểm cho thí sinh đọat giải thưởng người trang điểm đẹp nhất năm 1994 do Cover Girl trao tặng.Công việc kinh doanh thời trang, áo cưới của chị Diễm Xuân thành công cho đến ngày chị rời Việt Nam sang Mỹ năm 1997. Dĩ nhiên là chị muốn tiếp tục công việc này của mình ở Mỹ. Nhưng nếu ai nghĩ rằng chị sẽ bắt đầu thành công nhanh chóng và dễ dàng cũng như hồi ở Việt Nam thì người đó lầm. Người Việt ở Mỹ có thị hiếu thẩm mỹ khác với ở Việt Nam. Giới trẻ Việt Nam sinh ra ở Mỹ cũng có thị hiếu khác với các em sinh ra ở Việt Nam rồi mới sang Mỹ sinh sống. Môi trường kinh doanh cũng hòan tòan khác. Chị Xuân đã phải nỗ lực học hỏi không ngừng để nắm bắt kịp với sự thay đổi này trong khi bắt đầu lại ở đất Mỹ. Năm 1998, chị đã mở tiệm áo cưới ở Las Tunas -LA trước khi dời xuống Orange County. Đến năm nay là cột mốc 10 năm sự nghiệp của chị trên đất Mỹ.
Hiện nay, tiệm Luxury Diễm Xuân nằm tại ngã tư đường Beach và 14th (14191 Beach Blvd). Đó là một cửa hàng rộng lớn, được bài trí thóang, mỹ thuật, với những góc thiên nhiên nhẹ nhàng. Nhiều khách hàng thích những mẫu áo cưới do chị thiết kế và sản xuất vì tính cách đơn giản, kích cỡ phù hợp với người Á Đông, nhưng cũng phù hợp với thị hiếu hiện đại. Bên cạnh đó, cửa hàng còn có nhiều mẫu mã đa dạng của các thương hiệu danh tiếng khác mà chị làm đại lý, để phục vụ cho nhiều thị hiếu khác nhau. Chị Xuân tâm sự làm cái nghề “làm dâu trăm họ” này thật khó. Để có thể phát triển và tạo dựng được một thương hiệu riêng của mình, chị đã phải luôn học hỏi, dùng óc sáng tạo để nắm bắt và thỏa mãn được nhu cầu của khách hàng.
Tại Luxury Diễm Xuân còn có cả phòng studio chụp hình cô dâu chú rể trước ngày cưới, có luôn dịch vụ quay phim chụp hình cho đám cưới. Chính chị là người làm tóc, trang điểm cho cô dâu.
Sau chặng đường 10 năm nỗ lực không ngừng, giờ đây chị Diễm Xuân đã có thể gặt hái thành quả từ công sức của mình. Đến thăm tiệm Luxury Diễm Xuân vào một buổi sáng cuối tuần, tôi thấy chị luôn luôn phải bận bịu đón tiếp khách. Một đôi uyên ương trẻ đến để chuẩn bị cho ngày cưới của mình. Hai em và các bạn phù dâu, phù rể đến để nhờ chị Xuân chọn áo. Nhờ chị Diễm Xuân lo cho ngày cưới thì yên tâm rồi. Ở đây chị có vô số mẫu quần áo cưới, cả Âu phục lẫn quốc phục Việt Nam. Chị tư vấn cho các em nên chọn kiểu áo nào, màu sắc ra sao cho phù hợp. Ở Mỹ đám cưới diễn ra trong cả bốn mùa xuân-hạ-thu- đông, cho nên kiểu áo, màu áo cưới cũng chọn theo mùa. Phải xem cách chị chọn kích cỡ quần áo cho từng người khách mới thấy mức độ chuyên nghiệp của chị. Không cần phải đo, chị chỉ nhìn qua người khách, trong vòng 10 giây chị đã đọc đầy đủ các số đo để người phụ tá lấy quần áo ra cho khách thử. Và kết quả là đúng đến 99%!
Rất nhiều ca sĩ nổi tiếng là khách hàng của chị. Khi rảnh rỗi, chị vẫn cộng tác lo trang phục cho show diễn của các ca sĩ. Khách hàng của chị không chỉ có người Việt, mà có cả người Mỹ , người của các sắc tộc khác. Người Mỹ cũng đã bắt đầu làm quen với việc thuê áo cưới, thay vì thường mua như trước đây. Có thể nói rằng chị đã hòa nhập được vào thị trường Mỹ. Khi được hỏi là nghề của chị có đúng là vừa vui, vừa dễ kiếm tiền hay không, chị trả lời rằng vui thì có, nhưng dễ thì không. Vui vì công việc của mình là làm đẹp cho ngày vui của người khác. Nhưng để có thể làm vừa ý khách hàng của mình, đó là thiên khiếu, đồng thời là kết quả của lòng đam mê nghề nghiệp, khả năng biết lắng nghe, nỗ lực tự học hỏi và sự đầu tư của chị Diễm Xuân. Chắc có lẽ vì ở trên xứ Mỹ, sự thành công không có chỉ bằng may mắn và tình cờ…Đòan Hưng
Aug 19, 2009
HAIKU - Doan Quoc Huy Eric

Kangaroos jump
With its joey in the pouch
Hopping from hunters
Hopping from hunters
Spider on the webHunting for delicious food
What luck! Bugs crawling
by Huy Eric Rhino O - 9 years old
Illustrated drawings:
Kangaroo :http://www.how-to-draw-funny-cartoons.com/cartoon-kangaroo.html
Zebra and spider: http://www.google.com/imgres?imgurl=http://www.timtim.com/public/images/drawings/large/001461_Zebra.gif&imgrefurl=http://www.timtim.com/drawing/view/drawing_id/1461&h=544&w=545&sz=29&tbnid=WKJQjXhHFrNn2M:&tbnh=133&tbnw=133&prev=/images%3Fq%3Ddrawing%2Bof%2Bzebra&hl=en&usg=__WSp9cciB0Hk8ulhHRmlPg6_8xf0=&ei=qtqMSvyKJpSssgP4obnyCQ&sa=X&oi=image_result&resnum=6&ct=image
Illustrated drawings:
Kangaroo :http://www.how-to-draw-funny-cartoons.com/cartoon-kangaroo.html
Zebra and spider: http://www.google.com/imgres?imgurl=http://www.timtim.com/public/images/drawings/large/001461_Zebra.gif&imgrefurl=http://www.timtim.com/drawing/view/drawing_id/1461&h=544&w=545&sz=29&tbnid=WKJQjXhHFrNn2M:&tbnh=133&tbnw=133&prev=/images%3Fq%3Ddrawing%2Bof%2Bzebra&hl=en&usg=__WSp9cciB0Hk8ulhHRmlPg6_8xf0=&ei=qtqMSvyKJpSssgP4obnyCQ&sa=X&oi=image_result&resnum=6&ct=image
Aug 16, 2009
DEGREE OF CONTROL


The ability to control painful stimuli often benefits humans. For example, the loud music coming from your stereo is probably not stressful; in fact, it's quite enjoyable. But the same music coming from the place next door can be terribly irritating and stressful. Merely knowing that one can control a noise makes it less bothersome."Coping With Stress", B. Seal
Người mẫu - Brian
Người mẫu - Brian
Subscribe to:
Posts (Atom)











