Aug 8, 2009

Ngày nào năm ấy - ANH QUÂN


Photos - Anh Quân









Isle of Wight- Anh Quốc

Vào 30 năm trước cũng đúng thời gian tuần cuối cùng của tháng 7 , tôi được một tuần nghỉ hè trên đảo Wight (Isle of Wight). Lúc đó tuổi tôi là 14, mới được đến nước Anh định cư hơn một tháng trời và gia đình tôi còn phải sống trong trại tạm cư để đợi chính phủ cấp nhà, nên vậy thời gian sống trong trại đối với tôi là thần tiên nhất. Vì không phải xách cặp đến trường để học những bài toán hình học đối với tôi vô cùng khô khan, những bài học thuộc lòng như sử ký hay địa lý chẳng hấp dẫn tôi tý nào. Còn trong trại tạm cư ngày ngày tôi đi học tiếng Anh, chiều về mượn vợt đi đánh Tennis, về đêm thì lên phòng sinh hoạt công cộng chơi bong bàn và xem TV mà chỉ xem hình thôi vì người ta nói gì trên TV tôi chẳng hiểu gì hết.

Ngày tháng tại đây tôi chẳng biết thế nào là buồn, nhất là khi tôi được tuyển chọn trong một nhóm 15 người Việt Nam đi đến đảo Wight sinh hoạt với một nhóm nhà thờ Anh giáo. Vì mới qua, gia đình tôi chưa đủ sức sắm một cái túi xách cho tôi, nên quần áo tôi bỏ vào trong cái túi nylon ở ngoài viết chữ IOCM (cục di dân của cao ủy tị nạn). Đâu có thành vấn đề vì được đi chơi là thích rồi. Trong nhóm 15 người Việt, chỉ có tôi là nhỏ nhất và chẳng biết câu tiếng Anh nào ra hồn nên vậy trong vòng 1 tuần lần đầu sống chung với người Anh là tôi chỉ biết cười và chỉ chỏ.

Chiếc xe 16 chỗ ngồi đưa chúng tôi tới cảng Southampton (xem hình tàu bè đi lại), đây là một nơi khó quên trong lịch sử hang hải Anh quốc vì là chỗ khởi hành của chiếc tàu Titanic, được mệnh danh là chiếc tàu đi an toàn nhất trên thế giới, thế mà ông thuyền trưởng và các nhân viên lái tàu không biết cúng thủy thần cho chuyến đầu tiên được thượng lộ bình an và sau cùng ai cũng biết chiếc tàu mang cái tên vĩ đại đã chầu hà bá, nhờ vậy gần 100 năm sau mấy ông đạo diễn Hoa Kỳ làm phim để hốt bạc thiên hạ.

Lần đầu tôi mới biết thế nào ăn sáng của người Anh (English Breakfast), cách đó hơn hai tháng tôi ở một quốc gia không có tiền mua sửa để uống, không còn biết thế nào là mùi vị nước coca, con ăn sang với trứng gà là thứ xa xỉ phẩm và những thức ăn khác... Thế mà cuộc đời tôi được thay đổi ê chề thức ăn uống. Nhóm người Anh trong nhà thờ họ quí bọn tôi lắm, thấy tôi không có quần bơi là họ đi mua cho tôi, thiếu khăn tắm thì họ sắm cho tôi. Còn tôi thì đôi mắt luôn liếc lên lếc xuống với mấy con bé đồng tuổi người Anh, vì tiếng Anh của tôi chỉ có hạn, thấy mấy con bé câu đầu của tôi là “What’s your name?” câu kế tiếp là “How old are you?” thế là xong, nên con bé nào tôi cũng biết tuổi hết. Mà phải nói sao gái Anh tụi nó đẹp thế nhìn mà cứ thấy tụi nó như Ngọc Nữ còn tôi chẳng được Tiên Đồng chút nào cả, chán thật.

Chương trình sinh hoạt cho bọn tôi thú vị lắm, ban ngày là chơi thể thao, sau đó đi tắm biển, rồi đi du lịch quanh đảo, tối về trao đổi văn hóa, tôi thì không biết nói rồi, cứ “Yes” một chập rồi “No”, bí quá thì vẽ hình diễn tả. Qua phần văn hóa là họ đổi tiết mục cho coi phim vì là nhà thờ nên phải cho bọn tôi coi phim đạo, tôi còn nhớ họ cho tôi coi phim ca kịch là “Jesus Christ Super Star”, lúc đó mà ai hỏi tôi có biết hai thiên tài viết và sang tác nhạc cho ca kịch là “ Tim Rice và Andrew Lloyd Webber” thì đúng là đang nói chuyện với thằng điếc. Tuy nhiên nhờ một thằng Việt Nam đi chung đoàn nó là người có đạo Catholic nên nó giải thích cho tôi được cốt chuyện, phải nói nhạc kịch chuyển qua thể Rock nên nghe khá hay và tôi thích nhất bài “I don’t know how to love him”. Rồi những ngày kế tiếp về đêm họ mở Disco cho bọn tôi nhảy nhót. Một tuần như vậy trôi qua rất mau và rồi thoáng giờ đã đúng 30 năm rồi.

Lần này ngoài đi chơi đảo Wight, tôi cố quay lại trại tạm cư. Đứng trước cổng trại tôi bùi ngùi nhìn vào mà nhớ lại ngày nào năm ấy tôi đi cùng gia đình đi vào đây, tay xách cái túi nylon, trong đó chứa đúng một bộ quần áo được phát tại trại tị nạn Hong Kong, vài miếng bánh mì lấy trên máy bay, vài cục đường và bơ, chân thì mang đôi dép cao su. Mặt thì ngơ ngác nhìn chung quanh, thấy cái gì cũng lạ lung hết.

trại tạm cư tác giả cư ngụ khi đến nước Anh

trại tạm cư tác giả cư ngụ khi đến nước Anh

Trại tạm cư nay đóng cửa, chủ đất tính cho thuê, nên không cho ai vào thăm, tôi đứng bên ngoài nhìn những căn nhà tạm cư trước tôi từng ở nay đã bị tan hoang, cửa sổ mục nát, mái nhà hư nát, tôi chỉ còn cách để máy hình chụp vài tấm kỷ niệm.

nơi bán báo Time

Trước khi rời trạm cư, tôi đến them một nơi là khu chợ gần đó, vì lúc còn sống tại đó, tôi hay ra khu chợ để mua kẹo bánh hay gởi thơ cho bạn bè tại Việt Nam. Khu chợ nay hoàn toàn thay đổi sau 30 năm nhưng tôi vô cùng ngạc nhiên là hai tiệm còn y nguyên là tiệm bán báo và bưu điện. Với tôi bưu điện này có một kỷ niệm là tôi có cái thú sưu tầm tem từ thuở bé. Khi còn Việt Nam, bà bác tôi rất thương tôi hay cho tôi tiền ăn sang, nhưng tôi cứ nhịn ăn để dành tiền rồi tới khu Dân Sinh mua tem của Việt Nam Cộng Hòa, nên đến giờ tôi còn một tập tem từ năm 1954 cho đến 1975. Khi qua tới Anh, vào bưu điện tôi thấy tem là tôi sáng mắt liền. Tôi nhớ bố tôi cho tôi đúng 1 Anh kim để mua kẹo, nước và bánh, nhưng tôi vào bưu điện thấy bộ tem là tôi muốn mua ngay, nhưng lúc đó trình độ tôi không đủ nói để mua “One set of stamp”, tôi chỉ khả năng nói “Can I buy a stamp please?” nói vậy là họ đưa tôi con tem thôi. Sau đó tôi nhìn thấy giá tiền của mỗi con tem, thế là tôi có sang kiến là cứ nói giá tiền một con tem thì như vậy ông bưu điện sẽ đưa tôi bộ tem thôi. Thế mà tôi đạt được như ý và ông bưu điện cười và hiểu được ý tôi. Sau đó tôi vẫn tiếp tục sưu tầm tem mà tôi chỉ mua tem Anh thôi và tính ra tôi cũng được 30 năm mua tem rồi.

bưu điện

Giờ nhìn lại thì tôi đã 44 tuổi, đầu đã có tóc bạc, mẹ tôi không còn nữa, bố tôi đã 75 tuổi rồi và em tôi nay 34 tuổi, vậy mà mới ngày nào em tôi bằng tuổi thằng con thứ 2 của tôi và tôi còn ở tuổi Teen. Thời gian không chờ đợi ai và tôi không biết ngày nào tôi sẽ quay lại đây? Hay chẳng bao giờ nữa...

Anh Quân

Aug 7, 2009

VẬY CÁI GÌ QUÝ? - Thanh Tùng

Út biết không:
kim cương và than cùng một chất carbon.

Đã thế, theo nhiệt động học (thermodynamics),
chính than (graphite) mới bền vững,

không phải kim cương.
Vậy cái gì quý?
Anh quý than vì anh vẽ được!

anh Tùng


Diamond and graphite are two allotropes of carbon:
pure forms of the same element that differ in structure.
(trích Wikipedia)

[...] Sở dĩ ta gọi cái này quý là vì đem đối chiếu với cái khác nên gọi là quý. Ta đem miếng vàng đối chiếu với hạt kim cương rồi bảo rằng kim cương là quý. Tuỳ theo mức độ lớn nhỏ mà định cho giá trị của hạt kim cương bằng tiền. Nhưng tự thân của viên kim cương không quý. Nếu đưa em bé viên kim cương và viên kẹo thì em bé sẽ chọn ngay viên kẹo. Như vậy mọi vật chất trong nhân gian này tự thân không có giá trị. Có giá trị lớn hay nhỏ, cao hay thấp, quý hay tiện là do con người đặt ra. [...]

Trích "Tín Tâm Minh" - Thích Phước Tịnh
www.matthuongnhindoi.com


Aug 6, 2009

Lâu đài Osborne - ANH QUÂN





Triều đại Victoria được xem là thời hoàng kim nhất của đế chế Anh. Đến nỗi họ tự hào là “mặt trời không bao giờ lặn dưới lá cờ Hoàng Gia Anh”, tức là họ đi chiếm được đất thiên hạ nhiều quá. Vào hai thế kỷ trước, xem như nước Anh tiên phong trong nghành kỹ nghệ, họ sáng chế máy móc, xe cộ, tàu bè và nhiều thứ khác... nhưng ngược lại về nghành mỹ thuật họ lại thua xa cái anh bạn láng giềng là Pháp và xa hơn nữa là Ý. Nên các xây cất của Anh lại không mang ấn tượng nhiều cho lắm, tuy nhiên cũng phải nói là được vài nơi có mang ưu điểm để du khách đến thăm viếng.

Tạm thời chúng ta rời khỏi sự náo nhiệt và ồn ào của thành phố London, đi về hòn đảo nằm tuốt phía nam của nuớc Anh là đảo Wight (Isle of Wight). Đây là một hòn đảo chuyên sống nhờ du khách, không to cho lắm, chúng ta có thể lái xe trong vòng 4 tiếng đồng hồ là hết cái đảo rồi, nhưng trên đảo khá nhiều nơi cho du khách thăm viếng. Nếu thời tiết tốt thì ta có thể ở trên đảo cả tuần là vừa thăm khu du lịch và đi tắm biển.

Một trong những thắng cảnh của đảo là lâu đài “Osborne”. Vào năm 1845 Nữ Hoàng Victoria và chồng là Thái Tử Albert mua một khu đất được gọi là “Osborne”. Tại đây họ xây cất một nơi riêng tư, nhằm mục đích thoát khỏi cuộc sinh hoạt ồn ào tại London và vùng Windsor. Các nhà thiết kế đã dựa theo xây cất của anh Ý đại lợi, sau đó xào nấu cho thay đổi khẩu vị và trở thành kiểu “Osborne” và loại “Osborne style” đã ảnh hưởng trong nghành kiến trúc của Anh và nhất là cách trang trí nội thất.

Đi vào trong cung điện, chúng ta sẽ thấy rất là nhiều phòng, đầy các bàn ghế, tủ và giường đã được làm vào 200 năm về trước.


Nữ Hoàng Victoria sử dụng lâu đài Osborne hơn 50 năm và đã có nhiều vua chúa, Thủ Tướng, các bộ trưởng và chính khách đã đến đây nghỉ mát.

Vào năm 1861, Thái Tử Albert qua đời, Nữ Hoàng Victoria đã làm theo đúng di nguyện của chồng là xây cất thêm một khu vực với những giao diện (interface) của Ấn Độ và trong đó là các lưu niệm của Hoàng Gia Ấn.

Nữ Hoàng Victoria mất vào năm 1901 và Lâu đài của bà đã bắt đầu mở cửa cho công chúng vào thăm kể từ năm 1904. Lúc đó một phần của lâu đài chuyển thành trường hàng hải. Sau đó không còn nữa và giờ Osborne là nơi dành cho du khách vào thăm mỗi ngày.

Lâu Đài Osborne nay là một di sản của Vương Quốc Anh và mục đích cho mọi người thấy thời oai hùng của một đế quốc trong quá khứ và giờ là một dĩ vảng để mọi người hồi tưởng của thời oanh liệt xa xưa.

Anh Quân






PHOTOS - ANH QUÂN

Aug 4, 2009

QUEBEC CITY SUMMER FESTIVAL

PHOTOS - THANH TUNG


The Festival d'été, or Summer Festival (Full French name Festival d'été de Québec, full English name Quebec City Summer Festival) has been taking place annually since 1968. It is organised by groups of businesspersons and artists of Quebec City in order to show the artistic, economic, and touristic potential of the region. The Festival lasts 11 days and takes place over the first week of July.

Total attendance for the 2007 edition is estimated at over one million festival-goers, making it Canada's largest outdoor performance.

The Festival presents hundreds of musical shows in various indoor and outdoor venues throughout the city. During the 1970s and 1980s, the festival specialised in musicians from the Francophonie and world music. Since 2000, the Festival has included artists from genres across the board, including rock music, punk, hip-hop, classical music, francophone music, and world music.

http://en.wikipedia.org/wiki/Quebec_City_Summer_Festival










With its heady mix of name performers and rising stars, the 42nd Quebec City Summer Festival lineup will have festivalgoers wishing they could be everywhere at once. The festival will feature representatives (450 artists) from over 22 countries and Canadian provinces and programming more noted than ever for its flavor, daring, and originality. Now in its 42nd year, the Quebec City Summer Festival continues to turn heads, bring the crowds to their feet, and attract music lovers from far and wide. The party will kick off and wrap up "en français" with two of Quebec's hottest acts, The Lost Fingers and Pierre Lapointe. In the days between, four international sensations - NTM, Kiss, Plácido Domingo, and Sting - will bring their talent and energy to the Plains of Abraham!

At other venues around the city, Jeff Beck, Beirut, Sergent Garcia, and Girl Talk are sure to wow audiences with their musical prowess.

http://www.telegraphe.com/events/festival_ete_quebec/indexen.html




Aug 3, 2009

THE WORLD'S BEAUTY

They remain slaves because they can not see
what is beautiful in this world.

Trích "White Tiger", Araving Adiga

Photos - Tía Dũng






THE TRAIN - Anh Quân


Tôi nghĩ hoài mà không biết sao dịch chữ “Train” ra chữ Việt Nam cho được đúng nghĩa. Mới đầu học chữ Anh, mở tự điển Anh Việt của ông Nguyễn Văn Khôn và Lê Bá Kông thì được biết là “ Train = Xe Lửa hoặc xe Hỏa”. Nghe vậy tôi biết là một cái đầu tàu có một động cơ máy rất mạnh kéo nhiều toa chạy trên một đường rầy làm bằng sắt. Từ đó trở đi hể ai hỏi tôi Train tiếng Việt gọi là gì? tôi trả lời không cần suy nghĩ là “Xe Lửa” .

Ngày ngày trôi qua, tôi sử dụng “Train” rất là nhiều, đi trong thành phố thì tôi đi bằng “Underground Train” . Đi qua Pháp tôi cũng đã đi bằng “Train” . Đi qua Đức tôi cũng đã từng đi bằng “Train”. Đi lại từ thành phố này qua thành phố kia của nước Anh tôi cũng đã đi bằng “Train”. Vào thập niên 80 hệ thống “Train” xuyên lục địa Châu âu tốc độ chạy còn rất chậm. Từ London đi Paris mất hết 8 tiếng. Còn London đi Frankfurt (Tây Đức) mất hết 18 tiếng.

Cho đến khi anh Pháp sáng chế ra cái đầu tàu tốc hành vào khoảng năm 1986 là từ đó bắt đầu đào thoải những chuyến tàu chậm và đến nay thì không còn các chiếc tàu chạy cà xịch cà tàng chạy ở các tuyến đường rày tại các quốc gia Tây Âu nữa. Thời gian bây giờ đi từ London-Paris chỉ còn 2 tiếng 15 phút mà thôi, thời gian được giảm xuống nhiều như vậy thì cũng phải nói nhờ hai yếu tố là đường hầm xuyên biển từ Anh qua Pháp được hoàn tất vào năm 1994 và thêm đầu tàu với tốc độ có thể đạt đến điểm cực nhanh nhất là 574.8 km một giờ (khoảng 356 mile một giờ).

Về Việt Nam tôi cũng đã đi qua “Train”, tôi đi từ thành phố Vinh lên đến Ga Hàng Cỏ Hà Nội. “train” Việt Nam chạy rất chậm và hay xảy ra tại nạn. Không phải là hai đầu tàu đụng nhau mà hay xảy ra là tàu đang chạy thì bổng có người lái xe gắn máy muốn sang bên kia đường, không biết tên lái xe gắn máy tính toán làm sao , nghĩ là mình lái nhanh hơn nên vượt qua, nào ngờ xe và người rủ nhau qua thế giới bên kia.

Đi “Train” của Việt Nam thì dịch vụ trên xe cũng không quá tệ, mua vé hạng nhất có giường nằm, rồi có người đem thức ăn uống đến và có nhức đầu thì cũng có người đem thuốc men đến. Tuy nhiên hệ thống “Train” của Việt Nam được xem là chậm nhất thế giới. Ngoài ra sự bực mình nhất là khi xuống Ga Hàng Cỏ là dân xe khách chạy bám riết để đưa mình về nhà hay khách sạn. Ngoài ra điều đáng tiếc là mình không giữ được truyền thống ngành đường sắt của Việt Nam như lịch sử, những đầu tàu đã được sử dụng hay hình ảnh xây dựng đường sắt.

Quay lại từ “Train” mà tôi có lúc đầu là đến nay không biết sao nói cho vừa ý là ngày xưa tất cà “Train” đều chạy bằng hơi nước và nhờ lửa đốt lên để chạy thì mình gọi “Xe Lửa hay Xe Hỏa” và loại xe đó người Anh gọi là “Steam Train”. Sau đó loại xe đó được chuyển qua điện thì nếu ta còn giữ “Xe Lửa” thì có đúng không? và bây giờ khoa học càng tân tiếng nào là xe được chạy bằng từ trường hay nam châm gì đó với tốc độ rất là nhanh thì vậy mình còn dịch ra “Xe Lửa” nữa không? Tôi cũng ráng tìm Website Việt Nam để xem họ có gọi trang Web của họ là “Hỏa Xa Việt Nam” không nhưng xem chừng họ cùng không nói tới chữ “Xe Lửa” nữa, họ chỉ gọi trang Web của họ là “Đường Sắt Việt Nam” có lẽ là họ dịch từ chữ “RAILWAY”.

Vậy theo các bạn chữ “Train” gọi sao cho chính xác bằng tiếng Việt hay cứ nghĩ như cũ nhưng nếu một ngày một đứa bé Việt Nam lớn lên tại hải ngoại hỏi mình tại sao gọi “Xe Lửa” trong khi xe ấy không chạy bằng lửa thì không biết giải thích như thế nào?

Anh Quân



Photos - Anh Quân

Aug 2, 2009

Photography- VŨ MINH SAN



Út ơi,

Sáng hôm qua con nổi hứng, lấy máy cơ chụp phim đi chụp hình ở quán café kia tên là Cục Gạch.

Chắc phải 6-7 năm rồi con mới chụp lại phim đó Út. Đem ra tiệm người ta tráng phim, xong rồi scan thành file cho mình luôn, không cần phải rửa ra. Con đem về nhà chọn ra được mấy tấm, không phải chỉnh màu gì hết, chỉ crop lại thôi.

Út coi nha, tông màu nhìn rất khác đigital đó Út (dĩ nhiên là digital có thể nhái theo được nhưng mà không hay bằng).

Út coi nha Út

Con