Aug 4, 2009

QUEBEC CITY SUMMER FESTIVAL

PHOTOS - THANH TUNG


The Festival d'été, or Summer Festival (Full French name Festival d'été de Québec, full English name Quebec City Summer Festival) has been taking place annually since 1968. It is organised by groups of businesspersons and artists of Quebec City in order to show the artistic, economic, and touristic potential of the region. The Festival lasts 11 days and takes place over the first week of July.

Total attendance for the 2007 edition is estimated at over one million festival-goers, making it Canada's largest outdoor performance.

The Festival presents hundreds of musical shows in various indoor and outdoor venues throughout the city. During the 1970s and 1980s, the festival specialised in musicians from the Francophonie and world music. Since 2000, the Festival has included artists from genres across the board, including rock music, punk, hip-hop, classical music, francophone music, and world music.

http://en.wikipedia.org/wiki/Quebec_City_Summer_Festival










With its heady mix of name performers and rising stars, the 42nd Quebec City Summer Festival lineup will have festivalgoers wishing they could be everywhere at once. The festival will feature representatives (450 artists) from over 22 countries and Canadian provinces and programming more noted than ever for its flavor, daring, and originality. Now in its 42nd year, the Quebec City Summer Festival continues to turn heads, bring the crowds to their feet, and attract music lovers from far and wide. The party will kick off and wrap up "en français" with two of Quebec's hottest acts, The Lost Fingers and Pierre Lapointe. In the days between, four international sensations - NTM, Kiss, Plácido Domingo, and Sting - will bring their talent and energy to the Plains of Abraham!

At other venues around the city, Jeff Beck, Beirut, Sergent Garcia, and Girl Talk are sure to wow audiences with their musical prowess.

http://www.telegraphe.com/events/festival_ete_quebec/indexen.html




Aug 3, 2009

THE WORLD'S BEAUTY

They remain slaves because they can not see
what is beautiful in this world.

Trích "White Tiger", Araving Adiga

Photos - Tía Dũng






THE TRAIN - Anh Quân


Tôi nghĩ hoài mà không biết sao dịch chữ “Train” ra chữ Việt Nam cho được đúng nghĩa. Mới đầu học chữ Anh, mở tự điển Anh Việt của ông Nguyễn Văn Khôn và Lê Bá Kông thì được biết là “ Train = Xe Lửa hoặc xe Hỏa”. Nghe vậy tôi biết là một cái đầu tàu có một động cơ máy rất mạnh kéo nhiều toa chạy trên một đường rầy làm bằng sắt. Từ đó trở đi hể ai hỏi tôi Train tiếng Việt gọi là gì? tôi trả lời không cần suy nghĩ là “Xe Lửa” .

Ngày ngày trôi qua, tôi sử dụng “Train” rất là nhiều, đi trong thành phố thì tôi đi bằng “Underground Train” . Đi qua Pháp tôi cũng đã đi bằng “Train” . Đi qua Đức tôi cũng đã từng đi bằng “Train”. Đi lại từ thành phố này qua thành phố kia của nước Anh tôi cũng đã đi bằng “Train”. Vào thập niên 80 hệ thống “Train” xuyên lục địa Châu âu tốc độ chạy còn rất chậm. Từ London đi Paris mất hết 8 tiếng. Còn London đi Frankfurt (Tây Đức) mất hết 18 tiếng.

Cho đến khi anh Pháp sáng chế ra cái đầu tàu tốc hành vào khoảng năm 1986 là từ đó bắt đầu đào thoải những chuyến tàu chậm và đến nay thì không còn các chiếc tàu chạy cà xịch cà tàng chạy ở các tuyến đường rày tại các quốc gia Tây Âu nữa. Thời gian bây giờ đi từ London-Paris chỉ còn 2 tiếng 15 phút mà thôi, thời gian được giảm xuống nhiều như vậy thì cũng phải nói nhờ hai yếu tố là đường hầm xuyên biển từ Anh qua Pháp được hoàn tất vào năm 1994 và thêm đầu tàu với tốc độ có thể đạt đến điểm cực nhanh nhất là 574.8 km một giờ (khoảng 356 mile một giờ).

Về Việt Nam tôi cũng đã đi qua “Train”, tôi đi từ thành phố Vinh lên đến Ga Hàng Cỏ Hà Nội. “train” Việt Nam chạy rất chậm và hay xảy ra tại nạn. Không phải là hai đầu tàu đụng nhau mà hay xảy ra là tàu đang chạy thì bổng có người lái xe gắn máy muốn sang bên kia đường, không biết tên lái xe gắn máy tính toán làm sao , nghĩ là mình lái nhanh hơn nên vượt qua, nào ngờ xe và người rủ nhau qua thế giới bên kia.

Đi “Train” của Việt Nam thì dịch vụ trên xe cũng không quá tệ, mua vé hạng nhất có giường nằm, rồi có người đem thức ăn uống đến và có nhức đầu thì cũng có người đem thuốc men đến. Tuy nhiên hệ thống “Train” của Việt Nam được xem là chậm nhất thế giới. Ngoài ra sự bực mình nhất là khi xuống Ga Hàng Cỏ là dân xe khách chạy bám riết để đưa mình về nhà hay khách sạn. Ngoài ra điều đáng tiếc là mình không giữ được truyền thống ngành đường sắt của Việt Nam như lịch sử, những đầu tàu đã được sử dụng hay hình ảnh xây dựng đường sắt.

Quay lại từ “Train” mà tôi có lúc đầu là đến nay không biết sao nói cho vừa ý là ngày xưa tất cà “Train” đều chạy bằng hơi nước và nhờ lửa đốt lên để chạy thì mình gọi “Xe Lửa hay Xe Hỏa” và loại xe đó người Anh gọi là “Steam Train”. Sau đó loại xe đó được chuyển qua điện thì nếu ta còn giữ “Xe Lửa” thì có đúng không? và bây giờ khoa học càng tân tiếng nào là xe được chạy bằng từ trường hay nam châm gì đó với tốc độ rất là nhanh thì vậy mình còn dịch ra “Xe Lửa” nữa không? Tôi cũng ráng tìm Website Việt Nam để xem họ có gọi trang Web của họ là “Hỏa Xa Việt Nam” không nhưng xem chừng họ cùng không nói tới chữ “Xe Lửa” nữa, họ chỉ gọi trang Web của họ là “Đường Sắt Việt Nam” có lẽ là họ dịch từ chữ “RAILWAY”.

Vậy theo các bạn chữ “Train” gọi sao cho chính xác bằng tiếng Việt hay cứ nghĩ như cũ nhưng nếu một ngày một đứa bé Việt Nam lớn lên tại hải ngoại hỏi mình tại sao gọi “Xe Lửa” trong khi xe ấy không chạy bằng lửa thì không biết giải thích như thế nào?

Anh Quân



Photos - Anh Quân

Aug 2, 2009

Photography- VŨ MINH SAN



Út ơi,

Sáng hôm qua con nổi hứng, lấy máy cơ chụp phim đi chụp hình ở quán café kia tên là Cục Gạch.

Chắc phải 6-7 năm rồi con mới chụp lại phim đó Út. Đem ra tiệm người ta tráng phim, xong rồi scan thành file cho mình luôn, không cần phải rửa ra. Con đem về nhà chọn ra được mấy tấm, không phải chỉnh màu gì hết, chỉ crop lại thôi.

Út coi nha, tông màu nhìn rất khác đigital đó Út (dĩ nhiên là digital có thể nhái theo được nhưng mà không hay bằng).

Út coi nha Út

Con





Jul 30, 2009

Cowboy - ANH QUÂN


Photos: Minh Trang
Người mẫu: Thái Minh

Những tấm ảnh của vợ chồng Thái Trang chụp về núi non trùng điệp tại Canada rất là đẹp. Người xem muốn hòa vào cảnh thiên nhiên, đi đến cảm giác không còn muốn bon chen vào cảnh đời ô trọc này và ước sao có những chuổi ngày an nhàn, có lẽ đây một báo hiệu tuổi bắt đầu về già, mệt mỏi tại cuộc sống thành phố và để đi tới cuộc sống điền viên.

Tuy nhiên có một điều tôi thích thú khi xem các bức ảnh loại này là tôi nhớ lại cuốn phim cũ kĩ “Apache”, loại phim cowboy, người Mỹ da trắng đi thu phục các bộ lạc da đỏ. Khi đến bộ lạc “Apache” họ gặp sự phản đối mạnh bạo của các dũng sĩ da đỏ tại đây. Người thủ vai chính cho cuốn phim là Burt Lancaster, trong các cuốn phim do ông Lancaster đóng thì tôi thích nhất cuốn phim mọi này và cuốn thứ hai là “The Train” loại phim chiến tranh đệ nhị thế chiến, phim quay trắng đen, nhưng tôi thấy kỹ thuật quay quá hay. Quay lại phim “Apache” thì cảnh trong đó là núi non trùng điệp, tuyết rơi phủ đầy đỉnh, y như là hình Thái Trang vừa chụp xong.


Thường xem phim Cowboy ai cũng nghĩ là phải sự nóng bức tại Texas hay Mexico. Chắc ở cái tuổi bọn mình bị ảnh hưởng loại phim Spaghetti Western hay còn gọi là Italo Western vì mấy ông đạo diễn là người Ý và hợp tác với ông bạn hàng xóm là Tây Ban Nha để làm phim. Mà loại phim này không quay tại Holywood hay Texas, mà quay tại Tây Ban Nha. Các phim này thường thì ngân sách bỏ ra rất thấp, lâu lâu có ông đạo diễn xuất chúng mời được diễn viên Holywood qua đóng, đó là đạo diễn Sergio Leone làm được ba cuốn phim rất là ăn khách là “A Fistful of Dollar” , “For a few dollars more” và “The Good, Bad and Ugly” do tài tử Clint Eastwood thủ vai chính. Các cuốn phim này đều do nhà soạn nhạc hòa âm xuất chúng là ông Ennio Morricone nên làm cuốn phim càng gây cấn, nhưng tôi lại thích cuốn phim “A Fistful of Dynamic” cũng do ông Sergio sản xuất. Nội dung phim là “một anh chàng cách mạng người Ai Nhỉ Lan thất bại cuộc đấu tranh bên đó, bị truy nã và sau cùng anh ta trốn qua Mexico. Qua đến đó anh ta gặp một tên cướp chuyên cướp bóc và hãm hiếp. Tên cướp này thấy được biệt tài sử dụng bomb và chất nổ của nhà cách mạng thế là hắn tìm cách dụ khị anh này đi cướp nhà Bank. Còn anh chàng Ai Nhỉ Lan muốn ủng hộ cuộc cách mạng tại Mexico nên nghĩ cách cướp tiền. Thế là một người với tư tưởng cao cả đi chung với một tên với tư tưởng đốn mạt nhất, đó là một sự thú vị nhất trong cuốn phim và sau cùng trong một cuộc chiến đấu với quân đội Mexico nhà cách mạng trúng đạn qua đời, còn tên cướp trở thành một người anh hùng của nhân dân, đối với hắn là một sự vinh quang bất đắc dĩ nhưng ai biết?”



Thời còn ở Việt Nam, lúc còn bé, tôi hay được bà mẹ dắt đi rạp Đại Đồng tại đường Cao Thắng coi phim, vé vào rạp rất rẻ 10 đồng hai phim, nên hầu như tuần nào tôi cũng được đi coi. Tôi còn nhớ hay đi xem loại Cowboy Django, anh chàng coi rất là ngầu, đi lại cứ đem cái quan tài, trong đó để khẩu súng trung liên. Sau này qua đến Anh, tôi không được thấy loại phim Django chiếu trên màn ảnh TV tại Anh quốc. Mới đầu tôi không hiểu sao sau mới biết những thập niên 70 hay 80 tại Anh rất khắc khe trong việc nhập phim có tính cách giết người dã man, trong phim Django thì bắn trúng đạn máu giả chảy ra khá nhiều thấy cũng dơ như phim “độc thủ quyền vương” hay “độc thủ đại hiệp” do Vương Vũ đóng, anh ta vung gươm thì đầu giả rơi bụp bụp và máu phọt thành vòi. Nên loại phim này cấm chiếu trên TV Anh cho đến thập nên 90 mới cho lên màn hình nhỏ. Ngoài ra giờ tôi cũng mới hiểu nhiều loại cowboy của Ý làm giá cả thấp nên các xứ nghèo là chuộng để làm Business. Với là loại phim nước ngoài nên tiếng Anh cũng dể hiểu, không như loại phim chiếm giải Oscar coi hoài mới hiểu được ý tứ sâu sắc.


Trong chương trình “100 films you must see before you die” thì loại phim Spaghetti Western không đánh giá cao như loại phim “High Noon”, “Gunfight at the O.K. Corral” , “The Magnificent Seven”... Kể ra nội dung loại phim “High Noon” rất dể hiểu nhưng đạo diễn tạo ra từng phút gây cấn, người Sheriff phải rượt theo thời gian để chận tên cướp tới thành phố của mình, tiếng đồng hồ kêu cút cu treo trên tường ít nhiều cũng đã cho diễn viên khiêm đạo diễn Lý Tiểu Long tạo ra một đoạn trong phim “Mảnh Long Quá Giang” là tiếng đồng hồ treo tường cũng kêu cút cu điểm 12 giờ đêm là có sát thủ đến giết. Sau này tài tử Jackie Chan cũng khai báo với tổ chức là anh học làm phim trong các phim cũ của Holywood rất nhiêu như phim cười loại không có tiếng của Mỹ do diễn viên Harold Clayton Lloyd, ông ta nổi tiếng trong cảnh ôm cái đồng hồ trên tòa cao ốc , nhờ đó Jackie Chan đã đem vào phim Project A phần 2 và gần nhất là phim Shanghai Noon 2 cảnh hai anh chàng đu chuông Big Ben tại London. Kể ra những nhà phim ảnh Hong Kong mượn tư tưởng Holywood khá nhiều, cũng như nhà văn kiếm hiệp xuất chúng là Kim Dung đã mượn phim “The Man with Iron Mask” bỏ vào pho “Thiên Long bát bộ” , đoạn Du Thản Chi quá yêu A Tử nên bi đóng cái đầu sắt. Hay pho “Liên Thành Quyết” cũng bị ảnh hưởng đôi phần trong truyện “The Count of Monte Carlo – Bá Tước Kích Tôn Sơn” , rồi pho “Xạ Điêu Anh Hùng truyện” cảnh Hoàng Dung và Hồng Thất Công lên đảo hoang kiếm sống cũng như truyện “Robinson - Lỗ Bình Sơn”...


Phim Cowboy ngày xưa có những nét độc đáo và thu hút, vì phim quay nhiều cảnh thiên nhiên xem rất thích. Ngày nay thi phim Cowboy không còn ăn khách nữa. Trong những năm vừa qua cũng có một số phim Cowboy ra đời nhưng không để nhiều ấn tượng như thời xa xưa. Trong quá khứ nhiều diễn viên thành công với phim Cowboy nhưng các diễn viên gốc Anh thì chẳng bao giờ đóng được phim Cowboy nào cả như diễn viên nổi tiếng như Richard Burton thi không bao giờ tìm thấy ông ta trong phim cowboy hết. Như cô bạn Ngọc bạn của Hương có nói phim Cowboy mà có British Accent nghe có được hay không??? Đúng là vậy rồi....


Anh Quân


Jul 29, 2009

NHỮNG NẺO ĐƯỜNG VÔ HÌNH - Thanh Tùng


Anh nhớ kỳ Út đi Las vegas với Alouis có đi coi Cirque du Soleil, và anh còn nhớ mọi nguời lúc đó xôn xao về giá vé. Không biết Út trả bao nhiêu mới coi được cái show đó chứ anh chị không tốn đồng xu nào hết mà vẫn coi được một cái show của họ thật độc dáo, không chừng lại độc đáo hơn là show bình thường.



Vì lẽ đó là một đóng góp của họ cho Québec, nơi đoàn xiệc xuất phát (thực ra họ bắt đầu ở Baie St-Paul, cách Québec khoảng 100 km), và chương trình của họ với chủ đề «Những nẻo đường vô hình» (Les chemins invisibles tức The Invisible Paths bằng tiếng anh), là môt sự nhắc nhở dến nguồn gốc bần hàn của họ, với môt lời nhắn nhủ đem lại hy vọng cho biết bao nhiêu kẻ kiết túng khốn nạn, những người vô gia cư, vô nghề nghiệp, những kẻ ngụp lặn trong sự nghiện ngập, trong những tệ đoan xã hội, ta còn thấy đầy rẫy trong cái khu xóm nghèo của Québec, gần chỗ đoàn xiệc dựng sân khấu. Cái độc đáo khác là đó là một cài show lưu động, hòa nhập với quần chúng, với bốn nhóm, gọi là «bộ lạc» (tribus, tiếng anh là tribes) , di chuyển cùng một thứ «xe hoa», một thứ sân khấu lưu động, đến một điểm tụ tập chính , nới họ dựng một cái sân khấu lộ thiên lớn, dưới gầm cầu bê-tông của xa lộ ngay lối vào thành Québec. Nơi đó bình thường là địa điểm tụ tập của những kẻ du thử du thực, vậy mà họ dựng cảnh ở đó, lấy trụ bê tông làm màn ảnh rọi ánh sáng, làm phông cho những màn xiệc của họ, và lấy gầm cầu bê-tông làm trần cho sân khấu.


Hôm 24 june vừa rồi, hôm mở đầu chương trình lưu diễn cả mùa hè của đoàn xiệc tại Québec, anh chị xuống phố Québec (basse ville) khá sớm, đến điểm khởi hành của một «bộ lạc», với trang phục, xe hoa màu lửa, cùng họ diễn hành về cái địa điểm tụ tập chính. Trong cái post hôm trước trên blog Út, có tấm hình do dân pro của nhật báo địa phương chụp mấy người đi cà kheo mặc dồ màu lửa (cam), trong khói mù cũng màu lửa, trùm cái «xe hoa» đỏ đang từ phía sau tiến tới. Đó là cảnh diễn hành của đoàn («bộ lạc») anh chị đi theo đó. Anh cũng có chụp, nhưng hình bị rung dữ lắm, vì, Út biết, anh chụp không bao giờ sài flash cả. Phần đầu bộ hình này chụp lúc dỉễn hành đó:
http://picasaweb.google.fr/ttung.nguyendang/Cirque_du_soleil_a_Quebec_premiere_Rollei35?authkey=Gv1sRgCLSNzp7Pt-mBMQ#



Về tới điểm tụ tập, các đoàn, tức «bộ lạc» khác đã có mặt, và anh chị thấy như biển người vây quanh mình rất nhanh, và mình bị đưa vào một thứ bát quái trận đồ với bốn sân khấu nhỏ (4 cái «xe hoa», cái màu lửa, cái màu đất, cái màu nước, và một cái rất buồn, màu …bê tông) tụ quanh cái sân khấu chính. mỗi cái như mời gọi sự chú ý của mình. Một bản tình ca, một người múa sát trên một cái trụ quay vòng, thật là đẹp. Một màn khác mở trên sân khấu màu lửa đằng sau lưng, biển người vội quay qua đó, cứ thế biển người cứ xoay từng đợt theo tiếng nhạc luân phiên mời gọi của sân khấu này tới sân khấu nọ. Để chụp được hình, để thấy rõ các màn biểu diễn, anh phải nhanh, và «tích cực»chen chúc. Nhưng vui, và hình ra cái được cái không, mặc dù không rõ lắm nhưng cũng đã:
http://picasaweb.google.fr/ttung.nguyendang/Cirque_du_soleil_a_Quebec_premiere_Canonet?authkey=Gv1sRgCP_hhonMro-A2wE#


Đoàn xiệc ký hợp đồng với thành phố Québec, ước sẽ tái diễn ở đây thứ show lưu động này mỗi mùa hè trong vòng 5 năm tới, mỗi tuần 5 bữa. Trời mưa, trời nắng bất kể, họ diễn hết.

Anh Tùng

Jul 23, 2009

BỤI, KHÁCH - Thích Phước Tịnh

Photo - Thanh Tùng

Trong Kinh Lăng Nghiêm Phật dạy một đoạn rất hay. Phật nói với các vị đại đệ tử:
- Hãy trình cho ta biết sở ngộ của các ông!

Ngài Ca Diếp bạch Phật:
- Bạch Thế Tôn, con chỉ nghe Thế Tôn nói một câu về khách-trần là con ngộ đạo.

Phật dạy:
- Ông hãy kể cho thính chúng nghe!

Ca Diếp nói:
- Lúc ấy Phật dạy rằng: một buổi sáng, nắng xuyên qua khe cửa, chúng ta thấy trong không gian có những hạt bụi bay vẩn vơ. Bụi lay động nhưng không gian thì bất động.

Cũng giống như người khách đến nhà chơi, họ trọ lại, có thể một bữa, hai bữa nhưng rồi họ ra đi nhưng người chủ bao giờ cũng ở lại.

Và con biết rằng cái lao xao tâm thức này vốn là trần, vốn là hạt bụi lao xao trong không gian. Dù bụi có nhiều, có to hay nhỏ, bụi vẫn là bụi bay bay. Trong khi đó tâm ta như không gian mênh mang và bất động.

Trích "Tín Tâm Minh" - Thích Phước Tịnh
www.matthuongnhindoi.com