Oct 18, 2007

Mac & Rose


Before ....












After ....

HV giới thiệu hình này để mô tả cảnh
“chàng” MAC hẹn hò với “nàng” HỒNG?
Không phải !

HV đăng tấm hình này để quảng cáo laptop MACbook?
Cũng không phải !

Lý do HV post hai tấm hình này để ai hết thấy
HV’s dearest editor
đã làm hình HV chụp nhìn độc đáo hơn
Thank you em yêuuuuu

Oct 15, 2007

TUYỂN TẬP AO NHÀ – 8 ; Last part

THE STORY OF THREE...
by Bác Khánh (bài tập nộp thầy)

Devils or Angels?

When they get together, cousin Na calls the occasion a farmyard summit and puts herself on alert: “It’s a mouse, a pig and a rooster gathering,” she says. “While the mouse always sulks, the pig always reacts indifferently or selfishly to the sulking. As to the rooster, he apparently acts as the elder judge, but is practically very partial, thus causing more turmoil than peace.”

Things can get worse. The mouse may be tired of sulking and start screaming at the top of his voice, or trying a bite at any living creature attempting to calm him down. The pig, losing track of the philosophical indifference he usually has when enjoying food, then messes up his curly hair and screams back. In such emergency, the rooster crosses his arms more tightly and brings his eyebrows together in a more serious frown and thunders his favorite command “Shut up!”

All this tumult for no reason at all! Cousin Na, with her typical cold impatience, usually shrugs her shoulders before slowly leaving the farmyard.

In the evening, when Mother Mouse and Mother Pig (who happens to be one woman) comes home from work, cousin Na congratulates her on her sons’ noisy achievements of the day. As usual, she gets nervous about the report and voices her unvaried preaching: “Don’t you love your little brother?” (angry preaching to the elder) and “Why are you so naughty, my darling?” (helpless preaching to the younger).

The uncreativity of the preaching makes unfairness more obvious in Mummy’s tone. No says: “Mummy
I think you are very biased!” Bi says: “Aunt Hoa, I think you are very very biased, indeed!”. Mummy (or Aunt Hoa) silently pleads guilty, while the impossible Oui keeps chanting his melodious complaint: “Mummy doesn’t love Oui. Mummy loves No only. Let it beeeeee!” Mummy hurriedly pleads unguilty. What a confusing trial!

After dinner, with all the adults back home, the farmyard looks more like a sitting room. No enjoys his evening because Bi is spending the night with him. When time for music practice comes, Daddy (or Uncle Hung) asks Bi and No to take their violins. They have been taking private lessons for three years and their violin playing now produces distinct voices of their own. Neighbors complain about the “funeral noise” the two boys make with their violins. It’s only because they don’t know that one listens better , not with one ears, but with one’s heart. With the heart listening, the immature violins sound carefree and joyful. Even the impossible Oui in Mummy’s lap is caring about the sounds, with his feet beating the time. At the end of each part, he heartily claps his hands.

Mummy takes the opportunity to please the bigger boys: “You see, little Oui admires you two.”. Bi, with his innate sense of humor, grins his thanks: “Thank you gentleman for your wooden ears!”. No, doubled up in laughter, echoes the phrase he likes: “the gentleman with wooden ears!”

Music is, in fact, doing its magic, later on, Oui agrees to sing a series of songs he just learned in his nursery. No changes a reading text from his English book into a rhythmic chant, similar to the rhythm of his violin lesson. BI tries to reproduce this rhythm on his violin.

Mummy also takes the opportunity to draw a new picture of the gang of three. She says: “Let’s have a contest. I’ll ask you questions. Before you answer, press the electric button”
- We can’t see any electric button.
- Use your imagination. Ready? Who’s the most powerful?
- Riiing! Bi.
- Wrong. It’s Oui. He can make everybody in the family run around when he screams and also when he smiles. Who’s the toughest?
- Riiing! No. Last year he had an operation and can show the scar in his belly now.
- Right. Also because he still eats two bowls of noodle after that. Who has the most tender heart?
- Riiing! Oui; he cries all the time.
- Wrong. It’s Bi, he cries even more often. He cried last week, when his mum and sister went away from only a week. Who’s the most imaginative?
- Riiing! Bi. He can draw a cartoon.
- Not exactly. Oui is even more imaginative. Yesterday evening he imagined this dramatic story: “Daddy doesn’t love Oui. Daddy takes No and Bi out. Oui stays home. Then Oui goes to have noodle, but there is no noodle left. WAAA”. Any chance of his becoming a novelist in the future?

With the contest, the house is filled with noise again, healthy noise this time. Later, after the three devils have gone to bed, Aunt Hoa says to cousin Na: “There are many Bi’s, many No’s and many Oui’s. Bi shows his “power” when he wants to hide his easy tears. No has passion for food now, but he will also have passion for other things later. Oui may be lamenting all the time, but he’s just exercising his dramatic creativity”.

“I know, Auntie”, Na answers. There are three angels inside these three devils. I’ll have to bear the devils and desperately hope for the angels to appear soon”. Cousin Na is just dramatizing things. She knows that the angels do appear from time to time.



CHUYỆN BA ĐỨA NHÓC
Má Thuỳ dịch

Thiên thần hay Ác quỷ?

Lần nào mấy thằng nhóc tụ tập lại, Na gọi đó là cuộc họp thượng đỉnh của trại chăn nuôi và lập tức chuẩn bị phòng ngự. “Đó là cuộc họp của một con chuột, một con heo,và một con gà trống. Trong khi con chuột lúc nào cũng sưng sỉa, con heo rất giỏi tảng lờ một cách dưng dưng hoặc íck kỷ. Còn con gà trống thì lúc nào cũng làm như mình công minh lắm, nhưng lại rất thiên vị, do đó chỉ tổ gây thêm giông tố thay vì giải hòa”.

Vậy chứ mọi sự còn có thể tệ hơn. Con chuột có thể chán sưng sỉa và bắt đầu gào lên đến tận óc, hoặc nhào vô cắn bất kỳ sinh vật nào lảng vảng tới với hy vọng xoa dịu nó. Con heo bị lôi ra khỏi trạng thái dửng dưng với mọi sự chung quanh, nhất là khi đang ăn, liền vò cái đầu tóc sẵn đã rối bù và gào lại to hơn. Trong tình trạng báo động đó con gà trống khoanh tay trước ngực và chau mày bực dọc trước khi phát ra một lệnh truyền ồm ồm: “Câm mồm!”

Mà thật ra cơn giông tố này chẳng phát xuất từ cái gì hết! Na, là người có biệt tài giữ được vẻ lãnh đạm khi bực dọc, lẳng lặng nhún vai đi ra khỏi trại chăn nuôi. Buổi tối khi Mẹ Chuột và Mẹ Heo đi làm về (thật ra chỉ là một nhân vật mà thôi), Na thường chúc mừng bà mẹ về thành tích quậy của hai quý tử. Phản ứng thường lệ của mẹ Hòa là: “Con không thương em con sao?” (giọng tức giận dành cho thằng anh) và “Sao con hư quá vậy Oui?” (giọng van lơn tuyệt vọng dành cho thằng em).

Bài giảng nhàm chán này làm cho sự bất công của mẹ Hòa càng lộ rõ. Nô liền nói: “Mẹ, con nghĩ mẹ thiên vị thằng Oui”. Bí liền hùa theo: “Đúng rồi đó cô Hòa. Cô Hòa thiên vị thằng Oui thiệt đó”. Mẹ Hòa im lặng hối lỗi, trong khi thằng Oui không ngừng chạy cái băng cassette muôn thuở: “Mẹ không thương Oui, mẹ chỉ thương Nô thôi. Không thèm đâu. Không cââần đâu!!!”. Mẹ Hòa lật đật chối tội. Thật là một phiên tòa hỗn loạn!

Sau bữa ăn tối, khi tất cả người lớn tề tựu đông đủ, cái trại chăn nuôi nhìn yên tĩnh hơn. Nô rất hài lòng vì anh Bí ở lại chơi với nó tới mai. Khi tới giờ tập đàn, Bố Hưng gọi Bí và Nô đi lấy đàn ra tập. Sau ba năm học đàn, bây giờ đứa nào đàn ra giọng đứa nấy. Nhưng hàng xóm vẫn còn than phiền vì điệu nhạc đám ma do hai thằng cu sản xuất ra. Điều này là do họ không biết cách lắng nghe bằng trái tim, nếu biết, chắc họ đã nghe được sự phóng khoáng và tươi vui từ tiếng đàn non nớt của hai đứa nhóc. Ngay cả thằng Oui mà mọi người đều bó tay, khi ngồi trên lòng mẹ Hòa cũng tỏ ra chú tâm bằng cách nhịp chân theo. Đến cuối mỗi chương, Oui đều vỗ tay một cách hoan hỉ.

Mẹ Hòa lợi dụng cơ hội liền nói: “Con thấy không, em Oui rất ngưỡng mộ hai anh đó”. Bí, với tính khôi hài bẩm sinh, nhe răng cám ơn : “Cám ơn lỗ tai cây của Ngài Oui”. Nô phá lên cười ngặt nghẽo, nhại đi nhại lại: “Lỗ tai cây của Ngài Oui”.

Âm nhạc thật ra có thể đem lại phép lạ. Oui đồng ý hát một lèo mấy bài hát học được ở lớp mẫu giáo. Nô chuyển một bài đọc tiếng Anh thành một bản nhạc có vần, gần giống âm điệu một bài tập violon của nó. Bí liền đánh thử bản nhạc của Nô vừa chuyển thể trên cây đàn của mình.

Mẹ Hòa liền tiếp tục lợi dụng cơ hội để vẽ một bức tranh ba đứa. Mẹ Hòa nói: “Bây giờ mình sẽ thi nhé. Mẹ sẽ đặt câu hỏi, và mọi người sẽ bấm chuông xin trả lời”.
- Đâu có thấy nút chuông nào đâu.
- Thì tụi con tưởng tượng ra đi. Sẵn sàng chưa? Ai là người có quyền lực nhất?
- Riiiiing! Bí.
- Sai. Đó là OUi. Khi Oui cười hay khi Oui hét lên mọi người đều phải chạy tới với Oui. Vậy ai là người ngầu nhất?
- Riiiiing! Nô. Năm ngoái Nô phải đi mổ và bây giờ còn cái thẹo trên bụng để khoe.
- Đúng rồi. Mà còn vì Nô còn ăn được hai tô mì ngay sau đó nữa. Còn ai là người mềm yếu nhất?
- Riiiiing! Oui; lúc nào nó cũng khóc.
- Sai. Đó là Bí. Bí còn khóc nhiều hơn Oui. Tuần trước Bí khóc hu hu vì má Yên và chị Lù đi vắng có mỗi một tuần. Còn ai là người giàu tưởng tượng nhất?
- Riiiiing! Bí. Bí có thể vẽ hình hí họa.
- Không hẳn. Oui thậm chí còn nhiều tưởng tượng hơn. Tối hôm qua Oui “chế” ra cả một bi kịch: “Bố không thương Oui. Bố dẫn anh Bí anh Nô đi chơi. Còn Oui phải ở nhà. Rồi Oui đi ăn mì, nhưng người ta bán hết mì rồi. WAAA”. Không chừng mai mốt thằng cu này trở thành nhà văn đại tài?

Cuộc thi làm cho cả nhà ồn ào trở lại, cũng may lần này là ồn ào một cách lành mạnh (?). Sau đó khi ba thằng quỷ nhỏ đã đi ngủ, cô Hòa nói với em Na: “Ở trong thằng Bí có nhiều thằng Bí khác, thằng Nô và thằng Oui cũng vậy. Thằng Bí giả bộ diệu võ dương oai để che dấu nước mắt khóc nhè, còn Nô thì bây giờ chỉ mới đam mê ăn uống nhưng mai này sẽ còn đam mê nhiều thứ khác. Còn thằng Oui tuy lúc nào cũng rên rỉ nhưng chắc chỉ là đang tập dượt khả năng viết kịch của nó thôi”.

Na đáp: “Con biết mà cô Hòa. Trong ba thằng quỷ sứ này cũng có ba thiên thần. Con chỉ ráng chịu đựng mấy thằng quỷ sứ trong khi chờ đợi thiên thần xuất hiện thôi”. Thật ra Na cũng hay bi kịch hóa lắm đó. Na thừa biết là mấy thiên thần đó thỉnh thoảng cũng có xuất hiện mà.

HẾT CHUYỆN - THE END


Bố Hưng, Oui và mẹ Hòa

Oct 13, 2007

Photo from Quan - London's fog

















From: Quan
To: HV
Sent: Saturday, 13 October, 2007 7:23 AM

Buo^i sa'ng LONDON tu* nhie^n nhie^u SUONG MU. Hinh chup chinh ngay con duong nha` cua tui
va nha^n tie^n LONDON vao THU la' ca^y da~ vang chup tha^y ca?nh THU va Suong Mu London
A?nh chup o? da.ng M (Manual)
Ong Ki'nh can ba?n (khong ZOOM) 50mm ma tho^i
Tui - Qua^n

Oct 6, 2007

Buổi sáng cuối tuần

Phượng ơi,

"Once upon a time" Phượng nói Phượng muốn biết Hương
thường làm gì trong ngày. Hôm nay Hương kể Phượng nghe sinh hoạt buổi sáng cuối tuần của Hương hen.

Thứ bảy hoặc chủ nhật Hương
thường ra ngồi ở số 5 Hàng Thuyên - tiệm Crêperie and café. Thường Hương không ăn crêpe mà chỉ uống cà phê thôi và thường chỉ ngồi một mình.

Đừng nghĩ Hương buồn khi ngồi một mình. Có nhiều chuyện chơi lắm.


Hương thường đọc sách
(cuốn sách đang đọc là "A thousand splendid suns" - Khaled Hosseini)

...và
thường cầm D70 lia tán loạn:

khi chụp bạn (hôm nay tình cờ gặp anh Thông trong quán)...


khi thì chụp thiên hạ không quen biết ....




























Hương còn thường dùng MAC để chitchat

(café này có wifi free) và soạn blog như trong hình nè


Đó là những điều Hương thường làm trong buổi sáng cuối tuần
- or at least thường làm trong giai đoạn này đó Phượng .

Oct 3, 2007

TUYỂN TẬP AO NHÀ – 8 ; Part 3

THE STORY OF THREE...
by Bác Khánh (bài tập nộp thầy)

Bi (11 Years old): I’ll teach him a lesson!

Of the gang of boys in our big family, I am the oldest. So I call myself “Anh Bi” (Big brother Bi) when addressing the “little ones”. It is a good thing I live with my grandpa. Grandpa used to be the inspector of all high schools in his town. Now, he still has a resonant voice and all words that come out of his mouth seem amazingly important. The way he stalks around the house also indicates incredible importance. Oh! How he sweats power!

I can’t wait until weekend to meet the “little ones”, and to practice Grandpa’s power on them. The only thing I have to do is show preference to one of them; then automatically power shows itself. They will fight for my favor. I’ll show my generosity (leader’s style) at the right time, that is, when they are both at the brink of tears. I usually choose to play with No while promising to play with Oui very soon (a promise I rarely keep). When cousin Khoi and Anh join us, my power increases.

Last week, Aunt Hoa (No’s mother) played “smart grown-up” to us. She told us a story about a mother who changed into a monster after shouting at her impossibly messy and naughty sons. When she finished it, the “little ones” looked at her for any traces of a coming monster, then at me for an appropriate reaction. I immediately laughed in my most resonant and mocking voice (Grandpa’s style) and told aunt Hoa: “ You see! That would serve you a lesson. Stop shouting or you’ll be a monster!” No joined me, as usual, in my mocking attitude, but the puny Oui quietly started clearing the toys scattering on the floor! Later, Aunt Hoa proudly told everyone about that worst part of the event, purposely ignoring the real lesson of the story : that shouting mothers risk turning into monsters.

I am seriously considering a better way of teaching that Mummy’s boy Oui a lesson.




CHUYỆN BA ĐỨA NHÓC
Má Thuỳ dịch

Bí (11 tuổi): Mình sẽ dạy cho nó một bài học!

Trong mấy đứa cháu trai của đại gia đình, Bí là lớn nhất. Do đó Bí tự gọi mình là “anh Bí” mỗi khi nói chuyện với “mấy đứa nhóc” còn lại. Ở chung nhà với ông Ngoại thật là may. Trước kia ông Ngoại là thanh tra của tất cả trường trung học trong thành phố. Tới giờ này ông vẫn còn nói giọng nói sang sảng và do đó tất cả những gì ông nói đều đầy vẻ quan trọng. Ngay cả cách ông đi đi lại lại trong nhà cũng thật là quan trọng. Ông Ngoại đúng là toát ra đầy những quyền lực!

Bí sốt ruột chờ đến cuối tuần để được thị uy với mấy đứa nhóc bằng các bắt chước quyền lực của ông Ngoại. Bí chỉ cần tỏ ra thích một đứa nào hơn là ngay lập tức chứng tỏ được quyền lực. Mấy đứa còn lại lập tức đổ xô vào lấy lòng Bí. Thế rồi Bí sẽ tỏ ra độ lượng (phong cách của nhà lãnh đạo) nhưng phải đúng lúc cơ, nghĩa là khi cả hai nhóc đều rưng rưng nước mắt. Thường thì Bí hay chơi với Nô trong khi hứa hẹn sẽ chơi với Oui liền (lời hứa này ít khi được thực hiện). Khi có các em họ Khôi và Anh, thì quyền lực của Bí càng tăng đáng kể.

Cuối tuần rồi, cô Hoà (là mẹ của Nô) chơi trò “hù doạ con nít” với tụi nhóc bằng cách kể một chuyện rùng rợn về một bà má biến thành quái vật sau khi la hét lũ con của bà ta về tội bày biện và hư đốn. Khi cô Hoà kể xong, mấy đứa nhóc nhìn cô Hoà đăm đăm xem có con quái vật nào hiện hình không, rồi quay sang nhìn Bí coi phải phản ứng ra sao. Bí liền cất giọng cười sang sảng (theo kiểu ông Ngoại) và gằn giọng nói với cô Hoà : “Nhà ngươi thấy chưa, đó là bài học cho nhà ngươi. Nếu nhà ngươi còn tiếp tục la hét thì nhà ngươi sẽ biến thành quái vật đó!” Ngay lập tức Nô liền hùa theo bằng cái giọng giễu cợt đó, nhưng nhóc Oui thì lặng lẽ thu dọn mấy món đồ chơi bừa bãi trên sàn nhà! Sau đó cô Hoà hãnh diện kể cho mọi người nghe cái phần tệ hại nhất đó của câu chuyện, cố tình tảng lờ cái vụ “bài học” khi các bà mẹ hay la hét bị biến thành quái vật.

Thiệt sự là Bí đang nghiền ngẫm xem có nên dạy cho thằng nhóc Oui bám váy mẹ kia một bài học hay không!

TỔ SƯ THIỀN


Throughout Buddhist art, Bodhidharma is depicted as a rather ill-tempered, profusely bearded and wide-eyed barbarian. He is described as "The Blue-Eyed Barbarian" 藍眼睛的野人 (lán yǎnjīngde yěrén) in Chinese texts.

Source: en.wikipedia.org/wiki/Bodhidharma

Photo taken at An restaurant
named, noted and edited by HTBN

Oct 2, 2007

TUYỂN TẬP AO NHÀ – 8 ; Part 2

THE STORY OF THREE...
by Bác Khánh (bài tập nộp thầy)

NO (10 years old) Is eating a matter of consequence?

When I was 3 years old, my first English book was Big Bird’s Yellow Book. My favorite lesson was Unit 6. In this lesson, they teach different kinds of food and Cookie Monster sings in his dream that he is eating 1 salad, 2 chickens, 3 pizzas, 4 sandwiches, 5 chips, 6 hamburgers, 7 carrots, 8 beans, 9 apples and 10 cookies. That I could sing along with Cookies Monster amazed all grown-ups. They all misunderstood that I was gifted in English, but soon they all realized that I just loved eating.

Now I am one of those children who know what they are eating. I know exactly what I like: chops, not with lean meat but a mixture of lean and fat, cooked in that kind of brown sweet and salty and very tasty gravy. When I eat it, I never bother about the chopsticks or spoons. All my ten fingers, two lips and 24 large teeth will do. When I eat it, I don’t mind the heat and noise around. I don’t’ mind the mess I make on the table. I don’t mind Mom’s disapproving eyes and Dad’s loud warning that other people in the family also like chops!

During the school year I never have much time for breakfast. So I make my breakfast schedule for all the week: bread and sausage for Monday, beef soup for Tuesday, sticky rice and chicken for Wednesday, broken rice and pork chops for Thursday and instant noodle for Friday. And mind you! I insist on the “King of Cook” instant noodle, which I will prepare in m own way (a third bag of spice, the whole bag of flavored oil, two minutes in the microwave oven).

From time to time, Dad messes up this schedule by buying broken rice on Monday and bread on Friday. When this happens, I show that I am very annoyed. In the meantime, Dad preaches his eternal question “Is eating a matter of consequence?”. The question fumes me up, but I won’t say anything YET! I’ll wait until dinner time, when Dad insists on my eating vegetables. Then I will ask him, with screwing eyes behind my glasses: “Dad, is eating a matter of consequence?”



CHUYỆN BA ĐỨA NHÓC

Má Thuỳ dịch

NÔ (10 tuổi) Ăn uống có gì là hệ trọng?

Khi Nô lên 3, cuốn sách tiếng Anh đầu tiên của Nô có tựa là Sách Vàng của Big Bird. Nô rất thích bài số 6. Trong bài này, người ta dạy nhiều loại thức ăn và Quái Vật Cookie hát trong mơ: Tôi ăn 1 diã salad, 2 con gà, 3 cái pizza, 4 miếng sandwich, 5 miếng khoai chiên, 6 cái hamburgers, 7 củ cà rốt, 8 hột đậu, 9 trái táo và 10 cái bánh biscuit. Khi thấy Nô biết hát theo Quái Vật Cookie, ai nấy đều thán phục. Mọi người cứ tưởng là Nô có tài học Anh văn, nhưng chẳng mấy chốc ai nấy đều hiểu đó là do Nô rất thích ăn.

Bây giờ Nô nằm trong nhóm những đứa nhóc biết là mình đang ăn gì. Nô biết rõ cái gì mình thích: sườn ram, không chỉ toàn nạc mà phải vừa nạc vừa mỡ, óng ánh nước ram vừa ngọt, vừa đậm đà béo bổ. Nô không bao giờ cần tới đũa muỗng để ăn sườn ram. Chỉ cần 10 ngón tay, 1 cái miệng với 24 cái răng bự của Nô là đủ. Khi Nô ăn, Nô quên hết moị sự chung quanh. Nô cũng không để ý tới đống xương trên bàn. Nô không màng tới ánh mắt trách móc của Mẹ và lời quát của Bố là không phải trong nhà mình chỉ có mình Nô biết thích ăn sườn ram!

Trong suốt năm học, Nô không bao giờ có thời gian để ăn sáng một cách thảnh thơi. Do đó Nô phải thiết kế thực đơn ăn sáng cho cả tuần: bánh mì xúc xích ngày thứ Hai, phở bò ngày thứ Ba, xôi gà ngày thứ Tư, cơm tấm sườn ngày thứ Năm, và mì gói cho ngày thứ Sáu. Mà không phải Mì gói nào cũng được đâu nhé. Phải là “Mì Vua Bếp”, do tự tay Nô chế biến (một phần ba gói xúp, nguyên gói dầu nêm, để trong microwave trong hai phút).

Nhưng thỉnh thoảng Bố cũng ráng làm xáo trộn thực đơn của Nô bằng cách mua cơm tấm vào ngày thứ Hai và bánh mì ngày thứ Sáu. Nô liền cho Bố thấy là Nô bực mình lắm. Bố liền giảng cho Nô bài ca muôn thuở: “Ăn uống có gì là hệ trọng?”. Nô tức sôi lên, nhưng CHƯA thèm nói gì đâu. Chờ tới tối khi Bố kêu Nô ăn rau đi, Nô liền nheo mắt sau cặp kính cận và hỏi Bố: “Ăn uống có gì là hệ trọng đâu, phải không Bố?”.