Nov 12, 2011

Quà cưới của Vũ Thị Thái Hòa - Doãn Quốc Hưng

Kỷ niệm 20 năm ngày cưới Hưng Hòa


Hòa và Hưng,

Thư này cô viết mừng ngày cưới hai cháu. Ngày nào cũng là một ngày mới và tình yêu mỗi ngày mỗi mới nên cô nghĩ bây giờ viết chúc mừng cũng chưa muộn.  Cháu nghĩ có đúng không? Đâu có ngày nào giống ngày nào đâu! Hai mươi bốn giờ mỗi ngày đều khác nhau.  Người mà sống lính quýnh chạy theo công việc thì cũng ăn, cũng uống, cũng thấy những người xung quanh nhưng thấy lờ mờ vì tâm bị lôi kéo những niềm lo âu, những tính toán ... tâm không trụ, không tiếp xúc với từng người, từng công việc (dù là việc hớp một ngụm nước lạnh), với những người sống như thế thì ngày nào cũng giống ngày nào và họ có cảm tưởng họ chỉ hạnh phúc khi họ đạt tới cái đó, cái chỗ đó, cái địa vị đó, cái điều kiện đó cho gia đình xã hội đất nước... Trong khi đó thì sự sống đang diễn ra thật sâu sắc, mầu nhiệm quanh họ mà họ đâu có biết.  Nhìn kỹ và nhìn sâu thì mỗi phút là mỗi mới, chiếc nụ hoa mới búp hồi sáng, giờ đã hé ra, rồi vài giờ sau đã xòe ra, thơm lừng.  Nếu mình không nhìn kỹ thì làm sao mình tiếp xúc được với những cánh hoa mơn mởn kia, làm sao ngửi được  mùi hương thoang thoảng thơm mát kia. Một mai hoa cỏ tàn thì mình cũng không than tiếc là khi hoa còn tươi, hoa hé nụ, hoa thơm lừng, mình đã không hết lòng thưởng thức hoa.  

Những người thân sống quanh mình cũng là những đóa hoa ... Mình có thật sự thấy họ không? Thật sự tiếp xúc được những ngọt ngào của họ không? Hay chỉ là những bóng mờ mờ xung quanh mình? Những cử chỉ đơn giản hằng ngày của mình như khi mở vòi nước ra, nếu mình nhìn sâu nhìn kỹ, thì sẽ thấy tuy vòi nước nhà mình không sang bằng ở những nơi có nước nóng, nước lạnh, nhưng cũng là biết bao công trình của tiền nhân nên nước từ sông Đồng Nai mới đưa về tận nhà mình. (Nước từ nguồn núi cao, nước từ lòng đất sâu, nước mầu nhiệm tuôn chảy, ơn nước luôn tràn đầy). Bật điện lên khi đi vào phòng tối cũng là một sự mầu nhiệm, bao nhiêu thế hệ cha ông từ nhiều góc của quả địa cầu này đã khám phá, chia xẻ dạy dỗ nhau cho tới ngày điện vào nhà mình và mình bật nút là ánh sang tràn ngập cả căn phòng tối tăm.  (Thất niệm là bóng đêm, chánh niệm là ánh sáng, đem tỉnh thức về cho thế gian tỏa rạng …) 

Cháu sẽ thấy niềm tri ơn sâu sắc. Tri ơn ai? Tri ơn tất cả tiền nhân bất cứ đến từ góc nào của địa cầu.  Cháu sẽ nhớ còn bao nhiêu triệu, chục triệu đồng bào không có cái may bật nút điện như cháu và cháu có niềm sót thương lớn.  Và cứ như thế, cháu nhìn sâu từng hành động của mình, cháu sẽ khám phá ra biết bao là sự mầu nhiệm.  Từng hạt cơm dẻo, từng đũa dưa, từng hạt  tương …. Tất cả đều mầu nhiệm, đều tràn đầy ơn vũ trụ, ơn đất nước, ơn tiền nhân bốn nghìn năm dựng nước … Người yêu của mình, người mà mình mơ được gần, người mà mình thấy hạnh phúc khi nàng cười, khi chàng cười,  đang có mặt bên mình ít nhất là sau giờ làm việc … Đó đúng là một phép lạ.  Hai cháu nhớ trân quý những phút bên nhau.  Nhiều người mơ ước cưới cho được cô ấy, hay được làm vợ anh ấy, nhưng khi có nhau thì chạy theo danh vọng hay theo công việc quá nhiều và quên hẳn nàng tiên hay hoàng tử mà mình mơ ước được gần đang hiện diện bên mình.  Uổng vậy đó! Có đi đâu mà đi chung được thì nên đi chung.  Thăm bố mẹ hay đi chùa, hay đi ngày họp bạn tìm cách giúp đời cũng vậy.  Nếu người kia có lỡ thất niệm, vô tình làm mình hơi bực, chẳng vui, cháu nên nhớ trở về với hơi thở ý thức, thở một hơi, hai hơi … bảy hơi, tám hơi, mười hơi … Thở cho khí mát vào buồng phổi, cho tâm trút bớt mấy cái bực mình trước để đừng vụng về đánh mất những giây phút ngọt ngào bên nhau. Nếu cần, mình có thể đi bách bộ đi riêng một vào phút không tâm không vui lắng xuống, rồi nhìn lại thật kỹ nguyên do cái bực của mình. Có thể cái bực xảy ra vì mình không được khỏe.  Khi tâm mình an thấy rõ hơn thì hình như chuyện đó không có gì đáng bực cả.  Nếu cần thì chỉ cần ngọt ngào đề nghị người kia làm hay hơn kỳ sau để mình khỏi bực là đủ.  

Nhìn thật kỹ người vợ hay chồng mình, cháu sẽ cảm thấy người yêu mình mỗi ngày càng mới, càng sâu sắc, càng mầu nhiệm.  Mình thật là may mắn mới lọt vào mắt xanh của cô ngày nầy hay anh chàng nầy.  Cô hay nói với những người trẻ: “Yêu thì dễ ợt nhưng giữ được tình yeu cho mỗi ngày một bền, mỗi ngày một sâu thì khó lắm.  Đó là một nghệ thuật.  Cô biết hai cháu đã yêu nhau lâu lắm rồi, chờ đợi nhau thật lâu, thình yêu đã đậm đà nhiều năm.  Ngày cưới chỉ làm tình yêu thêm thắm và những lời nhắc của cô chắc các cháu đã từng làm, e làm còn hay hơn cô nói nữa.  Tuy thế cô vẫn nhắc vì có những người chờ nhau bảy năm được nhưng cưới mới có vài năm đã thôi nhau.  Nếu các cháu chứng tỏ rằng các cháu có thể có hạnh phúc lâu bền được thì chỉ bao nhiêu đó thôi, các cháu đã cho rất nhiều niềm tin cho thế hệ đàn em xung quanh.  

Đây là những điều cô hay khuyên những người trẻ ý thức khi sống gần cha mẹ hay anh chị em.  Mình vẫn có cảm tưởng cái người sống bên mình là mẹ mình, chị mình hay anh mình đã biết hết rồi.  Nói như vậy là thiếu khiêm cung.  Thường cái tri giác, cái thấy của mình về người nào đó cái thực tại (reality) người đó còn cách nhau xa lắm.  Mỗi ngày mình tập nhìn sâu thấy kỹ hơn thì dần dần mình mới gần với cái thực tại người đó, mới hiểu người đó hơn và nhờ thế càng thương đúng mức hơn.  Thương mà không hiểu sẽ làm cho người kia ngộp thở và héo mòn.  Càng hiểu càng thương thì cái thương sẽ sâu sắc bền chắc hơn.  Một thiền sư Việt Nam nói: “mỗi lần cầm đến lại là mới tinh”. Ngay đến chiếc xe đạp mình đi, cầm đến nó thật sâu sắc, nó cũng đã mới hơn, dễ thương lắm rồi, cái bật đèn điện, cái vòi nước trong nhà, mình cầm đến nó trong tinh thần tỉnh táo sâu sắc mình cũng đã thấy giàu có hạnh phúc, huống chi là mẹ mình, bố mình, chị mình, em mình, huống chi là vợ mình, chồng mình, những người đó đều là những viên ngọc quý nhất mà mình đang có trong tay, càng nhìn sâu càng thấy kỹ, thì những viên ngọc đó lóe hào quang, nhiều màu, nhiều sắc mới lạ mà hai mươi năm qua mình cũng chưa nhìn thấy, đừng quên điều đó thì uổng cho mình lắm.  Và nhớ đừng để cho những viên ngọc đó mờ vì sự vô tâm quên lãng của mình.  Vậy thôi, đó là chút quà cô muốn tặng hai cháu nhân ngày cưới hai cháu.

Sư cô Chơn Không





Summer of Love, Mùa Hè Của Tình Yêu - Anh Quân



Summer of Love – Mùa Hè Của Tình Yêu

Phong trào Hippy bắt đầu từ năm 1967 là vì có một đại hội nhạc trẻ mang tên là "Montery Pop Festival" tổ chức trong 3 ngày là 16, 17 và 18 tháng 6 năm 1967 tại quận Monterey, phía bắc tiểu bang California, cách San Francisco không xa. Vì đại hội này tổ chức vào mùa hè nên còn tên gọi là Summer of Love (Mùa Hè Của Tình Yêu). Người điều hành hãng đĩa nhạc Dunhill Record đứng ra tổ chức là Lou Adler và thêm một thành viên của ban nhạc The Mamas & the Papas là John Phillips. Tư tưởng tổ chức là họ thấy qua một đại hội nhạc Jazz đã tổ chức tại Hoa Kỳ. Nay họ muốn cho thấy sức mạnh của nhạc Pops. Nhiều danh tài nhạc Pop đã tham dự vào đại hội Hippy này như là The Doors, Grateful Dead, Jefferson Airplane, Quicksilver Messenger Service, The Jimi Hendrix Experience, Otis Redding, The Byrds, và  Big Brother and the Holding Company với Janis Joplin.

Ngày đầu tiên của đại hội có 30 ngàn người đến tham dự cho đến ngày cuối lên đến 60 ngàn người. Bài hát tiêu biểu nhất là bài "San Francisco (Be Sure to Wear Flowers in Your Hair)" do John Phillips of viết và ca sĩ  Scott McKenzie đã trình diễn.

“ If you're going to San Francisco,
be sure to wear some flowers in your hair...
If you're going to San Francisco,
You're gonna meet some gentle people there" 


Thành phố San Francisco được xem là cái nôi của cách mạng Hippy, cùng lúc đại hội Montery Pop, gần 100,00 người tập trung tại khu Haight-Ashbury, để tạo ra một ý tưởng chống đối văn hóa và chính trị. cũng từ đó đã kéo dài một loạt Hippy qua các thành phố như  New York, Los Angeles, Philadelphia, Seattle, Portland, Washington, D.C., Chicago, Miami, Montreal, Toronto, Vancouver, và qua tận Châu Au. Khi số lượng Hippy lên đến cực điểm tại khu Haight-Asbury, họ từ từ lan tràn qua khu Berkerly and San Francisco Bay. Họ tạo ra một đợt sống khác biệt tại khu Golden Gate Park là đời sống cộng đồng nhưng mỗi thứ là miễn phí như các gian hàng cho quần áo cũ, thức ăn miễn phí,  khám bệnh không mất tiền, yêu nhau không tốn kém có nghĩa “Chàng khỏi phải tán nàng, không phải đi mua quà tặng, gặp nhau là thích nhau, rủ nhau lên giường, rồi sống chung với nhau, khi không còn thích nhau thì Stop” như vậy không tốn tiền cưới hỏi và ăn uống nhà hàng.  Chương trình “Summer of Love” đã thu hút mọi giới từ tuổi “Sì Tin”, sinh viên đại học, người đi du lịch, người trung niên. Nhưng cho đến lúc khu Haight Ashbury chứa người quá tải đi đến sự tệ đoan là hút sách, ăn cắp đồ, dơ dáy vì làm sao đủ nhà cầu vệ sinh , tắm rửa, chưa kể thành phần vô gia cư đến ăn theo. Cái lý tưởng dần dà mất đi. Các sinh viên cảm thấy vui chơi mùa hè như vậy đã đủ, họ quay lại học đường thì mọi thứ từ từ tan biến  và khu Haight Ashbury giờ là một di tích lịch sử, cho du khách 5 châu đến thăm viếng, chụp một tấm ảnh kỷ niệm để nhớ lại thời “Yêu vội sống cuồng” của tuổi trẻ thập niên 60.

Một hình tượng sử dụng khá phổ biến của Hippy là “Flower Power” (Sức mạnh của hoa). Đây là một hình ảnh chống chiến tranh Việt Nam, bắt đầu vào năm 1965 từ khu Berkerly California.  Bắt đầu là từ nhà thơ Allen Ginsberg, một thế hệ về giong thơ “Beat” của thập niên 60. Ong đã biến chuyển thơ của ông thành trào lưu phản văn hóa. Tư tưởng “Flower Power” của ông phản đối chính trị đòi quyền tự do, quyền của những kẻ yếu - nhất là những người đồng tính luyến ái, chống nhà nước cảnh sát Mỹ, chống Chiến tranh Việt Nam và chống bom hạt nhân. Allen đã trở thành một thần tượng của dân Hippy, ông như người dẫn đường tinh thần, một Đạo sư của những kẻ "rời bỏ”. Năm 1966 ông đã tung ra tờ báo “The Oracle”, đến năm 1968 số lượng báo bán ra là 100 ngàn tờ, với các bài viết bên vực cho Hippy, tờ báo đầy màu sắc nghệ thuật nhất là màu “psychedelic” được giới trẻ ưa chuộng. Nên vậy quần áo Hippy rất là loè loẹt đầy màu hoa.

“Flower Power” cũng tượng trưng sức mạnh hòa bình. Một hình ảnh khó phai mờ trong tâm trí mọi người là cô gái đi gắn một bong hoa vào mũi sung của một quân nhân đang thi hành nhiệm vụ giữ trật tự trong cuộc biểu tình chống chiến tranh Viêt Nam.
Một câu nói rất là thông dụng trong giới Hippy là “Make Love Not War”, một cách chơi chữ, là “Tạo tình thương yêu không tạo chiến tranh” hay là “ Làm Tình không chiến tranh”. Với sự lẫn lộn như vậy nên Hippy bị đánh giá là một cuộc sống thác loạn không có một định hướng nào cả.

Còn phong trào Hippy Việt Nam thì chẳng có một tư tưởng gì cả. Có thể nói thành phần con nhà giàu Sài Gòn muốn bắt chước cách ăn mặc của sinh hoạt Hippy và để tóc dài. Rủ nhau đi nhảy nhót và hát nhạc ngoại quốc. Lúc đó các loài hoa Hippy nổi đầy đường phố Sài Gòn. Đi đâu cũng thấy Hoa, nở tùm lum , trên quần áo, xe Honda, xe PC50, trên xe hơi vào đôi khi trên xe bò và xe ba gác. Thậm chí có Hoa nở trên dép Nhật, trên gọng kính, trên tóc trên tai. Hoa nở chỗ nào được là nở không cần ngày giờ và năm tháng. Giống như câu “Trăm hoa đua nở”. Hình ảnh bông hoa hippy 5 cánh đủ màu đủ sắc với nhụy tròn trở thành quen thuộc tại Sài Gòn. Từ đó có chữ “Hippy Choai Choai”, rồi “Hippy bụi đời”, thêm nữa nhiều cô cậu nhà quê VN cũng muốn thành Hippy, ăn mặc thời trang không giống ai nên bị gọi là “Hippy Yaourt”.


 Thật ra lúc đó VN trong thời gian chiến tranh nên sự xuất hiện của Hippy Việt nam có thể nói hơi vô duyên chứ họ chẳng phải thành phần phản chiến như Hippy tây phương. Nghĩ lại lúc đó nhiều người trai trẻ phải đi nhập ngũ , ra các chiến trường khói lửa như Khe Xanh, Mùa Hè Đỏ Lửa... sống với bom đạn không biết sống chết, khi trở về thành phố nhìn các thanh niên nam nữ ăn mặc diêm dúa, loè loẹt, tóc thanh niên để dài, có những người trông thật bệnh hoạn. Các cô gái mặc Mini – Jupe cũng cởn lo đi nhảy “Bùm” thì hình ảnh đó quả thật là ngứa mắt , dễ đi đến sự phản cảm, mất cảm tình.

Có một số lập luận của Hippy Việt Nam là trong thời gian cuộc chiến lên mức căng thẳng, thanh nam nữ Việt Nam không có một hướng đi, nhất là thành phần thanh niên, họ sẽ phải đi ra chiến trường thì phải sống cuồng, hưởng thụ để mai này ra chiến trường không biết còn ngày trở về không? hay “anh trở về trên cây nạn gỗ”.  Đó là một điều không may mắn cho những người trưởng thành của một đất nước đầy chiến tranh, nhưng chẳng ai làm được gì hơn, sống “trôi theo giòng đời”. Cho đến một ngày nhìn lại thì tất cả chỉ là một kỷ niệm mà thôi.

ANH QUÂN 


Photos:
http://www.summeroflove.org/images/sol.lg.logo.gif
http://www.summeroflove.org/images/altman/dance.sm.jpeg
http://en.wikipedia.org/wiki/File:Flower_Power_demonstrator.jpg

 

Nov 11, 2011

Bố Sỹ dịch bài viết về Thi Nhân và Khoa Học Gia


[...]
In truth, every creation of the mind is first of all "poetic" in the proper in the proper sense of the word; and in as much as there exists an equivalence between the modes of sensibility and intellect, it is the same function that is exercised initially in the enterprises of the poet and the science.  Discursive thought or poetic ellipsis - which of these travels to, and returns from, more remote regions? And from that primal night in which two men born blind grope for their ways, the one equipped with the tools of science, the other helped only by the flashes of his imagination, which one returns sooner and more heavily laden with a brief phosphorescence? The answer does not matter.  The mystery is common to both.  [...]
(to be continued)

[...]

Sự thật mọi sáng tạo của tư tưởng đều phát khởi tự “ý thơ” theo nghĩa chân thực của từ này; và nhân vì có sự tương đương giữa những thói quen của tri giác và trí tuệ, đó cũng là một công năng được thi hành từ thuở ban đầu trong những kế hoạch khó khăn của thi nhân và khoa học gia. Tư tưởng theo lý trí hay phép lược từ thấy trong thi ca?  Phương pháp nào truyền đi và quay về từ những miền hẻo lánh hơn? Và từ đêm nguyên thủy trong đó hai người mù từ thuở sơ sinh đương mò mẫm lần theo đường đi, một người trang bị với đồ nghề khoa học, người kia chỉ nhờ ở tia lóe sáng của trí tưởng tượng, kẻ nào trở về sớm hơn với trọng lượng xúc tích hơn? Câu trả lời không quan trọng.  Sự bí mật chung cho cả hai.  [...]
 
 Trích: "Saint John Pense diễn văn"
(còn tiếp)


Dịch giả: Doãn Quốc Sỹ
Edit giả: Doãn Kim Khánh  

Nov 10, 2011

Bondi Sculpture by The Sea - bác Thanh


“Bondi Sculpture by The Sea” là 1 event hàng năm tại Sydney – bãi biễn Bondi rất đẹp, các nghệ sĩ local (về sau này nước ngoài xin tham dự cũng đông) trưng bày tác phẩm giữa thiên nhiên gập ghềnh – đa số toàn làm bằng chất liệu recycled, tỉ như “Creatures of the sea” được may lại bằng những tấm festival flags, hoặc sắt vụn hàn lại v.v…

Xin mời mọi người xem vài tấm tiêu biểu cùng với bác T bác G.





Nov 9, 2011

ROBERT CAPA - Anh Quân


ROBERT CAPA

Nếu không có những nhân vật như Robert Capa , Henri Cartier-Bresson, William Vandivert, David Seymour, George Rodger và vv... thì chúng ta sẽ không có những tấm ảnh để chiêm ngưỡng. Nhưng nhân vật trên đều là thiên tài về chụp ảnh tài liệu như chiến tranh, đời sống của con người và các sự kiện lịch sử. Họ đều đã qua đời. 

Một trong những người nổi tiếng nhất chụp hình về chiến tranh là ông Robert Capa, gốc người Hungary. Cả một đời ông là ba chìm bảy nổi và chín lênh đênh. Cũng nhờ vậy mà ông để lại hậu thế các quyển hình về nội chiến tại tây Ban Nha, của kháng chiến chống nhật của người Trung Hoa. Đặc biệt nhất là loạt hìnhcuộc đổ bộ của quân đội đồng minh ngày D Day tại Normandi. Cho đến tháng 5 năm 1954, tờ tạp chí LIFE nhờ Robert Capa qua Việt Nam để chụp loạt hình sau trận Điện Biên Phủ. ông tự nguyện không công đi một vòng Đông Dương. 

Không ngờ đó là chuyến đi đệnh mệnh là chiếc Jeep chở ông đã chạy vào ổ mìn tại Việt Nam. Robert Capa đã chết ngay lúc đó nhưng trên tay ông vẫn cầm chiếc máy hình và ông vừa bấm xong một pose ảnh. Đúng là sinh nghề tử nghiệp. ông qua đời ở tuổi 40 nhưng ông để lại rất nhiều di sản về nhiếp ảnh cho hậu thế. Rất may Robert Capa không chôn tại nghĩa trang Mạc Đỉnh Chi Sài Gòn, nơi đó đã chôn nhiều người Pháp, nếu nghĩa trang đó không bị di chuyển sẽ trở thành một bảo tàng vì nhiều người Pháp sẽ về thăm mộ thân nhân thì ít nhiều cũng là nguồn lợi đóng góp nghành du lịch tại Việt Nam, nhưng rất tiếc không được như vậy.... ít ai ngờ một nhiếp ảnh nổi tiếng chết tại VN, lúc đó Robert Capa mang quốc tịch Mỹ thì được xem những phóng viên đầu tiên chết trên chiến trười VN. Xác ông được đem về Newyork để chôn cất. Chương trình BBC đã làm một cuộn phim tài liệu về phim tài liệu về Richard Capa. Đây là một cuốn phim hay và nên xem.







Photos:Trên tự điển bách khoa mở computer

Nov 8, 2011

SÓC thăm XIU lần đầu ...




Sóc (3 tháng tuổi) đi thăm em Xiu (1 tháng tuổi)


Đến nhà Xiu, Sóc ngáp ngắn, ngáp dài ...

Sóc nói với Xiu: 
" Tối hôm qua anh khó ngủ quá! 
Xiu cho anh mượn cái giường, anh nằm ngủ chút nghe!"


Xiu: "Dạ xin mời !"


Trong lúc anh Sóc ngủ, Xiu bâng quơ mút tay ...


...rồi liu riu ngủ theo anh luôn.

THẬT LÀ MỘT BUỔI THĂM VIẾNG NHAU QUÁ VUI VẺ !

Nov 6, 2011

Bố Sỹ hôm nay ...

Chuẩn bị ...

Sẵn sàng ...

 

Diễn thuyết :

Kỷ niệm về Mai Thảo – 'một' trong 'thất tinh' (không phải "thất tình") của nhóm “Sáng Tạo”

Hình ảnh Mai Thảo – hình ảnh một nếp sống nghệ sĩ diễn hành chân thực và thuần thành nhất: mỗi đêm, đủ 30 hay 31 ngày trong tháng, đều có mặt ở vũ trường.  Khi về, lúc nào cũng cùng một em kỹ nữ đến tiệm ăn, ăn xong đưa em về tận hẻm có gia đình em cư ngụ, rồi sau đó đương sự mới về nhà.  Ngủ muộn thế, ắt phải thức dậy muộn! Vì vậy ai muốn gặp Mai Thảo tại tòa soạn, chớ đến trước 10 giờ sáng!

Ghi chú:


Một trong nhiều thính giả:
 Em trai của Mai Thảo  

Một trong nhiều đồng-diễn-thuyết-viên: 
 
Trần Thanh Hiệp 

Buổi diễn thuyết được phóng viên 
ghi chép ...



...và ghi hình.