Oct 5, 2016

BUT REMEMBER ...




Because of you I became a mom. You are no longer  my only child, but remember, you will always be my first.

You are the first to make me fear for somebody else's life instead of mind. I still remember vividly the moment I heard your heartbeat slowing down in the delivery room before they took me into the OR. One of the scariest moments in my entire life! Because of you, I am selfless.

You are the first to test my patience and mental strength beyond any tests I had ever taken. Those sleepless nights, those uncontrollable cries, all the meals you refused to eat, all the fits you threw, but baby, I wouldn't change any of that for the world. Because of you, I am stronger.

You are the first to make me fall in love at first sight. Because of you, I am whole.

Mẹ Na 

ZAYN - THE GRACE



This little boy just couldn't wait to see his big sister so he decided to come out earlier than planned. With our overjoyed hearts, may we introduce to you the newest addition to our family, baby Zayn. I already know that Maya will be a great big sister.

Mẹ Na 






Oct 4, 2016

HAPPINESS - Dalai Lama



[...]

[Happiness] dependent on sensory stimulation, is by its nature fragile and transient.  Such pleasures last only so long as the sensory stimulation, and when this is over, they make no lasting contribution to our overall sense of well-being.

[...]

When we speak about happiness, we are often mixing up two quite different and largely independent states - two levels of satisfaction. On the one hand, there are those pleasurable feelings which come with sensory-level experiences.  On the other hand, there is a deeper level of satisfaction, deriving not from external stimuli but from our own mental state.

Dalai Lama 

THÀNH VIÊN MỚI CỦA DOÃN GIA

Hôm nay cụ Sỹ - cụ Thảo có thêm một chắt nữa.
Nó tên là Zain - có nghĩa là thằng nhỏ đẹp trai :)


AUTUMN IS COMMING - AS


Dear Huong,

Here are a few photos I took during the walk today. I walked through the north of Maastricht. Some photos show the autumn already. Chestnut trees and the result of chestnut on the ground. 

AS






***




***







Sep 25, 2016

7. TÁM VỊ BỒ TÁT - CHỊ KHÁNH - Ngô Thuỳ




Nếu có một ngày nào đó chị Khánh giơ ngón tay trỏ lên tuyên bố rằng:
-               Thuỳ ơi! Chị tìm ra được điểm tựa để bẩy trái đất đi rồi! Nó đây nè!
thì tôi sẽ ngoan ngoãn sẵn sàng tin chị vô điều kiện.  Tại sao vậy? Bởi vì chị Khánh là kẻ hoàn toàn xa lạ với những lời nói trăng nói cuội, với những vụ “nổ bom” để làm thiên hạ chết ngất đi vì ... hết hồn hết vía.  Mỗi điều chị Khánh nói ra đều là một kiến thức đáng tin, vì trước đó chị đã kiểm chứng kỹ càng.  Chưa bao giờ tôi thấy chị “nói đại” để trả lời một điều mình không nhớ rõ.  Và đức tính thận trọng (cũng là tự trọng này) đã là căn bản cho tất cả cuộc sống chị. 

Chị Khánh của tôi – bác Khánh của Tiny – bất kỳ ai nghe vợ chồng tôi nhắc nhở về chị vẫn đinh ninh chị là một con người dễ nể, phi thường, mà đã dễ nể thì phải đạo mạo, chững chạc, và đã là chị của tôi ắt phải già dặn hơn tôi, cao lớn hơn tôi mới được.  Và bây giờ thay vì miêu tả chị, tôi sẽ kể các bạn nghe mẩu chuyện sau đây:

Một buổi sáng, vợ chồng tôi và một cô bé nữa đang ngồi học Anh văn do chị Khánh dạy.  Có một ông khách bệ vệ tay xách cặp da xuất hiện trước cửa.  Ông ta cần gặp một người trong nhà để bàn công việc nhưng người đó đi vắng.  Với tư cách là người lớn nhất nhà lúc đó, chị Khánh đi vội ra cửa để trả lời ông ta:
-               Chào bác, bác tìm M. ạ? Vâng, đúng là nhà M., nhưng em cháu nó đi vắng rồi bác ạ.
Ông khách nghi ngại nhìn chị từ đầu đến chân:
-               Nhưng tôi cần nói chuyện với người lớn trong nhà kia. 

Vừa nói ông vừa nhấn mạnh chữ người lớn và nhìn vào chỗ chúng tôi đang ngồi học.  Thế là nhà tôi phải đứng dậy đi ra để “làm người lớn” thay cho chị Khánh. Câu chuyện xong xuôi, ông khách chưa kịp đi khuất, cả bốn thầy trò chúng tôi cùng phá lên cười như điên.  Tôi bảo:
-               Đúng là ở đây ai cũng có vẻ là người lớn hết, trừ chị Khánh.
Thế là chúng tôi lại cười ròn rã.  Vui thật. 


Lại còn một chuyện khác.  Nhân bàn về việc bác tôi sắp được cho gặp mặt, điều kiện chỉ có bốn người lớn và hai đứa nhỏ.  Tôi tỏ ra tiếc vì chắc chắn không có chỗ cho tôi trong cuộc gặp gỡ đó.  Lập tức cả Hương lẫn nhà tôi đều kêu lên: Dễ mà, em cứ tính chị Khánh và bé Hương làm hai đứa nhỏ được rồi.  Thế là chúng tôi bàn kế giả trang cho chị Khánh.  Xem nào!  Sẽ cho chị mặc áo đầm, tay cầm cây kem, tay kia cầm quả bóng, tóc cột hai đuôi, vừa đi tung tăng vừa cười.  Còn Hương sẽ có nhiệm vụ cầm tay chị, dắt chị đến ngồi một chỗ và dặn: “Nè em Khánh, ngồi yên đây đừng chạy bậy kẻo lạc nha!  Nghe chưa xong kế hoạch của chúng tôi, chị đã cười rũ và trách: “Mấy đứa làm chị có cảm tưởng không phải chị là em bé mà là một bà điên!”

Ngô Thuỳ
(còn tiếp) 

7. TÁM VỊ BỒ TÁT - CHỊ KHÁNH - Ngô Thuỳ




Mà thôi, những giai thoại lý thú về cái vẻ bé bỏng của chị Khánh còn nhiều lắm, hôm nào rảnh mời bạn đến chơi, tôi sẽ kể tiếp cho nghe.  Còn bây giờ tôi sẽ nói cho bạn rõ ở bên trong cái ngoại hình bé nhỏ ấy có những gì.

Hồi còn ở nhà, Thái vẫn thường le lưỡi nói nhỏ với nhà tôi:
-               Ê mày, tao nói thiệt chớ trong nhà này sau bà Thanh ra là bà Khánh đó mày.  Coi bả cười cười nói nói vậy mà lỡ đứa nào làm gì bậy thì đừng có hòng yên với bả.  Bả đã thương là thương hết mình, còn nếu làm cho bả ghét rồi, thỉ khỏi mong bả nhìn tới mặt mày đi.

Riêng tôi, tôi không thấy sợ chị Khánh chút nào.  Chị yêu tôi quá, tôi chỉ việc ngả đầu vào lòng chị mà cười mà khóc, mà nhõng nhẽo cho thoả thích.  Bởi vì đứng trước chị, lương tâm tôi yên ổn, đầu óc tôi thanh thản, mà dù tôi có muốn giả dối hay làm bậy với ánh mắt đó của chị cũng chẳng xong.  Không ai nỡ phụ một tấm lòng yêu thương trìu mến đến như vậy từ đôi mắt ấy. 

Chị có một tấm lòng bao dung đối với cuộc đời.  Chị hiểu được nguyên uỷ của những sự việc khúc mắcc và chậm rãi giải quyết nó bằng cách gỡ dần ra từng manh mối.  Trong đời chị, có lẽ chị chỉ ghét nhất hai hạng: hạng cầm thú thống trị con người, và hạng con người mà thiếu vắng tình cảm thiêng liêng của con người.  Kỳ dư, chị chia đều lòng bao dung lên mọi người mọi vật.  Chị đối xử nhẹ nhõm với mọi người thân và khéo léo hiến tặng họ những cái đáng lẽ mình được hưởng. 


Chị là một trong những người đàn bà có nghị lực và giàu kiên nhẫn.  Chị học cái gì cũng đến nơi đến chốn, đi từ Alfa đến Oméga một cách rành rẽ, chậm rãi, chắc chắn và cương quyết.  Việc học đối với chị là một trong những điều tối thượng.  Học xong chị tha thiết chia xẻ cái biết của mình cho mọi người thân, dù là cả một kho kiến thức về ngoại ngữ hay một mẩu truyện ngắn có ý nghĩa độc đáo.  Thấy ai “dốt nát” (như vợ chồng tôi chẳng hạn), chị rất băn khoăn, thậm chí còn phải đi năn nỉ chúng tôi cố thu xếp giờ học (mặc dù giờ giấc của chị hầu như đều bị choáng hết rồi, thị chị không tính).  Thì giờ của chị được tận dụng một cách hữu ích.  Năm giờ sáng chị thức dậy, giặt đồ cho cả nhà, giúp mẹ dọn dẹp nhà bếp. Ăn sáng qua loa độ nửa chén cơm rang hay tách sữa nhỏ xíu, xong lên chuẩn bị dạy học.  Sáng nào không có giờ dạy, chị dùng thời gian đó để học tiếng Đức.  Xong phần công việc lao tâm đó (mà chị thấy thích thú như một cách giải trí), chị xuống bếp sửa soạn làm cơm.  Buổi trưa trong giờ nghỉ, chị lấy sách ra đọc, hoặc trông nom Tí Ti giúp má Liên.  Buổi chiềuu chị lại đi dạy, có khi đến tối.  Buổi tối chị dùng để tập đàn, nếu có chúng tôi đến thì chị thù tiếp, hoặc có chương trình hoà nhạc nào hay thì chị cùng Hưng, Hương đi xem, hay cô Quý nhắn lên để kể cho nghe bộ truyện hay cô vừa đọc, chị hăng hái rủ Hương đi ngay. Kết thúc một ngày của chị thường là việc đọc sách hoặc nghe radio.  Ngày nào cũng như vậy, trừ ngày Chúa nhật thì có giảm bớt chút đỉnh. 

Ngô Thuỳ
(còn tiếp)