Aug 16, 2010

Cocktail Napkin Sketch Contest - Vietnamese Winner : Truc Dang Manh Nguyen


Cocktail Napkin Sketch Contest - Winner
Truc Dang Manh Nguyen
TDMN and Associates
Piedmont, California


The jury picked as “the best in show” a drawing of a gate from a Japanese garden by Truc Dang Manh Nguyen, an architect from Piedmont, California.

The winner has practiced for 27 years and recently opened his own office. He prefers sketching to photographing buildings. “It forces the eye to focus and the mind to work,” he says, “and it’s easier to commit a work of architecture to memory through drawing.”

Nguyen found the small size of the 5-inch-square cocktail napkin to be challenging, and confesses that this is the first time he actually tried to sketch on a cocktail napkin.


Aug 15, 2010

Swinging London (Nhún Nhảy London) - ANH QUÂN





Hai chữ Swinging London nói lên sinh hoạt về thời trang và văn hóa tại thành phố London vào thập niên 1960. Không ngờ các sinh hoạt này đã ảnh hưởng rộng rãi trên nhiều quốc gia và trong đó có cả Việt Nam.

Đây là một hiện tượng của tuổi trẻ cho thấy một cái gì rất là mới và tân tiến nhất. Một giai đoạn của đời sống đầy lạc quan và hưởng khoái lạc và tuổi trẻ muốn làm một cách mạng về văn hóa. Tất cả đây cho thấy một sự xúc tác đã được hồi phục của nền kinh tế nước Anh sau thời hậu chiến vì suốt thập niên 50 họ phải cắt giảm mọi ngân sách vì đệ nhị Thế Chiến.

Tờ tạp chí Time, ấn bản ngày 15 tháng 4 năm 1966 đã khai sanh chữ “Swinging London” và cũng để chào mừng các đài radio tại Anh là Private Radio và Swinging Radio England. Chữ “Swinging – Nhún nhảy” ám chỉ nghĩa “Thời trang hiện giờ” hay “Thời trang tân tiến”. Vào năm 1965 bà Diana Vaughan, chủ bút tờ tạp chí Vogue nói là “Hiện giờ London là thành phố Nhún Nhảy nhiều nhất trên thế giới” và sau đó ca sĩ người Mỹ là Roger Miller đã hát bàt “England Swings” và trở thành một đĩa bán chạy nhất trong lúc đó.

Âm Nhạc

Ban nhạc Beatles và Rolling Stone là ảnh hưởng nhiều nhất trong thời đại “Swinging London”. Ban nhạc Beatles đã trở thành kẻ xâm lược đầu tiền vào nền âm nhạc của Hoa Kỳ (gọi là British Invasion) rất thu hút giới trẻ tại Mỹ từ năm 1964 đến 1966. Sau đó là nữ ca sĩ Dusty Springfield với bài “I only want to be with you” , nhưng người Việt Nam mình thì hay nghe bài “You don’t have to say you love me” qua tiếng hát Thanh Lan, lời dịch nhạc sĩ Phạm Duy, mà có khi lại nghe bằng tiếng Pháp nữa chứ. Tiếp theo là các ban nhạc như Animals, Manfred Man, Herman’s Hermits, the Troggs, Rolling Stone, Peter and Gordon... đã gây ảnh hưởng rất lớn trong sinh hoạt tuổi trẻ tại Hoa Kỳ.

Từ đó loại British Invasion đã theo chân các anh chàng lính Mỹ G.I qua tận Việt Nam. Nên vậy khi chúng ta cầm lạc các cuộn băng Cassette sinh hoạt nhạc trẻ Tùng Giang trước năm 1975, nhất là giai đoạn thập niên 70 là chúng ta sẽ thấy các bài hát như “The house of rising sun”, “No Milk Today”, “Mới ngày hôm qua – Yesterday”, “Happy Together”....qua các tiếng hát của các ban nhạc Việt Nam như Uptight, Dreamers, CBC, Crazy dogs, Blue Star, Spot Light, The Peanuts, ca sĩ Elvis Phương, Francoise Hằng..... Có điều một số người sẽ hiểu lầm đây là nhạc Mỹ nhiều hơn nhạc Anh.

Cũng từ đó tại Hoa Kỳ đã sinh anh chàng ca sỹ huyền thoại da đen là Jimi Hendrix với going nhạc trở thành nổi tiếng là Psychedelic Rock, nên gây ảnh hưởng nhiều cho ban nhạc Cream của Anh (trong đó có ca sỹ Eric Clapton). Nhờ đó tại Anh quốc đã ra đời thêm các ban nhạc như Led Zeppelin, Deep Purple và the Jeff Beck Group.

Đại Hội nhạc trẻ tại Việt Nam, được tổ chức lần đầu tiên tại sân vận động Hoa Lư vào đầu thập niên 70, có lẽ đây vẫn được xem một đại hội nhạc lớn nhất của tuổi trẻ Việt Nam, cho đến ngày hôm nay tại Việt Nam vẫn chưa tổ chức được như ngày nào năm ấy. Với tất cả ban nhạc trẻ hung hậu tại miền nam Việt Nam lên trình diễn, thêm lời mời các ban nhạc từ Phi Luật Tân . Các y phục trong ngày hôm ấy đã được mặc theo mốt “Swinging London” rất nhiều, một số ca sỹ Việt Nam như trong ban CBC đã theo mốt Psychedelic Rock hay Jimi Hendrix là màu áo nhuộm sặc sở kiểu Tie Dye.

Tuy nhiên người Mỹ đã có phần chỉ trích loại nhạc “Swinging London” nhất là ban nhạc Beatles không khác nhiều so với ban nhạc “Beach Boy” của Mỹ và đã dừng bức tiến thân của hai ca sĩ người Mỹ là Ben E King và Smokey Robinson.

Ngoài ra lúc đó tại Hoa Kỳ đã xuất hiện ra bốn tứ quái gọi là Monkees với bài hát Daydream believer và ban nhạc Papa and Mamas với bài California dreaming. Đây là những ca khúc trở thành bất hủ nhưng rất tiếc vẫn không cản được làn sóng xâm lăng của nhạc Anh quốc.

Y Phục

Trong thời kỳ “Swinging London”, các hình ảnh về thời trang xuất hiện nhiều nhất trên tạp chí Queen. Bà Mary Quant nhà thiết kế thời trang gây được nhiều sự chú ý nhất. Bà nổi tiếng là nhờ thay đổi chiếc váy dài thành váy ngắn, thật ra vào năm 1958 một số nhà thời trang đã làm ngắn đi chiếc váy rồi, nhưng bà Mary đã thay đổi có mỹ thuật hơn, đẹp hơn nhiều, thích hợp cho các kiều nữ chân dài. Bà đã ra đời cái tên Mini Skirt. Lý do bà chọn Mini là vì rất mê xe hơi và mê nhất xe Mini của Anh, nếu ai đã xem qua phim Italian Job thì khó quên chiếc xe Mini cùa Anh. Ngoài ra bà còn nói đây là một sự cải cách cho người phụ nữ vì dân Anh phải đón xe bus đi làm, nên cái cảnh muộn xe bus hay xảy ra và phải rượt theo xe bus. Mà thời đó xe Bus tại London là cửa lên phía sau, do vậy màn rượt xe rất là bình thường.

Chiếc Mini Skirt rất thịnh hành tại Sài Gòn vào cuối thập niên 60, kéo dài qua thập niên 70. Nếu ai đã xem qua phim “Tứ Quái Sài Gòn” không thể nào quên cảnh vua hề Thanh Việt đi ngơ ngác tại Sài Gòn và thấy các cô gái mặc Mini shirk là Thanh Việt cứ cuối xuống kêu quần thiếu vải.

Ngoài ra loại áo cho phái nam là sơ mi cổ áo to, quần ống loe, dây nịch lớn, mái tóc cắt theo ca sĩ Mick Jagger trong ban nhạc Rolling Stone, mà chúng ta hay kêu cắt theo kiểu “Sì Tôn”.

Lúc đó người mẫu cô Jean Shirmpton, người Anh là một hình tượng nổi bậc nhất của Swinging London, và là một trong những người đầu tiên được gọi là Supermodels vì từ này được ra đời vào thập niên 60. Cô Jean được nhận tiền thù lao nhiều nhất trong lúc đó. Ngoài ra cô Jean được gọi là “Khuôn mặt của thập niên 60” và là “Hiện than của thập niên 60” . Trong thời kỳ đó có những người mẫu nổi tiếng như là Veruschka, Peggy Moffitt, Penelope Tree và Twiggy.

Hai khu vực nổi tiếng bán y phục “Swinging London” là khu Carnaby Street và đường Kings Road tại vùng Chelsea.

Thêm nữa là cờ Anh quốc , cờ Liên Hiệp vương quốc Anh cũng trở thành vật tượng trưng là vì vào năm 1966, nước Anh đã đoạt chức vô địch giải bóng đá thế giới.

Điện Ảnh

Các cuốn phim trở thành đặc trưng của “Swinging London” là phim Blowup, Darling, Alfie, Georgy Girl, Casino Royale (không phải phim 007), Bedazzled, Up the Junction, If...
Gần đây nhất là vào năm 1997 có loại phim cười của Austin Powers.

Những ai đã trưởng thành tại Sài Gòn vào đầu thập niên 70, giờ nghĩ lại “Swinging London” thì ít nhiều cũng phải đồng ý đây là một thời để thương để nhớ.



Pic 1 : Y phục của Swinging London
– của nhà thiết kế thời trang Mary Quant


Pic 2: Y phục mini skirt


Pic3 : London Bus – Trước đây xe buýt London lên cửa sau,
nên rất dễ rượt theo xe


Pic 4: Phim Italian Job – phiên bản đầu tiên lái xe Mini
đi ăn cắp tiền do tài tử Michael Canne đóng vai chính

Pic 5: Phim Up the Junction -
rất là Swinging London


Pic 6 : Phố Carnaby Street



Pic 7 : Tượng thần tình yêu Eros -
nơi tập trung nhiều hình ảnh Swinging London

Aug 11, 2010

Một chút Đinh Cường - DOÃN QUỐC SỸ

Thiếu Nữ Trong Thành Nội - 1984 ( Private Collection PAT-LG) -
ĐINH CƯỜNG

Tôi có thói quen hễ ra khỏi thành phố gặp vòm trời trăng sao là tìm chỏm sao Đại Hùng Tinh rồi tự đấy tìm ra ngôi sao Bắc Đẩu với ánh sáng trầm buồn như ánh mắt mẹ hiền đợi con. Từ sao Bắc Đẩu, tôi thường tìm sang chòm Thập Tự Nam như tìm một lối thoát. Tôi đặc biệt yêu chòm sao này – Thập Tự Nam – với vẻ sáng ngời đơn giản của nó.

Riêng chiều nay, tới thành nội, vào đại nội thăm anh bạn trẻ Đinh Cường, ngẩng nhìn khoảng xế vòm trời Đông tôi còn thấy thêm vành trăng thượng tuần mùng bốn – mùng bốn trốn mẹ đi chơi. Tôi tạm gửi vừng trăng mùng bốn và vòm trời sao bên ngoài, bước vào nhà xem tranh Đinh Cường, những bức tranh sẽ được trưng bày tại Huế rồi Nha Trang vào tháng tới.

Tôi mến nếp sống đó lạ lùng, nếp sống Đinh Cường, nếp sống trầm lặng hiền hoà ấp ủ một niềm cô đơn rộng lượng. Có thể ngay tự thuở ấu thời rong chơi miền Bến Cát, Bình Dương,quê nhà, chú bé Đinh Cường đã bị ám ảnh bởi khúc sông vắng lặng, quãng đường heo hút, tiếng chim kêu bơ vơ giữa cái ngút ngàn của rừng cao su hoang tịch. Tất cả những cái đó có thể chỉ còn là những kỷ niệm hiu hắt, nhưng vẫn bủa vây lấy thế giới nội tâm của Đinh Cường khi anh chàng thể hiện mình thành tác phẩm. Không khí cô đơn nhưng bao dung rộng lượng tôi thấy bàng bạc trong hầu hết các bức họa của Đinh Cường; hình ảnh thường bắt gặp là con chim bơ vơ, hay một tháp giáo đường cô tịch.

Tôi đã đi một vòng, ngắm kỹ từng bức, nghe Đinh Cường nói một chút, nghe chính mình tự nhủ nhiều nhiều hơn. Rồi tôi ra sân ngồi bên chiếc bàn đá nâng ly trà với người bạn hoạ sĩ trẻ. Cả hai cùng không nói, và tôi ôn lại những gì tôi nhớ.

Tôi nhớ vùng không gian bủa tung ra thành một nét sầu dằng dặc - sầu dằng dặc bao giờ cho nguôi – (Nguyễn Du). Đó là vùng không gian đặc biệt bát ngát của hai bức có đề tài Quảng Trị và Hà Tiên. Đặc biệt bức Quảng Trị với dáng một thiếu nữ cô đơn tóc xoả tung trong màu gió cuốn; có cồn cát đìu hiu, có nấm mồ cô độc, có dáng cầu Thạch Hãn gẫy đổ, có hố bom, nhưng cũng có một dáng cây xanh vừa mọc thật dễ thương, thật hiền dịu, như một niềm hy vọng hiu hắt nhưng bất tuyệt; như dáng sao Bắc Đẩu hiu hắt xa mời nhưng khẳng định.

Trong bức Nghiêng Xuống Mặt Hồ, thiếu nữ cô đơn muốn tìm an ủi nơi bóng mình bên dưới. Trong bức Đi Lễ Chùa Từ Hiếu, tuy có hai bóng thiếu nữ, nhưng không khí cô đơn nào có kém gì những bức Thi sĩ Với Lăng Tẩm, Thiếu Nữ Rước Đèn Một Mình,Vừng Trăng Thắm Thiết. Nói chi tới những bức Ngọn Hải Đăng Bên Vùng Biển Cũ, Giáo Đường Bỏ HoangChim Lạ Trên Bờ Thành Cũ – như một cô đơn chợt bàng hoàng thức giấc.

Tôi đặc biệt suy nghĩ nhiều về hai bức. Trước tiên là bức Bên Suối Rừng Hiu Quạnh có con chim đậu bên hốc suối cũ, hốc suối sâu lắm, tất nhiên phải thế rồi, và heo hút, heo hút hơn cả vùng phông rừng phía sau trong bức Tĩnh Vật (bình hoa). Ký ức dĩ vãng thuở chú bé Đinh Cường sống trong vùng hoang tịch Bến Cát, với hiện tại chàng họa sĩ trẻ Đinh Cường sống dưới vòm trời Đại Nội nhiều cỏ cây hoa lá, cả dĩ vãng và hiện tại đó bủa vây lấy Đinh Cường thể hiện thành bức Bên Suối Rừng Hiu Quạnh này chăng? Sau hết là bức Trinh Nữ. Ôi chao, cái màu vàng cadmium này sao nó ám ảnh tôi dữ? Bức họa toả ra một tình cảm bâng khuâng, bâng khuâng như chợt nghe tiếng chim rừng giữa khoảng hoang vu trời đất nối liền, bâng khuâng như ánh đèn chài nhoà đi trong cái mênh mông của biển đêm.

Gió đêm đã đượm hơi sương lạnh khi tôi từ biệt Đinh Cường. Vừng trăng thượng tuần mùng bốn trốn mẹ đi chơi đã về khuất nhà trời từ lâu. Nhưng điểm sao Bắc Đẩu heo hút và vẻ ngời sáng đơn sơ của chòm Thập Tự Nam thì còn. Như niềm cô đơn bao dung của Đinh Cường trong những bức họa mới của anh.

Doãn Quốc Sỹ
Tháng 11 năm 2008


WHICH CITY IS IT ?

Which city is it? -
a city with ...

... canals like in Amsterdam


with plenty of bycicles





... with old buildings




with ice cream van like in Italy - summer time



IT'S UTRECHT !

Utrecht (Dutch pronunciation: [ˈʏtrɛxt] ( listen)) city and municipality is the capital and most populous city of the Dutch province of Utrecht. It is located in the eastern end of the Randstad, and is the fourth largest city of the Netherlands, with a population of 300,030 in 2007.[2] The smaller Utrecht agglomeration including adjacent suburbs and annexed towns is home to some 640,000 registered inhabitants, while the larger region contains up to 820,000 inhabitants.[3]

Utrecht's ancient city-centre features many buildings and structures from its earliest origins onwards. It has been the religious centre of the Netherlands since the eighth century. Currently it is the see of the Archbishop of Utrecht, the most important Dutch Roman Catholic leader.[4][5] Utrecht is also the see of the archbishop of the Old Catholic church, titular head of the Union of Utrecht (Old Catholic), and the location of the offices of the main Protestant church. Until the golden age, Utrecht was the city of most importance in the northern Netherlands (the present-day country of the Netherlands, excluding Belgium and Luxembourg), until Amsterdam became the cultural and populous centre of the Netherlands.

Utrecht is host to Utrecht University, the largest university of the Netherlands, as well as several other institutes for higher education. Due to its central position within the country it is an important transportation hub (rail and road) in the Netherlands. It has the second highest number of cultural events in the Netherlands, after Amsterdam.

Text: http://en.wikipedia.org/wiki/Utrecht_%28city%29
Photos: AS

Aug 7, 2010

Tương Tư - Đỗ Anh Minh Duy


Một tối sương mù ôm phố xa
Sao đêm kiếm lối chiếu phương trời
Gió khuya lạnh giá muà Đông mở
Màn tuyết buông dần lên núi cao.

Nhìn ánh trăng nhòa theo khói bay
Anh đây vắng bóng chắc em buồn
Nhắn mây gợi gió lời thư ngỏ
Từng nét chân tình anh muốn trao.

Đường sá âu sầu bên với ta
Tôi lê gót kiếm dấu chân người
Thấy bao giọt nước mầu sương nhỏ
Thành mắt em hiền trong bóng đêm.

Nhẹ tiếng Dương cầm nơi quán Thơ
Du dương khúc hát cuốn ru hồn
Bứơc chân lạc lối vào mê cảnh
Chìm đắm cung đàn như giấc mơ.

Đèn thắp bên lề leo lén soi
Hiu hiu khói ấm bếp than hồng
Với tay gôp ánh mờ Trăng tỏa
Dành đó riêng nàng khi đến thăm.

Ngồi ngắm đêm dài trên gác xưa
Đôi tay đếm hết tháng năm dài
Lá cây đợi mái mùa Xuân nở
Thành sắc hoa mầu đan tóc em.

Nhạc khúc năm nào anh hát trao
Đêm thâu trống vắng nhớ không nào
Giấy khô mực bút bàn tôi thảo
Nghìn bức thư tình anh với em.

Một trái tim nồng luôn khát khao
Cô đơn tôi trắch bốn khuôn tường
Gối chăn nệm ấm còn dư ảnh
Thầm chứa trong lòng em có hay.


Đỗ Anh Minh Duy
( Hải Ngoại Xa )
08/07/2010


photo: http://www.chinesepaintings.com/chinese-painting/P0701317L-chinese-painting.html

Candid Photography - Anh Quân


Thanh Huong's photos























Trang Thai's photos





Tác giả Trang Thái

Mỗi lần các bạn Thanh Hương và Minh Trang chụp hình , Quân luôn nhớ các bạn hay nói , cứ để tự nhiên chụp mới đẹp, cái gì mà tự nhiên thì đẹp hơn. Thật ra các bạn ấy chọn cách chụp theo kiểu Candid. Đây là kiểu chụp nhắm vào sự tự phát, không bị gò bó một cái gì cả, hơn là dựa vào kỹ thuật. Chụp nhanh theo một thói quen và người bị chụp không kịp phản ứng.

Người chụp theo phương pháp này xem như là loại “vô chiêu thắng hửu chiêu”, không một bài học nào cả, không cần phải kế hoạch, nhanh gọn và không có gì ngăn cản kịp khi máy chụp hình đã bấm rồi. Phương pháp này hoàn toàn nghịch hết mọi khía cạnh cho những ai đang học cách chụp chân dung, chụp cảnh, chụp đồ vật trong studio. Người mà chụp theo kiểu Candid là người đi bắt một khoảnh khắc của một đời sống.

Người chụp theo kiểu Candid như là một người đi săn ảnh, nên họ hoàn toàn khác biệt cho những ai đang chụp về động vật, thể thao hay báo chí vì ai chụp kiểu này phải cần một ống kính dài, loại telephoto.

Những loại hình chụp theo loại Candid thường là thiếu nhi trong buổi tiệc sinh nhật, trong đám cưới khi các khách ngồi nói chuyện, người đang nhảy đầm, đang ngồi ăn và tiếp xúc với nhau.

Khi chụp Candid thì máy Digital luôn để tốc độ phim (ISO) ở con số con số cao vì có trường hợp bị chụp trong nhà. Bởi vậy loại hình ảnh này người ta luộn chấp loại nghệ thuật in ảnh có nhiều hạt gạo li ti (grainy), ra màu vàng úa có vẻ rất nghệ thuật. Máy hình càng lớn càng khó chụp vì phương pháp chụp kiểu này là “Nhắm và Bấm máy” và ống kính khổ độ rộng rất tiện lợi.

Những kiểu chụp được xếp loại Candid

Loại săn ảnh – Paparzzi

Người nổi tiếng – Celebrity

Tài liệu – Documentary

Chụp ngoài phố - Street

Những nhật vật nổi tiếng chụp kiểu Candid

Henri Cartier-Bresson - Nhiếp ảnh gia người Pháp

Arthur Fellig - Nhiếp ảnh gia người Mỹ nhưng gốc là Ukraine

René Burri - Nhiếp ảnh gia người Thụy Sĩ


Anh Quân's photos










Aug 6, 2010

MODE - Anh Quân

Con đường East Street


Trung tâm đường East Street trở thành nơi vẽ tranh


Ngoài bờ biển, tại cái Pier này dân Mod hẹn nhau để bàn chiến thuật đánh dân Rocker


Bờ biển Brighton trong phim lúc đó mưa và có bài hát Rhythm of the Rain


Mod từ chữ Modernist , đây là một loại văn hóa không được công nhận chính thức mà bắt nguồn từ London, Anh quốc vào cuối thập niên 50 và trở thành hình ảnh quen thuộc từ giữa thập niên 60.

Những yếu tố tiêu biểu loại văn hóa “ngang hông” gồm có : Mốt y phục (những thường là do thợ đo, cắt chứ không phải hang mua sẵn); nhạc Pop, nhạc Soul, nhạc Ska của Jamaican và nhạc Beat của Anh và nhạc R&B; công thêm chiếc xe Vespa của Ý được tân trang.

Một số đông thanh niên Anh đã trở thành nhân vật Mod từ thập niên 60, một hình ảnh Mod luôn lien quan đến chất amphetamine, một chất kích thích tăng lực và thèm ăn, họ sử dụng chất này để có thể nhảy nhót cả đêm trong các vũ trường.
Cho đến năm 1978, một thể loại nhạc mới xuất hiện gọi là Mod Revival tại Anh quốc, sau đó tràn qua Hoa Kỳ nhưng thịnh nhất tại miền nam California.

Loại nhạc này thu hút cả ngàn thanh niên trở thành hội viên Mod, họ tân trang lại chiếc xe Vespa, dùng ký hiệu Không quân Hoàng Gia Anh là huy hiệu của họ, là một vòng tròn được tô một màu xanh nuớc biển rồi thêm một vòng tròn đỏ ở giữa, họ dùng ký hiệu này để sơn lên xe, một cái xe gần cả chục cái kính chiếu hậu và cuối thập niên 70, họ đã làm những cuộc lái xe tập thể chạy ồ ạt tại Scarborough và đảo Isle of Wight.

Vì lý đó vào năm 1979, hãng phim Anh cho ra đời cuộn phim Quadrophenia và các ban nhạc ra đời như The Jam, Scret Affair, Purple Hearts và The Chords. Từ đó đã tạo ảnh hưởng để ra đời hại thể loại nhạc mới vào cuối thập niên 70 là Punk Rock và New Wave.

Khi qua tới Mỹ thì xuất hiện các ban nhạc như The Untouchables. Hình ảnh về Mod được xuất hiện nhiều tại hai khu vực là thành phố L.A và khu Orange county. Tạ đây họ ưa chuộng nhất thể loại nhạc 2 Tone cũng từ Mod mà ra, họ thích là vì những nghệ sĩ hát nhạc này mang nhiều sắc tộc khác nhau là da trắng, da đen, giòng máu lai và cả dân châu á.

Qua thập niên 90 , hình ảnh Mod tại Anh quốc yếu dần nhưng vẫn còn một số ban nhạc xuất hiện vào những năm 90 vẫn có chất Mod trong âm nhạc của họ như ban nhạc Oasis, Blur, Ocean Colour Scene và The Verve.

Y phục của dân Mod pha trộn theo mốt Pháp và Ý , nếu đi vũ trường là may bộ độ vét theo kiểu Ý, là áo vét viền bé, đeo ca ra vát loại mỏng bé, áo sơ mi luôn cài sát cổ, bên ngoài loại áo len cừu cổ chữ V và họ mang giày theo kiểu giày Bowling. Còn bình thường là áo Tennis hiệu Fred Perry,nhưng luôn cài khuy áo, quần Jean và giày Boot. Còn áo khoác của họ là loại áo lính Mỹ Parkas mà quân nhân Mỹ mặc nhiều nhất trong trận chiến Nam Bắc Triều tiền 1953.

Quadrophenia
Đây là một loại phim nói về một thanh niên Anh đến tuổi trưởng thành , nhưng không có một mục đích trong cuộc đời, không có căn bản học vấn nên phải làm việc chân tay, nên đâm ra làm biếng. Anh ta là một thành viên Mod, nên lúc rảnh lái xe Vespa cùng bạn bè, trác tán tại các câu lạc bộ về đêm. Ngày cuối tuần cả hội Mod lái xe về tỉnh lẽ chơi thì đụng độ với băng Rocker lái xe Motor. Thế là hai hội bầy trận chiến đánh xáp lát cà. Trong đoạn phim có một đoạn phim phải phì cười là anh chàng Mod vừa đánh vừa chạy với cô bạn gái. Hai anh chị bị lạc đường, lạc phe của mình thế chạy tọt vào một ngõ hẽm núp. Đứng núp thế nào anh chàng động lòng tà, cùng với cô bạn gái là cùng nhau đứng vui sướng tại chỗ. Còn bên ngoài hai phe vừa đánh vừa la chí choé.

Toàn bộ phim là đều dung nhạc của ban nhạc The Who, chỉ có một bài nhạc tình duy nhất là Rhythm of the Rain (tiếng nhạc đêm mưa).

Phim quay tại thành phố London và tỉnh phía nam nước Anh sát vùng biển là thành phố Brighton. Hôm nay Quân đưa khách hang của mình đi biển chơi, Quân chọn thành phố Brighton, khi đến đó mọi người đi chơi là Quân phải đến nơi quay phim Quadrophenia. Khi đến cái ngõ hẽm nơi hai chị yêu nhau, đứng lúi khúi chụp có một bà Anh đi ngang cười mĩm chi và nói cái đoạn phim này khó mà quên nha. Quân cùng cười lại. Bà ta cũng trên 50 tính ra phim đã được 31 tuổi rồi như vậy đây là phim của thời đại của bà.



East Street

Nhiều người đến thăm và đã viết lên tường

Ngõ hẻm đáng nhớ

nhìn bánh xe sơ cua , được sơn huy hiệu của Mod

Xe Vespa của dân Mod