Aug 13, 2009

ĐẠI LỄ VU LAN


Ta có thể mua được mọi thứ trong cuộc đời nhưng chúng ta không thể mua được tình mẫu tử hay tình phụ tử đâu. Và bài học lớn nhất để làm người - bài học rót đầy trái tim ta từ bé, là bài học thương yêu bố mẹ ta. Không có một sinh vật trên nhân gian này tự nhiên có mặt trên trần đời cả. Không có một con người nào sinh ra từ cây chuối hay từ búp bắp cải cả, mà ta được sinh ra từ bố và mẹ. Từ lòng mẹ, ta bước vào đời. Hơi thở của ta từ bé được nối liền với hơi thở của mẹ. Nhịp tim của ta cũng thế, được nhịp tim của mẹ đập thay cho ta. Và ta đi vào đời từ lúc bé cho đến năm mười mấy tuổi, ta sống trong sự bảo dưỡng tuyệt vời của nôi yêu thương của bố mẹ. Cho dù áp lực xã hội có nặng đến đâu; nhu yếu về đồng tiền đối với ta mạnh đến đâu, nhưng ta hãy nhớ một điều: hãy dừng lại để thưởng lãm nguồn suối yêu thương mà bố mẹ tặng cho ta. Nguồn suối này không bao giờ cạn.

Trích "Ý Nghĩa Vu Lan" - Thích Phước Tịnh
www.matthuongnhindoi.com

Aug 11, 2009

GẶP GỠ DR. ĐÔNG XUYẾN: NHỮNG VẤN ĐỀ TÂM LÝ THƯỜNG GẶP CỦA NGƯỜI VIỆT Ở MỸ VÀ CÁCH PHÒNG NGỪA



Cái gì là sự khác biệt rõ ràng giữa đời sống tinh thần của người Việt ở Mỹ và người Việt ở các nơi khác? Câu trả lời thường được nghe nhiều nhất là “stress”! Chắc có lẽ tại cuộc sống ở Mỹ quá bận rộn, ít thời giờ, cho nên bao nhiêu nỗi lo lắng về việc làm, về an sinh xã hội, về đời sống vợ chồng, giáo dục con cái… đã tạo một áp lực nặng nề và thường trực lên dân mình đang sống ở xứ Cờ Hoa. Ở Cali stress còn dữ hơn, do nhà cửa đắt hơn, cạnh tranh gay gắt hơn. Sẽ không có gì đáng ngạc nhiên nếu biết dân người Việt ở Quận Cam thường gặp một số vấn đề tâm lý khi phải đương đầu với cuộc sống đầy căng thẳng.

Tôi đã gặp Dr. Đông Xuyến, hiện đang làm việc trong lĩnh vực tâm lý trị liệu ở Quận Cam, để hỏi thăm về những vấn đề tâm lý thường gặp của Người Việt Quận Cam, cùng những phương pháp phòng ngừa có hiệu quả….

Dr. Xuyến sinh ra và lớn lên trong một hoàn cảnh đầy biến động. Cha mẹ chia tay ngay sau khi chị chào đời. Mẹ chị phải tảo tần, vất vả nuôi con. Chị đi vượt biên một mình vào năm 1983, ở độ tuổi trăng tròn mà đã phải tự đối phó với bao nhiêu nỗi nhọc nhằn, không có người thân bên cạnh. Chị sang đến Mỹ và định cư tại Nam Cali năm 1985. Với một tuổi thơ không bình yên như vậy, cuộc sống tinh thần của chị cũng phải chịu ít nhiều tổn thương. Chị quyết định chọn ngành học tâm lý, một phần cũng để tự hiểu thêm về nội tâm của mình. Chị học ở Chapman University và lấy bằng Cử Nhân ngành Psychology vào năm 1990. Với ý nguyện tham gia vào các hoạt động xã hội, cộng đồng, chị lần lượt lấy tiếp các bằng Cao Học ngành Social Work năm 1998, rồi Doctor ngành Tâm Lý Trị Liệu trong năm 2008 (Clinical Psychology). Làm trị liệu, chị được huấn luyện để chẩn định các bệnh tâm thần và tâm lý cũng như dùng nhiều phương pháp tâm lý trị liệu để chữa bệnh tại các trung tâm ý tế, nhà thương, hay văn phịng trị liệu tư. Hiện nay cĩ đến trên 200 phương pháp tâm lý trị liệu khác nhau. Chị đang làm dịch vụ trưởng cho một cơ quan của chính phủ, liên quan đến vấn đề tâm lý trị liệu. Bệnh nhân chị phục vụ hầu hết là người Việt.

Tâm lý học liên quan rất nhiều đến nếp suy nghĩ, cảm xúc và cách hành xử của con người. Những nguyên nhân có thể gây ra những tổn thương cho tâm lý của một cá nhân rất phức tạp, thí dụ như yếu tố di truyền, yếu tố thuộc về môi trường sống, những mất mát hay sự ngược đãi đã gặp trong cuộc đời, … Theo Dr. Xuyến, những vấn đề tâm lý thường hay gặp ở Người Việt tị nạn thuộc thế hệ thứ nhất là trầm cảm, chứng hồi hộp lo sợ. Thế hệ trẻ thì gặp chứng tâm thần phân liệt di truyền (ảo giác, ảo tưởng, tự cô lập với thế giới bên ngoài, sống trong thế giới riêng, v.v….), những vấn đề thuộc hành xử có liên quan đến sex, bạo động, nghiện ngập. Trong cuộc sống gia đình, khả năng gần gũi trong tình cảm, tôn trọng giữa vợ chồng; khả năng thông cảm giữa cha mẹ và con cái là những vấn đề được nhắc đến nhiều nhất. Tạm gác qua những yếu tố thuộc về di truyền, qua trình sống trong gia đình cĩ an tồn về tinh thần tình cảm hay bị xúc phạm thường xuyên, cộng với sự thay đổi quá lớn trong cuộc đời tị nạn là một tác nhân quan trọng của những vấn đề này. Biết bao người đã thành công trong xã hội Việt Nam trước 1975, sang đến Mỹ bỗng trắng tay, phải làm lại từ đầu, hoặc phải sống nhờ vào xã hội. Biết bao nhiêu người đã trải qua những ký ức kinh hòang, bị mất mát người thân trong những chuyến vượt biên. Sự khác biệt quá lớn giữa hai nền văn hóa Mỹ-Việt tạo ra hiện tượng “culture shock”. Những biến động mạnh trong đời sống như vậy đã tạo ra những vết thương tâm lý, ăn sâu vào tiềm thức của người dân Việt tị nạn. Nó không mất đi. Nó âm ỷ, tác động một cách vô thức lên nếp suy nghĩ hằng ngày. Rồi đến một ngày nào đó, nó bộc phát ra thành hành động hay những biểu hiện bệnh lý.

Dr. Xuyến cho biết việc chữa bệnh tâm lý kết hợp nhiều phương pháp tâm lý trị liệu. Quan trọng nhất là tạo cơ hội để người bệnh có dịp được nói ra hết những ẩn ức nằm sâu trong tiềm thức của mình. Chính họ nhiều khi không biết mình có những uẩn khúc đó. Giúp người bệnh nhận diện ra những tổn thương tâm lý, giúp họ tìm cách làm hòa với những xung đột tâm lý của chính mình, khơi dậy nghị lực, khả năng tự đấu tranh với bản thân của người bệnh, để từ đó chữa lành vết thương tâm lý. Công việc nay đòi hỏi khả năng lắng nghe, thấu cảm, kinh nghiệm sống, khả năng sáng tạo trong việc chọn lựa và áp dụng cac phương pháp trị liệu thích hợp tùy trình độ, kỹ năng, và hồn cảnh của người bệnh.

Phòng bệnh vẫn hơn chữa bệnh. Trong một đời sống đầy stress ở nước Mỹ, nếu ta không biết cách phòng ngừa, để đến khi những căn bệnh tâm lý đã có biểu hiện mới điều trị thì sẽ phiền toái vô cùng. Theo BS Xuyến, đời sống gia đình đóng một vai trò rất quan trọng trong việc ngăn ngừa những căn bệnh tâm lý. Việc gia đình họp mặt trong buổi cơm tối mỗi ngày là một truyền thống tốt đẹp của người dân Việt nên duy trì bên xứ Mỹ này. Cha mẹ nghe các con kể chuyện học hành, những khó khăn đã gặp ở nhà trường, ngoài xã hội, từ đó giúp đỡ chúng ngay khi cần thiết. Vợ chồng chia xẻ những vấn đề trong công việc, ngoài xã hội. Gia đình đồng thuận, kính trên nhường dưới, tôn trọng lẫn nhau là một môi trường tốt để các cá nhân phát triển một đời sống tâm lý lành mạnh. Nhiều bậc cha mẹ không dành thời giờ cho con cái, đến khi con hư hỏng vì không có chỗ dựa tinh thần lại quay ra đổ thừa: “…tại xã hội Mỹ nên con cái hư…”. Điều này không đúng. Xã hội Mỹ hiện nay đang nhích lại gần với truyền thống Đông Phương, giáo dục đặt nặng hơn trách nhiệm của gia đình đối với trẻ em. BS Xuyến cho biết trẻ em ở những độ tuổi khác nhau cần được sự hỗ trợ, quan tâm khác nhau của cha me.ï. Từ lúc mới sinh cho đến 2 tuổi, các em cần được yêu thương, ôm ấp. Khỏang 3 đến 6 tuổi là lứa tuổi khám phá thế giới bên ngoài. Phụ huynh nên hướng dẫn các em trong sự khám phá đó hơn là ngăn cấm, hăm dọa, vì làm như vậy sẽ làm cho các em có tâm lý sợ hãi, từ đó khép cửa với thế giới bên ngoài. Từ 7 đến 12 tuổi, mỗi thất bại, lỗi lầm nhỏ đều có thể trở thành quan trọng đối với các em. Phụ huynh cần hỗ trợ, giải thích để các em lấy lại niềm tin vào chính mình. Nếu được như vậy, các em dễ có điều kiện để phát triển tâm lý một cách bình thường.

Những sinh họat cá nhân thường ngày cũng có thể giúp chúng ta ngăn ngừa những căn bệnh thuôïc về tâm lý. Lựa chọn chế độ ăn uống, nghỉ ngơi thích hợp, thường xuyên tập thể dục là cách giữ gìn sức khỏe phổ biến nhất. BS Xuyến còn cho biết thêm với đời sống tinh thần, viết lách, tâm tình với người thân, thể thao, và chơi âm nhạc là những thú tiêu khiển rất tốt. Viết ra những suy tư , hoặc hát một ca khúc đúng tâm trạng của mình là dịp để ta xả bớt những dồn nén, căng thẳng trong tâm lý, do đó ít ra tránh được một phần nào những tổn thương tâm lý sau này. BS Xuyến còn khuyên chúng ta nên tập có nếp suy nghĩ lạc quan. Nhìn một ly nước đã vơi đi phân nửa trong cơn khát, có người buồn rầu nghĩ : “…mình chỉ còn nửa ly nước mà thôi…”, nhưng có người lại reo vui: “…mình còn đến nửa ly nước lận…”. Cùng một sự thật, con người lạc quan luôn tìm ra khía cạnh tích cực để mà nhìn, do đó thường có một tâm lý vững vàng mà không hề mất tiền mua.

Sau cùng, BS Xuyến còn cho biết đến việc phòng ngừa các chứng bệnh tâm lý với vấn đề tâm linh, tín ngưỡng. Các nhà nghiên cứu tâm lý trị liệu đã tìm ra được sựï liên hệ tích cực giữa việc cầu nguyện và các họat động của não bộ, giữa đức tin và sức khỏe của con người. Một chi tiết thú vị hơn nữa là nếp sống vị tha, thương yêu và sẵn sàng giúp đỡ người khác cũng là phương cách để có một đời sống tâm lý lành mạnh. Những người sẵn sàng mở lòng ra với tha nhân thường lạc quan, yêu đời hơn so với những kẻ sống vị kỷ, chỉ nghĩ đến bản thân mình.

Bản thân BS Xuyến là người áp dụng triệt để nếp sống vị tha đó. Chị không còn xa lạ với cộng đồng Người Việt Quận Cam, vì chị tham gia vào rất nhiều các họat động từ thiện, xã hội khác nhau của cộng đồng chúng ta. Có thể đó là vì lý tưởng sống của chị. Nhưng chắc một phần, đó cũng là sự lựa chọn hợp lý cho cuộc sống, nếu nhìn theo khía cạnh của một bác sĩ tâm lý trị liệu…

Đòan Hưng

Dr. Đông Xuyến và con trai

ÔNG NỘI VÀ ÔNG PHẬT - Doãn An Nhiên


Photo: bác D.Q. Thái

Mùa hè tại Houston
Tác giả cùng Đan (guitarist) và Vịt (drummer)
và cụ Phật trên lan can :)

Hè này tôi vừa được quay trở về Houston, Texas để thăm lại gia đình của tôi ở bên đó. Ngoài dành thời giờ cho anh em, họ hàng, tôi còn có dịp hỏi ông nội tôi về những kiến thức đạo Phật mà ông biết sau nhiều năm học hỏi và thực hành.

Ông nội tôi là một người rất nổi tiếng nhờ sự hiểu biết sâu đậm về Phật giáo của ông. Cả nhà tôi ai cũng theo đạo Phật, và người mà bố tôi học chính là ông. Tôi cũng đã học được đôi chút từ ông sau lần đi này.

Tôi có hỏi ông hai câu hỏi về đạo Phật và ông trả lời rất là tường tận. Câu đầu tiên của tôi là: khi ngồi thiền, những động tác nào là tốt nhất. Ông giải thích rằng lúc bắt đầu, mình phải ngồi thẳng lưng nhưng không gồng. Ngồi một cách tự nhiên và không nghĩ tới chuyện gì cố thể làm ta buồn bực. Lúc hít vô thì hít vô sâu và chậm. Khi thở ra, cho luồng hơi đi qua đệ tam nhãn, tức là con mắt thứ ba của mình, nằm ở giữa hai con mắt và trên sống mũi. Đó cũng là nơi giữ linh hồn của mình và hướng tình thương của ta cho tha nhân. Lúc đó là lúc tâm hồn phải thanh thản nhất.

Câu hỏi thứ hai của tôi là: cách sống của đạo Phật là như thế nào. Ông giải thích là chúng ta phải luôn luôn nghĩ vể người khác trước. Khi giúp một người, không bao giờ đòi hỏi lại sự trả ơn của người khác. Chính niềm vui và công đức từ việc mà chúng ta giúp người cũng là phần thưởng cho mình rồi. Khi đã làm được điều này rồi thì ra ngoài đời ai cũng tôn trọng mình.

Ông nội của tôi đã giúp tôi hiểu ra một trong những điều căn bản của Phật giáo, giống như là tầm mắt của tôi được sáng ra thêm về cách nhìn về đạo Phật. Tôi sẽ bắt đầu thực tập những điều ông dạy.Nếu có dip thì tôi hứa sẽ trở lại gặp ông, để biết thêm về những kiến thức về đạo Phật từ ông.

An Nhien Doan

Aug 10, 2009

PHOTOGRAPY - Vũ Minh San


FRAGRANCE

... Do ướp nhiều hương lên diện mục không gian thật của mình,
mình thấy mình riêng biệt,
khác xa không gian ngoài kia ...



Người mẫu - Tí Ti

[...] Không gian trong căn nhà vốn không khác gì không gian bên ngoài. Nhưng không gian trong căn nhà nếu có ý thức sẽ lên tiếng: “Tôi chỉ lớn bằng ngôi nhà này thôi!” Nhưng mai kia, tình cờ căn nhà bị phá xập. Lúc đó không gian khám phá ra mình là không gian mênh mông, không bờ mé, không chỉ hạn hẹp trong ngôi nhà.

Chúng ta cũng gần giống ví dụ này. Có điều chúng ta không phải là không gian đơn thuần như không gian. Đầu tiên mình là không gian không màu, không khói hương, không mùi vị. Qua nhiều cuộc nổi trôi trong sinh tử nhiều đời, trong không gian của ta, ta đốt nhiều thứ khói, xông lên để có màu sắc riêng, có hương vị riêng. Do nhuộm nhiều màu, ướp nhiều hương lên diện mục không gian thật của mình, mình thấy mình riêng biệt, khác xa không gian ngoài kia. Nghĩa là, ta cảm thấy bản ngã mình có tính cách riêng, mình có niềm vui nỗi buồn, có tri thức v.v.. Khi phá vỡ được “cái nhà”, còn phải để khói hương bay hết, lúc ấy mình mới thấy mình đúng là không gian bát ngát như thái hư [...]

Trích "Tín Tâm Minh" - Thích Phước Tịnh
www.matthuongnhindoi.com


Aug 8, 2009

Ngày nào năm ấy - ANH QUÂN


Photos - Anh Quân









Isle of Wight- Anh Quốc

Vào 30 năm trước cũng đúng thời gian tuần cuối cùng của tháng 7 , tôi được một tuần nghỉ hè trên đảo Wight (Isle of Wight). Lúc đó tuổi tôi là 14, mới được đến nước Anh định cư hơn một tháng trời và gia đình tôi còn phải sống trong trại tạm cư để đợi chính phủ cấp nhà, nên vậy thời gian sống trong trại đối với tôi là thần tiên nhất. Vì không phải xách cặp đến trường để học những bài toán hình học đối với tôi vô cùng khô khan, những bài học thuộc lòng như sử ký hay địa lý chẳng hấp dẫn tôi tý nào. Còn trong trại tạm cư ngày ngày tôi đi học tiếng Anh, chiều về mượn vợt đi đánh Tennis, về đêm thì lên phòng sinh hoạt công cộng chơi bong bàn và xem TV mà chỉ xem hình thôi vì người ta nói gì trên TV tôi chẳng hiểu gì hết.

Ngày tháng tại đây tôi chẳng biết thế nào là buồn, nhất là khi tôi được tuyển chọn trong một nhóm 15 người Việt Nam đi đến đảo Wight sinh hoạt với một nhóm nhà thờ Anh giáo. Vì mới qua, gia đình tôi chưa đủ sức sắm một cái túi xách cho tôi, nên quần áo tôi bỏ vào trong cái túi nylon ở ngoài viết chữ IOCM (cục di dân của cao ủy tị nạn). Đâu có thành vấn đề vì được đi chơi là thích rồi. Trong nhóm 15 người Việt, chỉ có tôi là nhỏ nhất và chẳng biết câu tiếng Anh nào ra hồn nên vậy trong vòng 1 tuần lần đầu sống chung với người Anh là tôi chỉ biết cười và chỉ chỏ.

Chiếc xe 16 chỗ ngồi đưa chúng tôi tới cảng Southampton (xem hình tàu bè đi lại), đây là một nơi khó quên trong lịch sử hang hải Anh quốc vì là chỗ khởi hành của chiếc tàu Titanic, được mệnh danh là chiếc tàu đi an toàn nhất trên thế giới, thế mà ông thuyền trưởng và các nhân viên lái tàu không biết cúng thủy thần cho chuyến đầu tiên được thượng lộ bình an và sau cùng ai cũng biết chiếc tàu mang cái tên vĩ đại đã chầu hà bá, nhờ vậy gần 100 năm sau mấy ông đạo diễn Hoa Kỳ làm phim để hốt bạc thiên hạ.

Lần đầu tôi mới biết thế nào ăn sáng của người Anh (English Breakfast), cách đó hơn hai tháng tôi ở một quốc gia không có tiền mua sửa để uống, không còn biết thế nào là mùi vị nước coca, con ăn sang với trứng gà là thứ xa xỉ phẩm và những thức ăn khác... Thế mà cuộc đời tôi được thay đổi ê chề thức ăn uống. Nhóm người Anh trong nhà thờ họ quí bọn tôi lắm, thấy tôi không có quần bơi là họ đi mua cho tôi, thiếu khăn tắm thì họ sắm cho tôi. Còn tôi thì đôi mắt luôn liếc lên lếc xuống với mấy con bé đồng tuổi người Anh, vì tiếng Anh của tôi chỉ có hạn, thấy mấy con bé câu đầu của tôi là “What’s your name?” câu kế tiếp là “How old are you?” thế là xong, nên con bé nào tôi cũng biết tuổi hết. Mà phải nói sao gái Anh tụi nó đẹp thế nhìn mà cứ thấy tụi nó như Ngọc Nữ còn tôi chẳng được Tiên Đồng chút nào cả, chán thật.

Chương trình sinh hoạt cho bọn tôi thú vị lắm, ban ngày là chơi thể thao, sau đó đi tắm biển, rồi đi du lịch quanh đảo, tối về trao đổi văn hóa, tôi thì không biết nói rồi, cứ “Yes” một chập rồi “No”, bí quá thì vẽ hình diễn tả. Qua phần văn hóa là họ đổi tiết mục cho coi phim vì là nhà thờ nên phải cho bọn tôi coi phim đạo, tôi còn nhớ họ cho tôi coi phim ca kịch là “Jesus Christ Super Star”, lúc đó mà ai hỏi tôi có biết hai thiên tài viết và sang tác nhạc cho ca kịch là “ Tim Rice và Andrew Lloyd Webber” thì đúng là đang nói chuyện với thằng điếc. Tuy nhiên nhờ một thằng Việt Nam đi chung đoàn nó là người có đạo Catholic nên nó giải thích cho tôi được cốt chuyện, phải nói nhạc kịch chuyển qua thể Rock nên nghe khá hay và tôi thích nhất bài “I don’t know how to love him”. Rồi những ngày kế tiếp về đêm họ mở Disco cho bọn tôi nhảy nhót. Một tuần như vậy trôi qua rất mau và rồi thoáng giờ đã đúng 30 năm rồi.

Lần này ngoài đi chơi đảo Wight, tôi cố quay lại trại tạm cư. Đứng trước cổng trại tôi bùi ngùi nhìn vào mà nhớ lại ngày nào năm ấy tôi đi cùng gia đình đi vào đây, tay xách cái túi nylon, trong đó chứa đúng một bộ quần áo được phát tại trại tị nạn Hong Kong, vài miếng bánh mì lấy trên máy bay, vài cục đường và bơ, chân thì mang đôi dép cao su. Mặt thì ngơ ngác nhìn chung quanh, thấy cái gì cũng lạ lung hết.

trại tạm cư tác giả cư ngụ khi đến nước Anh

trại tạm cư tác giả cư ngụ khi đến nước Anh

Trại tạm cư nay đóng cửa, chủ đất tính cho thuê, nên không cho ai vào thăm, tôi đứng bên ngoài nhìn những căn nhà tạm cư trước tôi từng ở nay đã bị tan hoang, cửa sổ mục nát, mái nhà hư nát, tôi chỉ còn cách để máy hình chụp vài tấm kỷ niệm.

nơi bán báo Time

Trước khi rời trạm cư, tôi đến them một nơi là khu chợ gần đó, vì lúc còn sống tại đó, tôi hay ra khu chợ để mua kẹo bánh hay gởi thơ cho bạn bè tại Việt Nam. Khu chợ nay hoàn toàn thay đổi sau 30 năm nhưng tôi vô cùng ngạc nhiên là hai tiệm còn y nguyên là tiệm bán báo và bưu điện. Với tôi bưu điện này có một kỷ niệm là tôi có cái thú sưu tầm tem từ thuở bé. Khi còn Việt Nam, bà bác tôi rất thương tôi hay cho tôi tiền ăn sang, nhưng tôi cứ nhịn ăn để dành tiền rồi tới khu Dân Sinh mua tem của Việt Nam Cộng Hòa, nên đến giờ tôi còn một tập tem từ năm 1954 cho đến 1975. Khi qua tới Anh, vào bưu điện tôi thấy tem là tôi sáng mắt liền. Tôi nhớ bố tôi cho tôi đúng 1 Anh kim để mua kẹo, nước và bánh, nhưng tôi vào bưu điện thấy bộ tem là tôi muốn mua ngay, nhưng lúc đó trình độ tôi không đủ nói để mua “One set of stamp”, tôi chỉ khả năng nói “Can I buy a stamp please?” nói vậy là họ đưa tôi con tem thôi. Sau đó tôi nhìn thấy giá tiền của mỗi con tem, thế là tôi có sang kiến là cứ nói giá tiền một con tem thì như vậy ông bưu điện sẽ đưa tôi bộ tem thôi. Thế mà tôi đạt được như ý và ông bưu điện cười và hiểu được ý tôi. Sau đó tôi vẫn tiếp tục sưu tầm tem mà tôi chỉ mua tem Anh thôi và tính ra tôi cũng được 30 năm mua tem rồi.

bưu điện

Giờ nhìn lại thì tôi đã 44 tuổi, đầu đã có tóc bạc, mẹ tôi không còn nữa, bố tôi đã 75 tuổi rồi và em tôi nay 34 tuổi, vậy mà mới ngày nào em tôi bằng tuổi thằng con thứ 2 của tôi và tôi còn ở tuổi Teen. Thời gian không chờ đợi ai và tôi không biết ngày nào tôi sẽ quay lại đây? Hay chẳng bao giờ nữa...

Anh Quân

Aug 7, 2009

VẬY CÁI GÌ QUÝ? - Thanh Tùng

Út biết không:
kim cương và than cùng một chất carbon.

Đã thế, theo nhiệt động học (thermodynamics),
chính than (graphite) mới bền vững,

không phải kim cương.
Vậy cái gì quý?
Anh quý than vì anh vẽ được!

anh Tùng


Diamond and graphite are two allotropes of carbon:
pure forms of the same element that differ in structure.
(trích Wikipedia)

[...] Sở dĩ ta gọi cái này quý là vì đem đối chiếu với cái khác nên gọi là quý. Ta đem miếng vàng đối chiếu với hạt kim cương rồi bảo rằng kim cương là quý. Tuỳ theo mức độ lớn nhỏ mà định cho giá trị của hạt kim cương bằng tiền. Nhưng tự thân của viên kim cương không quý. Nếu đưa em bé viên kim cương và viên kẹo thì em bé sẽ chọn ngay viên kẹo. Như vậy mọi vật chất trong nhân gian này tự thân không có giá trị. Có giá trị lớn hay nhỏ, cao hay thấp, quý hay tiện là do con người đặt ra. [...]

Trích "Tín Tâm Minh" - Thích Phước Tịnh
www.matthuongnhindoi.com


Aug 6, 2009

Lâu đài Osborne - ANH QUÂN





Triều đại Victoria được xem là thời hoàng kim nhất của đế chế Anh. Đến nỗi họ tự hào là “mặt trời không bao giờ lặn dưới lá cờ Hoàng Gia Anh”, tức là họ đi chiếm được đất thiên hạ nhiều quá. Vào hai thế kỷ trước, xem như nước Anh tiên phong trong nghành kỹ nghệ, họ sáng chế máy móc, xe cộ, tàu bè và nhiều thứ khác... nhưng ngược lại về nghành mỹ thuật họ lại thua xa cái anh bạn láng giềng là Pháp và xa hơn nữa là Ý. Nên các xây cất của Anh lại không mang ấn tượng nhiều cho lắm, tuy nhiên cũng phải nói là được vài nơi có mang ưu điểm để du khách đến thăm viếng.

Tạm thời chúng ta rời khỏi sự náo nhiệt và ồn ào của thành phố London, đi về hòn đảo nằm tuốt phía nam của nuớc Anh là đảo Wight (Isle of Wight). Đây là một hòn đảo chuyên sống nhờ du khách, không to cho lắm, chúng ta có thể lái xe trong vòng 4 tiếng đồng hồ là hết cái đảo rồi, nhưng trên đảo khá nhiều nơi cho du khách thăm viếng. Nếu thời tiết tốt thì ta có thể ở trên đảo cả tuần là vừa thăm khu du lịch và đi tắm biển.

Một trong những thắng cảnh của đảo là lâu đài “Osborne”. Vào năm 1845 Nữ Hoàng Victoria và chồng là Thái Tử Albert mua một khu đất được gọi là “Osborne”. Tại đây họ xây cất một nơi riêng tư, nhằm mục đích thoát khỏi cuộc sinh hoạt ồn ào tại London và vùng Windsor. Các nhà thiết kế đã dựa theo xây cất của anh Ý đại lợi, sau đó xào nấu cho thay đổi khẩu vị và trở thành kiểu “Osborne” và loại “Osborne style” đã ảnh hưởng trong nghành kiến trúc của Anh và nhất là cách trang trí nội thất.

Đi vào trong cung điện, chúng ta sẽ thấy rất là nhiều phòng, đầy các bàn ghế, tủ và giường đã được làm vào 200 năm về trước.


Nữ Hoàng Victoria sử dụng lâu đài Osborne hơn 50 năm và đã có nhiều vua chúa, Thủ Tướng, các bộ trưởng và chính khách đã đến đây nghỉ mát.

Vào năm 1861, Thái Tử Albert qua đời, Nữ Hoàng Victoria đã làm theo đúng di nguyện của chồng là xây cất thêm một khu vực với những giao diện (interface) của Ấn Độ và trong đó là các lưu niệm của Hoàng Gia Ấn.

Nữ Hoàng Victoria mất vào năm 1901 và Lâu đài của bà đã bắt đầu mở cửa cho công chúng vào thăm kể từ năm 1904. Lúc đó một phần của lâu đài chuyển thành trường hàng hải. Sau đó không còn nữa và giờ Osborne là nơi dành cho du khách vào thăm mỗi ngày.

Lâu Đài Osborne nay là một di sản của Vương Quốc Anh và mục đích cho mọi người thấy thời oai hùng của một đế quốc trong quá khứ và giờ là một dĩ vảng để mọi người hồi tưởng của thời oanh liệt xa xưa.

Anh Quân






PHOTOS - ANH QUÂN