May 3, 2008

CÔ THẢO - Doãn Cẩm Liên

Út à,
Xem hình "tiệm sách di động" của Út làm chị Tư nhớ đến Mẹ mình ngày xưa quá. Thuở...Bố mình là nhà xuất bản Sáng Tạo, còn Mẹ là nhà phát hành sách nên chồng sách Mẹ cột cũng siêu như cô bán sách trong hình vậy đó. Chồng sách cao hay thấp theo đơn đặt hàng, Mẹ chỉ cần dùng một sợi dây gai sao cho đủ chiều dài, rồi mối cột đầu tiên cũng là điểm thắt cuối cùng, sau khi đi đủ 4 cạnh chiều dọc, và một vòng ngang hông. Chồng sách chặt chịa không nhúc nhích đi đâu được ! Nhờ có những chồng sách như thế tụi mình mới có ngày hôm nay, đó Út…

…Ngày đó, để phụ Bố nuôi lũ con 8 đứa tụi mình, hằng tuần Mẹ dạo một loạt các nhà sách Khai Trí, Tự Lực, Việt Bằng, kiosque cô Liên… lấy “order”. Bố làm tài xế chở Mẹ bằng xe Daihatsu và bình tâm chờ ngoài xe. Phần sự của hai ông bà chia ra rõ rệt: Ông Sỹ viết văn, xuất bản sách, làm tài xế lái xe giao hàng. Cô Thảo chủ trì bộ phận phát hành sách của Nhà xuất bản Sáng Tạo, và kiêm thủ quỹ.

Cô Thảo sắp xếp công việc rất hợp lý cho từng chuyến đi: đợt này giao sách, lấy tiền đợt giao lần trước, nhận tiếp đơn đặt hàng cho lần sau. Tuyến đường đi cũng thuận thảo từ Quận 5 đến bùng binh Quách Thị Trang, lấy đường Lê Lợi, đến ngã tư Lê Lợi - Công Lý, điểm dừng đầu tiên - Kiosque cô Liên. Cô Thảo nhanh nhẹn bước xuống xe, ra thùng xe phía sau khuân ngay chồng sách đã đánh dấu tên cô Liên. Cô Liên quý Cô Thảo như hai chị em, cùng nương tựa nhau mà sống. Cho nên, tuy là quầy sách nhỏ góc đường nhưng Cô Liên luôn ưu ái trao tiền ngay cho mỗi đợt giao sách của Cô Thảo. Rồi xe đi tiếp đến ngã tư Pasteur, Ông Sỹ rẽ trái hai lượt để xuôi theo chiều ngược lại của bên kia đường Lê Lợi, đến nhà sách Việt Bằng, rồi đến Tự Lực. Cô Thảo nhanh, gọn, và lẹ mang từng cụm sách vào giao.


Nhà sách Khai Trí, điểm cuối cùng của cụm nhà sách đường Lê Lợi. Đây cũng là nơi giao thoa tình cảm giữa ông bà Sỹ và ông bà Khai Trí. Ông Khai Trí, độc giả ngưỡng mộ văn sĩ ông Sỹ. Hơn thế nữa, hai ông quý nhau vì tài vì đức của một nhà kinh doanh thành công mà không mất tính nhân bản, của một nhà giáo chân chính, hoặc một nhà văn có lý tưởng thuần dân tộc. Bên cạnh hai ông là hai bà Sỹ và bà Khai Trí cũng trân trọng nhau cho dù vị trí có phần chênh lệch của một bà chủ tiệm sách lớn nhất Sài Gòn, ngồi cash, và một bà đến giao sách và nhận tiền. Thật là trùng hợp, Bà Sỹ và bà Khai Trí có khổ người gầy thanh mảnh giống nhau, có cùng kiểu tóc ngắn uốn quăn bung tròn, vô cùng lịch thiệp khi gặp gỡ nhau ở góc quầy tính tiền. Hai bà trao đổi nhanh câu thăm hỏi. Bà Khai Trí trân trọng và tâm lý, luôn dành ưu tiên chi trả nhanh chóng để bà Sỹ không phải đứng chờ.

Thế là xong một vòng giao sách của Nhà xuất bản Sáng Tạo. Thủ quỹ Mẹ đã có được mớ tiền, đủ cho lũ lau nhau tụi mình đóng tiền học, tiền chợ, tiền quần áo, tiền tiêu xài của một gia đình đông con.


Út à, Chị Tư kể lại mẩu chuyện nhỏ này cho Út nghe vì thuở đó Út còn nhỏ xíu xìu xịu làm gì biết được vai trò của Mẹ quan trọng như thế nào bên cạnh Bố. Mẹ mình hiền, dịu dàng, khép nép bên Bố tưởng chừng yếu đuối không thể làm được gì. Vậy mà không … hoàn toàn ngược lại, Mẹ chắc chắn, chặt chẽ, và cứng cáp như chồng sách được Mẹ sắp sẵn chuẩn bị lên đường đi các nhà sách vậy đó.

Chị Tư Liên
Con viết tặng Mẹ
nhân ngày Năm tháng Năm,
sinh nhật lần thứ 82 của Mẹ.

Photos: Út Hương
Người Mẫus: Bố Sỹ - Mẹ Thảo

Gia tài của MẸ THẢO - Doãn Thanh Hương


Út chụp tặng sinh nhật Mẹ 2008

1. Tháng Năm của Mẹ. - Những đứa con may mắn


Tiếng nói đầu tiên của một em bé khi bắt đầu học nói là Me, Mẹ, Mạ, Má, Mommy, Maman, và nhiều nữa với những ngôn ngữ hay tiếng địa phương khác, đặc biệt hầu như đều bắt đầu bằng chữ “M”. Có lẽ đó là mẫu tự thiêng liêng chung của nhân lọai khi gọi người đã cưu mang, yêu thương và đùm bọc mình suốt cả cuộc đời. MẸ ở kinh thành hay MẸ ở nơi thôn dã, MẸ ở trên núi hay MẸ ở dưới biển, MẸ là lá ngọc cành vàng hay MẸ gặt lúa trồng rau….. MẸ cũng mang nặng con chín tháng mười ngày, MẸ banh da xẻ thịt đưa con vào đời, và khi con khóc tiếng khóc đầu đời, MẸ đã vừa khóc vừa cười ôm con vào lòng mà quên đi hết những nhọc nhằn mang nặng đẻ đau. Khỏang thời gian còn lại của MẸ là ôm ấp, bảo bọc, hy sinh, dạy dỗ….. và nhiều lắm của tình mẫu tử MẸ dành cho đàn con của MẸ, và cứ thế mà nhân lọai tồn tại và phát triển.

MẸ ơi, có lẽ loài người được thượng đế ân sủng để có một thế giới văn minh và tồn tại đến ngày hôm nay là vì loài người biết nhớ đến công ơn MẸ. Riêng tháng Năm ở Hoa Kỳ người ta dành ra một ngày chính thức để tòan quốc mừng ngày lễ cho MẸ.

MẸ ơi, chúng con hạnh phúc hơn nhiều người vì chúng con còn MẸ và có thêm người bạn đời cũng đang làm MẸ. Mừng ngày của người làm MẸ, không còn gì ấm áp và êm đềm hơn là xin gửi lòng chúng con vào Lòng Mẹ.

Những đứa con may mắn.

2. Tháng Năm của Mẹ. - Con gái của Mẹ


Lòng Mẹ bao la như biển Thái Bình rạt rào,
Tình Mẹ tha thiết như giòng suối hiền ngọt ngào,
Lời Mẹ êm ái như đồng lúa chiều rì rào.
Tiếng ru bên thềm trăng tà soi bóng Mẹ yêu.


Thương con thao thức bao đêm trường,

Con đà yên giấc Mẹ hiền vui sướng biết bao.
Thương con khuya sớm bao tháng ngày.
Lặn lội gieo neo nuôi con tới ngày lớn khôn. (Y Vân)

MẸ ơi, thế giới ngày hôm nay có rất nhiều điều mới lạ. Con người đã vượt qua hàng hàng chướng ngại của thiên tai và nhân tai. Con người đã chinh phục được cả không gian cách xa ngàn dặm….. và nhiều nhiều lắm những tiến bộ văn minh vượt bực. Nhưng con người vẫn không thể vượt qua được vòng tử sinh. Mà lẩn quẩn trong vòng tử sinh thì có mất mát chia lìa. Có sự mất mát chia lia nào mà không đau xót phải không MẸ. Trong đời của MẸ, MẸ cũng đã đi qua trạng huống chia lìa này. Rồi MẸ cũng được làm MẸ, và con của MẸ cũng một lần đi lại những bước chân của MẸ, nghĩa là con bị mất MẸ và cũng được làm MẸ.

Có những sự mất mát chia lìa nhẹ nhàng tự nhiên và con người dễ dàng chấp nhận rồi vượt qua. Con không có được sự chia lìa nhẹ nhàng tự nhiên này ngày con mất MẸ. Con đau xót ngày đó và vẫn còn xót xa hôm nay. Con khắc khoải như thế có đúng không MẸ? Con chỉ biết chắc một điều là MẸ không bao giờ muốn con bị đau, bị khổ, bởi lòng con như bị xát muối khi nhìn con của con đau. Con đau con khổ thì MẸ khổ MẸ đau vạn lần hơn. Vây thì xót xa của con hôm nay ngày nhớ MẸ chắc không làm MẸ vui. Không nên như vậy phải không MẸ?

MẸ đi hết qung đường mẫu tử của MẸ rồi MẸ nghỉ. MẸ dạy con nên người. Con nối tiếp con đường của MẸ như hằng hà những con đường MẸ-CON khác. Một điều thật giản dị mà con vừa được khai sáng. Đời sống con hạnh phúc, tâm hồn con an lạc. MẸ vui.

Con gái của Mẹ



3. Tháng Năm của Mẹ. - Đứa con ngỗ nghịch


Nước mình chiến tranh triền miên. MẸ là người chịu gánh đời trên vai nặng nhất. Ngày đêm lo lắng cầu nguyện cho chồng được bình an ngòai chiến trận, hai vai oằn xuống với gánh nặng áo cơm ăn học cho đàn con. Vẫn chưa đủ, MẸ còn phải thay cha uốn nắn bầy con mới lớn ngổ nghịch. Cá không ăn muối cá ương, con cãi cha mẹ trăm đường con hư. Người xưa dạy như thế phải không MẸ? Vậy mà con vẫn trốn MẸ làm chuyện hư đốn. Con hư, MẸ giận, MẸ đánh roi mây. Đánh con đau MẸ rơi nước mắt. MẸ ơi, nước mắt của MẸ thần diệu hơn roi vọt, con mềm lòng nhớ đời từ đó, MẸ nhớ không? Bây giờ con cũng làm cha mẹ, nhớ giọt nước mắt của MẸ mà thương dạy con như một lần MẸ dạy.

Đứa con ngỗ nghịch




4. Tháng Năm của Mẹ. - con ngoan của Mẹ

Con nên người MẸ vui. Con đang cố gắng nên người mỗi ngày trong đời MẸ ơi. Ngày xưa MẸ dạy ăn ở phải biết điều lẽ phải, biết ơn biết nghĩa, biết trước biết sau….. Ở nơi đây, xứ sở mà lòng yêu thương, nhân ái và tính hy sinh được tôn trọng và tuyên dương hơn bất cứ một điều gì. Ngày lễ Mẹ, cả nước chung vui để đền đáp và ca tụng MẸ, thì con, đứa-con-nên-người-mẹ-vui xin được một lời cảm ơn đất nước này như lời cảm ơn của một đứa con dành cho người MẸ đã cưu mang và nuôi dưỡng con trong nửa phần đời sau.

Con ngoan của MẸ

Và có lẽ, sau cùng của chuổi dài ngày sống hết vòng sinh- lão- bệnh- tử, điều giản dị và tự nhiên cuối cùng cũng vẫn là một lời ru.

Lời mẹ ru con như tiếng hát trên trời

ru con ru mãi nên người mẹ vui

Ru bạc tóc thôi…..

Rồi một mai con đã lớn khôn rồi
con thôi thơ ấu Mẹ rời thật mau
Đời mẹ ru con bao lâu mỏi mòn
Nên lâu cũng mỏi mòn
Bây giờ mẹ nằm lá đổ ngoài sân….

Lá đổ ngoài sân
để ru mẹ ngủ. (TCS)

Tháng 5 – hai không không tám - Sông Vàng Tuổi Bạc


May 2, 2008

My big big big big robot - by Oui

Yesterday, it was my crazy day. I went to the beach. I saw 1000 feet tall robot. It was big, scary, strange and nice. He has a lot of hand. His right hand carried a lot of book. I decided to bring it to my house. I give him 100 $. I give him gooooooooood stuffs. I give him a big big big big big big big star.


We went on a vacation with my big big big big robot. I neeeeed a fire. The robot makes a fire for me. We went to a beach. We swam at 1:00 to 3:00. We eat ice cream. We take a picture of me and a little starfish. I give him a hug.