Oct 23, 2011

Photography - Prime Lenses

Dear Bà Hương

Hôm nay tui đi chụp hình làm Homework , tui chụp nhiều thứ lắm , lúc này tui ra vẻ "Pro" hơn xưa là không xài Zoom lenes mà xài Lenses không di chuyển đươc (Prime Lenses).

Tui gởi cho coi loạt hình hình đầu tui chụp ngoài trung tâm London là có hai hình ảnh . Một là tụi Nga đang đòi thả tù chính trị . Cái thứ hai là vẽ cờ cho từ thiện, là một nhóm từ thiện, đem phấn đủ màu ra để đó, người đi qua lại ai muốn kêu gọi cho tiền một quốc gia mình thích thì ngồi xuống vẽ cờ. Rồi bá tánh đi qua lại thì muốn cho ai thì chọn lấy ô cờ.

Xem hình nha

Quân







Oct 21, 2011

MỘT KỶ NIỆM VỚI MẸ - Doãn Quốc Thái


 Doãn Quốc Thái (ngoài cùng bên tay phải)
cùng Mẹ Thảo, chị Liên, 
và 3 em trai: Vinh, Hưng, Hiển


Tôi choàng tỉnh dậy, nhìn đồng hồ: khoảng 2 giờ sáng tại Houston, Hoa Kỳ. Không thể nào ngủ lại được…… Hai dòng nước mắt không ngăn được, cứ nối đuôi ứa ra đều đặn; từng giọt từng giọt một làm ướt chiếc gối đang nằm, tưởng như không dứt… À thì ra tôi nhớ mẹ.

Khoảng 45 năm về trước tại Sài Gòn, trong căn hẻm nhỏ tại Thành Thái, Chợ Lớn, (năm ấy tôi còn nhớ mình khoảng 6 hay 7 tuổi gì đó) đã một lần tôi thức giấc với cảm giác in hệt như vậy. Lần ấy tôi có một giấc mơ khủng khiếp là mẹ mình sẽ không bao giờ trở về nhà nữa!!! Đó là lúc, tôi còn nhớ, mẹ và bố được một người bạn mời đi Đà Nẵng trong lúc chiến tranh VN đang leo thang. Hình như bố mẹ đi cả tuần thì phải. Tôi đã thức dậy với một tâm trạng sợ hãi như vậy! Ngày xưa mẹ tôi hiền lắm, thường không bao giờ bà đánh một đứa con nào cả, chỉ dùng lời nhẹ nhàng để dạy lũ chúng tôi mà thôi. Không hiểu có phải vì vậy mà trong đời tôi lại say mê mẹ như vậy! Tôi còn nhớ như in là đã nhiều lần tự nhủ, về sau này có lấy vợ, thì vợ mình phải giống mẹ thì tôi mới lấy.

Thường thì tôi hay nhõng nhẽo bằng cách giả vờ đổ thừa cúp điện, trời nóng quá ngủ không được để được rất yên tâm nằm cạnh bà. Mẹ tôi hay lắm; bà vừa ngủ nhưng chiếc quạt nan trên tay vẫn quạt đều đặn cho con như cái quạt có cắm điện vậy. Nằm kế bên mẹ, tôi sung sướng hít hà chiếc gối đầu mà tôi cho rằng có toàn “mùi mẹ” và ngủ ngon lành đến khi gà gáy trong hẻm.

Trở lại cái đêm tôi nằm ác mộng đó. Tôi rất bực mình và ghen tị với lũ em mình. Khi quay sang nhìn thằng em kế mà thèm. (4 anh em trai tụi tôi thường nằm chung một cái giường lớn.) Chao ôi! Nó mút tay chùn chụt và ngủ ngon lành. Thằng kế thì khỏi nói rồi; trước khi đi ngủ nó bày đặt diện bộ bà ba trắng rất lịch sự, nhưng đến tối nó đã vén tung cả chăn mền và phơi cái bụng to trắng hếu, hai chân dạng xoạt , và cũng say sưa giấc điệp. Thằng Út thì bé quá, nằm trong nôi, chắc là đã và đang chơi một bình sữa Guigoz do chị người làm để sẵn. Và tôi đoán chắc một điều là nó còn quá nhỏ để biết nhớ mẹ như tôi. Chưa bao giờ tôi mong trời sáng như vậy. Mau mau lên để ngày mai đến. Tội định bụng sẽ hỏi mấy bà chị xem chừng nào mẹ về. Nhưng đêm vẫn dài lắm, dài dằng dặc. Nỗi nhớ mẹ vẫn thao thức và thùm thụp trong tim cho đến khi tôi ngủ thiếp đi … thiếp đi …

-    Dậy Thái, dậy đi!
Tôi tỉnh dậy. Chị Ba tôi nói:
-    Chú Kiệm ra phi trường đón bố mẹ sắp về đến nhà rồi. Dậy nhanh, đánh răng rửa mặt. Mau lên còn đón mẹ.
Ôi còn gì hơn nữa. Tôi nhảy phóc xuống giường ngay. Lòng hân hoan vui sướng vô tả.
Một tí nữa đây tôi sẽ lại được reo to:
-    Mẹ! Mẹ về!

Doãn Quốc Thái

Oct 19, 2011

MẸ TRÙNG DƯƠNG


October 15th 2011 ... Mẹ về biển

Cháu nội DOÃN QUỐC SỸ TÂM của bà Thảo

Cháu nội của bà vừa đắc cử "tổng thống"
.... President of Lawrence Primary School! 



VOTE FOR TAM TODAY,
YOUR SORROW WILL BE CHASED AWAY !

Oct 12, 2011

Làm gì ???

Chắt cụ Thảo đang làm gì?

Đang"nụ" trưa :) 


Cháu ngoại bà Thảo làm gì?
... Làm đám cưới :) 


 

Oct 5, 2011

Chuẩn Bị Cho Người Hấp Hối, Người Chết Trong Đám Tang Theo Truyền Thống Phật Giáo




Hòa Thượng Thích Nguyên Hạnh– Trụ Trì chùa Việt Nam Houston 
- đang giải thích về ý nghĩa của các nghi thức tang lễ 
theo truyền thống Phật Giáo.

Chuẩn Bị Cho Người Hấp Hối, Người Chết Trong Đám Tang Theo Truyền Thống Phật Giáo
(Theo Sự Hướng Dẫn Của Tăng Đoàn Chùa Việt Nam – Houston)


1- Chuẩn bị cho người hấp hối:
- Giữ cho tâm người hấp hối bình an. Muốn giúp cho người hấp hối được bình an thì chính cái tâm của những người thân chung quanh cũng phải bình an. Nhắc cho họ nhớ rằng đã có sinh là có tử. Chết là một tiến trình tự nhiên xảy ra với mọi người, không nên quá sợ hãi.
- Nhắc lại những điều tốt đẹp xảy ra trong cuộc đời của người sắp chết. Nhắc đến những công đức mà họ đã tạo được. Nhắc họ là bây giờ việc đời đã xong, không còn gì để vướng bận. Những người còn lại sẽ lo chu toàn chuyện gia đình, vì vậy hãy sẵn lòng ra đi thanh thản.
- Để cho người hấp hối nghe liên tục tiếng niệm Phật (Nam Mô A Di Đà Phật, Nam Mô Quan Thế Âm Bồ Tát…), hoặc tiếng tụng kinh. Ngay cả khi người hấp hối đang hôn mê, hoặc đang ngủ, họ vẫn có thể nghe những âm thanh niệm phật, tụng kinh trong vô thức. Điều này quan trọng, vì khi họ chết, thần thức của họ đã quen thuộc với lời kinh, câu niệm phật, nên có thể nương theo đó mà siêu thoát chứ không còn quyến luyến cái thân xác cũ nữa.
- Nếu có thể, những người thân nên cùng nhau tụng kinh, và hồi hướng công đức cho người chết. Kinh Địa Tạng là một bộ kinh nếu tụng được sẽ vô cùng lợi lạc cho người hấp hối. Nguyên tắc quan trọng nhất trong khi tụng kinh cho người hấp hối là NHẤT TÂM VÀ THÀNH TÂM. Chỉ có sự thành tâm của người tụng mới có thể truyền được công đức, sự bình an cho người hấp hối, cho dù họ đang hôn mê.

2- Lúc mới chết:
- Một điều quan trọng cần nhớ đối với người chết: cái thân xác chết đi, nhưng cái tâm thức chứa đầy nghiệp lực của người đó thì không hề mất. Kể từ lúc chết, cái tâm thức này nếu chưa siêu thoát sang một kiếp mới, thì chỉ còn giao tiếp với những người thân còn sống qua tâm ý. Nếu tâm của những người an lạc, thì người chết cũng có thể cảm nhận được sự an lạc đó. Ngược lại, nếu tâm những người thân lo âu, buồn khổ thì tâm người chết cũng có thể bị ảnh hưởng. Hiểu như vậy, ta nên giữ cho tâm mình bình an trong khi hộ niệm cho người chết.
- Yêu cầu để yên xác người thân không để ai đụng tới trong vòng từ 6 đến 8 giờ đồng hồ. Những đụng chạm vào thân xác của người mới chết có thể làm thần thức của họ cảm thấy đau đớn hơn bình thường nhiều lần, làm cho thần thức hoảng loạn, có thể dẫn đến những cõi tái sinh không tốt. Trong suốt thời gian này, tiếp tục tụng kinh, niệm Phật để hỗ trợ tâm linh cho người chết.
- Yêu cầu khi tẩm liệm không lấy đi nội tạng của người mới chết (lý do tương tự như trên).
3- Trong lúc tang lễ:
- Thần thức của người chết nếu chưa siêu thoát, còn ở lại quanh quẩn nơi thân xác cũ sẽ dễ đồng cảm với cái tâm của những người thân thuộc. Nếu người thân khóc thương, sầu thảm có thể sẽ làm tâm thức người chết cũng quyến luyến, khó mà siêu thoát. Do đó, nếu có thương yêu người quá cố thì hãy chuyển tình thương đó vào cái tâm bình an của chính mình để trợ lực cho cái tâm của người chết. Thay vì tiếng khóc, nên chuyển thành lời cầu kinh, tiếng niệm Phật thành tâm để hộ trì cho người chết được nương theo năng lượng bình an của mình mà về với cõi Phật, hoặc tái sinh vào cõi tốt lành. Câu niệm dễ nhất có lẽ là “Nam Mô Tiếp Dẫn Đạo Sư A Di Đà Phật.”
- Làm lễ tụng kinh cầu siêu trong lúc phát tang, an táng hoặc hỏa táng để hộ niệm cho tâm linh người chết. Khi nhiều cái tâm của người thân thuộc cùng hợp lại để trợ lực cho người chết trong những buổi cầu kinh như vậy, thần thức của người chết có nhiều cơ hội được siêu thoát nhanh chóng.
- Cúng cơm cho người chết trong suốt thời gian tang lễ cũng là một lễ nghi cần thiết. Thần thức người chết nếu chưa siêu thoát thì vẫn có nhu cầu ăn uống như lúc còn sống, nhưng chỉ dưới dạng “thức thực”, tức là ăn uống chỉ bằng tâm ý cảm thọ. Được người thân cúng cơm với tấm lòng thành, tâm người chết có thể hưởng được, và an ổn trong đời sống “thân trung ấm”, cho nên dễ có cơ hội đầu thai trong cõi an lành.
- Nghi thức cúng cơm, cầu siêu nên tiếp tục trong thời gian 49 ngày sau khi chết, tức là trong thất tuần. Phần này sẽ được phân tích kỹ hơn trong những kỳ tới.

http://www.vietbao.com/D_1-2_2-67_4-181073_15-2/


Giúp Đỡ Cho Người Thân Sau Khi Chết: Cúng Thất Tuần Theo Truyền Thống Phật Giáo


 Hộ trì cho thân trung ấm người chết. (ảnh: www.thienviendaidang.net).

(Theo Tăng Đoàn Chùa Việt Nam – Houston Và Tử Thư Tây Tạng)
Việc cúng thất tuần, bao gồm việc cúng cơm và cầu siêu cho người chết, là một việc làm thường thấy đối với những gia đình theo Phật Giáo. Tuy nhiên, nếu việc làm này không xuất phát từ sự hiểu biết thì sẽ người thực hiện sẽ không có niềm tin. Mà thiếu niềm tin, không thành tâm thì việc cúng kiếng cũng không giúp đỡ được người chết nhiều.
Đạo Phật tin vào thuyết luân hồi, tin rằng người chết sẽ tái sinh vào những cõi khác nhau tùy theo nghiệp lực của chính mình và sự hỗ trợ của người thân. Nhiều người cho rằng đây là mê tín dị đoan. Tuy nhiên, gần đây do khoa học, y học tiến bộ, nhiều khám phá về cái chết của khoa học rất giống với những gì đã nói trong kinh sách Phật. Y học tiên tiến đã cứu sống được những người đã “chết lâm sàng”, họ kể lại những kinh nghiệm khi mình “sắp chết”, hay “cận tử nghiệp”, thì hoàn toàn rất giống với Tử Thư Tây Tạng đã mô tả: cuốn phim cuộc đời quay ngược lại, kinh nghiệm “thoát xác” thấy được chính mình và những người xung quanh, thấy ánh sáng chói lọi ở cuối đường hầm bóng tối…
Cái tâm thức của người mới chết (linh hồn)- tồn tại dưới dạng năng lượng ánh sáng- nếu không thể nhập vào được Ánh Sáng Căn Bản, hay ánh sáng của thế giới Pháp Tánh (cảnh giới niết bàn & chư Phật), thì sẽ trở lại với một cái thân do ý sanh gọi là thân trung ấm. Đây là cái thân chuyển tiếp của người chết cho đến khi họ nhập được vào bào thai của một đời sống mới. Những người thân còn sống đôi khi thấy người chết trở về chính là ở trạng thái thân trung ấm này. Thân trung ấm mang đầy nghiệp lực của người chết, và cũng bị định hướng trong cõi trung ấm chuyển tiếp bởi chính nghiệp lực này.
Thân trung ấm không bị ràng buộc bởi cái thân xác vật lý, cho nên có thể di chuyển khắp nơi mà không gặp trở ngại. Thân trung ấm có đủ tất cả các giác quan, với mức độ bén nhạy gấp 07 lần giác quan của người thường. Họ vẫn có cảm giác đói khát, hưởng thức ăn bằng ý thức hay “thức thực”. Họ có khả năng cảm nhận được tâm ý của người thân, cho nên khi người thân đau buồn, giận dữ, khởi tâm từ bi hay ác độc đều có thể ảnh hưởng đến họ nhiều hơn khi họ còn sống. Tuổi thọ của thân trung ấm trung bình là khoảng 49 ngày sau khi chết, tuy nhiên vẫn có trường hợp họ “sống” lâu hay mau hơn, cũng giống như tuổi thọ đời thường vậy. Trong khoảng 21 ngày đầu, thân trung ấm có liên hệ mạnh mẽ với cuộc đời, cho nên đó là thời gian tốt nhất chúng ta có thể giúp đỡ cho họ. Cứ bảy ngày một lần, thân trung ấm trở lại với kinh nghiệm của cái chết của mình. Đó là vì lý do tại sao chúng ta cúng thất tuần cho người chết. Lưu ý rằng nếu người chết có nhiều nghiệp lành, có thể họ đã vãng sanh ngay sau khi chết. Tuy nhiên, bởi vì chúng ta không biết chắc được điều này, cho nên việc chăm sóc cho thân trung ấm của họ trong 49 ngày là điều cần thiết.
Những giúp đỡ cho người chết trong thời gian 49 ngày là rất quan trọng. Chúng ta có thể hộ trì giúp họ đi vào cõi vô sinh tử của chư Phật, hay giúp họ có một tái sinh lại trong cõi người một cách tốt đẹp. Qua thời gian này, nếu người chết vẫn chưa siêu thoát, có khả năng họ trở thành ma quỉ, cô hồn vất vưởng ở cõi thế gian này.
Dựa vào những hiểu biết như trên về thân trung ấm, những việc nên làm để giúp đỡ người chết trong vòng 49 ngày bao gồm:
- Cúng cơm cho người chết để họ không có cảm thọ khổ sở vì đói khát.
- Tụng kinh cầu siêu, niệm Phật vào mỗi thất, để vong linh có thể nương theo đó mà vãng sanh ở cõi Phật. Điều cần nhất trong việc tụng niệm là NHẤT TÂM VÀ THÀNH TÂM, bởi vì người chết chỉ có thể giao tiếp với ta qua tâm ý mà thôi.
- Tiếp tục làm việc công đức, bố thí, giúp đỡ người bệnh, người nghèo khổ… và THÀNH TÂM hồi hướng công đức này về cho người chết.
- Thiền định và truyền cái tâm bình an của mình cho người chết
Xin hãy nhớ rằng với lòng từ bi và sự chân thành, chúng ta có thể giúp đỡ cho người chết rất nhiều.
VB

Oct 3, 2011

Death Can Never Part Anyone - VỊT DOÃN


Death can never part bà Nội và con Vịt 

Ever since my mother has passed away, I thought I was going to have a horrible life. With no one to comfort or protect me and be by my side…who would fill in that spot? However, as I grew much older…I noticed everything I wondered about will always be with me.
     You see, when I was 5 years old, my mother got in a tragic car accident. When I came to the scene, there were puddles of blood and the car was basically turned over. The engines had already died out and steam emerged from it. The car's tires twirled weakly in the air; slowing down minute by minute. Policemen shoved my grandmother and me within the growing crowd as they investigated. Moments later, sirens were to be heard – crying louder and louder, wailing for everyone to notice. Those sirens belonged to an ambulance, which showed up a few minutes later. It approached the crowd, slicing through to get entrance. At that time, I didn’t know what was going on. I was wondering why people were silently crying, covering their mouths in shock, and whispering. As I turned towards the car, I focused on the victim. As the ambulance people pulled her out, I recognized the woman’s face immediately. It was my mother’s; covered in blood, scars, and despair. All of a sudden, I started weeping- tears flowing down nonstop.
And I thought I was the happiest girl of my life…that day changed it all.
    Monitors beeped as I sat by my mother in the hospital bed, squeezing her hand tightly. Her eyes were still closed shut, not wanting to open after the incident. Small droplets of salty tears dripped down to my chin, as I stared at her. Beside me was my father, sniffling here and there. I knew he wanted to cry as much as I did, but he kept it in. Out of the blue sky, I felt my mother’s hand twitched in mines. Her eyes fluttered open and stared at me. She weakly smiled and felt my face. “Sarah...” My mom spoke up to me, “Be a good girl, okay? I...love you...” Her voice shook as she tried to talk.
   “Mom..?” I called out. Her hand fell to her side as she closed her eyes again. A single tear seeped from her eye and slid to the pillow. “MOM?!” I began to nudge her. “..MOM! DON’T CLOSE YOUR EYES AGAIN!” The doctor came rushing in from hearing my screams and felt her pulse. He hesitantly stared at the floor. “Well?” My dad’s soft voice filled the empty room. “She’s gone...I’m sorry.” I sank to the floor, my pink flowy dress spreaded across the cold surface. My body shook vigorously and I wanted to cry...but I couldn’t. It was like there’s no more tears left in my body. My grandmother kneeled beside me and stroked my back. I immediately receded from her touch, as it made me feel like daggers are piercing into my skin. In the background, my father was pleading the doctor to do everything to bring my mother back. “I can’t, sir. I’m sorry...she’s too severely injured. We can’t do anything else.” The doctor explained and left the room. All three of us huddled together and gazed at my pale mother. Blood drained from my face when nurses came in to take my mother away. One of them covered her with a thin, white sheet from her head to toes. My eyes widened. I stood up and asked my grandmother, “Why are they covering mommy like that? They have to let her breathe! They can’t just do that! Mommy doesn’t like to be covered completely! She told me that when we always slept together at night.” I threw a fit in the cold room, receiving sad facial expressions from the nurses. My grandmother pulled me back on the couch and hugged me tightly. The nurses transferred my mother to a separate hospital bed and swiftly moved her out of the room. Until I couldn’t see my mother anymore, the ‘tear switch’ flicked back on and I started weeping uncontrollably. My eyes glued on to the empty bed, where my mother has laid in. The warm spot still had the shape of my mother’s figure. I looked away, not wanting to cry even more. I was such a stubborn child, making my mother even more stressed. She’s done everything for me and I took her for granted. Biggest mistake of my life. I sat next to my father, his arms embracing me, thinking of what I could’ve done to be a better child. Guess I was too late, huh?
    I stood next to my mother’s coffin as the funeral house was opened. Gloomy, but familiar faces of her friends approached to the coffin all day long; as they paid their respects for my mother. “Aw, look at her 5 year old daughter”, one of the ladies muttered to her husband, “Losing her mother was probably the hardest thing ever. Poor her.”
What the lady had said was true… after my mother was gone, I felt like there was nothing in life for me to aim for.
    I brushed my hair, ever so gently, looking at my 9 year old self in the mirror. 4 years has surprisingly passed by and today was the day of my mother’s death anniversary. “Sarah! Come down here! Let’s get to the cemetery!” My father called out from downstairs. I replied back and quickly ran to the stairs. “Sarah, put a smile on your face. You’re always looking so sulky.” My father would always remind me when we step foot out of the house. “Well, what’s the point of smiling when mommy will never get the chance to see it?” My father would then sigh desperately and enter the car.
     I glanced at my mother’s picture on her tombstone- not taking my eyes off it once. I gently placed the flowers on the grass and proceeded on taking a glimpse at the picture... ‘Hi, mom! It’s great to see you again…I’ve missed you.’ My toothless smile told to her. I stared at the picture, wondering if she can hear me. Interuppting my thoughts, father sat next to me and ruffled my hair. “Your mother’s very pretty..” He stared at the picture, too.
    “Sarah! You look just like your mother, since you are all grown up! You’re inheriting her beauty! You should be proud..” My grandmother complimented me before she left for her hometown. I am proud, I thought to myself, waving good-bye to her. I cheekily smiled as I headed to my car to drive home.
     “Dad! I dropped grandmother off already!” I took a munch out of an apple, seeing my father appearing from his room. “Oh, really? Did she say anything to you?” He sat on the couch, flipping through channels on the television screen. “Not much..” I continued, “but she did say I looked like mom!” Cheerfully laughing, he hugged me. “Well, I do have to agree with her on that one! My 17 year old daughter’s so beautiful!” His eyes glistened while he talked. “You were such an ugly duckling but now you have grown into a beautiful swan.” Then, a question popped into my mind. “Dad…is that bad?” I asked and waited for his answer. My father chuckled at my stupid question, “No! It just means…mom always be with you. Whether she’ll be next to you, in your blood, or in your heart.”
And with those few words, it have made me found my happiness. Whether gone or not, death will never conquer the love between anyone. Therefore, my mother has been with me ever since.