Oct 24, 2021

BÀN LÀM VIỆC CỦA BỐ - Nguyễn Đình Liên Chi

 

Hồi nhỏ mỗi lần được ngồi vào bàn làm việc của bố là cứ như lạc vào thiên đường. Bố là kiến trúc sư, thời đó còn Bố làm việc ở nhà nhiều, đêm nào cũng thức khuya để vẽ. Mà thời đó chưa có máy vi tính hiện đại như bây giờ. Nên bàn làm việc của Bố là một cái bàn lớn, hơi nghiêng dốc xuống đế có thế vẽ. Cuối bàn là một cây thước gỗ dài bằng chiều dài của bàn, gắn liền vào bàn, có thể đẩy lên đẩy xuống. Lúc nào trên bàn cũng dán sẵn tờ giấy trắng to ơi la to, tha hồ mà vẽ chi chít loàng ngoằng trên đó. Còn trên bàn thì ôi thôi không biết bao nhiêu là đồ chơi: vô số các thể loại bút - bút chì bấm, bút chì cây, đủ kích cỡ, đủ độ đậm nhất từ 2A cho đến 6B, rồi là bút kim đầu lớn, đầu nhỏ, các thể loại mực để thay vào bút kim. Rồi là thước, đủ thứ loại thước, đủ kích cỡ và hình dáng. Chắc phải có cỡ 1 chục thước êke tam giác các loại, rồi thước tròn tròn, èo ẹo. Hồi đó lâu lâu mượn thước bố đi học là y như rằng chúng bạn cứ gọi là trố mắt thán phục vì cây thước sao mà pro và sành điệu quá! Rồi còn nào là chì màu, màu nước... Những thứ mà một đứa con nít có thể ngồi hằng giờ để mày mò khám phá và phá phách.

Đến khi chuẩn bị vào cấp ba thì bố mở văn phòng, chuyển hết bàn vẽ sang đó, thế là hết đồ chơi để khám phá. 

Bây giờ cái bàn cao ở phòng khách được bố chưng dụng làm bàn làm việc. Cái bàn bây giờ không phải để bố vẽ công trình nữa, mà để soạn giáo án đi dạy, chấm bài sinh viên và học tiếng Pháp. Không còn thước dài thước ngắn, cũng không có sẵn giấy trắng để vẽ nháp rằn ri nữa. Nhưng vẫn còn những đặc trưng của một kiến trúc sư: các thể loại bút viết vẫn la liệt trên bàn, sách chồng chất đống ngay gốc bàn. Và bây giờ thí có thêm chi chít những tờ giấy nháp bố dùng để học tiếng Pháp. Bố viết lên bất cứ tờ giấy nào có thể tìm thấy ở gần đó, từ phong bì cũ cho đến giấy tập... và trong đống giấy đó vẫn còn lẫn nhưng tờ giấy bố vẽ phác thảo một thiết kế nào đó, hay nét vẽ nhanh chân dung rất đơn giản nhưng bay bướm của con gái hay mẹ ... Nét vẽ của kiến trúc sư có khác!

Và đến bây giờ thì đối với con bàn làm việc của bố vẫn như là xứ sở thần tiên "wonderland" vậy đó! 

- Nguyễn Đình Liên Chi - tự Tí Ti 

PS : Viết note này bằng labtop của bố trên bàn làm việc của bố, heheheh 

***
Giờ bố Hiếu vẫn vẽ nhanh chân dung rất đơn giản
(hai cháu ngoại Maya và Cỏ)
- nét vẽ của kiến trúc sư có khác!





và hai cháu ngoại Maya, Cỏ, Zayn, Sóc 
cũng vẽ rất đơn giản giống ông ngoại 
- nhưng nét vẽ không của kiến trúc sư 😁😀





HÔM NAY SINH NHẬT CHẮT XIU 24.10

 Hôm nay sinh nhật chắt Xiu - "già" rồi mà vẫn ôm gối ghiền giống hai "chị" Cỏ và Maya 😊😁


https://youtu.be/KY7nMBpDKmA

***



LÊN YOUTUBE - Nô, Oui

 Con lên youtube, cha cũng lên 😊😎

***

Ca sĩ Ti Nô hát chung với Việt Khang và Trúc Hồ


https://www.youtube.com/watch?v=MgKILiJ0dNU&t=13s


https://youtu.be/OUif8aL05x8

Hi cả nhà,

Dạo này do ông xếp bận, nên thỉnh thoảng Hưng phải lên TV để trả lời về những vấn đề thời sự. Dưới đây là link trả lời phỏng vấn đài SET về vụ tràn dầu ở vùng biển Huntington Beach.
Đã từ lâu muốn trốn vụ phải lên TV mà ko được. Mà nói về chính trị lại không phải là chủ đề mà Hưng khoái như âm nhạc, hay Phật Giáo... Nhưng mà lãnh lương thì đành phải làm thôi chứ sao 😢

Cheers,
Hung Doan 

PS: có cô em họ tên V., hát mà hổng lên Youtube 



Oct 23, 2021

DOÃN QUỐC SỸ VÀ TẠP CHÍ SÁNG TẠO - Doãn Cẩm Liên

 


“Doãn Quốc Sỹ và Tạp Chí Sáng Tạo” nếu lấy đề tài này ra để lên bàn cho những người sinh sau đẻ muộn chúng ta suy ngẫm và bàn bạc thì có nhiều chuyện để nói lắm. Thứ nhất là Doãn Quốc Sỹ và văn phong của ông. Thứ hai là hai chữ “Sáng Tạo” của tờ báo mà ông đã cùng cộng tác với các bạn Mai Thảo, Trần Thanh Hiệp, Thanh Tâm Tuyền, Ngọc Dũng, Duy Thanh, Nguyễn Sỹ Tế được gọi là “Thất Tinh”. Số khởi đầu con số 1 được ghi vào tháng 10 năm 1956, tờ cuối cùng đếm đến số 31 vào tháng 9 năm 1959 thì bị đình bản.

Doãn Quốc Sỹ được nhiều bạn văn trong đó có Võ Phiến, Nguyễn Văn Quảng Ngãi thương tặng mà bình rằng “Đọc văn Doãn Quốc Sỹ mà thấy thơm tho cả tâm hồn.” hay “Doãn Quốc Sỹ: một tâm hồn thanh thản, đôn hậu, và cao thượng.” Ông quả đã ướp tẩm tâm hồn độc giả một cảm giác êm đềm và thơm tho khi đọc văn mình. Vì văn ông mềm, chữ ông đẹp một cách nhẹ nhàng. Ngay cả những đoạn ông lột tả cái độc ác, tàn nhẫn của cộng sản mà văn của ông cũng không chát chúa. Nhờ vậy mà độc giả thấy nhẹ nhàng, thanh thản khi đọc Doãn Quốc Sỹ. 

Ông thường lấy những đức tính đôn hậu của người dân quê chân chất làm yếu tố chính trong chuyện. Dân ở thôn quê họ quê thật đó nhưng họ không thiếu tính thông minh và nhạy bén đâu. Mà cái hay hơn nữa là họ không biết mình thông minh thì mới thật là sự “thông minh” một cách đôn hậu. Nhân vật Cò Đùm trong quyển Cò Đùm là thí dụ điển hình. Người đọc yêu quí liền nhân vật Cò Đùm vì cái thông minh một cách đôn hậu mà Doãn Quốc Sỹ đã tả.

Với tính đôn hậu, với cái thanh thản mà độc giả nhận ra được thì khó gì hai chữ cao thượng mà không kiếm ra được trong văn của Doãn Quốc Sỹ. Nàng Miên đã trao chàng Kha cho nàng Vân. Nàng đã “cao thượng” nhường người yêu của mình cho người thứ ba một khoảng thời gian và cả không gian nữa. Chữ cao thượng không dùng thì ta dùng chữ gì đây? 

Trong ngót trên dưới bốn mươi tập truyện được phát hành, độc giả chúng ta đọc các thể loại tiểu thuyết, kịch, truyện cổ tích, nghiên cứu, dịch thuật. Và nếu đọc đầy đủ các sách của Doãn Quốc Sỹ thì có chăng có một nhận xét là đề tài lẫn văn phong của ông rất ư là “cổ” hoặc là không “mới” với những đặc thù đôn hậu, cao thượng và thanh thản rất là Doãn Quốc Sỹ. Chỉ trừ hai truyện Sầu Mây và Dấu Chân Cát Xóa là chúng ta thấy Doãn Quốc Sỹ hết “cổ và cũ”, ông đã làm cách mạng!

Chả trách rằng, Mai Thảo đã có bài viết và phê bình: Doãn Quốc Sỹ là một trong bảy thành viên tạo lập nhóm tạp chí Sáng Tạo nhưng ông lại ít sáng tạo. Mai Thảo viết vậy khiến độc giả suy nghĩ và biện bạch rằng… “Phải chăng vì tâm Doãn Quốc Sỹ lành thiện, trong sáng, đôn hậu và cao thượng nên văn Doãn Quốc Sỹ không có gì để được gọi là bộc phá và sáng tạo?”

Lại thêm nữa, có bạn văn nói Doãn Quốc Sỹ đi hai hàng khi sáng tác. Ông chưa dứt được “cổ” và chưa hoàn toàn “mới”. Nói cách khác ông chưa có dáng vẻ “sáng tạo” hay đột phá để thoát ra đường mòn lối cũ của nhóm văn học đàn anh Tự Lực Văn Đoàn. Có chăng trong nhóm Sáng Tạo có Thanh Tâm Tuyền làm mới thơ, thơ của ông rất mới. Và Mai Thảo, người có kỹ thuật dùng chữ, dùng câu, dùng dấu phẩy dấu chấm rất lạ trong những bài tạp ghi, tạp bút của ông. Được ví như “những hạt vàng” lóng lánh vậy.

Hay quá, hay quá! Nhận xét việc đi “hai hàng” của Doãn Quốc Sỹ làm người viết này bừng tỉnh. Ồ đúng là vậy và đồng ý hoàn toàn với nhận xét trên. Vì người xưa nói “văn là người” thì chả trách văn ông Sỹ “cũ” hay “cổ”, vì tính cách nhân vật của ông ấy “đôn hậu hay cao thượng”!

Đọc được lời phê bình như vậy và nhận ra điều này, người viết thường hay hô hào các bạn đọc Doãn Quốc Sỹ hãy đọc thêm Sầu Mây và Dấu Chân Cát Xóa bên cạnh những Chiếc Chiếu Hoa Cạp Điều, Dòng Sông Định Mệnh, Khu Rừng Lau… để thấy ông ấy có thay đổi. Ông có thay đổi văn phong, nhân vật, tâm lý nhân vật cũng thay đổi nhiều, sau khi đi du học Hoa Kỳ về “turning point” “điểm biến chuyển”! Con người ta mà cứ ở lì một chỗ, một không gian chẳng khác trong một khoảng thời gian dài, với cùng những người “không mới” xung quanh, thời tiết “vũ như cẩn” thì con người khó thoát ra cái vỏ cứng của mình đã tạo dựng theo thời gian.

Doãn Quốc Sỹ đã có một mốc điểm thay đổi và làm mới văn phong của mình vì chính ông đã đổi mới. Ông đã thỏa chí với một khung cảnh hoàn toàn mới và cái rộng lớn của xứ sở Hoa Kỳ. Thời kỳ năm 1965 – 1967, lúc ấy Hoa Kỳ đã quá văn minh, nền công nghiệp đã phát triển xa so với các nước châu Á, con người Hoa Kỳ thật là phơi phới ở đời sống vật chất lẫn tinh thần và lối suy nghĩ nữa. Từ đó, đời sống sinh viên du học của ông được hấp thụ một phần nào tinh thần đó. Ông đã nương theo những không gian, thời gian, con người và xã hội nơi xứ lạ để thay đổi chính mình. 

Ngẫm lại, ở thập niên một chín bảy mươi, Doãn Quốc Sỹ đổi mới chỉ ở vài tác phẩm cuối của dòng sáng tác, ông chưa kịp đánh động nhận thức độc giả rằng tôi đang thay da đổi thịt đây. Rồi đến biến cố 30 tháng 4, 1975 cả một sự sụp đổ từ vật chất đến tinh thần thì làm sao độc giả miền Nam Việt Nam kịp thấy cái đổi khác của Doãn Quốc Sỹ. Họ chỉ còn thấy khoai sắn, học tập, ở tù, chết tù, vượt biên, chết vượt biên. Người ta chọn sự sống còn, miếng ăn, và trốn thoát ách cộng sản. Cái đổi mới lớn của toàn xã hội lấn át cái đổi mới nhỏ của cá nhân. Chả trách!

Nhớ và ghi lại là lằn ranh thời gian trước và sau 1967 mà ta có Doãn Quốc Sỹ “cũ và cổ” và Doãn Quốc Sỹ “mới”. Thế thì… Doãn Quốc Sỹ có đổi mới đấy, nhưng trễ những tám năm sau khi tờ Sáng Tạo đóng cửa. Sự thay đổi để thích hợp với tên một tạp chí có tên là “Sáng Tạo”. Có mà chậm còn hơn không ạ!

California, ngày 22 tháng 10 – 2021

Doãn Tư Liên

https://doanquocsy.com/.../new-content-dau-chan-cat-xoa.pdf

https://doanquocsy.com/.../file/JXhHlGg81QgQAOtu/sau-may.pdf

VÀNG - Nui, Maya, Zayn, San

 Áo Nui vàng
Bí Maya và Zayn vàng
Lá dưới chân ông bà út vàng
nhưng sao gà con của nhà nội Chub
và hình của chú San
lại không vàng?















***



***



***



Oct 22, 2021

NGƯỜI ĐÀN BÀ SAU CÁNH CỬA XANH - Đoàn Khoa


"XÓ-RỲ" chị Thanh và tất cả:

Em tìm mail cũ để nối tiếp nhưng không ra - chỉ thấy MỘT RỪNG những chuyện về CON BÉ BÁN SỮA...

(nếu thiếu dịa chỉ mail của người nào thì "quý vị" bổ xung giúp em)

VÌ THẾ NÊN EM LÀM MỘT TRANG MỚI cho TINH KHÔI để có thể tiếp tục câu chuyện về nàng SCHEHERAZADE;

Tình cờ em xem 1 clip trên youtube của 1 Youtu "BƠ", trong đó em "TỰ HÀO" RẰNG NHỜ KHÔNG ĐẬU VÀO TRƯỜNG SÂN KHẤU mà mình mới NỔI TIẾNG như hiện tại.

Chương mục em này (tạm gọi nhân vật này như thế bởi Y vẫn còn nhỏ tuổi - so với đám "bô lão" nhà mình) khá "hót" với số lượt truy cập "như mơ".

Thay vì "bực mình" em chỉ TỘI NGHIỆP THẰNG BÉ (nhớ thương mãi quê nhà - giàn thiên lý đã xa mãi rời xa).

Kiến thức ẻm khá rộng bằng cớ là ẻm huyên thuyên về Edison đã "tha82p sáng thế giới hay các tổng thống Mỹ ai có công hơn ai... nhưng so sánh những đứa bị đuổi khỏi trường Sân Khấu - nay thành những DANH HÀI hay Youtu BƠ - Tic-toc KƠ - Fây Búc KƠ... chẳng hạn thì thật là BUỒN.

"BUỒN NHƯ CHẤU CẮN"

Em tự hỏi THÀNH NGỮ trên của Việt Nam có tương đương với câu của Tây khi tả một nỗi buồn hay không?

"J'AI UN CAFARD" (tui có 1 con gián)

...

Một diễn viên muốn ĐỨNG được trên SÂN KHẤU phải trải qua một quá trình KHỔ LUYỆN kéo dài (đôi khi từ bắt đầu từ thuở bé thơ, như môn ballet, xiếc, đàn...)

(Diễn viên ĐIỆN ẢNH "dễ dàng" hơn khi được sự "hướng dẫn" một cách chi tiết trước mỗi đoạn quay hình.)

Sự KHỔ LUYỆN nhiều năm trời ấy chỉ "GIÚP VUI" cho một nhóm khán giả trong vài giờ thì quả thật đây là một NGHỀ NGHIỆP TÀN KHỐC...

Thế nhưng BÙ LẠI - cái HẠNH PHÚC mà những người làm SÂN KHẤU được NHẬN LẠI cũng là KHÓ TẢ và VÔ BỜ BẾN 

Thật vậy, người ta hay TRANH LUẬN với nhau rằng:

"Nghệ Thuật VỊ nhân sinh" hay "Nghệ Thuật VỊ  "Nghệ Thuật"

Theo em - một người "làm" sân khấu - thì:

"Nghệ Thuật VỊ CHÍNH MÌNH"

Bởi TRƯỚC KHI CÔNG DIỄN cho khán giả - các NGHỆ SĨ SÂN KHẤU đã DIỄN cho CHÍNH MÌNH xem và điều đó giúp họ có một "PAO-QUỜ" kỳ diệu.

(tất nhiên sự ủng hộ và những tràng vỗ tay của khán giả bao giờ cũng là niềm động viên cho nghệ sĩ - nhưng đó là "ĐƠ-ZÈM" (deuxième)

...

Trở lại với THẾ GIỚI SÂN KHẤU.

Các "Ơ" (như Youtu BƠ - Tic-toc KƠ - Fây Búc KƠ...) đã "TÀN SÁT" nhiều thứ trong đó có ĐIỆN ẢNH nhưng với SÂN KHẤU thì chúng chưa "CHẠM" nỗi.

Bởi từ trước (nghĩa là sau khi Điện Ảnh ra đời) Sân Khấu đã TÌM RA SỰ KHÁC BIỆT trong ngôn ngữ thể hiện của mình để có thể "SỐNG CHUNG VỚI LŨ"

Một yếu tố khiến SÂN KHẤU không THÊ THẢM như Điện Ảnh bởi nó chỉ "khoang vùng" trong một "địa phận" nào đó mà không BUNG RA TOÀN CẦU như Điện Ảnh đã làm.

Khán giả tới với Sân Khấu đa số là "Cố Định" và theo "Thói Quen" do đó ở các nước phương Tây, muốn xem 1 vở diễn (hay Ballet - hòa nhạc... vẫn phải "đăng ký" từ rất lâu)

(ngay cả các "Ơ" cũng phải ĐĂNG KÝ MUA VÉ coi các show HOÀNH TRÁNG của Madona hay Elton John để còn có thể "LAI-CHIM" (LIVESTREAM")

[SÂN KHẤU đang "phân tích" ở đây vẫn mang tính "tổng quát" và có phần "nghiêng" về Sân Khấu Phương Tây - còn Sân Khấu Trong Nước lại có một "hoàn cảnh đặc biệt" không giống với CON CỦA NGƯỜI TA)

Sân Khấu vẫn giữ được MA LỰC của nó.

Những vở múa của PINA BAUSCH dù ngắn hay dài - đôi khi không có nhạc nền - thi vẫn làm trái tim của khán giả THẮT LẠI.

Thị dụ trong vở diễn "TIỆM CAFÉ MULLER" của bà (Pina) -  mọi người tới tiệm - mỗi người (hoặc một nhóm người) là một "câu chuyện để kể"

Một tiết mục khác của PINA:

"Một người PHỤ NỮ đứng giữa sân khấu - những người ĐÀN ÔNG - từ nam phụ lão ấu - lần lượt xuất hiện và có 1 ACTION với người đàn bà này.

Thế nhưng những "hành động" của họ chỉ đơn thuần là SỜ SOẠNG, TÌM KIẾM - LẦN MÒ - CẤU VÉO ... thậm chí xem răng, xem mặt, lật váy hay bóp ngực bóp mông cô ta...

Tất cả những hành động trên đều mang 1 ý nghĩa duy nhất là những người đàn ông này chỉ TÌM Ở NGƯỜI PHỤ NỮ kia VẬT THỂ mà họ MUỐN TÌM hoặc TÒ MÒ mà thôi.

Chẳng ai trong số họ YÊU người đàn bà này cả.

Kết thúc - NGƯỜI PHỤ NỮ đứng trơ trọi và bật khóc.

Chẳng cần diễn tả bằng LỜI thậm chí KHÔNG CÓ ÂM NHẠC nhưng "tiểu phẩm" trên làm xúc động biết bao nhiêu người tùy vào khả năng "liên tưởng" của họ.

...

Một thí dụ khác về vở kịch "NGười Đàn Bà Sau Cánh Cửa Xanh" (của Bulgarie hoặc Ba Lan ... em không nhớ chính xác)

Sân khấu là một mảnh vườn chung của 1 chung cư gồm nhiều hộ sống.

Trong khoảng đất trống này có băng ghế dưới gốc cây và một phông tên nước ... để những gia đình ở đây có thể hứng nước về xài hoặc rửa ráy qua loa.

Có CÁNH CỦA MÀU XANH của 1 căn hộ trông ra khoảng sân và căn hộ này không bao giờ mở cửa.

Người ta thỉnh thoảng nghe tiếng la hét và rên xiết của 1 phụ nữ bị chồng bạo hành sau cánh cửa ấy thế nhưng tất cả những người chung quanh không có một ai "CAN THIỆP" vào "sự kiện" đó.

Cuối cùng có 1 anh chàng vừa mới ra tù và còn trong giai đoạn "quản thúc"  - đã không chịu nổi sự "thống khổ" của người vợ và đã xông vào ĐẬP gã chồng một trận nên thân.

Kết kịch (tất nhiên chàng trai bị bắt và trở lại nhà tù) - người ta không còn nghe thấy tiếng thép của người đàn bà - thế nhưng CÁNH CỦA MÀU XANH vẫn không MỞ RA và người đàn bà sau cánh cửa đó vẫn không LÓ MẶT.

Vở kịch tuy "đơn giản" nhưng đã để lại cho khán giả RẤT NHIỀU ĐIỀU ĐỂ SUY NGẪM... đồng thời TIẾP TỤC TẠO BÍ ẨN cho người xem

(Sân Khấu HẤP DẪN hơn ĐIỆN ẢNH là ở những chỗ "nhỏ nhặt" này đây)

...

Trở lại những "Ơ"  ... giá như các bạn này coi được Pina, hiểu được những "ước lệ" của Kịch Nghệ cũng như Tuồng Chèo... chắc hẳn chữ "Ơ" (QUẢ MƠ) sẽ biến thành A đầy KINH NGẠC (chứ không phải A - QUẢ NA) rằng chỉ một vài chi tiết nhỏ trên sân khấu cũng đủ làm trái tim người xem "xáo động" mà điều này nó lớn đến nỗi khó giải thích bằng lời giống như các "Ơ" "ra rả" thườn thượt lê thê... (đôi khi tào lao và dung tục... chỉ để "CÂU VIÊU" mà thôi...

(Tạm dừng ở đây vì đêm đã tàn - mặt trời bắt đầu lên và đã tới lúc CON BÉ BÁN SỮA ra chợ !)

K


***

A A A A … hấp dẫn quá nàng Scheherazade ơi. 

Cám ơn đã nhắc nhở sự khổ luyện và nghề nghiệp tàn khốc của diễn viên.  Hối hận vì đã nhiều lúc so đo khi mua vé - hổng phải vì không quí diễn viên, mà vì hổng nhiều tiền 😝😬

Quên nói thêm:  đọc trang này  xong thì lại càng nóng lòng muốn biết nhận định của Khoa về sân khấu trong nước, coi nó khác người ra sao ...

Thêm 1 suy ngẫm bên lề, kiểu chẻ sợi tóc làm 4 😜:  ma lực của Sân Khấu nhiều khi cũng đi từ ma lực của Chữ Nghĩa (trừ SK Múa, SK Câm và SK Nhạc).  Tỉ như vở Người Đàn Bà Sau Cánh Cửa Xanh.  Chỉ vì 3 chữ “người đàn bà”, mà người này không hề xuất hiện cho đến hết vở, nên mới tạo ra bí ẩn và quay quắt cho khán giả.  Giả dụ cái tựa chỉ đơn thuần là Cánh Cửa Xanh , thì có lẽ khán giả sẽ ra về thơi thới hơn 😊

Đó mới chỉ là chữ nghĩa trong cái tựa, chưa nói tới chữ nghĩa trong đối thoại đó nghe ...

- chị Thanh 


***

Chị Thanh & mọi người

Sau khi CON BÉ BÁN SỮA vừa "SHIP" hàng xong (KINH DOANH THỜI DỊCH)- nó tung tăng "ĐẶT TRỨNG ONLINE" -Bây giờ nó rảnh !

Trước khi em nói về "SÂN KHẤU NƯỚC NHÀ" (hình như mình RÀNH "nước ngoài" hơn "nước trong" - đúng như ông bà ta nói:

"Chuyện cha thì dại - chuyện chú thì khôn" em TÁN với chị Thanh một chút về "chữ nghĩa".

...

Đầu tiên: tên Người Đàn Bà Sau Cánh Cửa Xanh. là của "tác giả" - ổng có ẩn ý gì đó mà mình không XÍA vô được.

Thế nhưng em vẫn thích tựa này hơn Cánh Cửa Xanh bởi những lý do sau đây:

Cánh Cửa Xanh:  diễn tả sự PHÂN CÁCH hai không gian hoặc hai bối cảnh - thậm chí hai "thế giới" khác nhau trong khi thêm chữ "Người Đàn Bà" thì rõ ràng rằng sau cánh cửa ấy có 1 SINH VẬT đang SỐNG.

Sự XÁC ĐỊNH này nói THÊM 1 ý (à mon avis - do em "suy luận) trên đời này NGƯỜI PHỤ NỮ họ đang TỒN TẠI nhưng họ lại không có quyền ĐƯỢC HIỆN HỮU.

Nghĩa là trong một chừng mực nào đó - họ KHÔNG CÓ KHUÔN MẶT.

Một thí dụ "đơn giản" rằng người PHỤ NỮ VIỆT NAM KHÔNG CÓ TÊN.

Bằng chứng là người ta không biết TÊN THẬT của NÀNG TÔ THỊ.

Bà ta không mang họ TÔ và tên cũng không là THỊ.

TÔ là HỌ của NGƯỜI CHỒNG - và THỊ mang ý nghĩa là VỢ CỦA ÔNG TÔ.

(ngay cả má em - họ hàng đều gọi là "BÀ BẰNG" hay "THÍM BẰNG" - vợ của ông BẰNG, ba em - chứ ít ai gọi bả bằng tên của bả)

(như mẹ chị là BÀ SỸ hay BÀ DOÃN... THAY VÌ TÊN CỦA BẢ)

Trong Người Đàn Bà Sau Cánh Cửa Xanh - nếu theo một "kiểu dựng nào đó" cũng có thể gọi là "đấu tranh cho nữ quyền" cũng được - nhưng như thế "Hơi hạn hẹp"

"Người đàn bà" trong vở kịch trên là một "vật" SỞ HỮU của NGƯỜI CHỒNG do đó ông ta "muốn hành xử" như thế nào là "quyền" của ông ta.

Những người hàng xóm tuy có "bứt rứt" và "xốn xang" vì tiếng rên la nhưng họ ngầm "MẶC ĐỊNH" rằng tên chồng "HỢP PHÁP"

Chỉ có người vừa mới ra tù là không chịu nỗi.

Anh HÀNH ĐỘNG để "LƯƠNG TÂM" thanh thản dù biết giá phải trả RẤT ĐẮT (so với tất cả những người "LƯƠNG THIỆN" nhưng LƯƠNG TÂM ĐỀU BỊ SÚN !)

...

Vở kịch trên đã được quay thành PHIM nhưng NHẠT và TẦM THƯỜNG.

Cảnh cuối:

"Cánh cửa từ từ hé mở - khuôn mặt của một người đàn bà đẹp hiện ra"

Trường hợp trên đã "chứng minh" được rằng SÂN KHẤU đã NGOẠN MỤC hơn ĐIỆN ẢNH.

bởi Điện Ảnh ĐÓNG KHUNG người xem - trong khi Sân Khấu để cho khán giả THA HỒ TƯỞNG TƯỢNG.

(với em - đạo diễn phim "tầm thường" bởi nếu như "người đàn bà" sau tấm cửa ấy KHÔNG ĐẸP thì không cần phải giải cứu làm gì à?)

...

Một thí dụ nữa về SỨC MẠNH CỦA NGÔN NGỮ mà sân khấu KỊCH có ƯU THẾ:

Trong vở "KẺ MẠNH HƠN" (em không nhớ của tác giả nào - sẽ từ từ lục lại)

Vở kịch này gồm 2 nhân vật là VỢ và NGƯỜI TÌNH.

Hai người này gặp nhau trên một "cà phê vỉa hè" của buổi chiều trước Giáng Sinh.

VỢ tay xách nách mang đủ thứ "tặng vặt" chuẩn bị cho đêm lễ sắp diễn ra.

TÌNH ngồi nhấp nháp cà phê một mình.

Ban đầu người vợ "giả vờ" không biết mối quan hệ giữa chồng mình và côn gài nọ nhưng càng về sau, bà ta không ngăn được và tuôn trào những uẩn ức trong lòng mình ra.

Vở kịch này là một BÀI HỌC LỚN với tụi em vì:

Nguyên vở kịch chỉ có lời thoại của người vợ TỪ ĐẦU ĐẾN CUỐI - trong khi cô nhân tình KHÔNG NÓI ĐƯỢC CÂU NÀO (bởi sắp nói thì bà kia đã "chặn họng")

(em không thể tả được những LẮT LÉO cùng những "tuyệt chiêu" của "ngôn ngữ để 2 nhân vật này LẬT QUA LẬT LẠI và ĐẤU TRÍ VỚI NHAU)

Chỉ tóm gọn lại như sau:

NGƯỜI VỢ giữ được PHẦN XÁC của ông chồng trong khi NGƯỜI TÌNH thì có được PHẦN HỒN của ông ấy !

Do đó tuy không nói được 1 lời nào nhưng diễn viên thủ vai này lại ĐẦY ĐẤT DIỄN.

Tùy theo sự PHÂN TÍCH của người đạo diễn để xem trong hai nhân vật trên VỢ và TÌNH để có cách dựng THÍCH HỢP rằng ai sẽ là KẺ MẠNH HƠN.

...

Tạm dừng ở đây - vì phải ĐẶT HÀNH ONLINE.

K

P/S: phần "sân khấu nước nhà" phải GÁC qua KỲ SAU vậy (vì chuyện HÀNG XÓM vẫn còn "hấp dẫn")


***


Trời ui .... tui khoái cái kiểu ĐK diễn giải về người đàn bà sau cánh cửa quá xá đi ...

Và hồi hộp chờ nghe tiếp về SK trong nước.




Oct 20, 2021

ĐẬU HẾT 6 MÔN RỒI - út

Đậu hết sáu môn rồi, được quyền nhận hoa thôi ... 







***

hoa from cô giáo Janine



(em gái út của Alouis chụp ké với hoa)


from hai anh hàng xóm (Luca 9 tuổi và Enzo 5 tuổi)



from gia đình Rob (em kế Alouis)
 



from đồng nghiệp Alouis
(Ludy, Ton, Rene)






from chị Hai Mieke


from Ingrid và Jos (em trai út)