Jun 25, 2021

HOME MADE AND COOKED BY ... - Ethan, Na, út

 Home made and cooked by Ethan Doan 🍔

stuffed zucchini with vegetarian Bolognaise - by Na


Cơm chiên dương châu - by út 



Jun 24, 2021

NIỀM TIN - Doãn Cẩm Liên



Hai chữ “niềm tin” nghe tưởng chừng xa xôi, mơ hồ, và có khi còn bị gọi là mê tín nữa, nếu niềm tin ấy nằm ngoài các tôn giáo như Phật Giáo, Thiên Chúa Giáo, Hồi Giáo… Thế nhưng, nhìn ngắm kỹ nó, niềm tin lại rất gần và có khi là một phần đời sống của con người. Con người sống trên cõi đời mà không có niềm tin thì chắc là cuộc sống đó vô nghĩa.

Tại sao người ta lại cần có niềm tin khi sống. Có phải chăng vì cảm thấy mình bất lực một khía cạnh nào đó nên phải nương vào tha lực để giữ quân bình cho mình, cho cuộc sống, cho tâm trí được bình an.

“Nam Mô Quan Thế Âm Bồ Tát cứu khổ cứu nạn” nổi lên trong đầu, trên miệng khi bất chợt trong tôi nổi lên một cơn sợ hãi bâng quơ nào đó. Có khi đang lái xe mà nhìn làn đường bên cạnh có tai nạn là trong đầu tôi bật lên câu niệm Phật “Nam mô cứu khổ cứu nạn”. Đó là vừa niệm cho người đang bị tai nạn thoát cơn ngặt nghèo, vừa niệm cho chính mình được an tâm lái xe tiếp. Đôi khi vừa mất tập trung một khoảnh khắc, tim đập thình thịch, tôi cũng bật lên câu niệm Phật như thế. Hoặc nửa đêm thức giấc vì ác mộng, để dỗ giấc ngủ trở lại ông Phật lại bị gọi tên “Nam Mô A Di Đà Phật”.

Xem ra hiệu quả!

Bên cạnh niệm Phật, tôi thích chui vô phòng bố mỗi khi có căng thẳng trong đầu hay nằm nghỉ ngơi tìm cảm giác an bình trở lại. Bởi vì bố tôi có một năng lượng rất lành, rất êm ả đến lạ kỳ mà nó bao trùm căn phòng của ông. Năng lượng siêu hình này hẳn phát ra từ một con người có tâm lành thiện. Không tả ra được đâu, chỉ cảm thấy được thôi. Tôi nhớ thầy Nhất Hạnh cũng đã từng bảo nhiều sư trò đang lúc bị bất an “Con hãy vào phòng thầy mà tĩnh tâm.” Căn phòng của thầy đã được ướp tẩm sẵn phép mầu từ bao giờ rồi chỉ chờ trò vào và mở lòng ra đón nhận. Có nhận được không, chỉ có trò biết. Có nắm bắt được hay không, chỉ có trò hay. Đây cũng là một trong những niềm tin mà con người có được.

Tôi gọi đó là niềm tin nơi người khác hoặc tha lực. Một năng lượng lành thiện.

Còn đây cũng gọi là niềm tin. Niềm tin cho một người đang bị bịnh và đang được chữa bịnh. Niềm tin vào bác sĩ và tin vào thuốc men là rất cần thiết. Trên cõi đời này có rất nhiều người có niềm tin này để phù trợ với nền Y Khoa và Dược Khoa. Mà hẳn là thế, yếu tố bác sĩ giỏi chẩn đoán bệnh và ghi toa cho thuốc chiếm lấy 70% kết quả khỏi bệnh, 30% còn lại là niềm tin của người uống thuốc. 

Về phần ông bác sĩ, ông ta chẩn bệnh bằng kỹ năng bác sĩ học tại trường lớp và nếu còn thêm niềm tin vào năng lượng lành của trời đất vũ trụ cùng cộng hưởng trong giây phút chẩn đoán và ra quyết định chữa trị của mình thì cuộc chẩn bệnh và cho thuốc thành công. Người bệnh hết bệnh. Thầy Nhất Hạnh đã viết rất rõ trong “Hiệu Lực Của Cầu Nguyện”, người thầy thuốc có lương tâm và giỏi, thường hay có giây phút tĩnh tâm hay ngồi thiền trước những ca mổ hoặc khi khám bệnh cho thuốc.  

Về phần người bệnh, có trường hợp tôi thấy, vì hoàn toàn đặt niềm tin vào y khoa bác sĩ và thuốc men, mà người bệnh đã quên béng niềm tin vào chính mình. Họ cũng có một năng lượng siêu hình ông bà, cha mẹ đã để lại trong huyết quản mà không biết đó thôi. Niềm tin này có thể tự chữa khỏi cho chính mình hoặc tự cứu mình qua khỏi một tình huống ngặt nghèo nào đó. Do thế khi đi khám bệnh đừng buông thả hoàn toàn tính mạng của mình cho bác sĩ và thuốc. 

Có lần bác sĩ gia đình gửi tôi đi bác sĩ chuyên khoa ung thư vì không hiểu lý do nào tôi bị xuống cân ào ạt. Trong những ngày chờ đến hẹn được gặp bác sĩ và làm xét nghiệm để truy tầm ung thư, hẳn nhiên là lo. Lo nếu kết quả xấu thì mình phải làm sao, sắp xếp cuộc sống những ngày sắp tới như thế nào. Lo nỗi lo không đáng lo một chút nào, thế nhưng cứ lo. Tôi hiểu điều đó và sực nhớ ra có một cách mà mình chưa sử dụng là nghĩ đến mẹ và thầm nói với bà rằng: “Mẹ ơi, mẹ đâu có hề bị ung thư. Mẹ có một cơ thể khỏe, tim gan phổi thận tốt đến nỗi bác sĩ phải nói “Bác là người già hiếm có”. Mẹ không tiểu đường, không cao máu, không cholesterol, vậy thì trong con có một nửa là mẹ rồi. Con yên tâm một nửa các tế bào trong con sẽ ngoan ngoãn như của mẹ.” Với niềm tin như thế tôi đã vượt qua những ngày chờ đợi một cách bình yên. Phải thưa rằng, phải dùng vài ba lần phương pháp trên thì tâm bình lặng bền lâu.

Còn có một loại niềm tin vào chính mình khác, mà với niềm tin này đã là con người ai ai ít nhiều cũng phải có. Tên gọi là tự tin. Người có nhiều tự tin thì sống mạnh mẽ, quyết đoán nhanh, hành động lẹ. Chuyện đúng sai tính sau. Nhưng khi có tự tin thì người này sẽ làm cho người xung quanh thấy năng lượng sống động nơi họ lan tỏa ra. Một sức hút gây nên sự chú ý người xung quanh vào mình. Những nhà lãnh đạo thường có tính chất này.

Thế thì sống và hành động với tự tin thì làm sao để tránh sự sai sót? Có. Có một cách gần như là duy nhất: Luôn giữ “trong sáng, định tĩnh, trong lành” “chánh niệm, chú tâm, quan sát” ở cái tâm trí của mình. Có nghĩa là khi làm việc gì mình luôn biết hành động của mình, luôn theo dõi nó. Và cái biết này luôn tỏa sáng để không bị mắc víu hay bị lôi cuốn đi bởi bất cứ gì. 

Sao mà giống “chánh niệm” ở từng giây phút hiện tại quá vậy? 

Đúng vậy! 

Thầy tôi còn dậy rằng “Không sợ cái sai, vì ngay từ cái sai đó mình sẽ sửa cho thành đúng.” Không có sai thì cũng sẽ không có đúng. Bài học từ người khác cần được thực chứng bởi chính mình. Kết quả từ bài học của chính mình thì nó bền lâu. Và bài nào cũng là bài học mới của từng giây từng phút. Mình học hoài, học mãi, học nữa. Bởi vì cái gì trên cõi đời này đều là vô thường cả. Mọi thứ đều đến rồi đi, sinh rồi phải chết. Chỉ có niềm tin nơi chính mình luôn tỏa sáng để hướng dẫn mình bước tiếp.

Trong truyền thuyết về ngày Phật Đản, đức Phật vừa được sinh ra bước liền “bảy bước nở hoa”, một tay chỉ trời, một tay chỉ đất, dõng dạc “Thiên thượng thiên hạ, duy ngã độc tôn, nhất thiết thế gian, sinh lão bệnh tử”. Cẩn thận về câu nói này, nếu hiểu không đúng thì nó sẽ làm đối kháng lại cái thuyết “vô ngã” của đạo Phật. Thế cho nên tôi chọn ý nghĩa là “Chỉ có riêng ta, chỉ là ta là người có thể cứu chính mình ra khỏi sinh diệt của thế gian.” Để thấy rằng niềm tin vào chính mình là một yếu tố để dẫn dắt ta thoát khỏi khổ đau, sinh diệt. 

Triết lý Phật giáo thật là rắc rối “có đó – không có đó”, “có ngã – có vô ngã”, không thể chỉ một vài dòng chữ, một vài trang giấy mà nói ra hết được. Bao nhiêu là kinh sách, luận sách, bàn sách trên thế giới mà vẫn nói chưa hết. Cho nên với cái ngã “tôi” nhỏ xíu xiu này không dám bàn xa mà chỉ riêng muốn lạm bàn một chút về niềm tin nơi chính mình. Niềm tin để mình vui sống thế thôi.

California, 24/6/2021

Doãn Tư Liên

***

NIỀM TIN VÀO CÁT MẠN ĐÀ LA 

Hôm nay đi chùa Tây Tạng ở Long Beach để bàn về chuyến hoằng pháp của quí thầy Tây Tạng đến với các chùa Việt Nam, được quí thầy tặng cát từ các Mạn Đà La linh ứng để đem về rải trên nền nhà mới vừa dựng. Hy vọng sẽ có năng lượng bình an cho ngôi nhà mới... - Hưng gàn






***

NIỀM TIN THẮP NẾN CẦU NGUYỆN




Jun 23, 2021

GÕ LÊN CÁNH CỬA THỜI GIAN - Trần Mộng Tú, cụ Linh Bảo và cụ bố Sỹ


Từ trái:  Trần Mộng Tú, Linh Bảo, Đỗ Quý Toàn, Phạm Phú Minh, Doãn Quốc Sỹ. 

Từ miền Tây Bắc Washington tôi vừa đi xuống miền Nam California thăm người chị dâu ở tuổi 80 đang bị bệnh. Nhân dịp này, anh Phạm Phú Minh thu xếp với anh Đỗ Quý Toàn cho tôi cùng đi thăm những người bạn văn cao niên: Nhà văn Doãn Quốc Sỹ ,98 tuổi và nhà văn Linh Bảo 95 tuổi.

Anh Minh liên lạc với con gái của anh Doãn Quốc Sỹ là cháu Cẩm Liên đưa Bố tới nhà chị Linh Bảo. Chúng tôi cùng gặp nhau ở nhà chị ngày 17 tháng 6, 2021.

Đến thăm người già là Gõ Lên Cánh Cửa Thời Gian, cánh cửa mở ra ta ghé đầu nhìn vào, ta nhìn được những gì trong căn nhà đó. Mỗi một con người chính là một ngôi nhà riêng tư, khi mở cánh cửa ta nhìn thấy cách trưng bày đồ đạc, khác nhau. Nhưng khi căn nhà đã nhiều năm thì tất cả các đồ đạc trong đó nhìn rất giống nhau vì cùng phủ một lớp bụi bên ngoài,

Trong căn nhà đó chúng ta đôi khi, tìm được một món gì đó rất quý. Một cái hộp gỗ chẳng hạn, ta cầm lên, thổi lớp bụi đi,mở ra.Ta nhìn thấy một vật lấp lánh, lấp lánh như viên ngọc. Bỗng lòng rưng rưng.

Cô con gái nhẹ nhàng dìu nhà văn Doãn Quốc Sỹ ngồi xuống ghế, rồi gắn cái máy trợ thính vào tai cha. Chiếc ghế của Doãn Quốc Sỹ được kéo gần sofa nơi nhà văn Linh Bảo ngồi với chúng tôi. Hai nhà văn luống tuổi ngồi cạnh nhau trông thật cảm động.

Người đàn ông tóc trắng
Nghiêng đầu mỗi khi nghe
Ai gọi tên cuốn sách
Mắt sáng ngời đỏ hoe

Chiếc Chiếu Hoa Cạp Điều
Viền một đường chỉ đỏ
Gió hình như vừa thổi
Qua Khu Rừng hoa Lau (tmt)

Nụ cười hiền hòa luôn luôn nở trên môi, nhà văn Doãn Quốc Sỹ nghiêng đầu nghe chúng tôi nhắc đến tên những tác phẩm của mình. Cụ nhớ hết, không quên một tác phẩm nào, Cụ nhớ cả thời gian nào cụ viết truyện đó. Số tác phẩm khá nhiều của Doãn Quốc Sỹ vẫn nằm nguyên trong bộ nhớ của Cụ.

Những người yêu chữ nghĩa văn chương ở Việt Nam thời 1954-1975 ở miền Nam Việt Nam không ai là không đọc những tác phẩm của Doãn Quốc Sỹ. Những tác phẩm của Doãn Quốc Sỹ cho người đọc thấy yêu quê hương, yêu gia đình, bạn hữu hơn mặc dù trong những dòng chữ đó không hề nhắc đến một bổn phận nào.

Sức sáng tác của Doãn Quốc Sỹ trong khoảng thời gian 20 năm của nền Việt Nam Cộng Hoà rất phong phú: Ông sáng tác KHU RỪNG LAU gồm 4 tập: Ba Sinh Hương Lửa 1962, Người Đàn Bà Bên Kia Vỹ Tuyến 1964, Tình Yêu Thánh Hóa 1965 và Những Ngã Sông 1966. Ngoài ra còn một số sách rời, truyện ngắn của ông được đón nhận rất nồng nhiệt như: Gìn Vàng Giữ Ngọc, Mình Lại Soi Mình, Dấu Chân Cát Xóa, Chiếc Chiếu Hoa Cạp Điều, Dốc Sương Mù, Đàm Thoại Độc Thoại,v.v

Độc giả yêu những tác phẩm của ông vì người ta tìm thấy lòng yêu nước, yêu người, trung hậu và bao dung của ông, ông cho độc giả nhìn thấy văn hóa Việt Nam và cái thiện của con người. Ông là một nhà văn bao dung cho cả những sai trái, những cái ác.

Ông bị tù Cộng Sản 14 năm, sang Mỹ năm 1995. Ông từng nói: “Nhà giáo là nghề, nhà văn là nghiệp”.

Tổng số tác phẩm của Doãn Quốc Sỹ là 25 cuốn.

Nhà văn Linh Bảo ngồi bên cạnh Doãn Quốc Sỹ, một cụ bà đẹp như một bức tranh. Tóc trắng như sương, da mặt hồng hào, hàm răng như ngọc vụn và cặp mắt vẫn còn long lanh trong vắt.

Những năm đầu tị nạn 1975, tôi gặp và thân với nhà văn Linh Bảo nhờ cùng cộng tác với Nguyệt San- Việt Nam Hải Ngoại của Luật Sư Đinh Thạch Bích ở San Diego chủ trương, về sau có thêm nhà văn Nhật Tiến cộng tác.

Linh Bảo nổi tiếng với tác phẩm: Tầu Ngựa Cũ, Gió Bấc, Những Đêm Mưa, Mây Tần…

Cuốn Tầu Ngựa Cũ của Linh Bảo được giải văn học 1961.

Tác phẩm của Linh Bảo không nhiều như của Doãn Quốc Sỹ nhưng chỗ đứng của Linh Bảo trong giới cầm bút đáng được trân trọng. Người ta nói:

Tài năng và cơ hội để thành danh, Linh Bảo có cả hai.

Cả ba nhà văn nổi tiếng: Nhất Linh (Bắc), Võ Phiến (Trung) và Bình Nguyên Lộc (Nam) đều khen ngợi Linh Bảo là một nhà văn có tài.

Trong một lá thư gửi Linh Bảo sau khi nhận được tác phẩm Gió Bắc, Nhất Linh đề nghị sửa là “Gió Bấc”, Nhất Linh đã viết thư cho Linh Bảo, có đoạn:

Chị đã có cốt cách nhà văn, cứ thế mà tiến, yên tâm mà tiến, còn nhiều rực rỡ về sau đợi chị.

Võ Phiến nhận xét về Linh Bảo như sau:

Trong số những người đàn bà viết văn ở ta hiện nay, có lẽ Linh Bảo có tài nhất: có tài quan sát, lại có tài diễn tả một cách thông minh những điều mình quan sát. Quan sát và phân tích tâm lý, Linh Bảo đã trình bầy được mỗi nhân vật với một hình dạng, một cá tính rõ ràng, một lối sinh sống và ăn nói riêng biệt… Linh Bảo thường hay tìm ra cơ hội để làm người đọc mỉm cười, dù là trong những trường hợp buồn thảm: nhà ngập lụt, vợ chồng giận nhau. Giữ được nét mặt tươi tắn cả trong khi buồn, đó là một lối làm đẹp rất khéo của đàn bà, nhất là đàn bà ‘lịch sự’: vì vậy mà cái cười do Linh Bảo gợi lên lắm lúc có chua chát, người đọc vẫn dễ có cảm tình với giọng văn của tác giả.”

Và Bình Nguyên Lộc với lời khen thành thật của một người miền Nam:

Tôi ngạc nhiên lắm. Bề ngoài chị rất là đờn bà, nhưng sao văn chị như văn đờn ông thế. Đọc xong bốn kỳ Những Đêm Mưa, tôi ngán sợ chị ghê lắm, sợ cái tài quan sát nội tâm và ngoại cuộc của chị rất là bất ngờ, mà nhất là sợ cái cười bình thản của chị vô cùng. Sợ đây không phải là phục. Đành là phục rồi, khỏi phải nói, mà sợ bị chị quan sát và cười, mặc dầu chỉ cười thầm thôi…

Con người đa tài này có một thời niên thiếu rất sôi động.

Nhà văn Linh Bảo, tên thật là Võ thị Diệu Viên, sinh 14 tháng 4, 1926 trong một gia đình quan lại triều đình Huế: cha Võ Chuẩn nguyên tổng đốc Quảng Nam, mẹ gốc hoàng tộc Tôn Nữ Thị Lịch. Linh Bảo xa gia đình sớm, Bà sống qua nhiều quốc gia ngoài Việt Nam: Trung Hoa (Nam Kinh, Quảng Châu), Hương Cảng, Anh, Pháp, và Mỹ.” Linh Bảo còn có hai tên khác: Lại Cẩm Hoa, Vũ Trung Thư. Các bức thư nhà văn Nhất Linh gửi Linh Bảo khi còn ở Hương Cảng đều gửi với tên Lại Cẩm Hoa.

Linh Bảo rất nổi tiếng trước 1975 trên văn đàn. Tập truyện Gió Bấc in năm 1952 khi tác giả mới 26 tuổi đã làm nổi bật tên tuổi tác giả vào thời điểm đó.

TÁC PHẨM:

Trừ truyện dài Gió Bấc và truyện nhi đồng Chiếc áo nhung lam được in từ 1953, các tác phẩm chính của Linh Bảo đều được xuất bản trong thời kỳ 1954-1975.

Gió Bấc, truyện dài, Nxb Phượng Giang 1953
Chiếc áo nhung lam, Sách Hồng, Nxb Đời Nay 1953
Tầu Ngựa Cũ, tập truyện ngắn, Nxb Đời Nay 1961 (*)
Những Đêm Mưa, truyện dài, Nxb Đời Nay1961
Con Chồn Tinh Quái, truyện Nhi đồng, Nxb Ngày Mới 1967
Những Cánh Diều, tập truyện ngắn, Nxb Trí Đăng 1971
Mây Tần, tuyển tập đoản văn, Nxb Việt Nam Hải Ngoại 1981

(*) Tác phẩm Tàu Ngựa Cũ được trao Giải thưởng Văn Chương Toàn Quốc 1961.

Ngô Thế Vinh từng viết: “Ngọn bút của Linh Bảo thông minh, sắc sảo, giễu cợt lật ra những mặt trái của cuộc sống, một cách tàn nhẫn với giọng nghịch ngợm, tinh quái bất cần đời nhưng cũng thật là chua chát. Người phụ nữ trong tác phẩm Linh Bảo tuy cứng rắn, chịu đựng nhưng vẫn luôn luôn là nạn nhân đáng thương của những hoàn cảnh”.

Những năm sau này, không viết nữa, Linh Bảo vẽ. Linh Bảo là một họa sĩ tùy hứng, Bà vẽ những bức tranh rất đẹp.Tranh sáng tác, tự họa hay copy những họa phẩm nổi tiếng, Linh Bảo vẽ chân dung những người thân như Cha, Mẹ, em, con, cháu. Vẽ lại những bức tranh nổi tiếng như Mona Lisa của Leonardo da Vinci, tranh Iris của Van Gogh, rất giống và rất đẹp.

Mấy năm trước khi tới thăm Bà, tôi thấy Bà còn sở thích may những tấm chăn vá (Quilts). Nhìn những miếng vải màu sắc khác nhau bà cắt ra rồi vá chúng lại, mảnh nọ đặt sai chỗ sang mảnh kia để làm thành một tấm chăn mới. Tôi bâng khuâng tự hỏi: Chắc Bà muốn vá lại từng mảnh đời mình.

Gió Bấc thổi về nghe lạnh quá​
Chiếc Áo Nhung Lam đủ ấm không​
Những Cánh Diều bay trong dĩ vãng
Lòng quê chợt chạnh áng Mây Tần. (tmt)

Chúng tôi, tuy không còn trẻ nữa, nhưng kém hai nhà văn Doãn Quốc Sỹ và Linh Bảo từ 12 tới 15 tuổi. Chúng tôi được hưởng bao nhiêu điều tốt đẹp từ hai vị tiền bối này.Từ cái đẹp của tâm hồn, tới cái đẹp của văn chương. Họ như những viên đá quý cất trong những cái hộp rất cũ, cái hộp lại giấu trong ngôi nhà chỉ một cơn gió nhẹ cũng có thể lung lay.

Ngọn gió thời gian có thể thổi căn nhà cũ xập xuống nhưng những viên đá quý cất giấu trong cái hộp cũ kỹ thì luôn luôn tồn tại.

Chúng tôi tới, gõ cửa, tìm vào và chúng tôi nhận được sự ấm áp lấp lánh tỏa ra từ hai viên đá quý: Doãn Quốc Sỹ và Linh Bảo.

Trần Mộng Tú
Tháng 6-17-2021

Jun 22, 2021

TRỜI MƯA NÈ ÚT - hình San chụp

 









ON THE BACK OF THE OPERA - anh Anh, Chub

Alright Sydney Solstice doesn’t really compare to VIVID (seriously why are the light projections on the BACK of the Opera House!?) but Hugo still loved our little adventure into the very cold city last night 🤷🏻‍♀️- anh Anh 




Jun 21, 2021

XÓA NẠN ... - Zayn, Ti, Maya

Xóa nạn mù toán/ viết alphabet/sử dụng chuột/ ăn phở - Zayn
Xóa nạn mù ... local brands - mẹ Ti




***

 

Bình thường vài ba tháng một lần mình sẽ đi ăn trưa ăn bánh cafe với Tom để nói chuyện trên trời dưới biển, thường là dạo này các local brands hay ho thế nào, có nhân tố nhân tài nào đáng chú ý, giới trẻ giờ đọc gì coi only fans ra sao… và cả tình hình dating của nó thế nào nữa…

Thứ 4 này sẽ mời các bạn chat chung với Tom nhé. Buổi IG Live đầu tiên của campaign #shareandcare with #ellevietnam.

- Nguyễn Đình Liên Chi 

PS: hình ảnh ngày thứ 4



BỰC GHÊ - Khánh, Thùy

Hello Tía Má,

Lâu nay b K không viết thư cho TÍa Má nhưng vẫn cứ nghĩ tới hai đứa Guộc hoài (bực ghê!)

B K mới được Út share bài viết của Má về Ái Ngữ, và lại có cảm giác "bực ghê!" Tại sao lại có đứa viết trúng ngày đề tài mình muốn đọc (ái ngữ) và dưa ra đúng hình ảnh ngộ nghĩnh mà mình thích (của hai mẹ con Xiu chơi trò làm đủ loại mặt cảm xúc ).

Thiệt đó, trong quá trình triền miên học cách sống, b K hay loay hoay với chữ ái ngữ và vô cùng đắc chí với định nghĩa "chọn lời đừng nói" của Má..

Nếu danh sách "những lời đừng nói" của mình trở nên dài thì mình càng ngày càng "đề đề" hén.

Gần đây b 5 vô cùng khoái chí vì viết một bài mà được mọi người "bình loạn", trong đó có Tía Má . Tía còn cả gan dám nói gần nói xa là b K giả bộ "đi lạc" nữa. Làm b K nghĩ bụng "Cái thằng này láo!" Bác K cũng "láo" vì dám lấy nghề ảnh của Tía  Gửi Tía Má và Út coi chơi.