Sep 25, 2016

7. TÁM VỊ BỒ TÁT - CHỊ KHÁNH - Ngô Thuỳ


Cuối cùng thì cuộc sống xa nhà của chị cũng được kết thúc – chị về ở hẳn nhà làm chúng tôi khoái chí vô cùng.  Chị với tôi rất tương đắc trong phạm vi nhà bếp: chúng tôi cùng làm “con sen” rất trứ danh, bởi vì sau cuộc vui bao giờ cuối cùng cũng có hai chị em mặt mũi lờ đờ vì buồn ngủ, đứng bên cái lavabo tranh nhau rửa bát, tranh nhau chùi soong nồi, tranh nhau lau bàn.  Nhờ chị mà tôi không còn quá dốt nát trong việc làm bánh trái.  Chị thích làm bánh lắm, thích làm cho mọi người ăn chứ phải cho mình ăn.  Chúng tôi đã cùng nhau làm bánh cake bánh bông lang, cả bánh trung thu nữa.  Bao giờ khởi đầu cũng có thật đông người và sau cùng cũng chỉ còn lại có hai chị em.  Chúng tôi vừa ngáp vừa nói chuyện tiếu lâm vừa canh chừng từng mẻ bánh đang chín vàng dần trong lò. Có một năm nọ nướng bánh xong chúng tôi phủ vải lên rồi đi ngủ.  Sáng sớm dậy thì thấy có bốn cái bánh để cạnh nhau đã bị xô lệch.  Thủ phạm còn ai khác hơn là lũ chuột!  Tội nghiệp chị Khánh, chị tiếc công trình quá, vội đến xem xét thật kỹ rồi tuyên bố:
-               May quá nó chỉ ăn có hai cái thôi, Dũng, Thuỳ ạ, còn hai cái kia, nó chỉ bước qua thôi!

Câu nói của chị tượng hình đến độ nhà tôi phải phì cười mà mãi đến giờ lâu lâu anh ấy vẫn còn nhắc chị:
-               Chị Khánh, chị còn nhớ mấy cái bánh trung thu mà con chuột nó chỉ bước qua không?

Và chị lại cười hóm hỉnh gật đầu:
-               Nhớ chứ, nhờ nó chỉ bước qua nên mình mới đủ can đảm mà ăn mấy cái bánh đó đấy chứ. 

Cũng chính nhờ chị hay làm bánh mà bố bé Tiny mới có dịp trổ tài vẽ chữ bằng crème lên bánh.  Anh có vẻ khoái các trò chơi này lắm.


Cứ mỗi lần nhìn chị Khánh tôi lại tự xỉ vả mình về cái tội ăn học không đến nơi đến chốn.  Có đến mười năm nay tôi không đụng đến một mẫu tự la tinh nào chứ đừng nói đến một chữ Tây, chữ Mỹ nào cắn đôi ra.  Ấy vậy mà mỗi khi cô Quý đến chơi, cô vẫn âu yếm gọi tôi là học trò yêu của cô ngày xưa (cô dạy anh văn) làm cho tôi cứ lạnh toát cả người và xấu hổ.  Trong khi đó chị Khánh vẫn luôn luôn thử thách kiến thức của mình và vun bồi nó không ngừng.  Nhìn chị đọc sách ngoại ngữ mà tôi thèm khôn tả.  Đôi khi đọc được quyển nào hay, chị lại tặc lưỡi mắng chúng tôi một trận vì đã trót dại quá ư dốt nát mà không thể thưởng thức được những tuyệt tác như vậy. Mà kể cho chúng tôi nghe thì chỉ được cái cốt truyện, là cái ít quan trọng nhất trong những kiệt tác văn chương.  Chị không bao giờ thấy đủ trong việc học.  Học Anh, Pháp chán rồi, hết thầy dạy rồi, chị xoay sang tiếng Đức.  Thỉnh thoảng chị lại kể cho chúng tôi nghe những bài học tiếng Đức dí dỏm, như để khích động chúng tôi cố học.  Nhưng cuộc sống bề bộn hiện tại không bao giờ cho phép chúng tôi học được quá hai tuần.  Sau đó thì dốt lại hoàn dốt.  Kiến thức của chị Khánh đã giúp ích chúng tôi rất nhiều trong những buổi dạ hội văn nghệ.  Chính chị đã dịch vở của Oscar Wild để chúng tôi dựng kịch.  Vở kịch này đã thành công xuất sắc đến nỗi chúng tôi thúc dục chị dựng thêm một vở nữa, nhưng việc chưa xong thì xảy ra cơn gia biến, chúng tôi đành buồn rầu xếp tất cả vào nhà kho hẹn ngày tươi sáng hơn.

Ngô Thuỳ
(còn tiếp) 

7. TÁM VỊ BỒ TÁT - CHỊ KHÁNH - Ngô Thuỳ




Chị rất yêu hai vợ chồng tôi và rất buồn mỗi khi chúng tôi có chuyện xích mích nhau.  Chị quý chúng tôi đến nỗi khi tôi mang thai Tiny, chị cứ ngóng trông từng ngày và thúc giục (!) tôi sinh nó ra lè lẹ để chị được chăm sóc và cưng chìu nó.  Mà quả thật – Tiny đã ra đời trong bao nhiêu là yêu thương, trong đó phải nói đến lòng yêu tha thiết của bác Khánh.  Nhìn bức ảnh chị âu yếm bế Tiny hôm đầy tháng nó, người ta chỉ có thể cho đó là hai mẹ con.  Chị chưa là mẹ nhưng tình mẫu tử trong chị đã ngọt ngào tha thiết quá đỗi.  Đôi khi chị Liên và tôi đã phải kêu lên vì thấy chị quá cưng chìu Tí Ti và Tiny. Chị Liên kêu: Thôi rồi, bác Khánh chìu cháu quá chỉ tổ làm hư chúng thôi!  Đúng như vậy. Chị chìu chuộng cháu đến nỗi chưa cần nó đòi chị đã đoán trước để chìu ý nó rồi.  Tiny nhà tôi cứ mỗi lần muốn dụ dỗ nó điều gì, chỉ việc nói: “Con ăn xong rồi ba chở lên bác Khánh” là xong ngay.  Mỗi lần nó làm gì sai, chỉ việc doạ: “Con là vậy bác Khánh không thương con đâu, bác Khánh giận con luôn.”  Thế là cô ả không dám làm như vậy nữa.  Có những hôm mải chơi với bác Khánh quá, khuya rồi chúng tôi dắt xe ra sửa soạn về mà Tiny vẫn còn đòi ở lại với bác.  Chúng tôi đành doạ ngầm nó: “Thôi vậy, ba má về, Ni ở lại nha?” “Bai nha?” Ai ngờ nó tỉnh bơ, dơ tay vẫy đáp: “Baiii nha!” Dễ ghét quá!


Thỉnh thoảng có lúc tôi giật mình nhận ra rằng sẽ có ngày chúng tôi phải chia tay.  Và lúc ấy thì chắc chắn là “hai phương trời cách biệt” thật sự rồi.  Giữa cơn tăm tối này, ai mà biết đời mình rồi sẽ xoay vần về đâu.  Chừng ấy có lẽ tôi sẽ nhớ đến tê tái những đêm nằm tỉ tê tâm sự với chị, được chị gãi đầu và an ủi, nhớ những muỗng chè chị đút tận miệng cho tôi vì tôi mải đút Tiny ăn cơm chưa kịp ăn, nhớ những ly trà đường chị pha cho tôi lại sức sau khi đạp xe đi giao sữa về, nhớ những câu khôi hài độc đáo của chị, những mẩu đối thoại tuyệt vời giữa mấy chị em ... và tôi sẽ phải khóc đến bao nhiêu nước mắt vì nỗi nhớ thương kia?  Ôi đời!

Ngô Thuỳ 

Sep 22, 2016

OUTCOME IS FAIR ? - Dalai Lama





When a problem first arises, try to remain humble and maintain a sincere attitude and be concerned that the outcome is fair.

Dalai Lama



QUÊN MẤT CHỖ ĐỨNG


Phu nhơn của Doãn Ngọc Thanh và "shop's window"  


- Thằng 6 Doãn Quốc Vinh hỏi:

A, thấy hình bác Giao window-shop...
Mà cái mớ quần áo này chỉ hợp với đám thằng Xiu + Yên, mắc mớ gì xếp trai thọc tay túi quần rồi nhìn tới, nhìn lui -:)-:) ??? 
em 6 Vinh

-  Chị 2 Doãn Ngọc Thanh đáp: 

He he ... mày Vinh, bà chị mày vẫn phải thường xuyên để mắt tới cách ăn mặc của ông anh mày. Xảy một cái là người quên mất chỗ đứng của mình, và ... diện không nên nết ngay.


Sep 20, 2016

J'ÉTAIS BELLE SANS LE SAVOIR - Đoàn Khoa

Julie Andrew chụp năm 1959 bởi Cecil Beaton - 
lúc bà đúng 24 tuổi (sinh năm 1935)


Đẹp nhìn không ra!!!

Chính vì thế nên tui mới thích câu hát:
"Có yêu nhau, xin những ngày thơ ngây"

Trong bài hát "Memory" của con mèo già trích trong nhạc kịch "The Cats", khi dịch qua tiếng Pháp, có thêm hai câu:

"J' étais belle sans le savoir et je souriais
J' étais belle de t'aimer"
Tạm dịch là:
"Hồi đó em đẹp mà em lại không biết.
Em đẹp vì em yêu anh"


K



INFORMAL - Dalai Lama



Thuy's way of meeting with Bố is completely informal 

My usual way of meeting with people is completely informal.  I think the very purpose of meeting is connection, or contact, person to person.  So formality sometimes becomes an additional barrier.

Dalai Lama



NICE SPOT - AS


Dear Huong,

Here some photo's of nice spots in Maastricht that I took today during my walk.