Aug 3, 2014

Ý NGHĨA LỄ HỘI VU LAN - H.T. Thích Phước Tịnh



Vào ngày lễ Vu Lan, quý vị thường nghe các Thầy nói về ba ý nghĩa trọng đại của ngày lễ.  Ý nghĩa thứ nhất, đây là ngày Chư Tăng giải chế an cư kiết hạ.  Ngày này còn gọi là ngày “Phật hoan hỉ” do vì Đức Thế Tôn thường rất vui khi thấy chư tỳ kheo sau ba tháng tĩnh cư tu tập nghiêm mật, ai cũng có thần thái trong sáng, oai nghi rỡ ràng, lại có nhiều vị chứng được thánh quả. 

Ý nghĩa thứ hai, đây là ngày giải cứu chúng sinh trong cõi ưu đồ đã từng tạo ác nghiệp.  Ngày này còn được gọi là ngày “Giải đảo huyền”.  Tên gọi này xuất phát từ nguyện ước của ngài Mục Kiền Liên khi ngài thấy vong linh của mẹ đang lạc lõng trong cõi ưu đồ.  Vì rất thương mẹ, ngài Mục Kiền Liên đã xin Đức Thế Tôn chỉ dạy cho phương pháp cứu vong linh của bà.  Đức Thế Tôn dạy rằng sau ba tháng an cư, chư tăng thường có phẩm hạnh đoan trang, năng lực thánh hạnh rất nhiệm mầu.  Đấy chính là lúc nên tập trung thần lực để cầu siêu cho mẹ.  Từ đó, ngày này được gọi là ngày “Giải đảo huyền”, nghĩa là cứu những nỗi khổ của hương linh người thân đã từng tạo ác nghiệp.

Và ý nghĩa thứ ba, đây là ngày lễ cài bông hồng lên áo các người con, còn được gọi là ngày “Bông hồng cài áo”.  Chúng ta thường bận rộn cả năm, đôi khi không có thời gian nhìn lại để hiểu hình hài mình từ đâu mà có.  Do vậy, lễ Vu Lan thường gắn liền với niềm tri ân của chúng ta đối với đấng sinh thành, nhất là đối với mẹ, người đã gánh chịu nhiều cơn đau khi đưa ta vào đời.  Có lần tôi được một đệ tử học ngành y kể về nỗi đau của người mẹ khi sinh con.  Lúc cái đầu của đứa bé ra khỏi lòng mẹ, người mẹ đã phải chịu đau khôn kể.  Nhưng cái đau đó chỉ để báo rằng cơn đau kế tiếp sẽ khủng hoảng hơn rất nhiều. Kích thước đôi vai của đứa bé không nhỏ, lại chẳng khép được như đôi cánh phi cơ.  Vậy mà người mẹ vẫn phải làm mọi cách đưa đôi vai ra ngoài.  Người ta nói “Đàn ông đi biển có đôi.  Đàn bà đi biển mồ côi một mình.” Thật vậy, khi người mẹ sinh con chính là lúc bà thi thố với cái chết, và cho dù y khoa phát triển đến ngần nào đi nữa, nỗi đau sinh con của người mẹ vẫn như thế!

Trích bài giảng "Những Nét Văn Hóa của Lễ Hội Vu Lan"
H.T. Thích Phước Tịnh

REAL LIFE - by Vinh gTmT



Green Tomato: Where are you guys coming from to have such beautiful dresses on you?

Red Tomato: Oh quite thank you my dear. I am coming from the North where it has beautiful weather and many breath taking natural wonders.

Orange Tomato: Me? I am coming from the Central where many great kings and royalties once had lived.
 

Red and Orange Tomatoes: Where are you coming from my friend?
 

Green Tomato: I am coming from the same tree of you two! Just because we look different, doesn't mean we act different. Snap out of it! Stop dreaming and face the reality my friends, not try to run away from it. Because the reality is the only moment that matters, which is why it's called real life!

Jul 29, 2014

JUST A THOUGHT! by Vinh gTmT







Right bitter melon: Why are you so depressing my dear?

Left bitter melon: I think I lost everything, and I'm about to be cut up and eaten.

Right bitter melon: You just think you are my dear, but actually it's just a thought. I'm always around, and I would never ever let you go!

Left bitter melon: What is it? Is this from "Titanic"?

Right bitter melon: Nope! That was "My heart will go on!"


Jul 28, 2014

FOR BETTER FOR WORSE - by Vinh gTmT




Green pepper: you are turning red and not looking so good my dear, are you sick?

Red pepper: I don't know, my tummy is burning inside out.

Green pepper: poor baby... Let me take you to the vege hospital.
 

Red pepper: I'm ok dear. It won't kill me!
 

Green pepper: you have to listen to me, that is what a family for. I think you would do the same for me, would you?
 

Red pepper: absolutely! We are family for a reason. I will let my action speaks.
 

Green pepper: well than, it is my turn to act!
Vinh gTmT 

Ông Ngoại giữ lời hứa

Cách đây hơn 30 năm, khi thằng Tí Bim ra đời, ông ngoại hứa khi nào nó cưới vợ, ông sẽ đi dự.

Và ông đã giữ lời hứa!

(va các cậu dì của nó cũng giữ ké lời hứa :))

 









Jul 22, 2014

CUỐN THEO CHIỀU GIÓ





CUỐN THEO CHIỀU GIÓ

Gió đây là gió nghiệp.  Thân tứ đại nầy do gió nghiệp đun đẩy, cho đất nước gió lửa họp lại và tâm thức gá vào, để hình thành một thai nhi.  Rồi chín, mười tháng sau rời bụng mẹ để có mặt giữa trần đời.  Tùy theo tập nghiệp trong quá khứ, mà người ấy thông minh hay trì độn và có đời sống giàu sang hay nghèo hèn.  Người ấy rơi vào hoàn cảnh đọa đày, khốn quẩn do chiến tranh, hoạn họa, đói kém hay đươc hưởng đời sống giàu sang của ông hoàng bà chúa, cũng đều từ gió nghiệp đẩy đưa.  Đến khi tứ đại phân ly, gió nghiệp thổi hình hài bất động của một người, mà mới đây còn sang qúi, xinh đẹp vào Peak family (lò thiêu), để theo gió cuốn bay lên trời cao, thành những làn khói trắng.  Hình hài mà họ chăm chút, thương yêu và vô cùng tự hào, chẳng mấy chốc tan thành tro bụi.  Khi được đẩy vào lò thiêu, chỉ sau vài mươi phút thôi, ông hoàng, bà chúa, hoa hậu, hay tài tử điện ảnh, đều chẳng còn chi cả, ngoài một nhúm bụi trắng xám.  Dù ta chăm sóc hình hài ta khéo đến thế nào đi chăng nữa; dù ta tốn bao nhiêu của tiền làm cho nó đẹp, nó sang, nhưng sau khi vào lò thiêu thì tất cả đều đồng đẳng, đều là bụi đất như nhau.  Tóm lại, tất cả mọi sinh linh trong trần thế đều bị cuốn theo chiều gió nghiệp.

Với một nghĩa thâm sâu hơn, gió nghiệp thổi tùy theo nghiệp lành hay dữ của từng người, mà không ai làm chủ được.  Nếu làm chủ được, đâu ai chọn sinh vào gia đình bần dân làm chi cho cực!  Họ chọn làm hoàng tử hay nữ hoàng nước Anh, có hay hơn không?  Vì không làm chủ được, nên đời sống ta phải theo nghiệp mà đến, đến đâu thì chịu vậy thôi.  Nghiệp thức huân tập một đời, sẽ dắt ta đi về cõi lành hay dử khi rời bỏ hình hài.  Tuy nhiên, cận tử nghiệp cũng vô cùng quan trọng.  Có những người cả đời không có duyên may, thế nhưng, khi họ gần trả thân tứ đại về cho cát bụi, duyên lành lại đến.  Tự nhiên, họ cảm thấy ý niệm xả ly về chấp trước bản ngã tràn đầy tâm thức, và họ thanh thản ra đi.  Nghiệp một đời gây tạo tự nhiên vơi nhẹ đi, do cận tử nghiệp vô cùng lành thiện.

                  Tóm lại, gió nghiệp gồm nhiều tầng.  Thứ nhất, gió nghiệp đẩy hình hài theo chu kỳ thành trụ hoại không.  Hình hài đến lúc phải tan, là tan thôi.  Kế đến, gió nghiệp đẩy thần thức vào những nơi chốn đã định sẵn.  Kinh văn Thế Tôn có dạy là, vừa tắt hơi nơi ngũ uẩn nầy, người ta có mặt liền ở ngũ uẩn khác.   Trong một sát na thôi, nghiệp đã định hình.  Thậm chí, nghiệp đã định hình ngay lúc sống, chứ không phải đợi đến lúc chết mới hình thành một thọ mạng khác.  Ngay trong đời sống hiện tại, từng ý ta nghĩ, từng lời ta nói, từng việc ta làm là đã tạo nghiệp cho tương lai của ta rồi.  Cho nên, khi rời hình hài tứ đại, nếu nghiệp của ta ở thiên giới, ta liền đi về cõi trời; nếu nghiệp của ta ở cảnh giới Atula, ta liền về nơi đó.   Ngay trong kiếp sống nầy, nếu ta chứng nghìệm được trạng thái tâm thường tịnh, khi bỏ hình hài ta sẽ về cảnh giới chư Như Lai.  Theo đúng tinh thần Kinh Văn của Đức Phật, nghiệp định hình trong từng sát na của đời sống hiện tiền.  Hãn hữu lắm, thần thức mới trải qua 49 ngày trong cảnh giới Thân Trung Ấm.  Như vậy, cuốn theo chiều gió là cuốn theo nghiệp thức ta đã gây tạo, từ lời nói, việc làm hay cách hành xử, để đầu thai vào chỗ tương ưng.  Ngay trong hiện tại, tâm thức ta hướng về cảnh giới nào, liền tức khắc ta gá sinh về cảnh giới ấy.

Theo như Tiểu Bộ Kinh, một hôm Mục Kiền Liên đến thăm cung trời Đâu Xuất. Ngài thấy có một dinh thự vô cùng sang trọng, nhưng không có thiên đế nào ngự trị hết.  Theo như lời các vị thiên, chỗ đó dành cho một vị đệ tử của Thế Tôn, người chuyên chăm sóc sức khỏe cho Thế Tôn các chư tăng, tên “Kỳ Bà”.  Khi trở về tinh xá Trúc Lâm, Mục Kiền Liên đem điều nầy bạch lại với Thế Tôn.  Thế Tôn xác nhận rằng, do phước lành chăm sóc sức khỏe cho Thế Tôn và hết lòng cung kính các bậc thánh, nên ngay lúc còn ở nhân gian, Kỳ Bà đã có cung điện ở cõi trời.

Thật ra, chỉ cần nhìn dòng tâm thức của mình trong lúc nầy, mình biết ngay mình sẽ sinh về cảnh giới nào, chứ không cần phải đợi đến lúc trả hình hài về cho cát bụi.  Đó là tầng thâm sâu nhất của con đường cuốn theo chiều gió.



HT Thích Phước Tịnh
Trích bài giảng “Chiếc lá vàng bay”
Lệ Hoa phiên tả

Jul 17, 2014

CHẾT - Thích Giác Thanh



Photo - Đoàn Khoa


 CHẾT 

Thơ cũng chết,
Tình muôn năm rồi cũng chết!
Khói may bay mờ mịt một khung trời.
Trong cuộc lữ ta có hồi lận đận,
Rồi cũng có ngày rũ sạch nợ trần ai.

THÍCH GIÁC THANH