Feb 10, 2014

ẤN ĐỊA XÚC


Trong nhiều tự viện thuộc Phật giáo Nam truyền thờ tượng Phật với một tay Ngài để trên đầu gối, một tay đụng xuống đất.  Hình tượng được điêu khắc dựa vào tích như sau:

Ngày xưa, khi Đức Phật chỉ tay vào tọa cụ cỏ dưới gốc cây Bồ Đề và phát nguyện “Nếu không thành đạo, thời ta không rời chỗ ngồi này”, đại địa chấn động bảy lần, khiến cung ma lao xao.  Ma Vương giật mình, không biết chuyện gì xảy ra ở nhân gian mà đền đài nghiêng ngả.  Nhìn xuống, Ma Vương thấy đức Thế Tôn ngồi tịnh tại trên tòa cỏ, bước vào 49 ngày cuối cùng thiền tọa để chứng Vô Thượng Giác.

Ma Vương biết rằng một khi có người chứng Vô Thượng Chánh Giác, ánh sáng giác ngộ của người ấy sẽ tác động đến thành viên ma, giúp họ giác ngộ.  Khi giác ngộ rồi, họ sẽ rời bà con quyến thuộc làm bà con với Phật, khiến cung Ma sẽ bị trống trải.

Ma Vương rất sợ điều ấy xảy ra nên liền mở cuộc đánh phá.  Ma Vương bứng cây trong rừng, liệng tới tấp đến Đức Thế Tôn.  Cây lao như tên giáo về phía Đức Thế Tôn nhưng chạm phải tâm thái nhu nhuyễn thuận tình của Đức Thế Tôn, cây biến thành bông hoa, liền rơi xuống đất.  Ma Vương dùng mưa to, gió lớn, rắn rít, ma quân tấn công Đức Thế Tôn nhưng vẫn thất bại.  Cuối cùng, Ma Vương dùng ba cô con gái của mình đến dụ dẫm Đức Thế Tôn nhưng chẳng cô nào làm Đức Thế Tôn khởi niệm.

Chẳng còn cách nào khác, Ma Vương hiện nguyên hình, lên tiếng mắng Đức Thế Tôn: “Ngươi tưởng ngươi sẽ đạt được quả Vô Thượng Giác ư? Ngươi nghĩ ngươi sẽ khiến mọi người ở đại địa này thấm nhầm được dòng nước trí tuệ và từ bi của ngươi ư? Bao nhiêu người đi trước ngươi, đã bỏ xương trắng máu đào mà vẫn chưa tìm ra được con đường dẫn đến quả Vô Thượng.  Ngươi chỉ mới bao nhiêu tuổi đời làm sao đạt được quả vị ấy được?  Ta thách ngươi đó!  Hãy chứng minh cho ta xem năng lực của ngươi đến đâu mà dám nghĩ sẽ đạt được quả Vô Thượng!”

Đức Thế Tôn mỉm cười, chẳng nói gì, chỉ đưa tay đụng xuống mặt đất.  Thấy Đức Thế Tôn đưa tay đụng vào đất (bắt “Ấn Địa Xúc”), Ma Vương hiểu ngay Đức Thế Tôn muốn nói rằng: “Ta đã từng tu sáu hạnh Ba la mật, bỏ thân mạng nhiều đến nỗi nếu dùng kim nhỏ xăm trên đại địa này, không có một nơi nào không đụng xương trắng của ta.”  Biết mình đã thất bại, Ma vương liền rút lui tức khắc, trả lại không gian thanh bình cho Đức Thế Tôn.

Dựa vào tư liệu sử truyền này mà nhiều tượng Đức Phật được thực hiện với một tay Ngài đặt trên đùi, một tay chạm đất. 

Trích bài giảng “Tùy Ni Nhật Tụng 5”
Hòa Thượng Thích Phước Tịnh 


PHOTOGRAPHY - Đoàn Khoa

Vinh, Định & Hương ơi,

Bây giờ tui mới rảnh "xổ" mớ hình chụp hồ Tết ra in.
Cứ mỗi năm dọn dẹp tủ đồ kỷ niệm, tui lại chụp mớ hình chúng.
Gửi mọi người coi chơi.

Khoa











Feb 1, 2014

TÌNH BẠN - NHỮNG KHOẢNH KHẮC ĐÁNG NHỚ - Anh Quân




Năm Quí  Tị 2013 đã đi, năm Giáp Ngọ đã tới, nhìn về tương lai thì chưa  đoán được gì? Nhưng có thể là một năm im lặng trong nhóm bạn bè của trường Sư Phạm Thực Hành là vị chưa thấy các cuộc sắp sếp  và hẹn hò gặp mặt trong năm 2014. Tương lai khó nói nhưng quá khứ thì dể kể hơn , mà thuật loại thoải mái, trơn tru và cho thêm hành, tỏi, nước mắm, nước tương xì dầu  cho câu chuyện càng hấp dẫn mà ghi lại  kỷ niệm đáng nhớ trong các lần  bạn bè  hợp mặt ở năm vừa qua với sự hiện diện đặc biệt của thầy cô năm xưa.

Trên 10 năm trước thì Sài Gòn là nơi tập trung đông nhất của học trò Sư Phạm Thực Hành của niên khoá 1971. Đông đến nổi có thằng vốn nổi tiếng nghịch nhất trường và cũng là thằng đáng ghét nhất của học trò nữ  ngày xưa , từ tận Paris bay về Sài Gòn để rinh một bạn nữ trong lớp qua bên Pháp định cư và sau đó qua Canada sống. Phải nói cuộc đời có những đưa đẩy , hay cũng có mà dở cũng có , c bạn bè  cứ dần dà rủ nhau ra đi có trật tự khỏi Việt Nam và định cư đông nhất tại vùng Little Saigon – Westminster – California – USA. Còn một số khác vẫn còn ở lại Việt Nam, số khác trôi theo dòng đời , đứa thì đi Châu Âu, đứa về nơi lạnh lẻo ở Canada, có đứa đi tuốt về xứ Down Under – Australia mà  hình như chưa có đứa nào chọn đi Phi Châu định cư .  Vì lí do như vậy! việc mà tất cả bạn bè gặp lại lại được cùng một lúc, ở cùng một nơi  là một giấc mơ. Nên vậy các cuộc hợp mặt bây giờ là từng nhóm ở nước sở tại với sự hiện diện vài người bạn từ phương xa đến để tham dự cuộc vui .

Bắt đầu là tháng 7 năm 2013, vợ chồng Thái Trang từ Canada đến Little Sài Gòn thăm các bạn, chỉ có một hai ngày ngắn ngủi , có lẽ chuyến đi khá nhanh nên không tập trung hết tất cả bạn bè tại khu Westminster, ngay cả người thường trực suốt năm tháng là bạn Thanh Hương vì sự cố đặc biệt không đến dự cuộc vui. Tuy nhiên có một niềm vui cho Thái là gặp bạn Hào, một người bạn cả 30 năm chưa một lần gặp lại.  Cuộc vui trôi khá nhanh và không ghi nhiều ấn tượng cho lắm.




Sau đó đến đám cưới của Thu, bạn vốn là người sống tại Pháp từ  năm 1979, nhưng vì nguyên nhân không có chữ Duyên là hơn 20 năm ở chung thành phố  với vợ chồng Thái Trang và bạn Ngọc Minh mà không một lần tiếp chuyện, cho dù có những lúc đi chung xe metro. Thu đã chạy theo tiếng gọi của con tim , từ giả kinh thành hoa lệ Paris để định cư tại Little Saigon.  Lễ cưới của Thu chỉ có nhóm bạn tại địa phương như Thanh Hương, Chí An, Phương Thảo… đến dự , chỉ có Minh Duy từ Oakland bay xuống tham gia.

Cùng một lúc thì bạn Anh Minh từ Canada  gởi thiệp cưới mời các bạn đến dự  (xin đọc bài viết đám cưới Minh viết vào hồi tháng 9 năm 2013.) Trong lúc đi ăn đám cưới Minh thì Quân, Duy và Hương đều cho biết là về Việt Nam vào tháng 12/2013.




Nhớ lại năm 2004 là lần bạn bè hợp mặt đông nhất tại Sài Gòn, trong một không khí vui nhộn , nụ cười không dứt trên môi mọi người. Sau đó tưởng rằng cuộc vui này sẽ được tiếp tục trong những năm kế tiếp, nhưng không ngờ chẳng bao giờ được như ngày nào năm ấy , bạn bè Sài Gòn ngày càng ít đi , mối liên hệ tình bạn không còn thân mật như xưa  và khó mà ghi lại các khoảnh khắc kỉ niệm.

Trước khi Quân, Duy và Hương về Việt Nam thì vào khoảng tháng 10 năm 2013, bạn Ngọc Huệ từ Úc có trở về , Huệ đã có lần hội ngộ với các bạn như Liêm (em thầy Danh), Mẫn và các bạn lớp P1 và P2. Chuyện vui thế nào thì chắc phải hỏi Huệ để bạn thuật lại cho chúng ta nghe.

Khác các lần trước, Quân không nghĩ là sẽ có buổi gặp mặt tại Sài Gòn, tuy là trước đó Quân, Duy, Khanh và Hương có nói sẽ một đêm ngủ tại nhà Lân. Nên vậy Quân nghĩ thôi cứ việc vui xuân 3 tuần tại Sài Gòn cùng với thằng bạn Minh Duy và cùng với hai thằng bạn tại Việt Nam là Lân và Quốc Chính.





Nói về Sài Gòn thì không có gì lạ với nhóm Sư Phạm Thực Hành vì hầu như tất cả đều lớn lên tại đất Sài Gòn nhưng nếu chọn đi phiêu lưu Sài Gòn , không phải là du lịch Sài Gòn thì chúng ta sẽ thấy ở thành phố này bao lâu cũng không đủ. Nhất là đô thị này đang phát triển ở hai phương diện là tiêu cực lẫn tich cực. Có người còn khoe trong tương lai (không biết bao nhiêu năm nữa) là Sài Gòn là đô thị vệ tinh.

Vào năm 2005, chính quyền Sài Gòn có chủ trương hạn chế xây dựng nhà cao từng. Vậy mà các cao ốc Sài Gòn cứ tăng lên. Đây cũng là một trong những nguyên nhân chính làm cho thành phố này luôn bị kẹt xe. Sức nặng của cao ốc đè lên hệ thống hạ tầng kỹ thuật mong manh tại đây.  Đi lang thang ngoài đường Đồng Khởi (Tự Do) là thấy mấy trung tâm thương mại cao cấp, hỏi người dân chung quanh thì ai cũng nói đây là những kinh doanh của gia đình Thủ Tướng Nguyễn Tấn Dũng. Khi vào bên trong thì thấy những cửa hiệu vừa có tên lẫn có tuổi, nhưng khách hàng thì ngay cả loại khách window shopping đếm không quá 5 đầu ngón tay. Như Quân đã có lần nói các khu trung tâm này có thể làm ăn ế  ẩm nhưng là một nơi tránh nóng rất là thích hợp vào các ngày nhiệt độ trên 30 độ C tại Sài Gòn. 

Toà cao ốc cao nhất tại Sài Gòn có lẽ là Bitexco Financial Tower, đây nhà chọc trời được xây dựng tại trung tâm Quận 1, Theo thiết kế, chiều cao từ mặt đất đến đỉnh là 262 m, cao thứ nhất tính đến thời điểm hòan thành, và cao thứ ba trong các cao ốc ở Việt Nam hiện nay, xếp sau tòa Hanoi Landmark Tower và Lotte Center Hà Nội ở Hà Nội. Tại thời điểm khánh thành, Bitexco Financial Tower cao thứ 110 thế giới. Về đêm mà leo lên đó mà chụp hình Sài Gòn thì sẽ có các tấm ảnh đẹp. Ngồi uống ly cà phê trên đó thì thấy xót cả ruột, từ $5 trở lên .  Thấy sự phát triển có thể là điều hay nhưng ngược lại dể bị đi tới là mỹ quan của khu trung tâm và không gian kiến trúc bảo tồn bị xâm lấn. Thực tế, nhiều công trình kiến trúc lịch sử đang bị các cao ốc “đè”. Cụm công trình và không gian kiến trúc đặc trưng của nó tạo nên bản sắc của Hòn ngọc Viễn Đông... đã bị các cao ốc phá hỏng. 





Khi đi lang thang trên đường phố Sài Gòn, mới suy nghĩ nếu còn đủ 3 thế hệ trưởng thành vào những năm 1900, rồi 1960 và 1990 thì nếu 3 người ngồi nói chuyện về đường phố thì chắc nghe ba tên đường khác nhau. Lấy ví dụ đơn giản người đầu tiên sẽ nói đi ra Catina , người thứ nhì sẽ nói Tự Do và người thứ ba sẽ nói Đồng Khởi. Bởi vậy mới thấy Sài Gòn có một nét riêng biệt của nó, nếu chúng ta đi may một cái áo mới cho Sài Gòn như là Vệ Tinh thì du khách hay chúng ta trở về không còn thấy tâm hồn của thành phố này.

Đi du lịch Sài Gòn không phải là dể, trong một ngày cuối tuần của tháng 12/2013, Quân ngồi nghe chuyện với anh Doãn Quốc Vinh (anh trai của Thanh Hương), anh có kể lại những tháng ngày làm hướng dẫn viên vào đầu thập niên 90, công việc đưa khách đi thăm viếng Sài Gòn không được thú vị cho lắm vì Sài Gòn đâu có gì để xem. Nghĩ lại thấy mà đúng, lên trung tâm thì chỉ cần vài tiếng là thấy bưu điện, Nhà Thờ Đức Bà và Dinh Độc Lập. Sau đó đi chợ Bến Thành , Sở Thú và Viện Bảo Tàng Sài Gòn là hết. Sau đó đi về Chợ Lớn, xuống đó ngoài chuyện chợ búa chứ các câu chuyện như Nhà Thờ Cha Tam năm 1963 thì không nhắc lại cũng như nhà hang Mỹ Cảnh năm 1965 thì càng không được nói tới. Bởi vậy cái sống và sinh hoạt của Sài Gòn là một đề tài bất tận không bao giờ hết.

Toàn cả nước Việt Nam chỉ có Sài Gòn là một thành phố không bao giờ ngủ. Hai ba giờ sáng sau khoảng thời gian thác loạn tại vũ trường , ai cảm thấy đói bụng thì cứ ghé lại đường Nguyễn Trãi vào quán ăn như Dìn Ký hay Tân Hải Vân là tìm được bất cứ các món ăn, đây là một chỗ ăn uống tấp nập, chúng ta sẽ thấy những cảnh tuổi đời thiếu nhi bất hạnh, tại các quốc gia giàu có thì 2 giờ khuya các em đã trong giấc mộng, còn tại Việt Nam thì đi bán Chew Gum , bán hoa hay kẹo, các em đưa tay mời mọc nhưng thường chỉ nhận được một ánh mắt lướt qua của khách mà thôi.

Dạo này Sài Gòn về đêm có một sinh hoạt kiếm ăn mới là một người sang dắt một người mù đi hát dạo, không phải họ đứng hát cho khách nghe, khi được khách mời là họ ngồi xuống cùng bàn là họ sẽ hỏi khách muốn hát bài gì? Sau khi có lời yêu cầu là tiếng đàn guitar được đánh , lời ca được cất và mời khách cùng hát chung. Cứ thế mà liên tục , y như một buổi văn nghệ bỏ túi ngoài trời, đủ các loại bài hát từ nhạc của Nhật Trường, dân ca, nhạc tình, rồi sau đó đến nhạc Đỏ, nhạc thanh niên xung phong và vv… loại văn nghệ này kéo dài hàng giờ cho đến lúc khách cảm thấy mệt thì được giải tán và tiền thưởng theo sự hảo tâm.

Về tới Sài Gòn mà 5 giờ sáng ra ngoài đường là thấy một cái sinh hoạt mà không thấy xảy ra ở quốc gia giàu có. Đó là kinh tế vỉa hè, người dân bắt đâu từ 4 giờ sang đã hoạt động tại các vỉa hè , đây là đất sống của hàng trăm ngàn người dân từ tứ xứ đổ vào thành phố. Ai cũng sẽ thấy hoạt động kinh tế trên vỉa hè vô cùng sôi động, đến nổi có những chỗ khách bộ hành không thể nào đi trên hè. Khi đến khu Tây Ba Lô tại đường Phạm Ngũ Lão, Đề Thám và Bùi Viện thì mới thấy đây là nơi 100% không bao giờ có giấc ngủ cả. Cứ về đêm khoảng 9 giờ trở đi là từ đầu đường Bùi Viện cho đến cuối đường là người ngồi dọc hai bên đường và lấn luôn ra ngoài để ngồi uống bia, rồi chung quanh là người bán thức ăn dạo. Khách ngồi là có Tây, có Ta, người trung niên, thanh thiếu niên và cả giới đồng tính luyến ái. Giá bia tại đây khá rẻ dưới 20 ngàn tiền Việt một chai (chưa tới $1) , còn đi vào Bar thì lên tới cả $5 một chai.  Còn sáng sớm tại đây là sinh hoạt các quán cà phê và thức ăn sáng. Ngoài ra nơi đây cũng là bến đáp cho du khách đi đường bộ từ Cambodia hay khách đón xe qua bên đó.

Nhìn qua phía công viên đi song song với đường Phạm Ngũ Lão sẽ thấy được một số người Sài Gòn rất siêng năng tập thể dục, họ đi bộ, đánh cầu long, thể dục nhịp điệu, thể dục dụng cụ, đá cầu …. Nơi thứ hai chúng ta thấy được sinh hoạt thể dục thể thao vào sáng sớm tại Sài Gòn là vườn Tao Đàn. Nếu các bạn nào có về Việt Nam muốn  gặp bạn (Thầy) Bùi Quốc Chính thì cứ vào ngày Chủ Nhật , sang sớm ra Vườn Tao Đàn sẽ thấy bạn Chính đi bộ tập thể dục tại đây. Nhà Chính bên Phú Nhuận sát bên cư xá Chu Mạnh Trinh ngày xưa, gần nhà nhạc sĩ Phạm Duy, nhà văn Duyên Anh, nhà đạo diễn Nguyễn Long… Bạn Chính luôn lái xe tới Tao Đàn sau đó đi bộ vòng quanh công viên. Hỏi bạn Chính tại sao không chạy bộ từ Phú Nhuận ra Tao Đàn để tập thể dục thì Chính chỉ cười mà thôi. Trong các bạn bè sống hải ngoại Chính luôn hỏi thăm hai bạn Thái và Trang và chừng nào về Việt Nam chơi.


Bạn Chính luôn nhớ tới cô Hồng, tuy nhiên đã lâu năm Chính không gặp cô, thì Chính sẽ không biết được chất văn nghệ và khôi hài của cô. Việc đầu năm Giáp Ngọ 2014, buổi họp mặt tại Little Sài Gòn tại nhà bạn Phương Thảo, với sự hiện của cô Hồng, cùng Ngọc Huệ từ Úc, Thanh Hương, Hào, Duy, Sơn (đen) , Ngọc Minh từ Pháp , Thu đã làm mọi người cười lăn lóc với các câu chuyện tiếu lâm Giao Chỉ của cô. Bạn Hào phải nói “ Phải chi ngày xưa tụi mình có thêm vài thầy cô giống như cô Hồng thì tụi mình toàn là những nhà thông thái hết rùi..”. Sau đây viết lại câu chuyện mà cô Hồng kể lại cho các em học trò vào đầu năm.

“Buổi họp y tế về hạn chế sinh đẻ nhóm tại VN thì mổi nước cử một đại diện với cái tên cho hợp với chủ đề thì Trung quốc đứng đầu cử đại diện với cái tên “Bành Hán Quài”. Mọi người đều không đồng ý, đến băc Hàn có đến hai người thứ nhất là “Chơi Xong Dông”, thứ hai là “Chơi Trong Họk” nên cũng không được đến Lào thì có “Say Xẩm Sau Khi Hãm”. Cambodia thì có “Vạch Xà Rông Ra chơi”. Nhật có “Sa Ku Ra”,  Liên xô có “Móc Ku Ra Đốp” .Rồi khi đến Việt Nam củng có hai đại diện miền Bắc thì có “Chung Vô Diệm “( chim vô dụng) còn miền Nam thì sung hơn nên có cô “Điệp Liên Tú”.Cho bỗ xung ở phần Nạm Hàn cũng có đại biểu là “Chim Đang Sưng” . Nên không bầu được cho ai hết.”






 


 Viết tới đây , Quân có lời nhắn thêm là các bạn còn thiếu một người chưa được gặp, đó là c Bích (Phu Quân của cô Hồng). Khôi hài của cô Hồng là mặt nổi , còn khôi hài của chú Bích là ngấm ngầm. Khi chú và cô mà cùng ngồi nói chuyện với bọn mình thì bảo đảm các bạn cười không ngừng và đến lúc xin chú và cô đừng kể nữa vì xin nghỉ để chốc cười tiếp.

 


Gặp mặt đầu năm Giáp Ngọ tại Little Sài Gòn rất là đông đảo của các bạn trong trường Sư Phạm Thực Hành . Về phía nam là có Hào, Duy , Sơn đen (từ Texas) cùng với vợ , Quang Hưng, Ngọc Minh (từ Pháp), Thông  và Chí An. Còn bên phía nữ là Thanh Hương, Huệ (từ Úc) , Thu, Thảo, Anh Thư, Tuyết Trinh và Thuý Ngọc. Ngoài ra có them  ba đứa tham dự theo kiểu ăn ké , chỉ được ngó mà không được sờ ,  tức là mở Webcam ra tham dự  là Quân ở London và vợ chồng Thái Trang tại Toronto Canada. So ra là đông hơn lần gặp mặt đầu năm dương lịch tại Việt Nam, không khí tại Mỹ vui nhộn hơn tại Việt Nam là vì vào ngày hội ngộ ở nhà Lân tại Sài Gòn : ……..



ANH QUÂN

SINH NHẬT 91






 

Tuy bố mới lên 91 nhưng vẫn thích mở quà! 
 
CHÚC MỪNG SINH NHẬT BỐ SỸ ! 






Jan 23, 2014

CHUYỆN THÁNG TƯ - Anh Quân

Chuyện tháng Tư

Lại sắp đến ngày 30 tháng 4, cuộc chiến Việt Nam chấm dứt được 36 năm rồi, chóng ghê chưa,chuyện như mới xảy ra ngày nào, tôi còn nhớ một ngày của tháng 4 năm 1975, buổi trưa nóng nực đi học lớp chiều tại trường học của mình là Sư Phạm Thực Hành, đến trước cổng trường có tấm bảng ghi là trường phải đóng cửa là vì tình hình chiến trường sôi động. Ở cái tuổi lên 10 tôi làm gì biết lo, biết sợ, chỉ biết là được nghĩ học là khoái lắm rồi, không phải rơi vào cảnh trả bài hay kiểm tra là sướng quá đi, vậy là được rong chơi sướng quá đã, thêm nữa vào thời gian đó cha mẹ đâu có bắt học bài mà cả ngày tôi cứ nghe mọi người cứ nói ngoài trung thất thủ, cộng sản chắc sắp vào tới Sài Gòn. Tôi cũng chẳng biết Cộng Sản là ai? Mà bà ngoại tôi cứ nói họ ác lắm, vì vào năm 1945 bà ngoại tôi ở ngoài Bắc có nuôi Việt Minh, còn được huy hiệu khen thưởng người phụ nữ anh hùng nữa, có lẽ lý do đó bà ngoại tôi cũng biết về Cộng Sản. Nghe ác thì nghe vậy chứ tôi nào để tâm. Lúc đó tôi không còn được phép ở nhà tôi bên Cư Xá Ngân Hàng, nay là quận 7, cả nhà phải lên nhà bác tôi tại đường Yên Đổ (nay là Lý Chính Thắng) tập trung tại đó để nhỡ có đi tản cư thì đi cùng một lúc. Y như hồi 1954 cả họ hàng nhà tôi, (tất nhiên là tôi chưa ra đời) cũng tập trung leo lên tàu đi vào nam. Tôi còn nhớ các ông anh họ tôi vận dụng hết sự quen biết bên phía Mỹ để tìm cách lên máy bay di tản qua Mỹ. Danh sách đã nộp, cả nhà cứ ngồi đợi thì nghe tin phi trường Tân Sơn Nhất đã bị pháo kích vào ngày 28 tháng 4, thế thôi mộng tôi lên máy bay hết thành rồi, với tôi lúc đó có đi Mỹ hay không chẳng quan trọng, nhưng được đi máy bay là điều mơ ước vì từ nhỏ đến lớn chưa được đi. Qua hôm sau thì ông anh họ tôi nói là có quen người Mỹ, theo họ thì có thể leo trực thăng ra Hạm Đội 7, nhưng đi không được đông, chỉ có một số người đi mà thôi, thế là cả nhà ngồi tính toán ai đi ai ở. Đến phần gia đình tôi thì bố mẹ tôi không đi nhưng mẹ tôi lại hỏi tôi đi không? Tôi ừ liền, đi máy bay không được thì đi trực thăng chắc cũng vui lắm, thêm nữa lại đi Mỹ qua đó tha hồ ăn “sô cô la”, uống “coca” và quan trọng nhất là không phải đi học bên Việt Nam. Thế là mẹ tôi bịn rịn đóng hành lý giao tôi cho các ông anh họ tôi đi xuống một Villa cũng ở đường Yên Đổ nơi mà các viên chức Mỹ chuyên thuê nhà trong thời gian qua Việt Nam làm việc.

Đi xuống dưới đó ngồi đợi, từ giờ này qua giờ kia, chẳng thấy bong thằng Mỹ nào hết, ông anh tôi nói thôi rồi mấy thằng Mỹ bỏ của chạy lấy người rồi. Buổi chiều 29 tháng 4 , tất cả lại lục đục về nhà thì nghe tin giờ nếu mà leo vào trong tòa đai sứ Mỹ là có cơ hội đi, nhưng làm sao mà leo vì toàn đại gia đình tôi có cả ông bà già cả lẫn con nít thì chịu thua thôi.
Sáng 30 tháng 4, cả nhà quyết định ra bến tàu để xem đi đường thủy có được không? Nhưng lúc đó bố tôi quyết định không đi vì sợ nguy hiểm, thêm nữa mẹ tôi đang có thai thì bố tôi càng không dám, riêng tôi thì cũng khoái đi tàu thủy lắm vì từ nhỏ đến lớn chưa được đi. Bố tôi không cho đi tôi đứng buồn bã nhìn các người anh họ tôi ra đi, họ đã leo lên một chiếc tàu đi đến Phi Luật Tân và sau đó họ đi đến Mỹ.

Sau này gặp các ông anh của tôi bên Mỹ , thì các ông ấm ức nhất là chiếc tàu thủy “Việt Nam Thương Tín” vì đã nhiều người dấu diếm không cho biết thong tin,đây là một chiếc tàu ra đi an toàn nhất. Vậy mà khi tới đảo Guam một số người vì đi bắt đắc dĩ, vợ con còn ở lại Sài Gòn nên quyết tâm rủ nhau về và rồi người nhà chưa kịp gặp thì cùng nhau đi ở tù.

Chiếc tàu cuối cùng rời Việt Nam vào trưa ngày 30 tháng 4, là chiếc Trường Xuân, do thuyền trưởng Phạm Ngọc Lũy lái, đây là chiếc tàu chở hang, đã chở gần 4000 người đến bờ tự do. Nghe đâu ca sĩ Elvis Phương và Bảo Hân cũng đi chuyến này. Còn tôi quen một hành khách trên chiếc Trường Xuân đang sống tại London, thì ông này đã bao nhiêu lần chạy, ông kể lúc bé theo cha mẹ ngồi tàu Há mồm từ Hải Phòng vào Sài Gòn, ở không được bao lâu, vài tháng lại đi ra bắc, ra ngoài đó là thôi luôn, hết vào nam, cả nhà ân hận. Cho đến tuổi thì đi Bộ Đội, đụng trận năm 1971 bên Kampuchia, thế là ông đi hồi chánh ở Sài Gòn. Rồi tới ngày 30 tháng 4, ông nghe tin quân đội nhân dân, cũng vốn là đồng chí của ông, thế là ông ta tái mặt, sợ quá chạy ra bến tàu, chứ ở lại bị treo cổ mất, đứng lang bang ngoài cảng kho 5, thấy chiếc Trường Xuân, rồi thấy mấy thằng nhỏ bán đậu phọng nhảy xuống bán, ông nhảy theo , tàu nhổ neo đi luôn, mấy thằng nhỏ bán đậu phọng đứng khóc bù lê bù la, đâu muốn đi. Thế mà tụi nó cũng qua Anh quốc định cư với ông Hồi Chánh. Đến giờ thì ông Hồi Chánh cũng chẳng có vợ, mà cũng còn sợ chưa dám về Việt Nam. Còn mấy thằng nhỏ bán đậu phộng tôi có quen biết và tui nó kiếm tiền nhiều lắm vì có một chức vụ khá lớn trong nhà ngân hàng. Tụi nó thì nhiều lần đã về Việt Nam chơi.

Ai ở lại Việt Nam sau 1975 thì đều biết chữ “Khổ” rồi, diễn tả ra là thừa. Cũng vì cái khổ đó xảy ra chuyện người Việt bỏ nước ra đi. Kể ra thì đã có những chuyến đi bằng tàu bè sau năm 1975. Lúc đó thì chỉ thưa thớt không đáng kể cho đến giữa tháng năm 1978 là sự ào ạt ra đi bằng tàu ghe và một số bằng đường bộ. Nếu bây giờ hỏi ai đi bằng đường biển như thế nào thì ai cũng có câu chuyện để kể mà có người sẽ tạo thêm câu chuyện bi đát và bi thương. Nói chung là “Khổ” nhưng còn hỏi chuyện hấp dẫn không thì chắc là không, ngoại trừ câu chuyện vượt biên bằng đường bộ của Phi Công Lý Tống thì được báo chí thế giới để ý đến, báo Reader Digest đã đăng câu chuyện của ông. Còn lại thì chẳng có câu chuyện nào thu hút như “Người Tù Khổ Sai, Papillon” hay “The Great Escape” cả. Tất cả các câu chuyện vượt biển là chuyện buồn. Có một điều phải nói từ năm 1975 – 1989 số người Việt Nam đi vượt biển rất là nhiều, không ai nắm nổi bao nhiêu người chết ngoài biển, chỉ biết nhiều đến nổi thế giới phải chú ý.

Cho nên vào ngày 20 tháng 6 năm 1979, cũng là ngày sinh nhật lần thứ 74 của nhà triết gia thiên tả nổi tiếng của Pháp là Jean Paul Satre, ông đã đưa kiến nghị lên chính phủ Pháp là phải giúp đỡ “Thuyền Nhân” Việt Nam. Đã nhiều năm ông Satre ít xuất hiện trước công chúng, lần này ra mặt ông đã nói về người tị nạn Đông Dương: “Trong số người vượt biển đó có những người, họ không đứng về phía chúng ta, nhưng trong lúc này chúng không cần tìm hiểu quan điểm chính trị của họ, nhiệm vụ chúng ta phải cứu sống họ. Đây là vấn đề đạo đức, một câu hỏi cho chúng ta về cách sống đạo đức và tình người”.

Nói xong, ông Sartre ngồi xuống, kế bên ông là một đối thủ truyền kiếp, không đội trời chung trên chiến trường chính trị là nhà văn nổi tiếng cùa Pháp là ông Raymond Aron, đây là lần đầu tiên, kể từ cuộc chiến Algerian năm 1954, ông Sartre mới cười lại với Raymond và bắt tay lấy ông ta. Nhưng hai ông cũng chẳng làm bạn được thêm với nhau bao lâu vì tới năm 1980 ông Satre lăn đùng ra chết về bệnh phổi và ông Raymond chết vào năm 1983 lên cơn đau tim bất ngờ.

Thêm một nhân vật nổi tiếng người Đức mà hoạt động chính trị tại Pháp vào thời sinh viên của thập niên 60, là ông Daniel Cohn-Bendit, là lảnh đạo cuộc cách mạng sinh viên Pháp vào năm 1968, cũng là một người thiên tả nhưng ông đã nói:
“Ngày hôm qua người Mỹ đã giết trẻ em vô tội bằng các quả bom napalm, ngày hôm nay người cộng sản đã dìm chết trẻ em xuống biển. Hôm qua chúng ta có những cuộc biểu tình chống chiến tranh Việt Nam mà hôm nay chúng ta đều im lặng trước việc người đi vượt biển”.
Chuyện “Thuyền Nhân” kéo dài tới tháng 6 năm 1989 là thế giới tuyên bố chuyện người Việt đi tị nạn đã chấm dứt, tất cả sẽ là lịch sử và không còn ai muốn nghe chuyện người Việt Nam đi tị nạn nữa. Các trại tị nạn Đông Nam á sẽ đóng cửa , những cái tên như Paula Bidong, Galang 1 và 2, Shongkha, Kho Đen, Chi Ma Wan, Đầu Trắng... tất cả sẽ xa vời nhưng rất khó quên được trong tâm người tị nạn.

Câu chuyện người Việt Nam ra đi tưởng rằng đã chấm dứt, nhưng sau khi tất cả chế độ cộng sản tại châu âu không còn nữa, lại bắt đầu cuộc phiêu lưu khác, bỏ xứ ra đi của người Việt. Câu chuyện đầu tiên mà tôi gặp được là vào năm 1994 , nhưng đến giờ tôi vẫn không biết sự thật phía sau câu chuyện về một người Việt lưu lạc sang tận bên Anh mà thời gian đầu tôi đã bỏ nhiều thời gian giúp anh ta. Tuy nhiên đây cũng là chuyện mở màn cuộc di dân của người Việt từ thập niên 90 và sẽ được thuật trong lần tới.

Anh Quân

Jan 19, 2014

ĐÓN ĐỌC SÁCH TRONG DỊP XUÂN GIÁP NGỌ: MỘT CÀNH MAI – HÒA THƯỢNG THÍCH PHƯỚC TỊNH



ĐÓN ĐỌC SÁCH  TRONG DỊP XUÂN GIÁP NGỌ: MỘT CÀNH MAI – HÒA THƯỢNG THÍCH PHƯỚC TỊNH

Nhân dịp xuân Giáp Ngọ, Hòa Thượng Thích Phước Tịnh & nhóm Giới Trẻ Mây Từ có một món quà rất có ý nghĩa dành cho dân mê đọc sách: cuốn sách mang tựa đề Một Cành Mai.
Trong tâm thức người Việt, mỗi độ xuân về, Tết có ý nghĩa thiêng liêng hơn nhiều so với năm mới của người Âu Mỹ. Người Việt đón xuân, đón Tết một cách trang trọng. Người Việt cúng đất trời trong thời khắc giao thời, đón ông bà về ăn Tết, chúc thọ người già, mừng tuổi trẻ em. Người Việt tính sổ năm cũ, chuẩn bị đón năm mới bằng niềm vui để mong cho cả năm được hanh thông, hạnh phúc. 


Đối với người tu, năm hết Tết đến cũng là dịp nhìn lại con đường tu tập của mình. Người nào cũng mong muốn cho năng lực tu đủ hùng mạnh, để vững tin vượt qua thử thách của năm tới. Cái nhìn của người tu về mùa xuân vì vậy sâu sắc hơn của người đời. Người tu vui với hoa cỏ mùa xuân, nhưng cũng nhìn thấy xuân qua, hè tới, thu sang, đông về là điều không tránh khỏi. Người tu thấy tuổi trẻ là mùa xuân của đời người, nhưng cũng nhìn thấy tuổi già cũng sẽ đến, cho nên biết lo tu tập để giữ được mùa xuân miên viễn trong tâm thức của mình.


Cuốn sách Một Cành Mai được thực hiện bởi Nhóm Giới Trẻ Mây Từ. Sách được phiên tả từ một số bài pháp thoại của Hòa Thượng Thích Phước Tịnh có chủ đề về mùa xuân. Bằng cách bình luận thi ca, Thầy chia xẻ cái đẹp của mùa xuân vô thường trong đất trời, rồi hướng người đọc đến mùa xuân vĩnh cửu trong hình hài tứ đại của chính mình.
Khi nhắc đến cụm từ “một cành mai”, nhiều người sẽ liên tưởng ngay đến bài thơ bất hủ Cáo Tật Thị Chúng của Thiền Sư Mãn Giác, với hai câu chót mang đậm tính chất thiền:
“…Đừng bảo đông tàn hoa rụng hết
Đêm qua sân trước một cành mai”


Bài thơ này cũng được Thầy trích dẫn và bình luận trong cuốn sách Một Cành Mai để chỉ cho đại chúng thấy tâm xuân bất diệt của một vị tu hành ngộ đạo.
Thầy Phước Tịnh nhắc đến rất nhiều bài thơ nổi tiếng có chủ đề mùa xuân của nền thi ca Việt Nam, cả thơ thiền lẫn thơ nhân thế. Nhà thơ Vũ Đình Liên đã làm cho cành đào ngày tết trở nên bất tử cùng hình ảnh cụ đồ trong bài thơ “Ông Đồ Già”, mà có lẽ người Việt nào đến trường lớp cũng đều biết đến:


 “Mỗi năm hoa đào nở
Lại thấy ông đồ già
Bày mực tàu giấy đỏ
Bên phố đông người qua…
…Năm này đào lại nở
Không thấy ông đồ xưa
Những người muôn năm cũ
Hồn ở đâu bây giờ…”


Ý thơ, lời thơ thật đẹp, nhưng nó man mác buồn làm sao! Cũng với cành đào ấy, nhưng thiền sư Linh Vân (đời Đường Trung Hoa) lại cho ta niềm hứng khởi của một người ngộ đạo chỉ vì thấy hoa đào nở:


Ba mươi năm kiếm khách tìm cầu
Lá rụng cành khô chẳng thấy đâu
BỖng nhiên chợt thấy hoa đào nở
Khối nghi bùng vỡ tỏ nhiệm mầu


Thầy Phước Tịnh chỉ ra cho chúng ta thấy thơ thiền khác thơ nhân thế ở chỗ thơ thiền làm cho tâm hồn người đọc thanh thản, hướng chúng ta tới con đường tu giải thoát phiền não. Thầy vẫn thường giảng rằng Phật tánh, hay chân tâm, hay tự tánh niết bàn… chính là sự nhận biết hiện tại đơn thuần nhưng mầu nhiệm, mà mỗi chúng ta ai cũng có sẵn. Trong Một Cành Mai, Thầy dạy chỉ cần thắp sáng sự nhận biết đó, thì lập tức tâm ta tràn ngập mùa xuân. Và cho dù ngày tháng trôi qua, cái thân của chúng ta sẽ già đi theo qui luật vô thường, nhưng tâm ta vẫn luôn luôn là mùa xuân miên viễn:


“…Mời được Sự Nhận Biết luôn rạng ngời chiếu sáng tĩnh tại hiện tiền, thì không có buồn giận lo lắng nào có thể chạm vào đời sống chúng ta được cả. Hành tinh này được bầu khí quyển bao quanh, nên bất cứ một tảng vẩn thạch nào chạm vào khí quyển đều tan thành tro bụi. Cũng thế, khi năng lực tu của chúng ta đủ hùng mạnh, an trú được trong vùng trời chánh niệm sáng rỡ, thì mùa xuân sẽ mãi hiện hữu trong tâm thức chúng ta. Đời sống ta tự nhiên trở thành giàu có, mỗi một ngày niềm vui mỗi một tỏa sáng, và bấy giờ đời sống rạng ngời như mùa xuân bất tận…”
(Thông Điệp Xuân- Thích Phước Tịnh)
 
Giới Trẻ Mây Từ là nhóm Phật tử trẻ do Thầy Phước Tịnh thành lập đã hơn một năm. Nhóm có nhiều hoạt động để đem nhiệt tâm huyết người tu trẻ tuổi phục vụ cho xã hội, cộng đồng: nấu ăn cho người vô gia cư (dưới sự tài trợ của chợ Á Đông), đi thăm người già trong viện dưỡng lão, dọn dẹp, tu sửa chùa, tu viện… Một Cành Mai là cuốn sách đầu tiên của Thầy do nhóm phát hành. Trong tương lai, nhóm dự định sẽ tiếp tục thực hiện công việc này, để phổ biến lời giảng của Thầy rộng rãi hơn bằng nhiều hình thức khác nhau.
Bạn đọc có thể mua sách qua những hình thức sau:
-    Mua sách trực tiếp tại Zippost: 9353 Bolsa Ave Westminster, CA 92683
-    Gởi e-mail đến cho Giới Trẻ Mây Từ: lienlac@gioitremaytu.org
-    Gọi điện thoại cho:
o    Chương Vũ: 714 768 9378
o    Vi Nguyễn:   714 722 2060
o    Diệu Ngọc: 714 858 8704
o    Doãn Hưng: 310 985 0908

-    Đặt sách ở Canada, xin liên lạc Tâm Nguyễn, Tel: 905 979 1190, e-mail: tamthnguyen@gmail.com
Ấn phí là $10. Giao sách miễn phí tại khu vực lân cận vùng Little Saigon. Chi phí gởi sách bằng bưu điện là $3. Chi phiếu xin ghi cho: Compassionate Cloud Association, gởi về địa chỉ:
 

Giới Trẻ Mây Từ
9353 Bolsa Ave # I 13 Westminster, CA 92683
 

VB