Apr 15, 2012

NOISE REDUCTION - Anh Quân

Bà Hương muốn giảm những hạt gạo (GRAIN) thì bà xài LIGHTROOM , ấn cái nút DEVELOP rồi kéo xuống phần NOISE REDUCTION , tại cái LUMINANCE , bà kéo lên thì số càng lớn hình sẽ mịn ra nhưng kéo lên cao quá thì hình hết Mịn luôn )))))
Ngoài ra có cái nút sharpen , nếu mà muốn nét thì kéo lên đôi chút ...

Nguyên tắt làm hình cho PHOTOGRAPHER là xài LIGHTROOM trước... còn muốn special effect thì qua PHOTOSHOP. Xài LIGHTROOM nhanh cho những người chụp hình , vì mình chụp xong tăng ánh sáng hay giảm rồi cho nét , giảm Grain rồi EXPORT là xong ... chứ giờ đâu mà học cho nổi SPECIAL EFFECT , với trình độ của bọn mình chẳng tới nữa .

Tui gởi cho bà những tấm ảnh tui chụp trong hang động trong chuyến đi tuần trước. Mấy tui là D200 thì tăng ISO đỡ hơn máy D80 của bà , nhưng tui cũng chỉ lên nổi 1250 , chứ lên 2000 ra hình cũng không dẹp , nếu muốn tăng ISO tốt thì phải mua máy mới từ D700, rồi mới ra D800, rồi D4 gì đó ... giải quyết được GRAIN hết ... bà cũng như tui mua cái gì mà làm ra tiền thì mới mua , chứ còn mua chơi thì mua trong tưởng tượng và trong giấc mơ mà thôi... thì FORGET những cái máy D700, D800.... trở lên

Tuy nhiên mọi thứ mình làm có thêm kiến thức là vậy, nói theo kiểu nhà nghèo gỡ gạc là không giàu tiền nhưng giàu nhờ sự học hỏi ))))

Quân 






Apr 14, 2012

Kinh Pháp Cú - Dịch giả Thích Minh Châu


05 – Phẩm Ngu - Bàlavagga -  Fools

1.    Đêm dài cho kẻ thức,
Đường dài cho kẻ mệt,
Luân hồi dài, kẻ ngu,
Không biết chọn diệu pháp.

2.    Tìm không được bạn đường,
Hơn mình hay bằng mình,
Thà quyết sống một mình,
Không làm bạn kẻ ngu.

3.    “Con tôi, tài sản tôi”,
Người ngu sanh ưu não,
Tự ta, ta không có,
Con đâu, tài sản đâu ?

4.    Người ngu nghĩ mình ngu,
Nhờ vậy thành có trí.
Người ngu tưởng có trí,
Thật xứng gọi chí ngu.

Apr 12, 2012

CHÀNG HỀ - Doãn Quốc Sỹ dịch

CHÀNG HỀ 

Cách đây đã quá lâu rồi, khi Đức Vua Jan ngự trị xứ Ba Lan (Poland), tại cung điện nhà vua có một chàng hề tên là Matenko. 

Trước khi tuổi già làm khớp xương cứng ngắc và làm trì độn trí tuệ, chàng Matenko là một chàng hề rất được ưu ái trong hoàng gia của Đức Vua Jan. Chàng đã gây được niềm vui cho Đức Vua và Hoàng Hậu cùng nam nữ triều thần bằng cách diễu cợt đặc biệt của chàng. Nhưng bây giờ khi chàng làm trò thì các đấng quí tộc chỉ còn biết ngáp hoài. Sau cùng vì họ ta thán nhiều quá, nhà Vua đành ra lệnh bãi chức Matenko.
Bây giờ thì tên hề già tiến tới gần Vua thật chậm chạp, không chỉ vì khớp xương đau mà vì lòng chàng cảm thấy tràn ngập xấu hổ. Khi chàng quì, khớp xương hai đầu gối đỏ hồng của chàng vang tiếng kêu răng rắc. Vào lúc đó chàng những muốn thà chết đi cho rồi !
Đức Vua Jan thở dài. Ngài buồn rầu thốt lời: “Chàng hề thân yêu của ta, cả cuộc đời ngươi đã từng là tên hề khoái hoạt, tới đây thì tuổi đời đã cướp thiên tài của ngươi đi mất rồi ! Thôi, hãy cởi quần áo hề ra để từ nay thành người dân làng bình thường thôi !”
Đức Vua thở dài một lần nữa: “Ta đã mua một căn nhà nhỏ trong làng cho vợ chồng ngươi. Nhưng ta rất tiếc chỉ còn một số tiền nhỏ giúp vợ chồng ngươi tiếp tục cuộc sống. Vào thời điểm này ngân quỹ quốc gia gần cạn kiệt mất rồi !”
Matenko kính cẩn đáp lại: “Dạ, kính tâu Đức Vua, hạ thần hiểu điều này.” Chàng cố giữ cho khi cúi trước Đức Vua, xương lưng không kêu răng rắc quá lớn. Chàng cởi bộ đồ hề chàng mặc, và hạ chiếc mũ hề có hình tai lừa, đặt tất cả xuống bên cạnh những đồ chơi nhiều màu của mình. Kế đó chàng kề vai vợ, cả hai cùng theo con đường đưa về một thôn làng, xa ngôi nhà nhỏ nhà Vua đã ban cho.


Chẳng bao lâu cặp vợ chồng Matenko và Elzunia chẳng còn tiền dính túi, vì số tiền vua ban chỉ là mấy đồng tiền vàng ít ỏi. Và nơi đây cũng chẳng có công việc nào cho họ làm. Matenko cũng muốn đi kiếm việc, nhưng làm sao người ta chấp nhận việc làm cho một người già chẳng biết gì ngoài trò hề. Cả hai vợ chồng cùng đói lắm, nhưng làm gì có tiền bỏ ra mua bánh. Cả ngày đêm cặp vợ chồng chỉ còn biết nghiền ngẫm về cảnh nghèo của mình và lòng tràn ngập tuyệt vọng.
Một đêm kia, Matenko quay sang hỏi vợ: “Elzunia, em yêu đã ngủ chưa ?”
“Chưa đâu anh,” – nàng trả lời.
“Anh có một ý kiến” – chàng nói. “Ngày mai em sẽ đi tới gặp Hoàng Hậu, nói rằng chồng đã chết. Nhưng trước khi đi nhớ dùng chất tỏi sống xoa lên đôi mắt.”
“Ồ” – Elzunia nói. “Em hiểu.”
Sáng hôm sau nàng xuất hiện trước Hoàng Hậu với cặp mắt sưng vù như thể nàng đã cay đắng khóc khá lâu trong đêm dài.
Hoàng Hậu thật tình xúc động cất lời hỏi: “Elzunia thương mến, điều gì làm con phiền não quá vậy ?”
Elzunia thổn thức trả lời, “Kính thưa Hoàng Hậu muôn vàn tôn kính của con, đêm qua vào khoảng 11 giờ khuya, người chồng tốt đức của con đã qua đời. Làm sao con có thể tiếp tục cuộc sống được bây giờ ! ?”
-    “Ồ tội nghiệp làm sao cho con – người đàn bà gặp hoàn cảnh này !” – giọng Hoàng Hậu đầy thương cảm. “Tại đây việc mai táng chồng con dễ thực hiện được nhiều bề tốt đẹp và cuộc sống tiếp nối của con cũng dễ bề sớm ổn định !”
Dứt lời, Hoàng Hậu trao cho Elzunia chiếc ví nhỏ có những đường thêu màu xanh, bên trong đựng năm mươi mảnh vàng nhỏ.
Khi trở về đến nhà, Elzunia cất tiếng cười và giơ cho Matenko thấy đức Hoàng Hậu đã ban cho mình cái gì.
- “Anh yêu dấu, việc xảy ra gọn lẹ dễ dàng thôi ! Nhưng cũng quá khó khăn cho anh vì hằng ngày cứ  phải chết !” Nàng đã thốt lời như vậy và khúc khích cười khi Matenko hôn nàng.
-    “Bây giờ thì” chàng nói, “đến lượt em chết. Ngày mai anh sẽ đến gặp Vua và tâu với ngài rằng em đã khiến cuộc sống cô đơn của anh ảm đạm thê lương biết chừng nào.” Và chàng lại một lần nữa hôn vợ, chúc nàng gặp may.
Ngày hôm sau chàng hề xưa nhăn nhó mặt làm bộ sầu khổ đi tới hoàng cung. Anh kính cẩn cúi chào Hoàng Thượng Jan và rên rỉ thật thê thảm, đôi vai rung động mạnh với tiếng khóc nức nở.
Nhà Vua cực kì thương cảm thốt lời:
“Ôi, tội nghiệp chàng hề của ta ! Việc gì đã xảy ra cho ngươi vậy ?”
Matenko lau nước mắt:
“Kính tâu Hoàng Thượng, người vợ đáng thương của con đã uỷ thác linh hồn lên Thượng Đế mới sáng nay ! Nàng hiện nằm chết trên giường trong căn nhà nhỏ của chúng con, còn lại một mình con sống cô đơn, túi rỗng, không có một xu nhỏ !”
“Tội nghiệp chàng hề nghèo khổ của ta,” Vua cất lời nhân ái, “con hãy cầm cái túi nhỏ đựng vàng này và đừng đau khổ tuyệt vọng như vậy ! Nhưng ta cũng hiểu ta sẽ cảm xúc ra sao nếu như có chuyện gì xảy đến cho Hoàng Hậu !”
Khi Matenko về đến căn nhà nhỏ của mình, anh dốc tiền trong túi nhỏ xuống mặt bàn và nhận ra Đức Vua đã ban cho hai trăm đồng tiền vàng. 
-    “Hiền thê yêu quí của ta ơi,” chàng nói và ôm ngang thân nàng, “lòng trắc ẩn của nhà Vua như em thấy đó sáng giá hơn lòng trắc ẩn của Hoàng Hậu. Chúng ta có hai trăm năm mươi đồng tiền vàng, vậy là ít ra trong một thời gian ngắn nữa chúng ta không bị chết đói ! Nhưng điều cần là chúng ta hãy nằm xuống giả bộ mình đã chết vào trường hợp Đức Vua và Hoàng Hậu tới kiểm chứng là có thực chúng ta có chết hay không.”
Với nhiều tiếng cười khúc khích của Elzunia và nhiều tiếng vỗ nhẹ của Matenko, người nọ xoa một lớp bột lên mặt người kia. Họ nằm xuống sàn và phủ cẩn thận lên mình tấm vải trắng trải giường.
-    “Đừng cười nữa,” Matenko nói và thực hiện nét mặt giống như người chết.
-    “Anh hãy im đi” Elzunia phản ứng lại. “Anh làm rơi sạch lớp phấn tô mặt của em rồi. Hãy im đi!”

Và cả hai lại nằm bất động với một cây nến gần đầu và một cây nến cuối chân cùng đương leo lét cháy sáng.
Tại lầu vua vào lúc đó một cuộc tranh cãi nhỏ đang xảy ra. Hoàng Hậu thì tuyên bố là tên hề xưa đã chết, trong khi Đức Vua thì khẳng định rằng không phải tên hề mà là vợ hắn qua đời. Cả hai vị cãi qua cãi lại, không đi đến kết luận nào. Sau cùng Nhà Vua đề nghị cả hai hãy cùng tới căn nhà nhỏ của họ để đích thân thực mục sở thị sự kiện đã xảy ra. Hoàng Hậu đồng ý và cả hai cùng ra lệnh cho chiếc xe của nhà vua được đưa tới.

Tới nhà Matenko, Đức Vua và Hoàng Hậu thấy tên hề cũ và vợ hắn nằm trên sàn, dưới tấm vải liệm màu trắng, có nến thắp sáng khoảng trên đầu và khoảng dưới chân. Đức Vua Jan và Hoàng Hậu nhìn nhau lệ ứa vì cả hai cùng thương mến tên hề cũ của mình. Cả hai cùng cầu nguyện cho linh hồn Matenko và Elzunia ra đi được bình an. Hoàng Hậu lau đôi mắt ứa lệ và Nhà Vua ho lớn.
Khi họ sắp rời khỏi căn nhà nhỏ, Nhà Vua nói với Hoàng Hậu: “Tôi muốn rõ cặp vợ chồng này ai đã chết trước.”


Tiếng chàng hề vang lên từ mặt sàn: “Tâu Hoàng Thượng kính yêu: Vợ con chết trước, nhưng hạ thần đã chết trước đó.”
“Ô những tên khốn kiếp !” Đức Vua cất tiếng cười và nói  “hãy đứng ngay lên và nói cho ta hay sự lừa lọc này ý nghĩa ra sao ? !”

Matenko miễn cưỡng thú thật với nhà vua cảnh nghèo khổ của mình với Elzunia, nhưng Đức Vua Jan đã hiểu  ngay và nghĩ chính mình đáng trách. Ngài ban cho Matenko một số tiền khác với hai trăm đồng tiền vàng. Và ngài đòi hỏi Matenko phải hứa từ sau không được dối trá bất lương như vậy nữa.
Và tên hề đã tình nguyện xin tuân lệnh như vậy.


Nguyên bản tiếng Anh “The Jestor Who Fooled a King”
theo tập "Favorite Fairy Tales - Told in Poland"
Virginia Haviland biên soạn
Felix Hoffman minh họa
Doãn Quốc Sỹ dịch

Apr 11, 2012

Du Lịch Cornwall, Anh quốc - MINH QUÂN




 Cornwall là một trong những địa hạt (county) phía tây nam của nước Anh, trên bán đảo nằm về phía tây của sông Tamar. trung tâm hành chính là Truro. Cornwall có diện tích 1.376 dặm vuông (3.563 km²), bao gồm cả các quần đảo Scilly, nằm cách đất liền 28 dặm (45 km). Cornwall có dân số 513.528 và một mật độ dân số tương đối thấp 373 dặm vuông (144 /km²).

Cornwall là đất truyền thống cho người Cornwall  và cũng được coi là một trong sáu dân tộc Celtic tình trạng của Cornwall trong tương lai đang bị tranh cãi và cư dân ở đây đòi hỏi phải có một chính phủ tự trị lớn hơn cho địa hạt Cornwall.

Cornwall được xem một trong những địa hạt đẹp nhất của nước Anh, cũng là nơi chơi môn thể thao trượt nước (Surfing) vì nhờ các đợt sóng đánh của biển Đại tây Dương, nên thế đã thu hút nhiều du khách trong nước cũng như ngoài nước đến thăm viếng hàng năm và tại Cornwall có những địa điểm tiêu biểu như sau để đến du lịch:


St Michael's Mount

Là một lâu đài được xây cất trên một cù lao cao khoảng 366 mét (400 mét) ở ngoài khơi của bờ biển Cornwall, Vương Quốc Anh. Người  dân  giáo xứ dân sự và đã kết hợp  với dân cư ở thị trấn Marazion tạo ra một đường đắp cao bằng đá granite tạo ra một đường đi từ bờ tới lâu đài , nhưng chỉ đi bộ khi thủy triều xuống và khi nước lên phải đi bằng thuyền.

St Michael's Mount tại Anh quốc là một bản sao làm theo khuôn mẫu Mont Saint-Michel tại Normandy, Pháp quốc. Cả hai lâu đài điều xây trên cù lao cao gần sát bờ biển. Cái bên Pháp nổi tiếng hơn vì ai cũng biết vùng đất Normandy.







St IVES

St Ives là một thị trấn sát biển và cảng ở phía tây Cornwall, Anh quốc . Thị trấn nằm ở phía bắc tỉnh Penzance và phía tây của tỉnh Camborne theo dọc bờ biển của Đại Tây Dương. Trước kia là một thành phố thương mại về nghanh thủy sản, nhưng sau này việc đánh cá suy thoái nên thị trấn giờ chủ yếu là một khu du lịch. St Ives đã trở thành nổi tiếng vì có nhiều nghệ sĩ đến ở và sáng tác. Năm 2007 tờ báo The Guardian đã bình bầu là một thành phố nghỉ mát đẹp nhất nước Anh.


St Ives rất dễ thương, nhiều du khách ghé thăm. Nếu ai có dịp đi về phía Tây Nam nước Anh thì không thể nào không ghé thăm St Ives







Eden Project

Dự án Eden là một điểm thu hút du khách khi đến thăm viếng Cornwall tại Vương quốc Anh, đây được xem loại nhà kính trồng thực vật (Green House) lớn nhất thế giới. Bên trong nhà kính này là các sinh vật nhân tạo thu thập từ khắp nơi trên thế giới đem về trồng . Dự án Eden được khai hoang từ  một hố kaolinite, nằm 1,25 dặm (2 km) từ thị trấn St Blazey và 5 km (3 dặm) từ thị trấn lớn của St Austell, Cornwall


Nhà Kính được thiết kế thành hai khối  lớn có mái vòm liền kề  sát nhau, trong đó là hàng ngàn ngôi nhà của đủ loài  loài thực vật.  Các mái vòm thiết kế từ mô hình  trăm hình lục giác và ngũ giác,  chất nhựa được biến chế thành mái vòm và nối nhau bằng những khung thép. Trong nhà kính đầu tiên là trồng thực vật từ  môi trường nhiệt đới, và nhà kính thứ hai  là môi trường từ vùng  Địa Trung Hải. Khi đi vào mội trường nhiệt đối chúng ta sẽ bị sức nóng có khi lên đến 35 độ C, nên nóng một cách khủng khiếp. Bởi lý tưởng nên vào nhà kính này vào mùa đông.

Tại Eden Project đã một lần tổ chức Đại Nhạc Hội Live 8 vào ngày 2 tháng 7 năm 2005 để cứu đói các quốc gia nghèo trên thế giới.

Film James Bond 007 – Die Another Day đã được quay tại Eden Project.







Charlestown (Cornish: Porthmeur)


Nằm khoảng một dặm bên ngoài thị trấn St Austell.  Charlestown được xây dựng giữa 1791 và 1801 do ông Charles Rashleigh, entreprenuer và ông là một thành viên của gia đình địa chủ địa phương, được biết là vì muốn phát triển kỹ nghệ mõ than  thì tại nơi đây ông Charlse đã làm công việc  xuất khẩu kim loại đồng và nhập cảng than đá, nhưng sau đó chuyển qua việc xuất khẩu khoáng sản China Clay (Kaolin) để làm đồ sứ. Cũng vì vậy tên của ông Charlse được chọn đặt tên cho tỉnh lỵ nhỏ bé này.
Charlestown trước đây được gọi là Tây Polmear với dân số 9 người mà thôi và có một hạm đội nhỏ bé làm công việc đánh cá. Sau đó có  dự án xây dựng mở rộng khu vực , xây tuyến đường để chuyên chở  hang từ ngoài cảng vào trong bờ. 

Tại Charlestown có một viện bảo tang trưng bầy những đồ vật , vũ khí, vật dung... vớt từ các tàu hang, tàu chiến , tàu du lịch bị đắm ngoài biển. Những thứ này vớt từ  khoảng 150 con tàu bị đắm kể từ năm 1527 cho đến năm 1996.

Đặc biệt tại đây lại trưng bầy sợi dây chuyền với quả tim đại dương , do nữ diễn viên Kate Winset đeo trong lúc đóng phim Titanic. Ai cũng biết ngoài đời lúc đắm tàu Titanic thì chẳng có mối tình như vậy cả mà càng không có dây chuyền. Có thể đạo diễn James Camerons nghe qua câu chuyện người đàn ông từ Cornwall đi tàu Titanic nên tạo ra một cuộc tình nhiều bi thương.

Frederick James Banfild sanh ra ở Helston, Cornwall vào năm 1884. Anh là một kỹ sư làm công việc khai thác mỏ thiếc tại Cornwall. Sau khi kết hôn anh đi qua Mỹ trước làm việc tại mỏ vàng và bạc. Đến năm 1911, anh trở về Cornwall thăm gia đình, sau đó theo anh em qua Michigan làm việc. Anh mua vé đi chiếc tàu Titanic, còn vợ sẽ đi sau bằng chiếc tàu khác. Nào ngờ đây là chuyến đi định mệnh của Frederick, anh đã mất xác ngoài biển và tại Helston có một đài tưởng niệm của gia đình anh.

Charlestown đã được sử dụng cho một số phim ảnh như phim Alice in Wonderland, Ba chàng ngự lâm pháo thủ quay năm 1993, bộ phim truyền hình nổi tiếng của BBC là DR Who, phim the Eagle has landed, một cuốn phim quay vào thập niên 70 nói về tình báo Đức qua Anh ám sát Thủ Tướng Churchchill.

Land’s End


Tại xứ Việt Nam thì có mũi Cà Mau còn Anh quốc thì có mũi Land’s End. Xem ra đây là địa điểm cuối cùng của nước Anh, mà cũng có thể xem là nơi đón khách đầu tiên nếu từ phía tây đi đến. Nên vậy vào ngày 19 tháng 5 này , ngọn đuốc Olympic sẽ đi từ Hy lạp bằng trực thăng đáp xuống Land’s End vào lúc 6.45 sáng. Tới 7.02 phút sẽ khởi hành từ cột mốc nổi tiếng của Land’s End cho một hành trình 8000 miles vòng Vương quốc Anh và sau cùng tới sân vận động tại Stratford City - London.

Mũi Land’s End là mảnh đất tư nhân, vào năm 1987 được bán ra với giá là 7 triệu Anh kim . Nay đã được đổi qua hai chủ. Người nổi tiếng tới cột mốc Land’s End là nữ diễn viên Elizabeth Taylor vào năm 1968 để làm công việc từ thiện.






Apr 10, 2012

Truyện cổ tích Ý: Con Sư Tử Vàng - Doãn Quốc Sỷ dịch


Xưa có một người lái buôn giàu, có ba con trai.  Khi cả ba đứa đã lớn, người con trưởng nói với cha: “Cha ơi, con muốn đi ngao du để thưởng ngoạn thế giới.  Xin cha cho phép con đi nhé!”

Người cha bèn sắp đặt một chiếc thuyền đẹp, cung cấp đầy đủ thực phẩm và đồ dùng cần thiết.  Chàng trai giương buồm ra khơi du ngọn.  Sau một vài tuần lễ, con thuyền hạ neo trước một thành phố lớn và chàng trai lên bờ.

Thoạt tiên, anh thấy một hàng chữ lớn viết trên bảng: “Nếu người nào có thể tìm được Công Chúa trong vòng tám ngày, người đó có thể cưới nàng làm vợ.  Nhưng nếu thất bại, người ấy có thể bị mất đầu.”

Đọc xong mấy hàng chữ đó, chàng trai nghĩ thầm: “Chà! Đó chưa hẳn là điều khó.”  Anh chàng xin được yết kiến nhà vua và xin được thực hiện cuộc tìm kiếm công chúa. 

“Được lắm!  Ngươi có cả một cung điện để tìm kiếm, nhưng nên nhớ nếu ngươi thất bại, ngươi sẽ mất đầu.”

Nói đoạn, nhà vua ra lệnh cho mọi cửa trong cung điện đều mở rộng.  Đồ ăn, thức uống được bày ra để chàng trai trẻ ăn.  Sau khi ăn uống xong, chàng bắt đầu cuộc  đi tìm nàng công chúa.  Nhưng mặc dầu chàng đã lục lọi khắp các góc cạnh lâu đài, lục lọi khắp các tủ, rương trong lâu đài, chàng vẫn không tìm ra được công chúa.  Sau tám ngày gắng hết công sức, chàng đành bỏ cuộc và bị mất đầu. 

Suốt trong thời gian này, người cha và đám em không hề được nghe một tin tức nào về chàng.  Cả nhà cùng lo lắng.  Sau cùng, người em thứ hai không chịu nổi, bèn thưa với cha: “Thưa cha, con xin cha cho con một chiếc thuyền lớn và một khoản tiền để con lên đường đi tìm anh con.”

Thế là một chiếc tàu khác được cấp.  Chàng trai trẻ giương buồm theo gió ra khơi, thuyền của chàng trôi vào cùng một hải cảng mà anh của chàng trước đây đã tới. 

Khi chàng thấy chiếc thuyền thứ nhất nằm thả neo, tim chàng đập rộn và tự nhủ: “Chắc anh ta không ở xa đây.”  Và chàng lái thuyền cập bến. 
 

Chàng vừa nhảy lên hải cảng, một bản thông điệp đạp vào mắt chàng, nói về nàng Công Chúa và chàng tự nhủ: “Hẳn ông anh của ta đã đảm đương trách nhiệm đi tìm nàng.” Anh chàng trai trẻ đã điên đầu mất trí vì chuyện này, cố tìm cho ra cả ông anh và nàng công chúa.  Công việc quả không đến nỗi quá khó khăn, bất khả hoàn tất.  Nhưng anh ta cũng không thể tiến xa được hơn ông anh mình.  Tám ngày qua đi, và đầu anh đã bị chém đứt. 

Giờ đây chỉ còn cậu em út ở nhà.  Kể từ lúc thấy hai anh mình thất bại, không quay về, cậu em cũng xin được cấp cho một chiếc tàu để lên đường tìm cho được hai ông anh biệt tích.  Khi tàu đã lên đường, một cơn gió mạnh thổi căng buồm, đưa con tàu của cậu em trôi vào bến cũ, nơi có bản thông điệp về nàng công chúa mất tích. 
“Ô hô”, cậu em tự nhủ “Kẻ nào tìm được công chúa sẽ được lấy nàng làm vợ! Ta hiểu rõ những gì xảy đến cho mấy ông anh của ta rồi.  Nhưng mặc dầu sự việc đã xảy ra như vậy cho mấy ông anh, ta vẫn có thể thử vận may cho mình.”

Và cậu em lên đường hướng tới cung điện nhà vua.  Trên đường đi, cậu gặp một bà già.  Bà làm điệu xin cậu dừng lại.  Và cậu thốt lời: “Xin bà già hãy để cho tôi yên!”
“Ồ, xin đừng để tôi đi nơi khác với hai bàn tay không” – bà già năn nỉ “Một người đẹp trai như cậu chắc không nỡ từ chối bố thí cho bà già này một vài đồng tiền!”

Chàng trai thốt lời:
“Xin bà hãy để cho tôi yên!”
“Cậu chắc đang gặp chuyện gì bất ổn” – bà hỏi. “Xin cứ cho tôi hay, biết đâu tôi có thể giúp được cậu!”

Chàng nói với bà chàng đang quan tâm về việc tìm sao cho ra nàng công chúa. 
“Tôi có thể dàn xếp việc đó giúp cậu nếu cậu có tạm đủ số vàng cần thiết.”
“Ồ! Về vấn đề đó, tôi dư sức!”
“Vậy cậu hãy mang số vàng đó tới một người thợ vàng và nói xin đúc cho một con sư tử với đôi mắt thủy tinh. Bên trong phải có một cái gì có thể vang lên thành một điệu nhạc.  Khi điều đó hoàn tất, hãy mang đến đây cho tôi.”

Chàng đã làm như lời hứa.  Khi sư tử vừa được đúc xong, bà già dấu người trai trẻ bên trong, rồi mang tới trình vua xem.  Đấng quân vương quá hài long và muốn mua. 

Bà tâu lại:
“Dạ thưa con sư tử đúc bằng vàng này không phải của hạ thần, và người chủ thì không muốn để nó xa mình bằng bất cứ giá nào.”

“Thôi thì dù sao hãy để đó bên ta chừng ít ngày,” nhà vua nói.  “Ta muốn cho con gái ta thấy nó.”

“Vâng, hạ thần có thể giúp Thánh Thượng việc đó, nhưng mai phải lấy lại.” Nói xong, bà rời khỏi dinh thự. 

Nhà vua nhìn theo cho đến khi bà hoàn toàn khuất bóng để yên tâm không bị theo dõi, và mang con sư tử vàng đó vào căn phòng của mình.  Ngài nâng một vài tấm ván từ mặt sàn, của một thang lầu, dẫn xuống một cửa ra vào bên dưới.  Nơi đây vua mở khóa, và bước vào một đường hành lang hẹp gần sát bên một cánh cửa khác cũng mở toang. 

Người thanh niên ẩn trong sư tử vàng chú ý nhận thấy có tất cả bảy cửa.  Cả bảy cửa đều đã lần lượt được mở khóa. Nhà vua bước vào một phòng lớn được trang bị đầy đủ tiện nghi, trong đó công chúa đang vui chơi với mười một bạn.  Cả mười hai thiếu nữ đều ăn mặc giống nhau như mười hai hạt đậu. 

“Thật không may làm sao!” Chàng trai trẻ tự nhủ thầm. “Dù ta có được tới đây một lần nữa, cũng không thể biết nàng nào là công chúa!” Anh chàng nhìn công chúa chăm chú hơn nữa.  Nàng đang vui vẻ vỗ tay, và chạy tới vua cha, cất tiếng nói lớn: “Ồ! Xin cho chúng con được phép giữ con thú đẹp đó trong đêm nay.  Thật là một đồ chơi thích thú!”
 

Nhà vua không ở lại lâu.  Khi rời đi, ngài trao lại con sư tử vàng cho đám thiếu nữ.  Cứ như vậy, đám thiếu nữ cùng chơi tới khi thật buồn ngủ và hiểu rằng đã đến giờ lên giường ngủ rồi.  Nàng công chúa mang con sư tử về phòng mình.

Vừa thiu thiu ngủ thì một tiếng nói ngay bên tai nàng, khiến nàng giật mình hoảng hốt:
“Ôi hỡi nàng công chúa dễ thương! Nếu như nàng biết được những gì ta đã phải trải qua để được gặp nàng như thế này!”

Công chúa vùng dậy, nhảy ra khỏi phòng và la lên:
“Con sư tử!” “Con sư tử!”
Các bạn nàng nghĩ là nàng đang bị ác mộng và họ giữ được tâm thức bình tĩnh không một chút bàng hoàng. 
“Ô! Hỡi công chúa dễ thương”, tiếng nói tiếp tục vang lên, “Nàng đừng sợ hãi gì cả! Tôi là con của một nhà buôn giàu có và điều ước mong tha thiết là làm sao có được nàng là vợ.  Để được gần nàng, tôi đã ẩn mình trong con sư tử vàng này.”

“Điều đó có ích gì cho anh?” Nàng hỏi., “vì nếu anh không thể tách ta ra khỏi đám bằng hữu của ta, anh sẽ vẫn còn giữ được đầu óc buông xả!”

“Tôi trông cậy sự giúp đỡ của nàng”, chàng đáp lại.  “Tôi đã làm cho nàng quá nhiều điều rồi, nên nàng hãy giúp tôi điều này.”

“Vậy anh hãy nghe ta: vào ngày thứ tám, ta sẽ quàng chiếc khăn màu trắng này quanh lưng, nhờ vậy anh sẽ nhận ra ta!”

Hôm sau nhà vua tới sớm kiếm con sư tử, vì bà già đã có mặt tại lâu đài thỉnh cầu điều đó.  Khi bà già thấy được con sư tử an toàn, bèn để chàng trai trẻ được rời khỏi lâu đài.  Và  cũng ngay lập tức chàng trở lại, xin với nhà vua cho được tìm kiếm công chúa. 

“Tốt lắm”, nhà vua nói và lần này nhà vua cũng mệt mỏi nhắc lại điều: “nhưng nếu anh thất bại, anh sẽ mất đầu.”

Chàng trai trẻ ở lại lâu đài, ăn uống và nhìn ngắm tất cả các đồ vật đẹp đẽ quanh chàng, nhìn kỹ từng buồng, từng góc phòng.  Đến ngày thứ tám, anh vào căn phòng nhà vua đang an tọa.
“Xin hãy bứng ván sàn lên,” anh yêu cầu. 

Nhà vua thốt tiếng la lên, nhưng sau đó ngưng lại và hỏi: “Sao ngươi lại muốn nâng sàn ván lên? Không có gì cất dấu dưới đó!”

Khi tất cả triều thần cùng chú mục quan sát, nhà vua không thể phản kháng lâu hơn, và ra lệnh sàn ván được nâng lên theo ý muốn chàng trai trẻ. Chàng đi thẳng xuống bực thang cho đến khi tới một cửa.  Chàng quay lại và nói “Hãy đưa tôi chìa khóa.” Nhà vua buộc lòng phải mở khóa từng cửa này tiếp nối cửa khác cho đến khi cả bảy cửa đều được mở.  Tất cả mọi người bước vào lâu đài nơi có mười hai cô gái đứng xếp hàng.  Các cô trông giống nhau, rất khó phân biệt.

Nhưng khi chàng trai trẻ đưa mắt nhìn, một cô lặng lẽ rút ra trong túi một khăn choàng trắng và quấn quanh ngang lưng.  Thế là chàng trai trẻ tiến nhanh tới bên nàng và la lớn, “Đây là công chúa và tôi yêu cầu được lấy nàng làm vợ.”

Nhà vua giữ được vẻ bình thản và ra lệnh thành lập lễ cưới. 

Tám ngày sau lễ cưới, đôi lứa nói lời tạm biệt với nhà vua, và kéo buồm cho tàu hướng về quê chàng, mang theo của hồi môn của công chúa chất đầy tàu. Cặp uyên ương cũng không quên bà già đã đem lại hạnh phúc cho họ.  Tặng phẩm của cặp uyên ương dư sức giúp bà sống sung túc suốt những ngày cuối đời.

Nguyên bản tiếng anh "The Golden Lion"
theo tập "Favorite Fairy Tales - Told in Italy"
Virginia Haviland biên soạn
Evaline Ness minh họa
Doãn Quốc Sỹ dịch

Apr 9, 2012

Before the test - Doan Quoc Sy Tam


 Before the test, always listen to your teacher and read books. 
Always take notes and ask questions! 
If your teacher teaches you too fast, 
always ask them to slow down!
for you to write down the information you need.
Find a quiet place to study or work
for avoiding distraction.

 Always exercise and stretch from time to time.
A few days before the test,
run a few lap 
to improve your brain thinking.  



Further more, get a healthy breakfast every morning.
Cereal and fruit are good for your body and brain.

Don't just sleep early one day,
but three or four days before the test!

Good luck!