Jan 18, 2012

LỜI CHÚC TẾT CỦA ÔNG ...


Hoa Kỳ, ngày cuối năm Tân Mão

Gửi các cháu ở Việt Nam
Ông Sỹ có lời chúc Tết các cháu ở xa.  Ông chúc các cháu có tâm bình an nhờ giữ được lòng chân thật.

Ông chợt nhớ đến mấy câu thơ của nhà thơ Phùng Quán:

- Mẹ ơi chân thật là gì?
Mẹ tôi hôn lên đôi mắt
Con ơi một người chân thật
Thấy vui muốn cười cứ cười
Thấy buồn muốn khóc là khóc.
Yêu ai cứ bảo là yêu
Ghét ai cứ bảo là ghét
Dù ai ngon ngọt nuông chiều
Cũng không nói yêu thành ghét
Dù ai cầm dao dọa giết
Cũng không nói ghét thành yêu.


Thật vậy, không gì giúp các cháu có được tâm an bằng cách giữ được lòng chân thật. 
Ông biết rằng sống chân thật không phải dễ vì trong xã hội mà các cháu đang ở, các cháu vẫn phải luôn sống hai mặt: một thật với chính mình, một đối phó với những gì không hợp ý. Dù gì đi nữa, không gì đẹp bằng mình nghĩ sao, mình nói vậy.

Và đây là cách thực tập giữ lòng chân thật -  hằng ngày, các cháu hãy luôn tự nhủ với chính mình : “Phải giữ lòng chân thật!” Các cháu không nên đợi có người nhắc nhở mới thực tập điều này vì tự mình nhủ mình mới tỏ được thiện chí của bản thân. Nếu đợi người khác nhắc, các cháu dễ làm trong tinh thần bị bắt buộc.

Một khi các cháu thực tập thuần thành được như vậy, tâm của các cháu sẽ thênh thang vì không bị trói buộc hay ân hận vào bất kỳ một ý tưởng không chân thật nào. Một khi tâm các cháu thênh thang nhờ bình an, các người thân, hoặc bằng hữu chúng quanh cũng được hưởng lợi vì “người với ta – tuy hai mà một; ta với người – tuy một mà hai”!

Kèm với bức thư chúc Tết này, ông gửi tặng một món quà do bác Vinh thiết kế.  Đó là chiếc áo thun có in năm chữ : TÔI YÊU LÒNG CHÂN THẬT!
Ông DOÃN QUỐC SỸ
Kính ông Sỹ và đại gia đình bên Mỹ,

Cháu Búp xin đại diện các anh chị em cảm ơn ông Sỹ rất nhiều vì ông đã mừng tuổi cho bọn cháu một bức thư đầy ý nghĩa về lòng chân thật. Trước nay tự cháu cũng đã ngẫm nghĩ về lòng chân thật rồi nên bây giờ nhân được dòng thư chia sẻ của ông cháu rất vui. Hình như trong cái dòng xoáy bận rộn của cuộc sống bây giờ lòng chân thật dần bị xem nhẹ, bị lãng quên. Nhưng ngẫm lại thì thấy lòng chân thật rất quan trọng trong và ảnh hưởng đến cuộc sống của mỗi con người trong xã hội, và cũng là một yếu tố vô cùng cần thiết để hoàn thiện một nết sống đẹp..

Vì vậy, những lời dạy quí báu của ông cũng chính là những điều mà bọn cháu sẽ mang theo trong hành trang vào đời, và để xây dựng cho chính bản thân mình một nếp sống chân thật và bình an từ tâm hồn.


Cháu Búp.

Jan 12, 2012

Chuyện "ông Sỹ" hôm nay và hôm qua


Hôm qua Út hỏi Bố: "Bố muốn đi biển hay đi công viên?"
Bố đáp: "Bố dễ tính lắm, con toàn quyền quyết định!"
Út chọc Bố: "Vậy thì ... mình không đi đâu hết, mình ở nhà nhé?"
Bố cười, đáp lại ngay: "Đi!"
Tếu nhất là vừa nói "Đi!",
Bố vừa dùng ngón ra hiệu xuất phát rất dứt khoát.

Chuyến đi chơi hôm nay bình thường như mọi ngày:
Bố lên xe, cài seat belt cẩn thận.


Đến công viên Huntington Library, 
Bố đi lang thang chơi với cây cỏ,
Út ngồi làm việc với laptop của Út.

Thiên hạ chung quanh cũng có sinh hoạt riêng của họ


Cuối buổi, Út thấy Bố loay hoay bẻ cành khô bên bụi hoa lau
(không được đẹp lắm),


Út chụp Bố vài pose trong khu vực "Khu rừng lau".





Kết thúc chuyến đi thứ hai trong ngày 
(chuyến đầu tiên bao giờ cũng đi với Cô Chú)
Chuyến đi chơi hôm nay thanh bình nhưng không vui bằng hôm qua.
Hôm qua vui vì Bố có những câu nói .. rất "bất hủ"
Ví dụ: "Bố thích di chuyển. Út giống Bố!"

Đến chỗ đèn xanh đèn đỏ, phải đợi hơi lâu, 
Bố cằn nhằn: "Ông ơi, sao ông lâu xanh thế!"
(Người "thích di chuyển" mà phải đợi lâu, tất phải càm ràm)

Rồi đến khi sóng biển tràn đến gần bờ, 
Bố diễn tả rất dễ thương: 
"Sóng đến chào bố con mình đấy!"


Tạm thế nhé, có chuyện gì vui về Bố
Út sẽ kể tiếp cho ai hết nghe.

Jan 9, 2012

Jan 8, 2012

Sài Gòn Du Ký – Những Gì Còn, Những Gì Mất - ANH QUÂN

Sau năm 1975, nghĩa trang Mạc Đỉnh Chi bị phá hủy, để xây dựng lên một cái công viên mang cái tên lạ hoắc là Võ Thị Sáu. Giờ có hỏi cái lợi ích của cái công viên này thì chẳng có ai có một câu trả lời chính xác. Nếu nói được thì một cách bâng quơ dung để tập thể dục vào buổi sáng. Nghĩa trang Mạc Đỉnh Chi không còn là bị mất đi hai thứ , một là giá trị lịch sử vì nhiều nhân vật tiếng tăm chôn trong đây, kể cả những nhân vật người Pháp, nếu chúng ta có dịp qua nghĩa trang tại Paris thì chúng ta sẽ thấy nhiều cái tên quen thuộc và chúng ta sẽ thấy họ là những người khi sống thì kêu hùng nhưng lúc chết thì vô cùng đơn sơ.  Thứ nhì về vấn đề du lịch, nếu nghĩa trang Mạc Đỉnh Chi còn thì sẽ thu hút một lợi nhuận khá lớn trong năm vì nhiều người du khách sẽ tới thăm.

Tưởng rằng chỉ mất đi một nghĩa trang lịch sử nhưng nào ngờ còn nhiều thứ lịch sử tiếp tục mất, nhìn thấy mà đau lòng. Cái hình ảnh mà ai cũng công nhận là quán cà phê Givral ngoài đường Tự Do là một hình ảnh lịch sử nơi chuyên tập trung các nhà báo ngoại quốc và Việt Nam vào thời chiến tranh, giờ vì cái mục đích “Kinh Tế Thị Trường” đã phá hủy đi một cách không thương tiếc.  Trong khi đó quán cà phê Oriental tại Bangkok – Thái Lan nơi từng có lảnh tụ thế giới đến uống ly cà phê, người Thái cũng ham khuyếch trương kiếm tiền lắm chứ nhưng xem ra chính phủ Thái vẫn chưa bị đồng tiền làm mơ con mắt. Tất nhiên sẽ có những người tại Việt Nam sẽ nói là “Ôi chỉ có cái quán Cà Phê hơi đâu mà thương tiếc”. Nếu lý luận kiểu đó thì qua châu âu chắc không còn gì để xem hết vì bên đây một tảng đá lịch sử họ cũng tìm cách bảo vệ mà trưng bày cho du khách tới xem, huống chi cả một quán cà phê lịch sử. 

Giờ ai muốn xem lại hình ảnh khu Eden năm xưa thì chịu khó đi thuê phim “Người Mỹ Trầm Lặng – The Quiet American” về mà xem. Chứ còn lại đó thì thấy một tòa nhà đang xây cất. Mà không biết xây ra có ý nghĩa gì chăng hay chỉ là một loại lai căng mới chẳng mới, cũ chẳng cũ. Quân đứng phía trước tòa Đô Chánh Sài Gòn năm xưa nhìn về Thương Xá Eden có những nuối tiếc, mặc dù ở đây chẳng thuộc gì của mình cả, có đều còn lại những kỷ niệm năm xưa đi vào rạp Eden xem phim, hay nhìn các gian hàng chung quanh và hơn 10 năm trước bạn Thanh Hương làm việc tại đây, mỗi lần về ghé lên công ty Thanh Hương rủ xuống quán ăn trưa đối diện, giá rẻ không quá một đô la một đĩa cơm. Nay đối diện đó họ đã xây một cao ốc thương mại, chuyên bán hàng hiệu mắc tiền để các đại gia vào đó sắm sửa.

Hình như người cầm quyền Sài Gòn ngày nay họ chỉ thích tiền, cái gì cũng kinh doanh, họ không màng tới nghệ thuật nữa. Khi Quân đứng nhìn xong khu Eden nhìn qua rạp Rex cũng chẳng còn nữa, cũng trở thành khu bán hang hiệu kinh doanh. Có lẽ tuổi trẻ Sài Gòn ngày nay  không còn biết lịch sử rạp Rex, vào thời Pháp thuộc là nơi bán xe hơi, sau đó ông Ung Thi mua làm rạp Rex, đây cũng là nơi có thang máy lăn đầu tiên (Escalator) tại Việt Nam. Sau 1975, ông Ung Thi phải bỏ của giữ lấy người là hiến hết gia tài rạp Rex và Mini Rex để lấy cái Visa qua Pháp định cư.  Cái rạp gần Rex là Casino, vài năm trước còn tồn tại nay cũng chẳng còn luôn. Thường dân Bắc Kỳ 1954 nhớ rạp Casino thì ít nhưng nhớ cái hẽm Casino thì nhiều vì nơi đó chuyên bán thức ăn miền Bắc khi họ di cư từ Bắc vào Nam, thế là hẽm lịch sử cũng tan tành ra mây khói.

Đứng giữa trung tâm Sài Gòn chụp vài tấm ảnh, thấy các bác chụp hình dạo, tuy nói là dạo, chứ họ là một công ty đàng hoàn, Quân mới hỏi là lúc này khó kiếm ăn lắm phải không bác? Ông ta gật đầu vì giờ ai cũng sắm được máy rồi. Đâu còn như thời hoàn kim như đầu thập niên 90 là thợ chụp dạo có tháng tìm ra cả một cây vàng.

Chào bác chụp hình Quân tiếp tục đi qua đường Tự Do, thì thấy đây là một con đường ruột của thành phố mà vĩa hè là một kinh tế quan trọng của người dân. Họ phải nhờ đó để kiếm ăn, một bà cụ phải gánh một hang nước tìm chỗ bán, một bác ngồi bán bánh nước, một người thợ vẽ chân dung... ở quốc gia phát triển thì các con đường chính không được buôn bán trên vĩa hè nhưng còn quốc gia nghèo thì được sử dụng tối đa.

Đi hết đường Tự Do là tới Nhà Thờ Đức Bà và Bưu Điện Sài Gòn, đây là hai hình ảnh tồn tại của Sài Gòn. Xin cám ơn trời đất hai tòa nhà này còn, chứ mà không còn thì chắc không biết nói cái gì nữa đi. Nhiều lần về Sài Gòn, mà đây là lần đầu tiên đi vào Bưu Điện Sài Gòn chụp hình, them nữa là Quân muốn xem có những con tem Việt Nam đẹp để mua chăng?  Có một người Sài Gòn nói với Quân là công ty Điện lực , Thủy Điện và Bưu Chính là nhận người quen biết vào làm thôi, có thể nói là công ty gia đình. Có lẽ người ấy nói đúng vì thường vào các tiệm tại VN như tiệm nhạc, tiệm máy... chưa kịp xem hang là có người chạy tới hỏi là muốn mua gì chăng? Còn Bưu Chính Sài Gòn thì mặc kệ. Quân bước vào quầy bán tem và bán hàng lưu niệm  là có 3 cô gái ngồi trực tại đó, không hiểu một cái quầy bé tí mà tới 3 người làm. Các cô cứ ngồi tán ngẫu chẳng biết chung quanh mình là ai, Quân thấy một chồng Album tem mà thấy chẳng cần thiết hỏi các cô ấy vì biết hỏi các cô chẳng có một kiến thức về tem, thêm nữa Quân cảm thấy ba cô được thuê để ngồi đó cho thiên hạ ngắm.  Quân đứng mở từng quyển tem Album xem thì quyển đầu toàn là tem Bác Hồ và các danh nhân Cộng Sản, xong mở quyển thứ hai là tem Việt Nam Cộng Hòa mà họ để cả các con tem như ngày kỷ niệm Quân Lực Việt Nam Cộng Hòa, rồi Mậu Thân 68... um um um kể cũng hay nhỉ xem như hòa hợp hòa giải. Rồi mở phía sau ra nhìn giá cả thì tem Bác Hồ một quyển giá 240 ngàn tiền VN, còn tem thuộc loại phản động Mỹ Ngụy thì giá là 800 ngàn VN, thì ra thằng phản động đắt tiền hơn người Cách Mạng.

Bưu điện Sài Gòn được xem một thắng cảnh cho khách nước ngoài tới xem, vì đó là xây cất của người Pháp và ngoài ra có Nhà Thờ Đức Bà nữa. Cũng vì vậy nơi đây trở thành điểm cho các thợ chụp hình cưới lại đây kiếm tiền, nhất là từ tháng 10 cho đến tháng 12 là tấp nập cưới hỏi.

Đứng nhìn các cặp đám cưới mới thấy mình thật sự đã già, vì cô dâu chú rể là thuộc hàng con cháu mình, từ đó mới them cảm giác Sài Gòn thật sự đã mất trong tâm tư của mình, vì một thế hệ mới hoàn toàn lớn lên, họ đâu cần biết những gì đã xảy ra trước và sau 1975. Cái đơn giản nhất là tên các đường phố, ai cần biết đó là đường Thống Nhất, Hồng Thập Tự, Lê Văn Duyệt ... cũng như bọn mình khi sanh ra và lớn lên tại Sài Gòn có cần biết những tên đường mang tiếng Pháp chăng? Bởi vậy ngày mới đến xứ người, bọn mình mà ngồi nghe bài “Sài Gòn Niềm Nhớ Không Tên” sao mà buồn da diết, nhớ đến từng nơi tại Sài Gòn, giờ mà trở về hỏi từng địa điểm đó thì mọi người sẽ nhìn mình từ một hành tinh nào mới đến. Có lẽ đến lúc rồi mình phải chấp nhận là cái gì đã qua thì phải để cho qua, đừng níu kéo lại, còn không là nổi buồn không nguôi.....

Bài kế tiếp là Đi Chơi Đảo Phú Quốc.

ANH QUÂN

Bưu Điện Sài Gòn


Cao Ốc Sài Gòn 



Vỉa hè đường Tự Do



Sài Gòn Du Ký – Chuyện Sài Gòn - ANH QUÂN


Đường Nguyễn Trãi được xem một trong những con đường dài tại Sài Gòn , từ quận Nhất đi tuốt xuống quận Năm. Mà con đường này có lẽ là một nơi bán nhiều y phục, trang sức và quán ăn thâu đêm.  Tại đầu đường phía quận 1 là nhiều tiệm chuyện bán y phục hang hiệu như quần Jean Levis’, CK, Armani... các loại giày như Dr Marteen, Converse star shoe... Đi hết các tiệm y phục là quán ăn Dìn Ký và đối diện là quán Tân Hải Vân, hai tiệm này là bán thâu đêm suốt sang không bao giờ nghỉ. Vào trong tiệm Dìn Ký, kêu một đĩa cơm gà cari là 90 ngàn tiền VN, một lon nước ngọt Twister là cũng khoảng 40 ngàn VN, cộng lại là 130 ngàn. Đối với Đại Gia VN hay Việt Kiều thì giá quá rẻ , nhưng tính cho một công nhân Việt Nam hay một nhân viên bán hang, chào hang... thì đây là một bữa cơm chóng mặt. Một ngày họ phải cực nhọc lắm mới có đồng lương 100 ngàn VN cho một ngày thì làm sao ăn được bữa cơm như thế này. Ngồi kế Lân, Quân mới hỏi Lân là làm sao người dân VN có thể vào Dìn Ký ăn thoải mái mà đây chỉ là quán hạng trung mà thôi.  Lân mới nói hãy nhìn thực khách đi vào đây, một là đại gia lái xe hơi, còn không chuyên viên cao cấp tại Việt Nam, tiếp theo là dân kinh doanh, đến khách nước ngoài và sau cùng là Việt Kiều. Đây có thể xem một hình ảnh giàu nghèo phân biệt được tại Việt Nam.  

Kế bên tiệm Tân Hải Vân là một cái hẻm có tiệm cơm Tấm, giờ người chế độ cũ đến đây ăn khá nhiều, vì bà chủ tiệm trước 1975 là chuyên bán hang gánh cơm Tấm, sau đó cứ bán rồi mua được tiệm, nghe chuyện kể cũng y như chuyện Quán Bà Cả Đọi trước 1975 là tập trung giới nghệ sỹ Sài Gòn như Nam Lộc, Jo Marchel, Trường Kỳ, Elvis Phương, Khánh Ly.... Tuy quán cơm Tấm này không nổi tiếng như cơm Tấm Thuận Kiều nhưng có lẽ nhiều người còn hoài niệm về chuyện năm xưa nên ghé đến đây. Đi hết cái hẽm này qua con đường Bùi Thị Xuân, đi tới đây mới thấy nhiều tiệm hớt tóc mà đàn ông thích vào mà các bà ghét thậm tệ. Các tên tiệm như Lê Mi 1, 2, 3... đứng trước cửa tiệm nhìn vào thấy một không gian là “tiên nữ” mà thôi, không biết là bao nhiêu là trên 10 người hay 20 người, cô nào cô đấy cao ráo, ăn mặc khêu gợi , ngồi dọc trên các ghế saloon đợi khách vào cắt tóc. Tuy nhiên phải nói rõ rang đây không phải là ổ mại dâm hay tiệm hớt tóc trá hình, đây chỉ là một tiệm hớt tóc bình thường, nhưng nguy hiểm cho các ông Việt Kiều về đây vào tiệm nghe các cô ngọt ngào nói chuyện nên dễ bỏ gia đình bên đây để chạy theo các bong hồng trong tiệm.

Quay lại con đường Nguyễn Trãi , đi qua Nhà Thờ Huyện Sĩ, đi tiếp thì không còn thấy rạp hát Khải Hoàn nữa, rồi cứ đi hết qua ngã tư Nguyễn Trãi và Nguyễn Văn Cừ (trước là đường Cộng Hòa) thì con nữa Nguyễn Trãi này bước vào quận 5 và bắt đầu hoàn toàn khác biệt là từ 5 giờ chiều , các lề đường không con chỗ đi là họ bày bán các loại y phục với nhãn hiệu NO NAME, không tên tuổi gì hết, từ quần Jean, áo sơ mi, áo thung, áo quần phụ nữ, thắt lưng, ví cầm tay, vớ tất, mắt kính... đường phố trở nên tấp nập như vậy cho đến khuya. Nếu xem lại báo cũ là ngày 26 tháng 12 vừa qua, vào buổi tối  có một án mạng, trước cửa tiệm Sóng Nhạc bán y phục tại đường Nguyễn Trãi.

Sau một tuần ở Sài Gòn, Lân mới nói hôm nay cuối tuần, Thầy Chính kêu bọn mình đi xuống Nhơn Trạch, vì Thầy có học trò mời về quê đi câu cá. Lân mới nói từ Sài Gòn về đó cũng là nửa đường đi ra Vũng Tàu rồi, phương tiện hay nhất là lái xe gắn máy, giờ có Duy nữa mà Duy lái xe không được thì Quân lái một chiếc và Lân sẽ chở Duy. Cuộc hành trình đi từ khu Trung Sơn, đi qua Phú Mỹ Hưng, lên cái cầu dài nhất Sài Gòn bây giờ, rồi cứ tiếp tục lái cho bến phà Cát Lái. Nếu ai sống tại ngoại quốc lâu năm, giờ về Việt Nam biết lái xe gắn máy là một thú vui. Đi trên cả tiếng đồng hồ tới Nhơn Trạch , một  thị xã không có gì thu hút cả, thì Thầy Chính cùng phụ huynh ra đón 3 thằng, lúc đó mới biết là phụ huynh còn nhỏ tuổi hơn bạn Thầy giáo thế là cả đám thất vọng cho Duy, vì nghĩ về dưới đây câu cá với học trò Thầy Chính là có người để giới thiệu cho Duy, nào ngờ còn quá nhí thế là thất vọng hết. Nhưng được đền bù là phụ huynh của Thầy Chính đi bắt tôm dưới song lên nướng cho ăn. Phải nói đây là tôm thiên nhiên không phải tôm nuôi, ăn ngon thật mà được ăn thỏa thích.

Gia chủ đón tiếp đám Việt Nam - Việt Kiều này rất nhiệt tình. Sau khi ăn uống họ thuật lại những câu chuyện mà ít nhiều có phần bùi ngùi cho cuộc chiếc tranh “Huynh Đệ Tương Tàn” vừa qua.  Họ nói là một người dân đứng trước hai ngọng kiềm, ngày thì kiểm soát bởi lính Mỹ và Việt Nam Cộng Hòa. Còn về đêm thì bị Việt Cộng, họ chọn VC là vì họ còn đi lại dễ dàng, ngày đi vào bưng , đêm lén đi về nhà thăm gia đình. Nhiều dân làng bị giết chết bởi hai phe, nhiều người bị chon một cách bất cẩn thì đến giờ không tìm ra tung tích. Đi vòng khu vực thì mới biết nhiều ông bà lớn hiện nay đã về mua đất chung quanh, họ bỏ ra cả tỉ bạc VN để mua, không biết sao Việt Nam cứ la chống tham nhũng mà các ông bà cứ thi nhau mua đất đai kể cũng lạ thật, tiền đâu không hiểu được vì một bộ trưởng VN đã tuyên bố nếu được chức bộ trưởng đi làm ăn lương nhà nước, không ăn và không xài thì 44 năm sau mới mua được nhà.  Tại Việt Nam ai cũng lý luận “Lương” thì phải đi với “Bổng” mới gọi là Lương Bổng , cũng như đá banh thì chỉ có Tiền Đạo chứ không có Tiền Vệ vì Tiền đi trước mà... đó là những nghịch lý tại Việt Nam.

Sau đó gia chủ cho đi hái dừa , để hưởng hương vị đồng quê.  Phải nói dù thế nào thì người dân quê Việt Nam họ luôn có lòng hiếu khách với người từ phương xa.  Được lộc ăn uống rồi cả đám rủ nhau đi về , lượt về có phần thay đổi là về đông hơn vì Thầy Chính đưa cả nhóm học trò đi về, còn ba thằng Lân, Quân và Duy là diện ăn theo.  Cả đám khi qua khỏi phà Cát Lái là quyết định đi qua đường hầm Thủ Thiêm , giờ được xem là một căn hầm  dài nhất Việt Nam. Tuy nhiên trên đường đi sẽ thấy một thiệt hại của quốc gia là mảnh đất Thủ Thiêm đã bị cắt ngang bởi một High Way (Đường Xa Lộ), đây là mảnh đất đẹp để xây them một đô thị nhưng cuối cùng bị phá ngang một con đường cao tốc nhằm mục đích cho người giàu Việt Nam có xe hơi để tiện lợi trong việc đi lại. Bởi vậy mình có thể nói tất cả xây dựng cho Việt Nam ngày nay là xây dựng “Kinh Tế Đô Thị Cho Người Giàu”.

Ai nấy cũng đã đọc qua đường hầm Thủ Thiêm, Quân xin miễn bàn lại, chỉ tiếc giờ mất bến phà Thủ Thiêm rồi. Trước khi lái xe vào đường hầm Quân cũng rán một tay lái xe, một tay bấm máy hình.  Qua hết đường hầm là tới phía cầu Camet cũ nên rất tiện lợi vào trong Sài Gòn.

Sau đó, Quân , Duy và Lân vào khu Tây Ba Lô uống Cà Phê để đợi Thầy Chính đưa học trò về nhà. Rồi sau đó cả đám đến Hồ Con Rùa để ăn món thịt Vịt, bạn Hồng Không có đến tham dự, cùng nhau nói chuyện và chấm dứt một ngày vui chơi Sài Gòn.

Sẽ Còn Tiếp .....
ANH QUÂN

 
Đường Nguyễn Trãi


Nhà Thờ Huyện Sĩ 



Phà Nhơn Trạch 



Jan 7, 2012

MỪNG CHÁU QUỐC AN - Nguyễn Quảng Tuân


MỪNG CHÁU QUỐC AN

Ngày xưa mỗi sáng đến trường ,
Cháu thường năn nỉ : “ Ông thương cháu mà !
Ông cho cháu được ở nhà ,
Để cháu quét dọn đỡ bà , ông ơi !”

Nay đà tốt nghiệp(1) ,

Mấy năm trời học tiếp ở Ca-li .

Bao công lao cha mẹ có quản gì ,

Giúp cháu học tiến đi tuần tự .

遠 涉 重 洋 心 樂 事

手 攀 丹 桂 玉 聯 芳

Viễn thiệp trùng dương tâm lạc sự ,

Thủ phan đan quế ngọc liên phương (2) .

Nhớ lại hồi xưa còn bé đến trường ,

Ngày hai buổi P. C thường đưa rước .

Nay tốt nghiệp ở Ca-li thỏa ước ,

Ông chúc mừng cháu được sớm thành công .

Ngày về (3) ông những ngóng trông .



Ông ngoại

NGUYỄN QUẢNG TUÂN



-------------------------

(1) Ngày làm lễ tốt nghiệp : 17 - 6 - 2010

(2) Viễn thiệp trùng dương : Đi xa ra nước ngoài cách ngàn dặm biển để

học tập ; cả câu ý nói trong lòng vui vẻ được sang California bên Mỹ để tiếp tục học tập .

Thủ phan đan quế : Tay vin hái cành quế đỏ ; tức nói đã đậu đạt . Cả câu ý nói đã tốt nghiệp xong Trung học để học tiếp lên Đại học , như người vin bẻ được cành quế , cành ngoc có hoa đẹp cùng tỏa hương thơm .

(3) Ngày về chơi thăm nhà : 27 - 6 – 2010 .

Jan 5, 2012

Ngày xưa ... - BỐ HIẾU

Ngày xưa, với cảm xúc lúc sắp và lúc đã có đứa con gái đầu lòng (là Mẹ của thằng Sóc bây giờ), 6 Hiếu có viết mấy bài hát như vầy:

Bài 1:      MẸ TRÒN CON VUÔNG
        Bố chúc Mẹ tròn, Con vuông
        như những đường tròn, những hình vuông
        mà Bố vẽ hoài trên bảng đen.
        Những khi Bố dạy chương Đường tròn
        những khi Bố dạy chương Hình vuông
        Bố nhớ đến Mẹ, nhớ đến con (2)
        những lúc bố cầm phấn trước bảng đen
        ôi nỗi nhớ này không thể quên...


Bài 2:      CHỮ A
        A bờ a BA
        Á mờ á MÁ
        À nhờ à NHÀ
        đều vần A
        BA MÁ và cả NHÀ
        thường khuyên ta
        đi đâu chớ nên hối HẢ
        coi chừng vấp NGÃ
        A hỏi Ả
        A ngã Ã
        Bé nghe lời khoanh tay cúi đầu
        vâng Ạ
        A nặng Ạ...


Bài 3:      CHỮ E
        Em lắng nghe
        tiếng ve
        kêu ré re
        trên cành me.
        Cây lá me
        quý ve
        như Bố Me
        luôn chở che,
        cho lũ ve
        hát khoe
        ca khúc hè
        toàn vần E...



Bài 4:      CHỮ I
        - Này em tên chi?
        - Dạ thưa em tên Chi!
        - Tôi hỏi em tên gì?
        - Dạ thưa em tên Chi!
        - Em lì đấy nhỉ,
          coi chừng bị em ký!
        - Dạ thưa em đâu dám lì,
          bởi vì em tên thật Nguyễn Đình Liên Chi.
          Vì bé xí,
          cả nhà gọi là Tí Ti.
          Em tên Liên Chi,
          có biệt danh là Tí Ti!


Bài 5:      CHỮ O
        đội mũ hiền KHÔ,
        chữ o tròn vo
        cài nơ nằm MƠ,
        chữ O tròn vo
        không nơ không mũ
        nặng chui vô RỌ.
        O sắc như chân Ó
        O ngã lăn ra NGÕ
        O hỏi thăm to NHỎ
        O huyền ngáy KHÒ KHÒ


Bài 6:      CHỮ U
        Má còn gọi là BU
        Em ba thì gọi là CHÚ
        Đi mưa đi nắng che DÙ
        Trời mát ngồi ghế xích ĐU
        U ú ù...
        Bạn thân thì phải hợp GU
        Ăn đòn đau khóc HU HU
        Em còn bé chưa già KHỤ
        Học dốt thì làm toán bí LÙ
        U ú ù...
        Có mắt mà không thấy là MÙ
        Có óc mà không nghĩ là NGU
        Thành công chớ nên tự PHỤ
        Thất bại chớ giống con gà RÙ
        U ú ù...
        Nhà chùa có nhiều nhà SƯ
        Nhà thờ cũng có nhiều thầy TU
        Nhà giàu lái xe VÙ VÙ
        Còn nhà nghèo ky cóp từng XU
        U ú ù...


Bài 7:      GỬI CHỊ BI
        Thưa chị Bí Bi,
        em là Tí Ti,
        tên thật Liên Chi,
        em chưa biết gì,
        đi ị Má phải xi.

        Chị ở nước người,
        thiệt sướng quá trời,
        chị nhiều đồ chơi,
        tủ lạnh chẳng vơi,
        chị lớn mấy hồi,
        cao như nhà chọc trời.

        Em ở Việt Nam,
        là quê nhà đàng hoàng,
        vậy mà ai cũng nản,
        nào có mấy ai ham.

        Biết đến khi nào
        chị em mình gặp nhau,
        trò chuyện thật lâu,
        cho thỏa lúc xa nhau.

        Biết đến bao giờ,
        mộng mị hết là mơ,
        chị em mình gặp gỡ,
        đời đẹp như bài thơ...


Bài 8:      BỐ, MẸ và BÉ
        Bé có một ông Bố
        gầy như cây tăm tre,
        Bé có một bà Má
        cũng gầy không thua cây tăm tre.
        Cuộc đời làm người mệt ghê!

        Thế là Bé bắt chước
        gầy như cây tăm con,
        thế là Bé giống Bố Má
        trở thành em bé tí hon.
        Nhưng láu cá chưa chắc ai hơn!

        Bố sáng chiều tối đến
        rao bán cháo phổi ngày đêm,
        Má suốt ngày ôm Bé
        đâu có thì giờ học thêm.
        Chỉ mong Bé mau lớn lên!

        Đó là niềm hạnh phúc
        của gia đình Bé ấm êm,
        đó là điều sung sướng nhất,
        khi Bé có Bố Mẹ cạnh bên...

BÀI 9: CON CỦA MẸ CHA

Con sinh ra không làm Chúa hài đồng,
con cũng không làm Phật đản sinh,
con sinh ra không nằm trong hang đá,
con không đi bảy bước nở hoa.
Bởi vì con do cha mẹ tạo ra.

Con sinh ra, nhà thêm chật người
Hội Ca Cầm thêm thành viên mới
Ông bà có đứa cháu gần gũi
Ba có thêm đứa học trò nhỏ nhoi
và Má thì có người sai vặt rồi...


...6Hiếu tự nhớ đến đây là hết, không biết Má Liên có nhớ gì thêm không?
Còn Ti và Na cùng San và Mike thì phải lo...luyện giọng để tập hát cùng với đám con cái nha.

6Hiếu