Sep 27, 2011

BÀI THƠ TIỄN MẸ - nhạc Nguyễn Hoàng Hà , phổ thơ Doãn Quốc Vinh

Bác Gái và COL

Hà lớn chưa viết gì hết trong cuốn album cuối của Bác Gái. Như câu thơ "vô ngôn con trổ nụ hồng tự tâm" của anh Vinh, thật sự không biết viết gì để chia tay với Bác.


Bài thơ của anh Vinh làm rung những âm giai trong lòng nhiều người. Và bây giờ là những âm điệu của Hà lớn tiễn Bác. Cả một bài hát là lời của anh Vinh, cháu chỉ xin gửi BÁC một hợp âm kết  và 2 chữ cuối như lời chia tay.

http://www.ducavn.com/duca_files/Temp/DoanVinh2/tienme%20hh3.mp3


 Hello anh Thái chị Hằng,

Mỗi người, ngòai những liên hệ sắp sẵn trong gia đình, thí dụ như Hà lớn là em rể họ của Thái; chị Hằng là chị dâu họ của Hà nhỏ.... vv và vv.... Tuy nhiên, mỗi cá nhân có một liên hệ với một cá nhân khác với một tình cảm rất tự nhiên và phóng khoáng không phân biệt trong liên hệ gia đình hay xã hội. Thí dụ như Hà lớn ngoài là em rể họ của Thái Hằng, 6 HÀ có một tình cảm giữa hai bên mà Thái Hằng thấy được qua tiếp xúc với nhau. Dài dòng, HÀ nhỏ sẽ gọi đây là "sến", nhưng sự thật là như vậy. Bài hát 6 HÀ hát để chia tay với Bác ngày hôm nay là tự tâm mà nói với Bác bằng Nhạc qua lời của Vinh. Rất tự nhiên và có khóc vì xúc động chứ không phải vì buồn. 

PS: Bác Vinh, Your Poem is a "HIT". Thanks for a very beautiful "ý , vần, và chữ"........

Sep 25, 2011

BÀI THƠ TIỄN MẸ - nhạc Doãn Quốc Thái , phổ thơ Doãn Quốc Vinh



Me. mong manh giot. nang'

Me. tha^m` lang. giot. su*o*ng

u*` tho^i..

Me. nhe' cuo^i' du*o*ng`

Xuo^i tay vo^ nga , vo^ thu*o*ng` me. di

Sinh tho*i` Ky' , Tu*? tho*i` Quy

Duo^i~ cha^n vo^ lu*o*ng. , Tho. tu*` thanh? tho*i

Nha^p' nhanh'...

Me. nha^p' nhanh' o*i

Me. ta nha^p' nhanh' cho tro*i` da^y` sao

Vo^ nga^n` nha^t. nguye^t.tre^n cao

Vo^ xa don' me., ra vao1 hu* kho^ng

Tho^i di me. nhe'...be^nh` bo^ng`

Vo^ ngo^n con tro^? nu. ho^ng` tu*.ta^m

Me. tho*m ngat' hu*o*ng tra^m`Me. trong nga^n` ngoc. lan

Me. thinh thoang? cat' vàng

Me. no^ng` nan` Quy`nh Hu*o*ng

U*~ tho^i...

me. nhe' cuo^i' du*o*ng`

Ye^u thu*o*ng da~ trai~, doan. du*o*ng` da~ di....

Version 1:
http://www.youtube.com/user/tdoan58#p/a/u/1/1HvI-cST6FY
Version 2: 
http://www.youtube.com/user/tdoan58

BÀI THƠ TIỄN MẸ - nhạc Phan Ni Tấn, phổ thơ Doãn Quốc Vinh


http://www.youtube.com/watch?v=KAIKjEEE8Hs&feature=youtu.be

BÀI THƠ TIỄN MẸ - nhạc và lời Doãn Quốc Vinh

Nhạc

" Bài Thơ Tiễn Mẹ "
Thơ và Nhạc  Doãn Quốc Vinh
qua tiếng hát của Phương Hà và Doãn Hương


Hát tiễn mẹ là
Bà Doãn Quốc Sỹ ,
nhũ danh Hoàng Thị Thảo , Pháp danh  Diệu Thảo
Đã mãn phần ngày 08-09-2011, tại Houston Texas .  Hưởng thọ 86 tuổi .


Sep 21, 2011

Sống Hạnh Phúc, chết Bình An - Nguyễn Minh Hương

Một chút chia xẻ với Kim Khánh, Yến và Viễn-Thu Hải

Tôi chẳng phải như cụ Nguyễn Du để mà than thân trách phận “Trải qua một cuộc bể dâu, Những điều trông thấy mà đau đớn lòng.” Nhưng trải qua cuộc dâu bể tan thương của đất nước, của cuộc đời tôi như con chim đã bị trúng đạn, khi gặp được một người thân, quen, bạn bè vui mừng đấy. Sau mỗi cuộc chia tay từ giã còn lại trong tôi là một điều gì khó nói được thành lời, vì những lý do bất trắc nào đấy có thể không có dịp nào gặp lại.

Nỗi lo sợ vẫn vơ luôn là một vết sẹo nằm sâu trong ký ức của tôi. Chịu đựng hơn 5 năm trong nghề y tá cuối cùng không chịu nỗi những áp lực mỗi khi nhìn người nào đó ra đi, nhìn thân nhân đứng lặng bên gường bệnh tôi đành bỏ nghề tìm cách trốn chạy mong kiếm tìm chút bình an cho tâm hồn.

Tôi chia tay bố, chia tay chồng tưởng rằng sẽ được gặp lại trong 1 thời gian ngắn nhưng chẳng bao giờ gặp lại; ôm mẹ trước khi lên gường có ngờ đâu chỉ vài giờ sau đấy ánh mắt, nụ cười của mẹ mãi rời xa tôi.

Tuần lễ này tôi nhận được tin buồn từ 3 người bạn. Bà mẹ của cô bạn dạy cùng trường của những ngày đói kém, gian khổ sau 1975 mỗi lần về Sài Gòn thăm gia đình đêm ngủ tại nhà bác, nhà gần bến xe Miền Đông để hôm sau 4 giờ sáng xếp hàng mua vé trở lại Vũng Tàu bác đều đón tiếp tôi với tấm lòng của người mẹ nồng ấm, ân cần dù cuộc sống nhiều thiếu thốn bác vẫn chia xẻ cho lũ bạn của con mình không hề tính toán, phân biệt.

Nghe tin bác mất sau thời gian dài mang căn bệnh quên lãng của người già, hình ảnh của bác và mẹ tôi như hòa vào nhau trong trí tưởng của tôi. Ray rứt trong lòng khi nhìn mẹ đau đớn chống trả với cơn bệnh và nỗi đau xé lòng nếu không còn gặp lại mẹ.

Bệnh mất ngủ với những cơn ác mộng chập chờn trở lại với tôi. Ước gì đời sống chỉ có 2 chiều phải hoặc trái để mọi người có thể lựa chọn, nhưng cũng chắc gì mình đã chọn đúng hướng.

Tự nhiên nghĩ về một cô bạn nhỏ ở Bắc Cali, gọi hỏi thăm nghe kể vừa từ Việt Nam trở lại sau thời gian về chăm sóc mẹ trong những ngày cuối đời. Hai chị em tâm sự những vụn vặt về đời sống của 1 kiếp người, sự suy nghĩ giữa thương yêu, lo lắng về người thân yêu của mình, sự va chạm đôi lúc có thể xảy ra về quan niệm của 2 xã hội Việt Nam và Mỹ vẫn nặng trĩu trong tâm hồn của cô. Thôi thì được chăm sóc mẹ, được nắm tay mẹ trước lúc mẹ ra đi và được tiễn đưa mẹ cũng là niềm an ủi. Đôi lúc mình phải lựa chọn những điều cảm thấy được may mắn hơn những người khác làm chút hành trang cho cuộc sống.

Và cũng thế đọc tin bão lốc xảy ra ở những tiểu bang miền đông Hoa Kỳ, gọi hỏi thăm những người bạn Pleiku ngày xưa đang sống nơi ấy, nghe được tiếng trả lời cảm thấy mừng.

Cô em Pleime vóc hạc mảnh mai chỉ 1 cơn gió mạnh cũng đủ cuốn đi đang ở trong trại tạm trú.. hỏi ra mới biết đang giúp đỡ những người bị mất nhà cửa. Giữa những tiếng ồn ào nghe vọng tiếng cô trả lời hết người này đến người khác. Chẳng hiểu cô lấy đâu ra đủ nghị lực để làm tất cả những công việc không tính nỗi thời gian như thế.

Nghe 1 người bạn khác trả lời đang ở phi trường, không 1 chút suy nghĩ, hỏi han, tôi vui mừng vì vợ chồng bạn còn có giờ đi chơi; vài giờ sau mới được biết cả hai vội vả về miền Nam Cali vì bà mẹ sống cùng thành phố với tôi vừa mất. Tôi như hụt hẫng tự trách mình vì không cảm nhận được chút gì qua giọng nói của bạn mình khi nói chuyện, chẳng có lời tạ lỗi nào có thể xóa bỏ được lời cười đùa không đúng lúc của mình. Khi cùng vợ chồng 1 cô bạn cùng lớp, cùng trường ngày còn học trung học đến viếng được nghe lời kể, ý nguyện của bà mẹ chỉ muốn được tiễn đưa trong vòng thân quyến nên không thông báo cho bạn bè quen biết, tôi cũng đành xin phép để được thắp cho cụ nén nhang tiễn biệt.

Nhìn con cháu quay quần bên linh cửu của mẹ bạn, lại chợt nhớ đến câu nói của Đức Đạt Ma Lạt Ma “Sống Hạnh Phúc, chết Bình An.” Khuôn mặt hiền hòa vẫn như đang trong giấc ngủ của một bà mẹ thật đẹp.

Cầu mong yên bình cho tất cả mọi người.

Nguyễn Minh Hương
9/2011

Sep 20, 2011

HÓA THÂN của MẸ THẢO

Bố dẫn lũ con ...

... đi thăm Thầy và Sư Cô 

Thầy dặn Bố nhớ nhìn thấy hóa thân mẹ Thảo 
nơi các con, các cháu.

Sư Cô dạy các con, các cháu 
thấy mẹ Thảo hiện hữu trong chính mình.


Con cháu liền thực tập:
"Mẹ Thảo-trong-con" ôm Sư Cô sướng quá !

Sep 17, 2011

CHẮT CỦA CỤ THẢO - Continuation Of Life



Photos: bố San 
Người mẫu: Sóc- chắt cụ Thảo
và mẹ Ti - cháu ngoại bà Thảo

PS: 
Hello Ti San,
Nhìn đợt hình Lễ đầy tháng cho cu Sóc, chú Vinh thấy nó sao mà giống mẹ Ti ngày xưa ghê wá... sorry, bố San ơi ! -:)
chú Vinh