Sep 30, 2010

Essay #2: What is Identity?


There are people who can read others like a book, but when being asked to define their own identity, they are in trouble. Once I was in that kind of trouble, too. I got stuck in finding a concrete answer for the abstract question: “What is identity in general and what is my identity?”. Then, I started reading all kinds of works - essays, novels, research papers ect- on this topic. I took notes of the various ways each author expresses his/her identities and based on his/her ways, I gradually discover how identity is disclosed.

Identity, I may say, is like the three layers of clothes we put on our body. The easy-to-be-seen outer layer – like a coat or a sweater- can be the genetic factors we inherit from our ancestors or the language we choose to speak in our daily life. The hidden middle layer – like a shirt - can be the knowledge that we get from our education or our socio-economic status in society. The deep down hidden-inside part – like an undergarment- can be the culture that influences us at birth or the values we always prioritize without expressing them in words.

Indeed, we can be defined by our “coat” - what we inherit from family and society. This is how Bharati Mukherjee, an Indian-born author, defined herself. In her essay “American Dream”, she wrote: “My identity was viscerally connected with ancestral soil and genealogy. I was who I was because I was Dr. Sudhir Lal Mukherjee’s daughter, because I was a Hindu Brahmin, because I was Bengali-speaking, and because my Desh- the Bengali word for homeland – was an East Bengal village called Faridpur” (53). Through this quote, I see her wearing a “coat” made of her religion, mother tongue, and national pride. We all can wear a coat with the same patterns and we all can change our coat as she did later. In fact, in the same essay, she added: “I choose to describe myself on my own terms as an American, rather than as an Asian American…because I committed myself to help shape the future of my adopted homeland.”

We can also be defined by our “sweater” - the language we choose to use. In “Mother Tongue”, Amy Tan - a famous novelist Chinese-American, explained how her identity was expressed via languages. Tan wrote: “Just last week, I was walking down the street with my mother, and I again found myself conscious of the English I was using, the English I do use with her” (121). What is amazing is her skill of switching smoothly from one identity to the other. In society, she defined herself as a well-educated woman in the way she used perfect English to her readers. At home, she identified herself as a loving daughter in the way she willingly used her mother’s broken English even though she knew that this imperfect English might make other people pay less respect to her mother and herself. In my case, I choose to manage my life in the US with two languages. By switching from Vietnamese at home to English in class and at work, I have taken a double-sided identity of an American resident of Vietnamese origin. I believe that this has been done to my own benefit. As my father often puts it, “Knowing a language is like living a life. Isn’t it great to know both Vietnamese and English and live two lives at the same time?” My “two lives” have indeed equipped my identity with an interesting outer layer.

Then, we can learn our identity thanks to the knowledge we get from our education. This kind of identity can be compared to the shirt we wear under the outside coat because it is not obvious at first sight. In the essay “Reading the History of the World”, written by Isabel Allende – a daughter of a Chilean diplomat living in Peru, Allende explained how she learned about her identity through reading experience. Allende stated:

After I read the feminist authors from North America, I could finally find words for the anger that I had all my life. I was brought up in a male chauvinist society and I had accumulated much anger, yet I could not express it. I could only be angry and do crazy things, but I could not put my anger into words and use it in a rational, articulate way. After I read those books, things became clearer to me, I could talk about that anger and express it in a more positive way (155 ).

Allende found herself troubled by a feeling of annoyance toward the male aggressive community. For some time, that bad feeling stayed there and could not be conveyed in words. However, one day, she read a book by a feminist writer who shared the same thoughts with her about “the male chauvinist society”. Only then could Allende classify herself as a feminist, like that writer (while only after reading Allende’s essay could I classify myself not as a feminist since I find myself indifferent to the male society who looked down on women)

Unlike the other three writers, the Stanford University degree journalist - Richard Rodriguez, viewed his identity from a socio-economic view – another kind of shirt we wear under the coat. In his article “Family Values”, Rodriguez emphasized that it was the economic situation that changed the identity of a woman who used to be the one who made the home. He wrote: “The American household now needs two incomes, everyone says. Meaning: Mom is forced to leave home out of economic necessity.” He also added: “Mom is only becoming an American like the rest of us. Certainly, people all over the world are going to describe the influence of feminism on women (all over the world) as their “Americanization.” And rightly so” (200). I find this point of view interesting, though my own mother is a different story. Never affected by any feminist movement, she has always been the professional homemaker who takes excellent care of us all, a family of ten. We are so grateful to her, the Soul of the family. She is the one who blows warmth into the house built by our father.

Rodriguez also viewed identity from a cultural aspect. He referred to this type of identity as “values”, the set of ideas that guide our concepts of life. We often keep this kind of identity deep down in us like the way we keep our undergarments close to our body. Rodriguez paid particular attention to the American value of individualism in the same article: “…Since we are inclined, as Americans, to think of ourselves individually, we are disinclined to think of ourselves as creating one another or influencing one another “(203). I think once the individualistic value is “crowned”, the family value loses its high rank. This aspect of American culture is to be contrasted with other Asian cultures, which consider family as a unit from which to build a society.

Regarding my identity, the “coat” that I wear is connected to my homeland- Vietnam and to languages I am using in my adopted land – the United State; the “shirt” to my social status and to my education; and my undergarments to my national culture. Apparently, people can see me as a Vietnamese girl who grew up in a communist country, and supposedly, I am influenced by Karl Marx’s theory. Now, I am settling my new life in a capitalist country. Living in a country where English is the first language, I have no choice but to use English to communicate with people in my outside daily life. However, as mentioned earlier, I do not give up my mother tongue because speaking it only does well to me. Besides, people can also see me as a Vietnamese immigrant in the United States. I am one of those low-income people who are managing life with no insurance or secure employment. The only surprising thing is that I quite enjoy it because it has left me with plenty of freedom and give me many chances to get good education – chances to put on a “shirt” of being a well-educated person. In fact, I am the youngest daughter of intellectual parents, so I am expected to finish college in my adopted homeland – the U.S and build up a respectable career here. Last but not least, I define myself as a family person because, like other Asians, I highly estimate the family value. This identity can be considered as my true self because wherever I live – in Vietnam or in the United State, I never change it. I keep this identiyty deep down to my heart like the way I keep my undergarment close to my body. My mother used to say “Family Tiiiiiime!” loudly to inform everybody that dinner was ready. Our family enjoyed a lot the dinner time - the time when the family got together and shared all the bad and good things of the day. Thus, we – our parents’ eight children living in Vietnam, Australia and America still say these two dear words in our own family.

In conclusion, like clothes we wear in winter, our identity is arranged in layers. These layers display how we are viewed by others in society. The question is which of these is our truest self. Which makes us belong to a group and which makes us differ from others? This reminds me of another quote I learnt in my English class relating to human identity: "Unlike a drop of water which loses its identity when it joins the ocean, man does not lose his being in the society in which he lives. Man's life is independent. He is born not for the development of the society alone, but for the development of his self." Another abstract quote relating to identity to think about!


TÌNH THU - Sen Trắng

Washington County, Maine
Maine Department of Conservation


TÌNH THU


Mây trắng bay, lá vàng rơi rụng
Thu đã về, người có hay chăng?
Trong quang cảnh, ta người hạnh phúc
Chợt lá rơi, lòng bổng bâng khuâng.

Tình thiếu nữ, nào ai thấu hiểu
Khi đã yêu, hòa lẫn buồn vui
Đang vui đó, chợt buồn khoảnh khắc
Nhìn cuộc đời, lo lắng mênh mông.

Cuối trời thu, nghe sao mà lạnh
Thu sắp tàn, trống vắng tâm tư
Biết thu sau, còn hay ai đã
Lãng quên rồi, theo gót phiêu du.

Sen Trắng
1994

Sep 29, 2010

Weekend tại Warsaw - ANH QUÂN

Đây là lần thứ hai Quân đi thăm viếng thành phố Warsaw, thủ đô của xứ Ba Lan, lần đầu là mùa đông năm 1996. Sau 14 năm, Quân không thấy sự thay đổi nhiều cho lắm, sinh hoạt rất là bình thản, không tấp nập và ồn ào như thành phố Sài Gòn. Người dân có vẻ không bị theo đuổi theo hay vượt thời gian như New York, Paris, Tokyo và London.... nên không thấy cảnh kẹt xe, tiếng kèn bóp inh ỏi, con người bị rượt chạy như ma đuổi. Có lẽ vì thế mà khó tìm được nét đặc trưng của thành phố.

Warsaw khó mà to lớn hơn thành phố Sài Gòn ngày nay, nhưng chắc chắn là trật tự hơn cả trăm ngàn lần. Nên vậy sự di chuyển bằng xe công cộng vào thành phố vô cùng dể dàng. Từ phi trường chỉ một tuyến đường xe buýt, giá vé chưa đến $2, ngồi chừng khoảng 45 phút là vào đến trung tâm thành phố. Khi đi đến trái tim của thành phố là chúng ta vẫn nhận ra được mọi xây cất và kiến trúc vẫn còn phản phất thời Liên Xô cộng sản, tuy nay họ đã cố xóa bỏ , các tòa nhà chọc trời được xây cất, đường phố khang trang, các tiệm “fast food” của Mỹ như Kentucky, Mac Donal... mọc khắp nơi, các quảng cáo quần áo hiệu phương tây nhưng hình ảnh ta còn thấy là các chuyến xe tram thời công sản vẫn còn là phương tiện di chuyển thông dụng cho các dân cư và vẫn còn các khu chung cư công nhân tập thể, có đều các căn hộ này đã hóa giá thành tư nhân và trở nên đắt đỏ vô cùng.

Nếu có thời gian tìm hiểu thì phải nói lịch sử nước Ba Lan là một loại ba chìm bảy nổi và nhiều lênh đênh. Dân tộc họ họ phải chịu nhiều chiến tranh vì sự đàn áp của các quốc gia bên cạnh. Nay Quân cũng chỉ nhắc lướt qua cuộc xâm lược gần nhất là của Phát Xít Đức và Cộng Sản Nga từ cuối thập niên 30. Phải nói đây là Tội Ac Chiến Tranh, chứ không phải là là cuộc xâm lược theo kiểu Napoleon, hay đế quốc La Mã.

Tội ác của Đức

Cuộc tấn công Ba Lan 1939 -- được người Ba Lan gọi là Chiến dịch tháng Chín, Chiến tranh vệ quốc 1939; người Đức gọi là Chiến dịch Ba Lan với bí danh Kế hoạch Trắng. Lực lượng không quân Đức Quốc xã Luftwaffe đã tiến hành không kích vào các khu dân cư và thậm chí là các đoàn người tị nạn để nhằm khủng bố tinh thần người dân. Ngay trong ngày đầu tiên của cuộc chiến, 1200 người, chủ yếu là dân thường tại thị trấn Wien đã chết sau cuộc tấn công kinh hoàng của Luftwaffe. Ngoài việc tàn sát dân thường qua các cuộc không kích, lực lượng SS và Wehrmacht của quân đội Đức còn tiến hành xử tử hàng ngàn tù binh và những người dân bị chúng khép tội chống đối. Trong 1 chiến dịch thanh trừng người Ba Lan, 760 địa điểm tử hình đã được thành lập và trong chiến dịch đó, 20 000 người Ba Lan đã bị xử bắn. Ước tính có khoảng 150.000 thường dân Ba Lan chết trong cuộc giao tranh, trong khi thiệt hại về thường dân Đức là khoảng 3.250 người (bao gồm cả 2.000 người thuộc "đạo quân thứ năm" chết trong khi chiến đấu chống lại quân đội Ba Lan.

Tuy nhiên, chính ách thống trị tàn bạo của phát xít Đức từ năm 1939 đến năm 1945 mới là nguyên nhân gây ra cái chết của 6 triệu người Ba Lan (20% dân số nước này và 90% dân số Do Thái). Hàng loạt các trại tập trung đã ra đời, trong đó lớn nhất và nổi tiếng nhất là Auschwitz (tên Ba Lan là Oswiecim) ra đời ngày 20 tháng 5 1940. Trại này nằm gần thành phố Kraków, cách Warsaw về phía nam 268 km. Trong thời gian tồn tại cho đến tháng 1 1945, trại tập trung này đã giết chết 3 triệu người, ngoài người Ba Lan và người Do Thái còn có người Nga, người Hungary, người Hi Lạp, người Trung Quốc, người Pháp, người Mỹ,...Ngày nay, chính phủ Ba Lan đã cho bảo lưu toàn bộ di tích trại tập trung này để tố cáo tội ác của phát xít Đức tại Ba Lan trong thế chiến thứ hai. Tù nhân tại các trại này ngoài chết vì bị tra tấn hoặc bằng hơi ngạt còn bị quân Đức dẫn đến các bìa rừng, xả súng tàn sát hàng loạt rồi chôn một cách sơ sài.

Tội ác của Liên Xô
Ngoài phát xít Đức, Hồng quân Liên Xô trong quá trình chiếm đóng miền Tây Ukraine và Belarus cũng gây ra nhiều tội ác chiến tranh. Thoạt tiên Hồng quân được cư dân (Ukraina và Belorusia) ở đây nhiệt tình chào đón, tình hình này thay đổi khi Liên Xô bắt đầu áp đặt chết độ kiểm soát chính trị lên các vùng này. Việc đó dẫn đến phong trào kháng chiến mạnh mẽ chống Liên Xô ở các vùng mà nay là Tây Ukraina. Hơn một triệu người Ba Lan bị chết hoặc bị trục xuất khỏi nhà cửa. Những người bị cho là có thể gây nguy hiểm đến chế độ cộng sản bị buộc phải vào xô viết, cưỡng bức tái định cư, bị tống vào các trại lao động khổ sai hoặc bị giết. Ngoài ra việc đàn áp người Ba Lan còn tái diễn khi Hồng quân đánh đuổi quân Đức khỏi Đông Ba Lan năm 1944, với việc Liên Xô hành quyết các binh lính và sỹ quan của lực lượng kháng chiến quân Ba Lan Armia Krajowa.

Ngày nay, Ba Lan đã bắt đầu một cuộc điều tra về cuộc thảm sát Katyn, sự kiện Hồng quân giết hàng chục ngàn sĩ quan Ba Lan tại rừng Katyn rồi chôn vào các nấm mồ tập thể năm 1940.Ngày 5 tháng 3 1940, dân ủy Bộ Nội vụ Liên Xô (NKVD) Lavrenty Beria gửi một danh sách mang mã số 794/B (794/Б) cho Stalin. Trong đó, người gửi đưa ra nhận định rằng các tù binh Ba Lan tại miền Tây Ukraina và Belorussia (gồm 14.736 người, 97% là người Ba Lan), cũng như những tù nhân đang bị giam trong tù (18.632 người, trong đó có 1.207 sĩ quan quân đội, tổng cộng 57% là người Ba Lan) đều là kẻ thù của chính quyền Xô Viết và không thể cải tạo được nên đề nghị tử hình 14.700 tù binh và 11.000 tù nhân mà không qua xét xử.[38].

Theo một số ý kiến, lý do Liên Xô đưa ra quyết định trên là nhằm muốn cướp đi sức mạnh lãnh đạo của dân tộc Ba Lan, đó là tầng lớp trí thức ưu tú nhất mà đại diện chính là những sĩ quan. Sự kiện cuộc thảm sát Katyn là 1 đề tài cấm kị tại Ba Lan trong thời kì của nước cộng hòa nhân dân Ba Lan. Mãi đến năm 1987, được sự đồng tình của lãnh đạo Liên Xô Gorbachev, một ủy ban liên hợp Ba Lan – Liên Xô đã được thành lập với nhiệm vụ tìm hiểu và làm sáng tỏ thực tế. Cuối cùng, thông báo của Hãng Thông tấn Liên Xô (TASS) ngày 14 tháng 4 1990 đã đưa ra một bước tiến trong vụ này: các lãnh tụ Liên Xô chính thức tuyên bố Liên Xô – và đặc biệt là Beri và các đồng sự phải chịu trách nhiệm về cái chết của các sĩ quan Ba Lan tại Katyn.

The Great Escape
Đây là một cuộn phim mà Quân đã nhiều lần xem đi xem lại mà không thấy chán. Ai nấy đều phải công nhận là một “Cuộn phim hay nhất trong mọi thời đại”. Nội dung phim là một trại tù giam giữ tù nhân chiến tranh trong thời gian chiến tranh thứ 2 và họ tìm cách vượt ngục. Toàn bộ phim là những diễn viên gạo cội của Hollywood, hình ảnh không ai quên được là diễn viên Steve McQueen, vượt ngục bằng chiếc xe máy và khi gần đến biên giới Thụy Sỹ là anh bị bắt. Trại tù đó được xây tại Stalag III, Ba Lan vì ở khá xa thành phố Warsaw nên Quân không có dịp đến thăm. Nay nơi đó trở thành khu lịch sử.

Fryderyk Franciszek Chopin
Ông sinh ngày 22 tháng 2 năm 1810 tại làng Żelazowa Wola (Ba Lan) dưới tên Fryderyk Franciszek Chopin; bố là Mikołaj Chopin, một nhạc sĩ gốc Pháp , mẹ là Tekla Justyna Krzyzanowska, một người Ba Lan. Tài năng của Chopin nảy nở từ rất sớm, và được so sánh với thần đồng âm nhạc Mozart. Khi mới 7 tuổi, Chopin đã là tác giả của 2 bản polonaise cung Sol thứ và Si giáng trưởng.

Tiểu sử của nhà âm nhạc đại tài này rất là dài, kéo đến cho ông đến năm 39 tuổi. Quân không nói thêm chỉ sơ lược về ông. Người dân Ba Lan rất tự hào về ông. Đi đến đâu cũng sẽ thấy hình ảnh của ông và ngay phi trường Warsaw cũng có tên gọi là Fryderyk Chopin.

Người Việt Nam tại Ba Lan.
Sau năm 1945, nước Ba Lan bị Liên Xô đàn áp nên bắt buộc phải trở thành một chư hầu cộng sản tại Đông âu. Nên vậy sự bang giao chỉ có giữa Ba Lan và chính quyền cộng sản miền bắc trong cuộc chiến huynh đệ tương tàn tại Việt Nam vào thập niên 60 và 70. Vì thế vào thời kỳ đó chính phủ Ba Lan có nhận một số sinh viên miền Bắc qua đó du học. Cuộc hành trình từ miền Bắc qua Ba Lan là một đoạn đường dài, vì làm gì có chuyến bay từ Việt Nam đi đông âu. Các cậu sinh viên là phải đi xe lửa từ ga Hàng Cỏ Hà Nội qua tận bên Tàu, rồi đổi tàu đi Liên Xô và cứ đi như thế mất cả tuần mới đi tới Ba Lan.

Nghe kể lại (không có nguồn cung cấp chính thức) là khi các sinh viên qua đó cũng họp lại thành từng tổ, rồi có một ông như quản giáo theo dõi hết các hoạt động và ông cũng làm thông dịch luôn. Nên thế các bài viết của các sinh viên cũng do ông dịch lại. Xem ra thời đó sinh viên Việt Nam khó mà nói chuyện trôi chảy bằng tiếng của nước sở tại. Ngoài ra việc quan trọng nhất là các sinh viên không được phép yêu các cô gái tóc vàng Ba Lan. Hể yêu bậy là tòa đại sứ CSVN sử việc phải trái ngay lập tức. Cũng nghe kể lại nhà tranh đấu Lê Diễn Đức, nay đang sống tại Hoa Kỳ, hồi đó qua học lỡ yêu cô gái Ba Lan vừa về tới ga Hàng Cỏ là đi vào nhà tù ngay.

Cho đến khi công đoàn đoàn kết của Ba Lan thành công vào năm 1989, lật đổ chủ nghĩa cộng sản, thì nhiều sinh viên và lao động Việt Nam đã tìm cách ở lại Ba Lan. Chế độ tem phiếu không còn nữa, buôn bán tự do, nên tất cả người Việt tại Ba Lan phải tìm cách sinh tồn. Đó là một thời kỳ tranh sang tranh tối, cần một đầu óc thông minh, biết kinh doanh là sẽ trở thành một người khá giả hay giàu có tại Ba Lan. Người Việt liền nghĩ cách buôn bán. Trong lúc đó mọi hàng hóa tại Ba Lan vô cùng thiếu thốn, đời sống người dân Ba Lan ở mức rất thấp. Nên họ chỉ chuộng hàng rẻ tiền. Thế là người Việt đã tìm những nguồn hàng tại Việt Nam qua Ba Lan bán.

Họ tập trung tại sân vận động số 10 tại Warsaw thành một khu chợ trời Việt Nam. Người dân Ba Lan từ từ đến tiêu thụ. Sau đó người Việt tìm cách nhập hàng từ Trung Quốc, nên tại Ba Lan có những người trở nên giàu bất ngờ, những người này tìm cách xây gian hàng cho thuê, phát triển khu chợ và từ đó có cái tên được gắn cho họ gọi là “Soái”.

Sự làm ăn phát triển tất nhiên không qua được ánh mắt của tòa đại sứ VN tại Ba Lan. Họ có những tham gia vào các khu vực làm ăn buôn bán người Việt tại Ba Lan và các quốc gia đông âu khác còn gọi là “sân sau Hà Nội”.

Nay sân vận động số 10 không còn là khu chợ Việt Nam nữa, vì chính quyền Ba Lan đã thu về xây sân vận động cho giải túc cầu Euro 2012 tại Ba Lan và Ukraine. Đây được xem lần đầu tiên Ba Lan được tổ chức giải thể thao lớn nhất thế giới sau Thế Vận Hội và World Cup.

Giờ chợ Việt Nam đã chuyển ra một khu vực cách Warsaw 25km. Tại đó họ xây hai cái Warehouse rất là lớn. Bên ngoài treo cờ đỏ Việt Nam. Vào trong là các gian hang chuyên bán sĩ, hang hóa đa số là y phục nhưng loại “No Name”. Họ có cách chuyển hang rất là vui mắt. Thay vì phải khiêng các thùng hang 30-50kg trên vai, họ dung cái xe Scooter của con nít hay dung chân đẩy, họ để thùng hang lên đó và một chân cứ đẩy qua gian hang khác.

Thành phố Warsaw bị phá huỷ tan nát trong thời chiến tranh, những di tích lịch sử không cò nữa, mọi thứ đều là xây cất mới, nên không thu hút được du khách cho lắm. Người dân Ba Lan cố làm lại khu cổ xưa, xem ra việc làm vô cùng gian nan. Bởi vậy có một người Ba Lan đi đến Sai Gon, khi nghe thấy khu Eden sài Gòn sẽ bị phá hủy trong tương lai. Ong ta mới nói là “sao lạ thế, đất nước tôi tiếc nuối mất hết công trình xây cất lịch sử, chúng tôi muốn làm lại. Thế mà tại đây có nguời muốn phá hủy công trình của những người đi trước”.

Hình 1 đến hình 4
















Sep 27, 2010

THÀNH THÁI DOÃN GIA - Doãn Quốc Thái

Xin trình làng một tác phẩm mà các hoạ sĩ nổi tiếng trên thế giời là ... há hốc cả mồm ra! Đó là tác phẩm "Thành Thái Doãn Gia" do hoạ sĩ DQT, anh ruột của hoạ sĩ DQV, vừa sáng tác đúng 3 tiếng đồng hồ để riêng tặng cho hoạ sĩ DQHiển nhân dịp sắp sang Houston chơi. Cả lò Doãn Gia đều là họa sĩ hết ! :)




Sep 25, 2010

Phim Lý Công Uẩn - ANH QUÂN




Mấy hôm nay trong nước cũng như ngoài nước có nhiều lời phê bình bộ phim “Lý Công Uẩn - Đường Đến Thành Thăng Long” gồm 19 tập, Công ty Cổ phần Truyền thông Trường Thành Việt Nam sản xuất. Sẽ dự trù chiếu trên truyền hình Việt Nam để chào mừng Lễ Hội ăn mừng 1000 năm tại Hà Nội vào tháng 10 tới này.

Theo dự luận chung quanh ai cũng phản đối bộ phim Lý Công Uần này, vì sao mà giống phim bộ Hong Kong hay Trung Quốc quá đi. Ngay cả Quân khi xem trailer tên You Tube, Quân cũng chừng hửng, cứ tưởng là mình đang xem lại bộ phim “Hoàng Hà Đại Phong Vân”, nhìn người đóng vai vua Lý Công Uẩn là Phạm Tiến Lộc mà Quân cứ nghĩ tới diễn viên Hong Kong Lưu Thanh Vân đóng vai Lý Thế Dân. Rồi thấy cảnh vua cầm dao đâm thì lại nghĩ tới đoạn Dương Quảng (do Ngô Khởi Hoa) đang cầm dao giết vua cha . Quân nghĩ nếu mình mà coi hết 19 tập chắc không còn tự hào ông cha thời nhà Lý có ông Lý Thường Kiệt đã 80 tuổi cầm đao ra đánh quân Tống để lại bài thơ Thất Ngôn Tứ Tuyệt nổi tiếng trong lịch sử Việt Nam.

Sông núi nước Nam
Sông núi nước Nam,vua Nam ngự
Sách Trời định phận rõ non sông
Cớ sao giặc Bắc sang xâm phạm
Chúng bay sẽ bị đánh tơi bời



Nhà giám đốc công ty Trường Thành , Tiến Sĩ Nguyễn Thị Tình thiết kế y phục cho phim luôn bảo vệ cuốn phim mình làm đúng sự thật lịch sử. Rồi cả Tiến Sĩ Giáo Sư Đinh Xuân Dũng cũng nhiều lời ca ngợi cuốn phim này.

Quân không phải một sử gia hay một giáo sư lịch sử hoặc một khảo cổ học, nhưng Quân có một thắc mắc duy nhất, nghĩ mình có hỏi thì mấy ông đó sức mấy trả lời, không chừng còn bị phê bình luôn nói xấu đất nước.

Là như thế này, sau khi xem đoạn phim quảng cáo, Quân mới vào Web để đi tìm hình ảnh lính thời nhà Nguyễn, đại khái thời vua Khải Định cho gần, chứ thời nhà Lý xa quá.

Thấy mấy ông lính thời nhà Nguyễn luôn mang chân đất, chẳng có giày đâu mà mang, mà cũng không chừng cũng được phát đôi giày, nhưng cà mấy năm mới được một đôi, thì mấy ông lính đó đem cất để dành sợ mang nhiều hư cả giày.

Thời vua nhà Nguyễn mà các ông lính chẳng có giày mà mang, thế mà chẳng hiểu sao thời nhà Lý văn minh quá, xem phim thấy lính nào cũng mang giày đẹp ra mặt trận. Vậy thời Lý dân mình có đầu óc thiết kế quần áo quá đi, chẳng hiểu sao một ngàn năm sau mình chẳng có thương hiệu nào như CK, Levis’s, Boss.....

Vậy phải khen bà Tiến Sĩ thiết kế Nguyễn Thị Tình đã mở mang trí tuệ cho người dân Việt Nam về y phục thời cổ xưa.

Quân nghĩ nếu làm phim Hai Bà Trưng thì bảo đảm sẽ thấy Hai Bà mặc hoàng bào màu vàng cỡi voi đi đánh Tô Định. Có một lần ngồi kế nhà báo Lê Phan (chuyên viết báo cho Viet Tide) Quân mới hỏi cô Phan ơi , hồi đó hai bà Trưng Trắc và Trưng Nhị phải mặc váy miền bắc đi đánh trận, (ai cũng biết váy miền Bắc tiện lợi đi làm ruộng, lúc cần đi giải quyết nhu cầu thì bất cứ chỗ nào cũng giải quyết được) rồi làm gì có cảnh quân Tàu tuột quần vì Sơn Tây lúc đó đầy muỗi, cởi ra muỗi chit mất. Cô Lê Phan đang ngồi ăn tô Bún Thang, cười sặc, chảy nước mắt và nói cái thằng này hỏi vô duyên quá.

Ngược giòng lịch sử, người Tàu qua độ hộ mình 1000 ngàn năm, nhưng không thể đồng hóa được đất nước Việt Nam thành Quảng Châu hay Quảng Tây. Vì dân tộc mình có truyền thống sống theo xã thôn, nhờ phương pháp dựa thủy nông , trồng lúa gạo để phát triển đất nước. Bởi vậy người Việt mình chuyên sống ở đồng bằng, rồi cứ lập thành thôn xã, rồi dân số tăng mình lại có thôn xã nữa, cứ thế mà phát triển theo cách vết dầu loang.

Người mà sống theo thôn xã thì dần dà bị đồng hóa, nên người Tàu trở thành người Việt lúc nào không hay. Các dân tộc khác là luôn chiếm đất nước khác, giết dân tộc đó để đồng hóa. Như người Việt mình luôn dung chiến thuật xây cất thôn xã lan tràn qua Thanh Hóa, rồi vào miền trung, đồng hóa người Chiêm Thành và sau đó Thủy Chân Lạp. Dân tộc mình không hề có ác tính đi giết người diệt chủng. Rõ ràng những người Chiêm Thành bị đồng hóa thì mới có tiếng hát độc nhất vô nhị Chế Linh.

Bởi vậy khi mình về miền bắc là thấy mỗi làng đều thờ ông Thành Hoàng, cho thấy cách sống theo thôn xã.

Thế mà bây giờ thì mình không còn đi đồng hóa mà tự xin người ta đồng hóa mình. Kể ra hay thật.

Anh Quân






Sep 16, 2010

NHÂN MÙA TỰU TRƯỜNG 2010, TRÒ CHUYỆN CÙNG GIÁO SƯ TIẾN SĨ NGUYỄN LÂM KIM OANH VỀ VẤN ĐỀ GIÁO DỤC Ở MỸ

Giáo Sư Nguyễn Lâm Kim Oanh
và người học trò cũ Phú Nguyễn,
ứng cử viên Dân Biểu Tiểu Bang năm nay


“Hàng năm, cứ vào độ cuối thu, lá ngoài đường rụng nhiều và trên trời có những đám mây bàn bạc, là lòng tôi lại nao nức những kỷ niệm mơn man của buổi tựu trường…” (Thanh Tịnh- Tôi Đi Học)

Những ai đã từng cắp sách đến trường ở Việt Nam hẳn sẽ không bao giờ quên được đoản văn kinh điển và bất hủ này.

Năm nay cũng như mọi năm, vào đầu tháng Chín ở Quận Cam đất Cali, con em học sinh gốc Việt của chúng ta cũng lũ lượt cắp sách đến trường. Không biết các em có những cảm giác mơn man như các bạn cùng trang lứa ở quê nhà hay không? Nhưng chắc rằng các em vẫn vô tư, hồn nhiên, cho dù có khá nhiều biến động trong nhà trường do vấn đề ngân sách. Phóng viên Việt Báo đã có dịp trao đổi với Giáo Sư Tiến Sĩ Nguyễn Lâm Kim Oanh câu chuyện giáo dục nhân mùa tựu trường 2010…

GS Nguyễn Lâm Kim Oanh là một gương mặt quen thuộc trong lĩnh vực giáo dục của Cộng Đồng Người Việt Quận Cam. Chị di tản sang Mỹ vào năm 1975, học hết trung học ở Cali, tốt nghiệp Cử Nhân ngành Tâm Lý Học ở CalState Long Beach vào năm 1980, sau đó hoàn tất chương trình các chương trình Cao Học và Tiến Sĩ Giáo Dục vào năm 2002. Chị kể lại vào năm 1980, khi bắt đầu đi dạy ở trường tiểu học Oak View ở thành phố Huntington Beach, lúc đó có khá nhiều con em các gia đình người Việt tị nạn theo học. Chị đã đóng vai trò cầu nối giữa gia đình học sinh gốc Việt và nhà trường, giúp giáo viên người Mỹ hiểu rõ hơn về hoàn cảnh khó khăn của các học sinh Việt. Nhận thấy sự đóng góp trong vai trò cầu nối này giữa cộng đồng Việt và nhà trường Mỹ là quan trọng và hữu ích, chị quyết tâm theo đuổi và phát triển vai trò của mình trong vấn đề quản lý giáo dục song song với việc đi dạy.

GS Kim Oanh đi dạy tại các trường trung học và tiểu học từ năm 1980 đến 1993, dạy tại đại học CalState Long Beach từ 1993-2000. Tại đại học Long Beach, chị đã biên soạn và đưa giáo trình “Lịch Sử Người Việt Tị Nạn” vào giáo trình chính thức, và vẫn được duy trì cho đến ngày hôm nay. Chị đã đóng góp rất nhiều vào những dự án phát triển việc dạy và học tiếng Việt trên đất Mỹ. Chị là một trong những người đã vận động đưa môn Tiếng Việt vào giảng dạy tại một số trường trung học tại Quận Cam. Chị đã cùng Ban Đại Diện Các Trung Tâm Việt Ngữ Nam Cali tổ chức các khoa huấn luyện, tu nghiệp sư phạm cho các giáo viên đang dạy tiếng Việt, đưa những phương pháp giảng dạy mới vào các Trung Tâm Việt Ngữ để nâng cao chất lượng việc dạy và học tiếng Việt. Từ năm 2006, chị tham gia vào việc điều hành và phát triển chương trình Ngôn Ngữ Chiến Lược của hệ thống các trường đại học California (CSU). Chương trình này chú trọng việc phát triển việc giảng dạy các “ngôn ngữ chiến lược” cho sinh viên Mỹ như: Hoa, Đại Hàn, Nga, Ả Rập. Có dịp làm việc với các dân biểu liên bang, chị đã và đang vận động để tiếng Việt trở thành một “ngôn ngữ chiến lược” của Hoa Kỳ.

So sánh hệ thống giáo dục của Việt Nam và Hoa Kỳ ở cấp bậc phổ thông, GS Kim Oanh nhận xét là nền giáo dục Việt Nam mang nặng tính từ chương, việc dạy học chú trọng vào việc nhồi nhét những kiến thức cho học sinh hơn là phát triển khả năng tư duy, sáng tạo. Trong khi ở Mỹ, ngay từ bậc tiểu học, học sinh đã được khuyến khích phát triển khả năng suy nghĩ độc lập, logic, sáng tạo hơn là thuộc lòng những gì có trong chương trình. Nền giáo dục phổ thông ở Mỹ cũng chú trọng đến sự phát triển toàn diện học sinh trong mọi lĩnh vực như thể thao, âm nhạc… hơn là chỉ chú trọng vào một số môn như Toán, Lý, Hóa, Anh Ngữ…Đó là lý do tại sao đa số các em học sinh từ Việt Nam mới sang Mỹ đều tỏ ra nhút nhát, thụ động so với các bạn dân bản xứ.

Tuy nhiên, nền giáo dục Mỹ trong những năm gần đây đang gặp nhiều vấn đề. Một số chính sách mới được đề ra đang đi ngược lại với khuynh hướng trước đây của nền giáo dục Mỹ. Một thí dụ là chương trình No Child Left Behind. Do nước Mỹ thường xuyên có một số lượng di dân khá lớn nhập cư hằng năm, rất nhiều học sinh di dân trong những năm đầu chưa bắt kịp với các bạn học bản xứ. Chính phủ đưa ra một chương trình kiểm tra, buộc các trường phải giúp tất cả học sinh vượt qua những đợt kiểm tra này. Kết quả của các kỳ kiểm tra này- thường chỉ tập trung vào một số môn chính như Toán, Anh Ngữ…- được dùng để đánh giá năng lực của trường. Việc phân bổ ngân sách trợ cấp cho trường cũng dựa theo sự đánh giá này, tạo cho nhà trường một áp lực lớn, dẫn đến việc thầy cô chỉ tập trung vào việc giảng dạy sao cho các học sinh của mình đạt điểm cao của các kỳ kiểm tra mà thôi. Hậu quả là nhà trường phải chạy theo thành tích- giống với căn bệnh trầm kha của nền giáo dục Việt Nam hiện nay- và bỏ quên đi những đặc điểm về sự phát triển toàn diện của nền giáo dục Hoa Kỳ.

Bước vào năm học 2010, các trường học ở Quận Cam phải đối diện với nhiều khó khăn do việc ngân sách tiểu bang và liên bang đang bị thâm thủng nặng nề. Các trường trong học khu Garden Grove bị cắt đi 05 ngày học trong niên khoá, còn học khu Westminster bị mất đến 10 ngày! Hậu quả là học sinh sẽ khó khăn hơn trong việc thu thập kiến thức. Các trường cũng phải cắt giảm số lượng phụ giáo, đặc biệt là các phụ giáo song ngữ để hỗ trợ các em học sinh mới nhập cư, dẫn đến việc các em sẽ gặp nhiều khó khăn hơn trong học tập. Tương tự là việc cắt giảm các liên lạc viên cộng đồng, là cầu nối giữa nhà trường và gia đình. Rồi do ít thời giờ, các thầy cô giáo cũng sẽ cho nhiều bài tập nhưng lại không kiểm tra và sửa hết, cho nên các em học sinh đôi khi cũng không biết mình làm đúng hay sai trong học tập.

Trước tình hình khó khăn chung như vậy, GS Kim Oanh nhấn mạnh đến vai trò của phụ huynh trong việc hỗ trợ việc học của con em mình tại nhà. Phụ huynh cần dành nhiều thời giờ hơn để ý tới việc học của con em. Nên đi dự các ngày Open House do nhà trường tổ chức vào dịp đầu năm học. Nhiều khả năng nhà trường sẽ nêu lên các khó khăn của mình, và đề nghị sự hỗ trợ của phụ huynh. Hãy tham gia những hoạt động để hỗ trợ nhà trường nếu có thể. Ở nhà, cha mẹ nên kiểm tra bài vở của con thường xuyên hơn, giúp đỡ con hoàn tất bài làm về nhà. Hãy chủ động gọi cho nhà trường khi thấy có điều gì bất thường trong vấn đề học vấn của con mình, đừng chờ đợi nhà trường trong thời buổi cắt giảm nhân viên như hiện nay. Phụ huynh cũng có thể đóng góp ý kiến với nhà trường về việc mở rộng nhiều môn học, nhiều sinh hoạt học đường để học sinh phát triển toàn diện. Ý kiến riêng của GS Kim Oanh là vẫn không đồng ý việc gắn liền tiền thưởng với thành tích của nhà trường, vì như vậy sẽ làm lệch lạc mục tiêu đào tạo con người vốn có tính chất dài hạn của sứ mạng giáo dục. Nền giáo dục quá đặt nặng về thi cử cũng sẽ là một định hướng sai. Nên tiếp tục duy trì cách giáo dục ưu tiên cho việc phát triển khả năng tư duy, kích thích sự tìm tòi, tính sáng tạo, vốn là những ưu điểm trước đây của nền giáo dục Hoa Kỳ.

Khi được hỏi về một kỷ niệm đáng nhớ nhất trong nghề dạy học của mình, GS Kim Oanh kể lại câu chuyện xảy ra trong lớp “Lịch Sử Người Việt Tị Nạn” của mình tại đại học Long Beach. Hai sinh viên, một Mỹ một Việt, cùng làm một project để tìm hiểu lịch sử tị nạn của người Việt. Hai em được giao phỏng vấn chéo hai người cha, một là cựu sĩ quan hải quân VNCH, một là cựu sĩ quan hải quân Mỹ. Vào tháng Tư 1975, người cha hải quân VNCH đã rời tàu chiến để về lại nhà, cố tìm gia đình mình để cùng lên tàu sang Mỹ tị nạn. Do ông không thể tìm được gia đình đúng thời hạn, tàu đã rời bến mà không có ông. Sau đó, ông ở lại Việt Nam, đi học tập cải tạo, rồi sang Mỹ theo diện H.O. Thật là tình cờ, em học sinh Việt khám phá ra ông bố hải quân Mỹ là bạn của cha mình, đã từng có mặt trên chuyến tàu vào tháng Tư 1975, đã từng cố chờ đợi người bạn của mình trở lại tàu cùng với gia đình mà không được. Hai ông bố đã nhờ hai đứa con mà bắt liên lạc lại được với nhau kể từ đó.

Nhân dịp đầu năm học 2010, GS Kim Oanh muốn nhắn nhủ đến các em học sinh gốc Việt là hãy ý thức được sự may mắn của mình khi được sinh sống và học tập trên đất Mỹ. Hãy ý thức được hy sinh lớn lao của cha mẹ mình trong việc đưa các em sang xứ sở tự do này. Có ý thức được như vậy, các em sẽ không quên nguồn gốc của mình. Các em sẽ sống một cách xứng đáng, để thành công cho bản thân, để đóng góp nhiều hơn cho nước Mỹ, cho cộng đồng Người Việt hải ngoại và cho cả tổ quốc Việt Nam sau này…

Đoàn Hưng

Sep 11, 2010

9.11

Photos: http://img.slate.com/media/1/123125/123050/2133481/2148159/060912_CB_911pic.jpg

[...]

In the years since I stood on my rooftop in Brooklyn watching the World Trade Center towers burn so apocalyptically , I have spent at least a part of every day wrestling with a host of existential questions. I can't help it - almost obsessively I churn thoughts over and over in my head, trying to understand the psychological contours of this cruel new world. The questions largely boil down to the following: Where has the world's faith in America gone? Where is the American Dream headed?

In the immediate aftermath of September 11, an outpouring of genuine, if temporary, solidarity from countries and peoples across the globe swathed America in an aura of magnificent victimhood. We, the most powerful country on earth, had been blindsided by the ruthless, ingenious, and barbaric enemy, two of our greatest cities violated. They were, we felt, no less than our due, no more than our merit. In the days after the trade center collapsed, even the Parisian daily Le Monde, not known for its pro-Yankee sentimentality, informed its readers, in an echo of John F. Kennedy's famous "Ich bin ein Berliner" speech, that "we are all Americans now".

[...]

Walking Up from the American Dream - Sasha Abramsky