Jan 13, 2010

THE FIRE RACE - Ti Oui

Ngày xửa ngày xưa, trên trái đất này không có lửa. Có một con cáo biết một chỗ duy nhất có lửa. Đó chính là chỗ tận cùng thế giới. Có một trăm con ong bảo vệ ngọn lửa.

Một ngày nọ, con cáo bắt cóc một ong, lấy áo của ong mặc vào, giả làm ong. Cáo từ từ đi vào cổng. Xui sao, có một con ong thấy đuôi cáo lòi ra. Con cáo biết mình bị lộ, ráng lấy một chút xíu lửa rồi bỏ chạy. Cáo bị té xuống đồi, làm rớt mất tiêu lửa. Con gấu đi đường thấy lửa, lấy lửa cho mình. Xui sao, có năm con ong bay tới, chích gấu. Gấu liệng lửa xuống ao nước bên cạnh.

Thế là không ai vui hết trừ một trăm con ong vì vẫn còn một chút xíu lửa.


Ti Oui

Jan 9, 2010

KHÔNG mênh mông, HỮU nhỏ bé - Thích Phước Tịnh


[...] Không làm nền cho tất cả hữu có mặt và sinh trưởng. Muốn xây dựng một căn nhà, người ta phải dọn một nền trống, phá mảng rừng. Người ta xây dựng mọi công trình trong vùng không gian trống. Do vì không gian trống nên mọi hành tinh mới có mặt. Thế thì không rất mênh mông, hữu rất bé nhỏ! Tâm thức, suy nghĩ của chúng ta rất mênh mông, hình hài này rất bé nhỏ! So với độ nhạy ý thức của chúng ta, tốc độ của ánh sáng không thể bì được! Nếu ký ức của ta tốt, chúng ta có thể chứa trong đầu một thư viện. Vì thế khả năng của vật chất hữu hạn nhưng khả năng của tâm thức mênh mông bất tận.

Do vậy, xin đừng sợ thể tánh không – bản chất của chính ta, làm nên bao điều mầu nhiệm! Khi tâm thức của chúng ta rỗng lặng, bình yên, đó là lúc chúng ta đang ở trạng thái thiền, sinh ra được niềm vui, quyết đoán được mọi việc. Thế nhưng chúng ta vẫn sợ thể tánh không. Một khi tâm thức của mình không có gì để lo nghĩ, suy tư, băn khoăn, rơi vào trạng thái im lìm, bất động, lặng lẽ, tịnh tại, mình lại rất sợ. Mình cảm thấy cô liêu, vội vàng kiếm cách lấp đầy tâm thức. Vì vậy, mình làm vùng nước trong lòng luôn dậy sóng, đục ngầu. [...]

Trích Tín Tâm Minh, Thích Phước Tịnh

Photos: AS

Jan 7, 2010

THÙNG THƯ ĐỎ, TAXI ĐEN - Anh Quân


Tại Anh quốc có một số nơi họ để thùng thơ chia ra làm hai ngăn. Một ngăn cho thư nhanh gọi là First Class và một ngăn cho thư chậm gọi là second class , nhưng chỉ sử dụng cho thư từ trong nước mà thôi, chứ không có cho nước ngoài. Có lẽ là vì thùng thư này đã làm lâu năm, hình như bắt đầu từ năm 1852 trước Hoa Kỳ cả chục năm, là bên đó khoảng vào năm 1863. Thời xa xưa ít ai gởi thư đi ngoại quốc bởi vậy bưu chánh Anh quốc không nghĩ việc chia ngăn ra cho thư đi nước ngoài.

Có lẽ hộp thư Anh quốc là một trong hai hình tượng lâu năm nhất còn sử dụng tại nước Anh. Cái thứ hai là Taxi màu đen (Black Cab) vẫn còn chạy trên đường phố London. Sáu tháng trước có một công ty bán vé du lịch Việt Nam, chịu bỏ tiền ra để đăng quảng cáo trên xe Taxi , lấy chủ đề “charming Vietnam”. Mất bao nhiêu tiền thì không nói, họ quảng cáo cho tất cả 6 chiếc và xe taxi sẽ chạy vòng vòng trong thành phố với quảng cáo trong vòng 3 tháng. Sau khi vẽ quang cáo là công ty du lịch hồ hởi phấn khởi mời Nhài Đại Sứ Việt Nam Trần quang Hoang xuống chụp hình giới thiệu và Ngài Đại Sứ ngồi hỉ hả trên xe cười toe toé chụp tấm ảnh để chào đón mọi người. (xem hình thứ 2 là Ngài Đại Sứ đang ngồi lái Taxi). Hình tượng Black Cab của London cũng như Yellow Cab của New York, chỉ có sự khác biệt là thi lái xe Taxi tại London khó hơn lái Taxi tại New York rất là nhiều.

Xe Bus London ngày xưa cũng là một hình tượng, một người lái xe và một người bán vé, nhưng đến thập niên 90 thì nhà nước Anh không được độc quyền nắm hết cổ phần di chuyển xe công cộng, phải bán ra cho tư nhân, thế là từ đó có một số công ty tư nhân thầu về xe bus, nên vậy họ đổi kểu xe, tuy vẫn là 2 từng mà lại bớt người làm là người lái xe vừa lái vừa bán vé. Lúc đó tôi có thắc mắc là lỡ có thằng ba trợn lên xe không mua vé thì sao? thì được câu trả lời nhờ có một người Việt Nam quen lái xe Bus (sau này người Việt Nam lái xe Bus tại London đông lắm) là nó không trả tiền mình kêu đó, nó mà quay lại chửi mình thì mình không them nói gì hết, lấy quyển truyện hay tờ báo ra ngồi đọc, rồi không them lái xe. Lúc đó là khách trên xe sẽ phản đối liền, họ sẽ đứng ra đàn áp đuổi thằng đi xe không mua vé liền tại chỗ.


Hộp điện thoại công cộng màu đỏ tại London là một hình tượng của nước Anh nhưng kể từ thập niên 90, công ty viễn thông chính phủ không được phép độc quyền phải tư hữu hóa thì họ cũng đổi cột điện thoại không giữ điện thoại màu đỏ nữa. Nay chỉ còn trên khu du lịch họ còn để một số nhằm thu hút du khách mà thôi. Có đều mobile phone càng ngày càng thông dụng, số người xài điện thoại công cộng càng ngày càng giảm. Nên chẳng bao giờ còn thấy cảnh đứng xếp hàng đợi điện thoại công cộng như ngày xưa nữa.

Xem như thùng thư tại Anh quốc là thứ tồn tại sử dụng lâu dài nhất nhưng thư từ bạn bè gời cho nhau chắc càng ngày càng ít vì bây giờ ai cũng nói là bận hết, nên không còn thời gian viết cho nhau qua giấy và thêm một điểm nữa là thư từ gởi phải chờ đợi. Tốt nhất sử dụng Email hay Text qua phone thì nhanh hơn. Cũng vì vậy giờ không còn ai có cái thú ngồi chờ đợi ông đưa thư như bài hát “Please Mr Postman” . Hầu như thư từ bây giờ nhận được là Bill đòi nợ, quảng cáo, giấy tờ cá nhân như Passport, bằng lái xe, giấy bác sĩ, thư nhà bank, có thể thêm thư nhà nước yêu cầu làm nghĩa vụ công dân là làm bồi thẩm đoàn ngoài tòa và cái tệ hại nhất là giấy phạt như phạt đậu xe bậy, phạt lái xe quá tốc độ và những thứ linh tinh khác....

ANH QUÂN

PHỤ LỤC VỀ TAXI ĐEN:

Người Việt Nam mình kể ra là loại giỏi xoay sở trong mọi hoàn cảnh, kể từ ngày đi tha hương thì dân mình thử đủ mọi nghề ở xã hội mới, để rồi tìm được một nghề thích hợp và sau đó ổn định đi đến cuộc sống sung túc hơn. Thường thì có ba quốc gia tạo được nhiều cơ hội cho người mình kiếm ăn thứ nhất là Hoa Kỳ, tiếp là Uc hoặc Canada. Còn lại thì tương đối khó hơn, bởi vậy khi đọc lại những bài phỏng vấn, hồi ký và những bài bút ký ngắn trên báo Việt Nam hải ngoại thì thấy người Việt mình tại Hoa Kỳ làm đủ thứ nghề khác nhau. Chẳng hạn thập niên 80 là điện tử đứng đầu thì bà con mình bên đó lao vào công việc từ là thợ cho đến kỹ sư là hàn các con Chips, hàn các mạch điện, rồi chế tạo Chips. Đến nổi bên đó có cái tên là chồng làm “Tách” và vợ làm “Ly” (technician và assembly) cùng công việc làm các con Chips. Những người không làm nghề này thì làm việc như xe bán thức ăn, giờ thì họ là các ông chủ lớn của các nhà hang, mở hang quán và vv... nhưng cái nghề lái Taxi thì người Việt không làm nhiều ở các thành phố tại California hay thành phố New York, nhưng ngược lại làm rất nhiều tại Hawai, nghe ông Đinh Quang Anh Thái giờ là nhà báo Người Việt cũng nói là thuở ban đầu cũng lái Taxi bên đó. Nguyên nhân tại sao người Việt không lái taxi tại thành phố lớn trong nước Mỹ thì Quân không rõ nguyên nhân xác đáng cho lắm. Nhưng nói về thành phố New York thì đây là thành phố đem tên YORK từ xứ Anh qua , rồi sau đó thì cho them chữ NEW thì như vậy mới phân biệt với cái OLD YORK buồn tẻ, lạnh lẻo, khó kiếm ăn tận tuốt bên Anh. Khi người châu âu từ khắp nơi đến New York kiếm ăn thì họ có nhiều kinh nghiệm về xây cất để không rơi vào tình trạng như London, Rome, Paris, Jerusalem và Berlin là xây đường trước khi xây nhà nhờ vậy cái thành phố New York không bị rơi tình trạng là các con đường cong quẹo hay thành mạng nhện như bên Châu âu, lại càng không có hẽm như kểu Jerusalem. Nên thế qua New York sẽ không bao giờ thấy các tên đường mang chữ CLOSE , CRESCENT phía sau cả vì làm gì có đường cụt kểu Cul De Sac hay cong quẹo mà thành crescent. Qua đó chỉ thấy đường thẳng và ngang thôi, mà khi thành phố các con đường như vậy thì làm gì có bùng binh (Round Abound). Thường du khách Mỹ mà đến Paris thì chắc không thích lái xe ở chỗ Khải Hoàn Môn vì thấy cả bao nhiêu ngã để rẽ xe.

Nên vậy đường phố New York thường mang chữ them chữ Street, Avenue và Way mà thôi. Các con đường như vậy thì vô cùng dễ lái. chứ không bị nhức đầu như bên âu châu. Như đã nói là xứ Mỹ tạo cơ hội công ăn việc làm cho mọi người chứ không như châu âu tạo công ăn thì có còn việc làm thì không. Giờ lấy nghề taxi ra so sánh thì sẽ thấy sự khác biệt rất nhiều là:

Tại New York không hạn chế lấy môn bài Taxi (Taxi License) như London, vì nhà nước Anh chỉ cấp ra 65 ngàn cái Taxi License mà thôi. Bởi vậy phải đợi ông nào bỏ nghề thì mới tới lượt mình. Nhất là từ ngày thống nhất Châu âu thì dân Đông âu tự do qua đây kiếm việc làm thì các chính phủ Tây âu đưa ra các luật lệ về việc làm khó hơn là muốn lái Taxi phải có sức khoẻ tốt, nếu bị bệnh tim hay tiểu đường thì đùng hy vọng có việc, như vậy phải qua phần kiểm tra sức khoẻ. Rồi phải qua phần kiểm tra hạnh kiểm của cảnh sát là lý lịch trong sạch, thì sẽ cấp một cái giấy Criminal Records Bureau Enhanced Disclosure(gọi tắt là CRB check). Đừng có nghĩ là tôi từ Việt Nam mới qua thì làm sao cảnh sát Anh tìm ra, ấy đừng đánh giá tụi nó thấp quá, tụi cảnh sát sẽ gởi hồ sơ mình về cho công an Việt Nam bắt bên đó truy lý lịch. Ai cũng biết nói tới Việt Nam thì không có tiền Bác Hồ thì đừng mong có giấy tờ gì hết, tình trạng như vậy tụi cảnh sát Anh đâu cần biết thì tụi nó sẽ không cấp gì hết, như vậy là “ No, CRB check là No Job”. Cái cuối cùng là chua nhất phải đi thi Kiến Thức Đường Phố. Họ cho khoảng 100 câu theo kiểu thi trắc nghiệm, điểm đậu là tính từ 80% trở lên. Mà đọc câu hỏi thì thấy đây là kiểu thi “Master Mind” ví dụ lái xe trên con đường dọc bờ song Thames thì anh đã đi qua tổng cộng mấy quán bia,(kể ra cũng khó vì cứ nghĩ đi nếu đi bộ từ hẽm thánh thất cao đài, đường Thành Thái đến trường Sư Phạm Thực Hành, Trần Bình Trọng thì mình đi ngang qua bao nhiêu cái cột đèn? chắc đi bộ trên 40 năm cũng không bao giờ đếm) hay quán bia mang tên “Brother in Arms” nằm ở đường nào và gần ngã tư nào. Cái khổ là London có quá nhiều đường và nhiều đường mang trùng tên, chẳng hạn đường King George thì phía tây cũng có, phía đông cũng có, chỉ phân biệt là nhờ số CODE mà thôi. Như vậy mình phải nắm hết bao nhiêu đường King George tại London. Rồi trên đường đi thì mình phải biết những tiệm ăn uống ở đâu. Tất nhiên phải biết đường nào cấm vào, đường một chiều và nhiều thứ khác phải nhớ. Chứ không như Taxi Sài Gòn không biết đường thì gọi tổng đài. Nếu nói là giờ có máy chỉ đường như loại TOM TOM thì lo gì. Không dể đâu, vì máy luôn đưa mình vào đường chánh, thành ra hay bị kẹt xe, ngoài ra khu nhà mới thì máy tìm không ra luôn.

Thường thi người muốn lái Taxi tại London hay bị thi rớt tại phần kiến thức đi đường và chỉ cho thi hai lần mà thôi. Như vậy chỉ có người sanh tại đây mới vào nghề này được, chứ anh từ Đông Au qua thì chưa đủ sức biết hết đường. Mà lái Taxi ở London là có đời sống sung túc lắm, anh nào lái Taxi là mua được nhà và có xe Mercedes. Như Quân là mua lại nhà của ông lái Taxi và ông Bảo (bạn anh Giao) mua căn nhà kế bên cho thằng con trai cũng là ông Taxi và ông Bảo rất thích xe và mua luôn chiếc Mercedes của ông Taxi, nhưng mua xong xe vẫn giữ bảng số ba chữ đầu là “TEO....” ai cũng nghĩ là cái gì bị TEO đó chứ không ai chịu nghĩ là TÈO , đó là chuyện hay chọc thầy Bảo khi thầy còn thế mà thoáng đã trên 3 năm rồi. Đài radio BBC năm trước có bài viết thi lấy môn bài Taxi tại London thì họ cho còn khó hơn thi đại học nữa. Thật ra mà nói cái loại thi này theo kiểu Quiz shows , thì mình phải là người có trí nhớ tốt và phản ứng tốt. Thi không được thì phải nhìn nhận là trí óc mình không thích hợp với công việc chứ bảo khó hơn đại học thì phải nên xét lại.

Quay qua New York thì môn bài bên kia không hạn chế, chỉ nộp đơn chờ đợi thôi. Kiểm tra đường phố thì không, nên việc vào nghề TAXI không khó là vậy. Chỉ cần thay đổi bằng lái hợp lệ, chứng minh không có nợ nầng trong việc bị phạt xe, giấy tờ hợp lệ đi làm và sau cùng đi học lái tại trường Taxi tốn khoảng $ 500.

Cách làm việc của người Mỹ tạo cho cơ hội cho mọi sắc dân, vì thế người lái Yellow Cab tại New York rất đông người từ châu phi qua lái. Cũng vì lý do đó mà tài xế TAXI New York tiếng Anh rất tệ mà kể ra cũng hơi lạ vì muốn có môn bài lái xe Taxi tại New York là phải đi thi tiếng Anh tại trường lái Taxi, hay là câu hỏi không quá khó. Cũng vì không thi kiểm tra đường phố nên có nhiều nơi họ không tới dễ dàng. Ví dụ mình nói khách sạn mình ở Park Avenue thì mình phải nói them cái ngã tư gần đó là đường gì, còn không là bác Taxi cứ đi lên đi xuống để đi tìm.

Đó là những lý do hành nghề lái “Black Cab” khó hơn “Yellow Cab”




Jan 3, 2010

Lớn lên với âm nhạc: Phần 2 - ANH QUÂN

Photos: http://www.thuyngaonline.com

Tôi đến Anh quốc năm 14 tuổi, vẫn ở cái tuổi xách cặp đến trường phổ thong. Nhà trường xếp tôi vào lớp 9 nhưng họ không biết dạy tôi thế nào vì tôi không hiểu tiếng Anh cho lắm, ngoài những chữ , những câu thong dụng hang ngày. Tôi không cách nào theo kịp chương trình nhà trường, thầy cô giáo của các tiết học cũng không biết giải quyết tôi thế nào. họ đành vứt tôi một góc muốn làm gì thì làm. Mà cái trường tôi học là trường Thiên Chúa giáo, nhà tôi thì không có đạo nhưng bố mẹ tôi quan niệm như bên Việt Nam là trường đạo là hay nhất, them nữa cái trường tôi học là chỉ có con trai không, chán thật vì nếu có con gái thì chắc tiếng Anh của tôi tiến bộ nhanh hơn. Với hoàn cảnh như vậy tôi ngày ngày cứ thong dong, đi học như đi chơi . Rồi vài tháng sau đó có vài tên Hoa Kiều Chợ Lớn đến định cư khu tôi và tụi nó cũng đi học cùng trường với tôi. Kể ra cũng đỡ buồn đôi chút nhưng tôi với họ là hai thế giới khác nhau, vì những tên này khai tuổi giả, toàn là 20 hay 21 tuổi không, nên đâu vào chữ nghĩa thế là mấy chàng rủ rê nhau, trong đó có tôi là mở song bài cào ăn tiền. Có giao thiệp với người Hoa kiều thì tôi mới hiểu them về đời sống của họ và cũng từ đó tôi bắt đầu nghe nhạc Tàu. Tôi mới biết được các ca sĩ như Đặng Lệ Quân, Sam Hui... với các bài như “10 cô con gái”, “Bến Thượng Hải”, rồi bất ngờ nghe được bài “Không, không tôi còn yêu anh nữa” của Việt Nam được dịch qua tiếng Hoa và bài tôi hay được nghe bằng tiếng Việt trước kia là “Mùa Thu Lá Bay”, bài hát này đã giúp ca sĩ Kim Anh nổi tiếng vào năm 1984 với cuộn băng mang tên cùng chủ đề. Tôi nhớ là tôi biết được Kim Anh là nhờ mùa hè 1984 qua Paris, lúc đó tiệm Thúy Nga của ông Tô Văn Lai bé tí tẹo nằm ở Quận 5. Tôi nghĩ lý do mở tại đó là vì cái tiệm tạp hóa bán thực phẩm lâu đời tại Pháp là tiệm Thanh Bình, trong khi đó quận 13 Paris chưa thành hình. Nên tất cả người Việt đều ra Thanh Bình đi chợ. Không biết ông bà chủ tiệm giờ còn sống không? Vì tôi nhớ hai ông bà lúc đó cũng 60 rồi, bà chủ nhìn đúng là bà phụ nữ miền bắc, ăn trầu và phong cách y như các bà cụ lớn tuổi trong nhiều tác phẩm của Tự Lực Văn Đoàn.

Bà Thúy Nga lúc đó quảng cáo tiếng hát Kim Anh, mẹ tôi mua về nghe thử và từ đó bà thích Kim Anh. Với tôi thì hai ca sĩ Kim Anh và Vũ Khanh thì hai ca sĩ đó hát rất hay nhưng tôi nghe tôi thấy giọng Kim Anh phản phất Khánh Ly trong đó, còn Vũ Khanh thì mốt tí Duy Quang, một tí Elvis Phương và một tí Sĩ Phú. Bởi vậy nghe họ xong tôi hay quên giọng của họ.

Cầm cuộn băng Kim Anh thì tôi thấy bắt đầu bên Mỹ xuất hiện ra những trung tâm sản xuất nhạc, sự phát triển càng ngày càng mạnh lên, những trung tâm bắt đầu thấy như Thanh Lan, Làng Văn, Shotgun, Dạ Lan, gia đình Mây Bốn Phương. Cùng lúc đó phim bộ Hong Kong bắt đầu chuyển âm qua tiếng Việt, với các câu từ ngữ ngô ghê như “em gã cho anh đi”. Phong trào phim bộ cực thịnh nhất vào những năm 1986, 1987, 1988...Tôi nhớ tại khu Little Saigon – California nhà nào cũng thuê phim bộ về coi. Các em tuổi từ 10 đến 16 thuộc các tên diễn viên Hong Kong còn hơn là sử Việt Nam. Em nào cũng có thần tượng như Tần Hán, Lưu Đức Hòa, Lữ Lương Vỹ, Trương Mạn Ngọc.... có em thấy tôi từ Anh quốc sang chơi thì cứ nghĩ Anh quốc y như Hong Kong vì Hong Kong là thuộc địa là hỏi tôi đủ thứ về nước Anh chẳng hạn tiệm kim hoàn tại Anh có giống Hong Kong không? Vì phim bộ Hong Kong hay đi cướp tiệm vàng, rồi xe buýt bên Anh có như Hong Kong không? cảnh sát Anh như thế nào? Năm 1987 là cao trào nhạc New Wave tại khu Việt Nam, nên nhiều em hay hỏi tôi về các ban nhạc bên Anh. Như đã nói nhạc New Wave đã xuất hiện bên châu âu vào cuối thập niên 70. Có đều thị trường tây phương có quá nhiều ban nhạc, nhiều người có các sở thích khác nhau. Tuy New Wave là một làn song mới mà vẫn không át được hết các loại nhạc như Rock, Disco, Soul... tôi nhớ vào thời đó tuổi trẻ người Anh mặc áo da, phía sau có in những băng nhạc New Wave như Cure, Sex Pistol, Police....

Năm 16 tuổi, tôi rời trường vào College học tiếng Anh lại từ đầu, tôi ghi tên học khóa “First Certificate English”, học khóa như vậy cũng có nhiều giờ khác nhau, nên cũng đổi lớp. Có một lớp học về “Listening comprehension”, chỗ tôi ngồi có nhiều người viết đủ thứ linh tinh trên bàn học, tôi thấy có người viết “AC/DC the best rock band in the world”, tôi thấy vậy táy máy viết tên một ban nhạc khác mà ban nhạc này thật ra tôi cũng chắng thích cho lắm, nhưng thôi viết bậy bạ cho vui là ban nhạc “Adam & the Ants – best of the best”, thế là những tuần sau đó có cuộc bút chiến trên mặt bàn, một bên là cứ AC/DC và một bên Adam & the Ant. Ban đầu là từ ngữ thanh nhã là Good, bad, no good, rubbish... rồi tăng lên cường độ như SHIT... rồi lên nữa là “Four letters word”.... tiếng Anh nói bậy của tôi bắt đầu tiến triển nhưng sau cùng tôi là người bỏ cuộc vì không đủ khả năng chửi bậy, viết bậy như người bản xứ.

Thời gian tôi nghe nhạc Anh - Mỹ nhiều nhất là từ năm 1982 cho đến 1984 là vì vào mùa hè tôi đi làm cho một hang Cassette – Radio- TV, công việc là kiểm tra máy xem có chạy tốt không, sau đó đóng thùng gởi đến tiệm bán lẽ. Cứ mỗi ngày tôi mở radio lên nghe, rồi bỏ băng vào từng máy cassette để nghe , máy chạy tốt là bỏ bao gởi đi. Việc làm xem tà tà, mà cũng đông người đi từ Việt Nam vào làm nhưng chỉ có tôi là người Việt chánh gốc và đi từ miền nam, còn lại là Hoa kiều ngoài miền Bắc. Ngoài ra có một số người Ba Lan, xem ra là toàn nhước anh em xã hội chủ nghĩa đi làm công cho tụi tư bản. Đầu thập niên 80, Ba Lan là nước cộng sản đông âu duy nhất đi qua tây phương tương đối dễ dàng. Những người Ba Lan làm chung với tôi thì một số đi tị nạn hồi năm 1945, một số đi qua là dưới dạng du học hay tu nghiệp. Trong đó có một cô Ba Lan tóc vàng hơn tôi 5 tuổi là tôi nói chuyện nhiều nhất, hình như cô ta thuộc diện cán bộ vì đến đề tài chính trị cô ta hay né. Phần còn lại thì rấ dể nhận gốc gác vì tôi cứ hay hỏi là ở Ba Lan có hay xem phim “4 chiến sĩ xe tank và con chó” không? Anh chị Ba Lan nào sang lâu thì chú ý đến cuốn phim đó làm chi, chỉ có những người từ mới ra thì mới biết cuốn phim đó. Có một điều tôi nhắc đến tựa phim đó mấy anh Ba Lan khoái lắm cứ cười hố hố.
Làm trong hang, tôi nghe nhạc nhiều lắm, tôi theo dõi được hết các bài hát, bài nào bán chạy, bài nào ăn khách. Đến giờ tôi vẫn không quên một số bài như Fame do ca sĩ Irene Cara hát (http://www.youtube.com/watch?v=nTJHjuhCYos) và sau đó cô ta có hát cho phim Flash Dance được chiếu vào năm 1983 tên bài là “what a felling” (http://www.youtube.com/watch?v=FeZ5R3C5bzs) .

Đài truyền hình Mỹ lúc đó sản xuất ra bộ phim tập cũng mang tựa đề là Fame, nói về sinh hoạt nhóm trẻ trong một trường âm nhạc tại New York và nhóm này cũng thành lập một ban nhạc gọi là “Kid from fame”, họ có hai bài hát khá hay là “ High Fidelity” , chúng ta có thể xem trên you tube http://www.youtube.com/watch?v=bbFu_wkflpI và bài Starmaker và cũng có thể xem trên Youtube là http://www.youtube.com/watch?v=ldsaPMUY0DI .

Còn bên Anh lúc đó xuất hiện một ban nhạc gọi tên là Culture Club, ca sĩ chính là Boy George, anh chàng hóa trang , đánh phấn, vẽ mặt tóc vàng, tóc xanh xem y như thiếu nữ nhưng vô cùng ăn khách. Để rồi sau này Việt Nam có một nam ca sĩ tại hải ngoại tên là Tuấn Anh thì cũng đầy móc sắc sặc sở và mệnh danh Boy George của Việt Nam. Ngồi nghe Boy George của Anh cũng như của Việt thì phải nói họ hát hay. Tuấn Anh có giọng hát rất mạnh nên nghe anh hát nhạc ngoại quốc là phải công nhận anh ta có chất giọng thu hút. Mặc dù tôi không thích cả hai anh mà vẫn phải đồng ý tài năng của hai người.

Tuấn Anh xuất hiện là lúc sinh hoạt văn nghệ tại hải ngoại đã có những tiếng hát ăn khách như Linda Trang Đài, Kim Ngân, Kiều Nga, Ngọc Lan, Thúy Vi, Nhật Hạ, ban nhạc Anh Tài... họ chuyên hát tại phòng trà tại khu Garden Grove và đi hát Show. Thời gian đó nhiều nghệ sĩ Việt Nam cũng rán sản xuất băng Video, tiếc là thị trường không đủ người xem nên các cuộn băng Video của ông Lê Bá Chư không lên được đẳng cấp cao hơn. Trong khi đó ông bà Thúy Nga gồng mình ra cuộn băng với chủ đề Paris By Night, các cuốn đầu hình như chưa thuê hết dàn ê kíp người Pháp thu hình và thu thanh nên chưa được hoàn chỉnh cho lắm. Nhưng cuốn đầu của họ gây được một tiếng vang là vì thâu nhiều ngoại cảnh Paris, mà người dù ít nhiều cũng còn nghĩ đến văn hóa Pháp xuất hiện gần 100 năm tại xứ Việt. Ngoài ra họ sản xuất được hai cuộn băng đánh được tâm lý người Việt tha hương, không biết ngày nào trở về xứ Việt là cuộn “Nước non ngàn dặm ra đi” với lời diễn giải của nhà văn chuyên viết truyện du đảng là Duyên Anh, phải nói về hành văn của ông Duyên Anh rất là lưu loát, nên thu hút được người nghe và cuộn thứ hai là “Giọt nước mắt cho Việt Nam”. Đồng thời Thúy Nga tái xuất bản được những cuốn phim là “Tứ Quái Sài Gòn” , “Nắng Chiều”, “Chiếc bóng bên đường”... đánh được tâm lý người Việt trong cộng đồng hải ngoại.

Photo: http://www.ilovengoclan.com

Năm 1988 là đánh dấu sự thông dụng nghe nhạc qua CD và cũng là năm cộng đồng Việt Nam hải ngoại trình làng nhạc Việt ghi trên đĩa CD. Đi tiên phong thu nhạc trên CD là gia đình ông Phạm Duy, với các bài hòa tấu của Duy Cường, sau đó là các đĩa của ban nhạc Dreamer. Thời đó máy CD còn đắt nên các gia đình Việt Nam chưa sắm được máy, nên chỉ đến những nhà Việt thuộc chịu chơi sắm máy CD là thu nhạc từ CD qua băng Cassette, vì chất lượng âm thanh còn tốt hơn băng gốc. Đến giờ trong garage nhà tôi vẫn còn những cuộn băng cassette thu từ CD vào năm 1989, giờ trên 20 năm, nhìn lại là một hoài niệm của một thời tuổi trẻ. Những năm sau đó các trung tâm nhạc Việt Nam như Dạ Lan, Làng Văn, Thúy Nga... đều ra CD.

Tư tưởng phát minh đĩa CD là vào năm 1969 của một người Ý là ông Antonio Rubbiani. Sau đó là công ty Philip tiếp tục nghiên cứu cho đến năm 1982 đĩa CD đầu tiên xuất hiện trên truyền thông dưới dạng quảng cáo là đĩa Visistor của ban nhạc Abba. Đến năm 1985 bắt đầu xuất hiện rộng rãi trong thị trường thế giới là đĩa “Brother In Arms” của ban nhạc Dire Straits. Đã hơn 1 triệu đĩa được bán ra. Dire Straits là một ban nhạc Anh, thuộc loại ban nhạc Rock, rất ăn khách nhưng đối với cộng đồng Việt Nam, hình như chỉ có cộng đồng người Việt tại Anh thích mà thôi. Dần dà máy CD xuống giá, mọi người đủ khả năng sắm máy thì loại dĩa nhựa 45 tour và băng cassette bị giết dần cho đến ngày nay ra tiệm nhạc khó mà tìm được dĩa LP và băng Cassette. Tuy thế băng Cassette vẫn sống được them một thời gian dài trong cộng đồng VN, chẳng qua không phải ai cũng sắm cái máy CD trong xe hơi của mình, trong xe vẫn còn máy nghe băng, nên những người lái xe đường trường vẫn còn nghe nhạc qua băng. Nhất là Thúy Nga thành công trong mục đọc truyện với ông Nguyễn Ngọc Ngạn, có lẽ đến giờ các xe hơi cũng không còn làm máy cassette trong xe nữa thì băng củng đến lúc cáo chung.

Giữa thập niên 80, bên xứ “Down Under” rất thành công với phim tập trên truyền hình là phim “Neighbour” và đã sinh ra cặp kim đồng ngọc nữ là Jason Donovan và Kylie Minogue. Cả hai thành công trong việc đóng phim và ca hát. Jason đã nổi tiếng với những bài hát như “Too many broken hearts”, “Everyday I love you more”, anh ta hát lại bài “Seal with the kiss”. Còn Keylie xuất sắc với những bài như “Locomotion”, “I should be lucky”... Vào năm 1989 cả hai anh chị cùng hát bài “Especially for you” và đã chiếm hạng nhất. Sau đó cả hai tách rời thì đường danh vọng của Kylie ngày càng lên nhưng chỉ tội cô ta bị ung thư ngực , nay nghe giữ lại được rồi. Còn Jason thì sau xuống dốc ít ai nghe tới anh ta.

Có hai người tôi chưa nhắc đến là Michael Jackson và Madonna. Thiếu hai người này là bỏ xót rất lớn trong nền âm nhạc của thập niên 80. Hai nhận vật này quá quen thuộc với mọi người và xuất hiện quá nhiều trên báo chí. Trong sinh hoạt văn nghệ Việt Nam thì chắc không ai bắt chước được Michael cả, nội cái màu da thôi cũng khó tìm, trong nhóm ca sĩ Việt Nam thì đầu tiên thì có thể chọn anh Quốc Anh, anh nhảy chachacha thì hay nhưng bảo làm động tác như Michael thì chắc chào thua quá. Còn bên phái nữ thì có ca sĩ Kim Ngân, giờ thì không nghe về cô ta nữa, cô ra băng cassette mà in hình bìa ăn mặc sexy y như Madonna trong bài hát Holiday. Ngoài ra có Linda Trang Đài trong cuốn Paris by night 5 hay 7 gì đó, cô lăn lóc trên sàn nhà trình diễn như Madonna. Ai xem xong cũng phê bình sao mà hở hang thế, không giống ai. Phần các ông cũng ùa theo phê bình nhưng nếu Linda Trang Đài có trình diễn như thế nữa thì vẫn xem như thường không phản đối đâu.


Photo: http://www.google.com/imgres?imgurl

Vào cuối thập niên 80, xem như đại gia đình của ông Phạm Duy được đoàn tụ tại hải ngoại. Bà Thái Thanh có đến một vài quốc gia trình diễn theo kiểu nhạc phòng trà hay thính phòng. Đối với khán giả lớn tuổi thì không quên được ban hợp ca Thăng Long, nên vậy bà luôn được hoan nghênh khi xuất hiện. Sau đó có các đĩa nhạc CD Ý Lan xuất hiện, nhạc của chị ta hát là ăn khách từ lúc ban đầu. Thứ nhất chị có giọng ca hay, thứ nhì trong cộng đồng Việt Nam muốn tìm thêm những tiếng hát độc đáo để cạnh tranh với tiếng hát Ngọc Lan.

Bước qua thập niên 90 là một rẽ khác biệt trong sinh hoạt âm nhạc. Chúng ta bắt đầu làm quen với những âm điệu mới là “Teen Pop”, “Electronic Dance Music” “Hip Hop” “R&B”....
Người viết xin tạm nghĩ tại đây và sẽ viết thêm giai đoạn sống với âm nhạc của những năm 90’s và sau đó sẽ ngừng không viết về sinh hoạt từ năm 2000 nữa vì đây là lúc để cho đám con mình lớn lên của thời đại của chúng nó.

Xin hẹn lần tới.

ANH QUÂN

Jan 2, 2010

NEW YEAR - Con Vit Doan

Photo: http://duckshow.com/2009/12/happy-new-year.html

New Year


2010 has just started and 2009 is blocks away. New things will come up, start fresh, become a new person, do new things, it’s the beginning of a NEW year! I’ve decided to make a resolution to get started for 2010:
• Be nice to everyone (including Dan)
• Make new friends at school so I would have tons for 7th grade.
• Start working hard to get straight A’s all the time and getting better, improved grades.
• Spend more time with the family.
• Try not to be more lazy at everything =]
• MUCH MORE!!
I wish everybody a Happy New Year and hope everyone is ready for a new year! I am looking forward to visit you guys next year and of course, Tet.

Happy New Year,
Con Vit ^_^