Mar 8, 2009

NGÔN NGỮ - Anh Quân


Hồi còn bé tôi rất thích gặp anh chị bà con của tôi nhưng chỉ có một điều duy nhất là tôi hay bực mình mỗi lần chuyện trò với các anh chị vì hay chêm tiếng Pháp vào trong câu chuyện. Anh chị họ của tôi đều là dân trường Tây, họ học từ lớp vỡ lòng, về nhà thì đọc các loại sách hình bằng tiếng Pháp như Phan Tân & Sĩ Phú, Tí hon thần lực, Tin Tin , Asterix & Obelex… rồi họ còn nghe nhạc Pháp. Còn phần tôi là tiếng Việt 100%, chuyên đọc truyện hình làm từ Chợ Lớn, tiến bộ hơn là coi truyện hình Xì Trum, Lữ Hân & Phi Lục… là những loại truyện hình tây phương được dịch ra tiếng Việt.

Tuy nhiên các anh chị họ của tôi lại thích xem các loại truyện hình chợ lớn của tôi như Người Điện Quan, Ma Cà Rồng và nhất là Tề Thiên Đại Thánh bằng tranh. Ngoài ra họ thích nghe những câu chuyện ở ngoài đường tôi hay chơi như bắn bị, tạt lon, bông vụ.. hoặc cảnh trước trường học như quay số được ăn kẹo kéo, các chuồng dế bày bán học trò…Nhất là khi anh chị tôi được nghe các tên diễn viên như Lý Tiểu Long, Vương Vũ, Khương Đại Vệ, Địch Long… họ cảm thấy các loại phim võ thuật này quá hoang đường vì sao có cảnh phóng một cái lên nóc nhà, rồi anh diễn viên Vương Vũ cụt hết cánh tay, người đầy máu me mà đánh hoài không chết. Vì trong đầu anh chị họ tôi chỉ có những tên như Alain Delong, Liz Taylor, Robert Redford… Đó là sự khác biệt giữa hai thế giới giàu nghèo.

Khi qua tới hải ngoại, thời gian đầu, tôi hay đọc các tiểu thuyết viết trước năm 1975, lúc đó tôi kiếm được các quyển truyện của ông Chu Tử. Thường tựa đề sách của ông có một chữ mà thôi như Yêu, Ghen, Tiền…. ở cái tuổi mới lớn, tôi rất thích triết lý về cuộc đời của ông và câu truyện của ông có tình tiết khá hấp dẫn nhưng cũng lại một điều tôi rất ghét là vì ông hay chọt một câu tiếng Pháp vào. Làm đọc mất hứng. Sau này đọc thêm thì tôi được biết một phần sinh hoạt về ông ta. Tất nhiên có lời phê bình tốt xấu nhưng ở thế hệ tôi thì chỉ biết nghe mà thôi.

Sống ở nước ngoài vào thập niên 80 , nhất là ở thời không thể liên lạc với người trong nước, nên cái ngôn ngữ tiếng Việt của tôi sử dụng chỉ là đến 1975 , vì sau đó tôi không có cơ hội cấp nhất hóa các từ ngữ mới của tiếng Việt, nên vậy người từ Việt Nam mà nghe tôi nói chuyện chắc họ thấy tôi xài các từ ngữ xa lạ lắm, chẳng hạn tôi dùng chữ giải “Túc Cầu Thế Giới” thay vì “Bóng Đá Thế Giới”. Thêm nữa tôi nói chuyện lại chêm vài từ tiếng Anh. Thế là tôi từ từ giống anh chị họ mà không hay.

Bởi vậy, bây giờ nói tiếng Việt ở nước ngoài có nhiều giọng khác nhau. Một điều thú vị là em nhỏ nào sanh ở quốc gia nào trên thế giới là khi nói tiếng Việt sẽ mang giọng xứ đó. Các đứa cháu của tôi ở Mỹ nói tiếng Việt khác giọng mấy đứa cháu của tôi tại Pháp và Đức. Bắt buộc đứa nào nói tiếng Việt cũng phải có vài chữ tiếng bản xứ và kèm theo cử chỉ của nguờI bản xứ trong một câu nói.


Khi về tới Việt Nam chơi vào cuối thập niên 90, tôi luôn cố nói tiếng Việt không có một chữ tiếng Anh nào. Có lẽ một phần tôi không muốn người tại Việt Nam biết tôi là Việt Kiều, phần nữa không muốn bạn bè chê là quên tiếng Việt. Vào cái thời đó, trong ngôn ngữ hàng ngày tại Sài Gòn không có pha tiếng Anh. Tôi còn nhớ vào năm 1996 chỉ thị nhà nước VN đưa ra là các bảng hiệu tại VN không được sử dụng tiếng nước ngoài, chẳng hạn “Đại lý hàng điện tử AIWA” thì có người tính phiên âm chữ “AIWA thành Ai Hoa”. Nhưng sau 13 năm thì tại Sài Gòn thay đổi khá nhiều trong ngôn ngữ của tuổi trẻ. Trong một câu nói là bọn trẻ phải có vài chữ tiếng Anh, chắc như vậy mới theo kịp thời Thượng. Tuy nhiên cái loại ngôn ngữ pha trộn này sử dụng nhiều nhất trong các trang BLOG của nhóm trẻ tại Việt Nam. Nếu họ cho đó là một cái mốt viết trong BLOG thì tôi lại cho chẳng giống ai. Tôi biết một người trẻ tại Sài Gòn, đời sống xem là diện trung lưu. Cô ta là người thành công, có làm một cái BLOG, nhưng khi tôi đọc BLOG của cô ta thì thấy các từ ngữ pha trộn trong câu viết, tôi cảm thấy khôi hài. Cha cô ta vừa mới mất, cô ta thông báo trên Blog như sau: “My Father pass away, cả nhà SAD quá muốn SIT với nhau để SING bài hát….."

Nếu một người không biết tiếng Anh họ đọc chắc có cảm giác giống tôi khi đọc truyện Chu Tử. Mà nhiều trang BLOG của các em là pha chế tiếng Anh đủ kiểu, sử dụng đủ các câu tiếng Anh trong cái Blog của mình. Riêng tôi rất bị dị ứng với cái loại ngôn ngữ đối thoại trên Internet. Nếu sử dụng vài lần thì tôi chấp nhận nhưng trở thành ngôn ngữ thông dụng thì tôi không hài lòng chút nào chẳng hạn chữ QU đổi qua chữ W, chữ V thay thế chữ D , chẳng hạn Yêu Dấu được viết thành “Iêu Vấu”. Tất nhiên, thay đổi ngôn ngữ tạo nụ cười là một điều thú vị , như một số phim cười của Mỹ họ đã từng viết “ B 4 I C U…” (before I see you… ) hoặc “I CUP “ (I SEE YOU PEE) nhưng lạm dụng cái ngôn ngữ không chính thức thành ngôn ngữ hàng ngày thì tôi luôn bị phản ứng, chắc đây báo hiệu một tư tưởng bảo thủ khi ngày ngày càng lớn tuổi.
Hôm về Việt Nam vào cuối năm 2008. đi tản bộ với Duy trên con đường Nguyễn Thái Học, Duy có nói với tôi bây giờ tại Việt Nam họ nói tiếng Việt pha quá nhiều tiếng Anh, còn bọn mình thì nói từng câu phải cố sao là chỉ tiếng Việt thôi.

Tôi không trả lời cho Duy mà trong đầu suy nghĩ có lẽ đây một cái mốt mà ở các quốc gia chậm phát triễn bị vướng phải. Vì nhìn lại cái đất Sài Gòn vào đầu thập niên 60 thế hệ trẻ bị ảnh hưởng loại âm nhạc nửa tây nửa ta. Các ca sĩ trẻ cũng mang những cái tên tây ta lẫn lộn như Elvis Phương, Cathy Huệ, Billy Shane, ông Trường Kỳ là Johny Ky… rồi các ban nhạc như Blue Star, Crazy dogs, Uptight, Dreamer… May sau này có ban nhạc Phương Hoàng trong đó có ông Lê Hựu Hà và sau này Nguyễn Trung Cang mới tạo thành một luồng Việt Nam hóa âm nhạc và từ đó ông Phạm Duy mới sáng tác một lô bài hát có ảnh hưởng của anh em nhà Carpenter như bài “Trả lại em yêu” hay “tuổi 13”. Thêm nữa cuốn phim “Trường Tôi” được sản xuất cho thấy nền âm nhạc trẻ của Việt Nam bớt bị lai căng. Cho tới ngày hôm nay tôi không còn nghe ai hát bài “nằm vắt tay lên trán…” trong truyện phim trường tôi nữa.


Trong những năm qua tôi được biết thêm một số từ tiếng Việt hay được sử dụng điều đặn trong đời sống hàng ngày như “Nổi cộm, hoành tráng, đột phá, bó tay, vô tư…” nếu sử dụng các từ này ở giới hạn nào thì tôi thấy rất hay nhưng dùng cho bất cứ cho mọi hoàn cảnh thì tôi bắt đầu thấy ngôn ngữ xứ mình bắt đầu thành hạn chế chỉ lanh quanh ở các từ này mà thôi. Dù sao Việt Nam mình có một ưu điểm là từ bắc chí nam chỉ dùng một ngôn ngữ không bị lung tung như anh Tàu, anh Phi Luật Tân hay anh Ân Độ, do vậy mình có nhiều thuận lợi phát triển ngôn ngữ hơn các nơi khác và quan trọng nhất nghành giáo dục văn chương trong học đường được thay đổi…

Anh Quân

Mar 6, 2009

GIÁO SƯ LÊ THÁI ẤT VÀ CUỐN SÁCH VĂN HÓA VIỆT NAM: MỘT SỐ ĐỊNH HƯỚNG VỀ VIỆC GÌN GIỮ VĂN HÓA CỦA CỘNG ĐỒNG NGƯỜI VIỆT HẢI NGOẠI


Trong thời gian gần đây, nhiều nhân vật trong chuyên mục này có nhắc đến những vấn đề liên quan đến văn hóa Việt Nam ở Mỹ: bảo tồn văn hóa Việt Nam ở hải ngoại, dự án xây dựng Trung Tâm Văn Hóa Việt Nam… Những vấn đề này làm tôi tự đặt lại một câu hỏi đã cũ nhưng luôn luôn mới đối với người Việt chúng ta: đặc trưng của nền Văn Hóa Việt Nam là gì? Cái gì của nền Văn Hóa Việt Nam người Việt ở Mỹ nên giữ lại trong khi vẫn là công dân Hoa Kỳ? Những câu hỏi này dẫn tôi đến với cuốn sách Văn Hóa Việt Nam *, xuất bản lần thứ nhì cách đây đã 6 năm. Buổi chuyện trò với Giáo Sư Lê Thái Ất, tác giả của cuốn sách đã giúp cho tôi rất nhiều trong nỗ lực tìm hiểu về nền văn hóa của dân tộc mình…

Trước năm 75, giáo sư Lê Thái Ất đã từng dạy học tại các trường Trung Học Chu Văn An, Đại Học Vạn Hạnh, Học Viện Quốc Gia Hành Chánh những môn Việt Văn, Công Dân Giáo Dục…Tôi còn nhớ mình đã từng học Việt Văn bằng sách giáo khoa do ông biên sọan hồi còn ở trung học. Sang đến Mỹ vào năm 92, ông dành tòan bộ thời gian để nghiên cứu về ngôn ngữ và văn hóa Việt Nam. Năm 1996, ông cho xuất bản cuốn sách đầu tiên tại Hoa Kỳ, Ngôn Ngữ Việt Nam. Năm 1999, cuốn sách Văn Hóa Việt Nam ra mắt độc giả. Nó được hưởng ứng nồng nhiệt bởi cộng đồng người Việt hải ngọai, nên đã được tái bản vào năm 2003.

Theo GS Lê Thái Ất, rất khó để có một định nghĩa đầy đủ về văn hóa vì đây là một khái niệm rất rộng. Tuy nhiên, chúng ta có thể hiểu gọn văn hóa là nếp sống, lề lối sinh họat, phát triển tăng tiến của riêng con người. Đó là toàn bộ cuộc sống văn minh hướng thượng, là nguồn sinh lực ưu thắng làm cho nhân lọai đạt đến văn minh, tiến bộ.

Để tìm hiểu nguồn gốc và đặc điểm của nền văn hóa Việt Nam, GS Lê Thái
Ất đã sử dụng hình ảnh rất sống động và dễ hình dung: dòng sông văn hóa. Hãy nhìn lại lịch sử Việt Nam dưới lăng kính văn hóa. Theo các chứng tích lịch sử, con sông văn hóa dân Việt Nam đã bắt nguồn từ lâu lắm rồi. Nhưng phải đợi đến thời kỳ Hồng Bàng (2879-259 trước Công Nguyên), ta mới có một cột mốc lịch sử rõ ràng, vì đây là lúc dân tộc Việt có hẳn một quốc gia (nước Văn Lang), một chính quyền (triều đại Hùng Vương). Chấm dứt triều đại An Dương Vương, tức là bắt đầu thời kỳ Bắc Thuộc, một nhánh sông đã đổ vào con sông văn hóa Việt, đó là dòng văn hóa Trung Hoa. Văn hóa Việt Nam bắt đầu giao lưu với một nền văn hóa khác kể từ đó. Rồi đến thế kỷ thứ 19, một nhánh sông nữa nhập vào, đó là nền văn hóa Tây Phương trong suốt thời Pháp Thuộc. Dòng sông Việt lại có thêm sắc màu mới. Rồi đến năm 75, đất nước ly tán, con sông văn hóa Việt Nam phải chẻ ra nhiều nhánh, chảy đi khắp nơi và gặp gỡ nhiều con sông văn hóa khác trên thế giới.

Hình ảnh dòng sông văn hóa như trên giúp chúng ta xác định được rõ ràng rằng nền Văn Hóa Việt Nam đã hình thành những đặc thù riêng của mình trước khi gặp gỡ với các nền văn minh khác. Một số ví dụ rõ ràng nhất có thể kể đến:
- Người Việt thờ cúng ông bà, tổ tiên, coi trọng truyền thống gia đình - Người Việt có tục cưới hỏi bằng lễ vật trầu cau, coi trọng đạo vợ chồng - Người Việt thờ trời đất, có tục cúng tế trời đất bằng bánh chưng, bánh dầy, đặt con người vào vị trí tôn trọng và hòa hợp với thiên nhiên

Những nền văn hóa khác như Trung Hoa, Tam Giáo (Phật-Khổng-Lão)… du nhập vào Việt Nam sau này, đã bổ xung thêm vào nền văn hóa Việt Nam nhiều điều hay đẹp. Một phần là vì nền văn hóa của chúng ta có những điểm tương đồng với các truyền thống này. Người Việt có truyền thống dung nạp, tiếp nhận những điều mới khá nhanh. Nhưng chúng ta biết gạn lọc. Người Việt chỉ giữ lại những thứ tốt đẹp, phù hợp với truyền thống căn bản của mình. Có lẽ vì thế mà chúng ta không bị đồng hóa. Khổng Giáo đem vào nước Việt truyền thống khoa bảng, nề nếp kỷ cương của một xã hội phong kiến. Tinh thần học sống hòa hợp với thiên nhiên của Lão Giáo đã có sẵn trong nếp nghĩ của người Việt. Phật Giáo, với tính nhân bản và từ bi đã được chấp nhận và ảnh hưởng sâu rộng đến văn hóa Việt Nam. Đặc biệt, các vị vua đời Trần đã kết hợp hài hòa tinh thần Phật Giáo & Khổng Giáo, đem đạo Phật vào việc trị quốc, đã tạo nền một thời kỳ phát triển rực rỡ của lịch sử Việt Nam.

Thời điểm đáng quan tâm nhất của dòng sông văn hóa đối với chúng ta là thời điểm hiện tại, khi dòng sông Việt phải tách ra khỏi dòng chính, chia ra những nhánh sông nhỏ, hòa vào các dòng văn hóa Mỹ, Úc, Âu… Người Việt hải ngoại, đặc biệt là người Việt ở Mỹ, nên lấy những đặc điểm nào của truyền thống văn hóa Việt Nam để mà gìn giữ, để người Việt vẫn có sắc thái riêng trong quốc gia hợp chủng này? Theo GS Lê Thái
Ất, hai yếu tố quan trọng hàng đầu đó là gìn giữ GIÁ TRỊ NHÂN BẢN và TINH THẦN GIA ĐÌNH của người Việt. Yếu tố nhân bản thì được nhắc đến trong hầu hết các nền văn hóa lớn của nhân lọai. Ở đây ta hãy xét riêng về tinh thần gia đình. Người Việt coi trọng gia đình, đặt gia đình là nền tảng của xã hội. Cách xưng hô độc đáo trong ngôn ngữ Việt Nam thể hiện rõ tinh thần này. Các từ “Ông”, “Bà”, “Cô”, “Chú”, “Con”, “Cháu” … vốn là các thứ bậc trong một đại gia đình Việt Nam lại được dùng như đại danh từ nhân xưng ngoài xã hội. Thêm nữa, trong một gia đình, vợ chồng gọi nhau bằng “bố’, “mẹ”, và gọi cha mẹ của mình bằng “ông” và “bà”. Đó là vì họ đặt mình vào vị trí của con cái khi xưng hô. Các cá nhân trong một gia đình liên hệ chặt chẽ với nhau như vậy đó. Gia đình xứng đáng là nền tảng để xây dựng nhân cách của một cá nhân, vừa là những viên gạch của nền móng xã hội. Vì sao vậy? Vì gia đình có đủ yếu tố để phát triển tình thương. Một trong những tình yêu đầu tiên của nhân loại có lẽ là tình mẫu tử. Mấy ai thương mình hơn chính cha mẹ mình? Yếu tố kế tiếp là gia đình có liên hệ huyết thống, có cùng truyền thống tâm linh là những mối dây liên hệ vô hình nhưng chặt chẽ. Đứa trẻ lớn lên trong sự đùm bọc thương yêu của gia đình, cho nên chịu ảnh hưởng nhiều từ cha mẹ mình. Nếu đơn vị gia đình yên ổn, các thành viên của nó sẽ là những các nhân tốt của xã hội. Xem trọng vai trò của cha mẹ trong việc nuôi dạy con cái, và đòi hỏi ở con cái lòng hiếu thảo, biết ơn, có trách nhiệm đối với cha mẹ già chính là giữ gìn truyền thống của văn hóa Việt Nam.

Phát triển rộng hơn nữa khái niệm gia đình, ta sẽ thấy hình ảnh đại gia đình, rồi gia tộc của người Việt. Người Việt biết ơn, thờ cúng ông bà tổ tiên, vì cho rằng nếu không có họ thì chẳng có mình. Và bởi vì cái gọi là “caí tôi” của ta ngày hôm nay có liên hệ đến những bậc tiền nhân ấy. Đó cũng chính là truyền thống uống nước nhớ nguồn. Những quan niệm có tính nhân nghĩa, trước sau trong xã hội như vậy, có lẽ cũng có nguồn gốc từ việc mở rộng khái niệm truyền thống gia đình Việt Nam.

Thế liệu việc gìn giữ truyền thống văn hóa này có làm cản trở quá trình hội nhập cho thế hệ con em chúng ta ở Mỹ? Không hề! Ngược lại, chúng ta phải tin tưởng rằng chính xã hội Mỹ đang áp dụng nhiều điều tốt đẹp đã có sẵn trong nền văn hóa Việt Nam. Nước Mỹ không có một truyền thống văn hóa lâu đời, nên nó sử dụng tinh hoa văn hóa của những dân tộc đến định cư trên đất nước mình. Hội nhập nên hiểu theo nghĩa là học hỏi nền văn minh khoa học kỹ thuật, những phương cách đã biến nước Mỹ thành cường quốc kinh tế số 1, nhưng vẫn giữ gìn lại được sức mạnh văn hóa của dân tộc. Trở lại với truyền thống gia đình, trước đây nhiều người tin rằng xã hội Mỹ phát triển từ những cá nhân, không dựa vào đơn vị gia đình. Trẻ con lớn lên có cảm tưởng là xã hội cho mình tất cả. Học vấn miễn phí đến trung học. Lên đại học được cho tiền, mượn loan, lại có thể đi làm thêm để kiếm tiền dễ dàng. Ra trường hễ có việc làm là có nhà cửa, có cuộc sống tự do riêng. Thanh thiếu niên Mỹ vì thế chỉ mong thóat ly gia đình càng sớm càng tốt. Vợ chồng có ly dị thì chẳng ai phải lo lắng về mặt kinh tế. Khi về già, người Mỹ đã có nursing home chăm sóc, điều kiện y tế lại còn tốt hơn ở nhà. Con cái đến thăm thì tốt, nếu không có cũng chẳng sao. Một xã hội hòan chỉnh như vậy, tại sao phải dựa vào gia đình? Thế nhưng gần đây, giới truyền thông báo động về tình trạng gia đình Mỹ. Nhiều trẻ em lớn lên trở nên bất bình thường về mặt tâm lý vì cha mẹ li dị. Số thanh thiếu niên nghiện ngập, trở thành tội phạm vì không có gia đình chăm sóc gia tăng. Nhiều cuốn phim nói về hòan cảnh của người già, sống lạc lõng, cô đơn trong viện dưỡng lão đầy đủ tiện nghi. Như vậy đâu là cái lỗ hổng mà xã hội Mỹ giàu có không cung cấp được? Đó chính là tình yêu thương, nhu cầu lớn nhất của nhân loại! Gia đình là trường học đầu tiên về sự yêu thương. Xã hội mà chỉ vận hành bằng quyền lợi, nghĩa vụ, luật pháp, thiếu vắng tình thương thì xã hội đó sẽ bị tổn thương dù vật chất có dư thừa. Xã hội Mỹ có ưu điểm là có khả năng tự điều chỉnh rất nhanh, nên đã bắt đầu khôi phục lại giá trị gia đình. Người Việt hãy vững tin vào những giá trị văn hóa sẵn có này của dân tộc mình.


Thật là khó để nói đầy đủ về Văn Hóa Việt Nam trong một phạm vi bài báo. GS Lê Thái Ất kết thúc câu chuyện bằng một khái niệm cũng rất mới: nghĩa vụ văn hóa của mỗi người dân Việt Nam sống ở hải ngoại. Dòng sông văn hóa Việt Nam sẽ đục hay trong là do ý thức, sự góp sức gạn đục khơi trong của từng cá nhân, từng gia đình Việt Nam. Ý thức được những điều hay đẹp của nền văn hóa dân tộc, thực hiện một cách có chọn lọc nơi quê hương mới, đó là nghĩa vụ của mọi người Việt trên đất Mỹ. Đã nói đến nghĩa vụ, thì phải nói đến quyền lợi. Ai sẽ được hưởng lợi trong việc làm văn hóa này? Chính chúng ta, gia đình chúng ta chứ không ai khác. Đi xa hơn nữa, một cộng đồng người Việt vững mạnh về mặt văn hóa cũng làm lợi lộc cho nước Mỹ, và cả cho quê nhà xa xôi bên kia bờ Thái Bình Dương…

Đòan Hưng

Sách có bán tại Sạp Báo Zippost, 9353 Bolsa Ave Westminster 92683- tel: 714-894-9834


Tác giả Lê Thái Ất
và tác phẩm Văn Hóa Việt Nam


Mar 5, 2009

63 (khai sanh 61) - PHAN NI TẤN

63 (khai sanh 61)

Lọt tọt trèo lên tới sáu-ba
Hụt hơi đành giạt nẻo mù sa
Phong sương càng dãi cành lau lách
Tuế nguyệt nào ngưng bóng cội già
Xột xoạt chạm nhằm câu nhớ nước
Loay hoay đụng phải khúc thương nhà
Cảm vì cảnh cũ người xưa đó
Níu áo đề thơ để gọi là...


PHAN NI TẤN


photo: Tiá Dũng

63 (khai sanh 61)
version 2

Lọt tọt trèo lên tới sáu-ba
Hụt hơi đành giạt nẻo mù sa
Phong sương càng dãi cành lau lách
Tuế nguyệt nào ngưng nếp nhăn già
Thò tay chạm phải hồn non nước
Xoạt cẳng đụng nhằm bóng quê cha
Cảm thương cảnh cũ người xưa đó
Níu áo đề thơ để gọi là...

Feb 26, 2009

TODAY STORY - Anh Quân

Hôm nay bỏ hết mọi việc lái chiếc xe cà là tàn của mình lên phía miền trung nước Anh, để xem triễn lãm về công nghệ nhiếp ảnh. Vừa đi vừa về khoảng 400 cây số, thấy cũng khá xa nhưng thấy vui vì biết được nhiều điều tiến bộ của nhân loại.

Khi tới tòa nhà triễn lãm nhìn qua sơ đồ trên tay là có sự hiện diện gần 200 gian hàng, như vậy tha hồ mà học hỏi. Vừa bước qua khỏi cửa là thấy hai gian hàng khổng lồ của hai anh đại gia là Nikon và Canon, dân anh chị nên chơi cái gì cũng bảnh, hai anh đem hết mấy ảnh xếp hàng loạt, từ D40 Nikon cho đến DX3S Nikon, rồi anh Canon cũng không chịu thua, đem hết máy ảnh đi cùng với các loại ống kinh cở hạn 600m trở lên, nhìn cái ống kính mà nghĩ tới bà xã của mình và cô Thanh Hương mà cầm chụp thì chắc hai cô té lăn cù ra đất luôn. Nhờ vậy mình có thể nhắm các ống kính này, mà đầu óc nghĩ lung tung là có ống kính này mà đem ra biển chụp người đẹp từ xa chắc thích lắm nhỉ.

Đi sâu vô trong cùng thì không còn anh đại gia nào hết, thì thấy một gian hàng rất là khiêm tốn nhưng lại vô cùng ý nghĩa, một gian hàng bán những máy hình cổ xưa để giúp người cao niên tàn tật mà thích nhiếp ảnh. Họ bày những máy ảnh xài phim 35mm, có những loại SLR Pentax, Chinon, Olumpus, Zenit … rồi những cái Canon net thời 196… hay 197.. là mình nghĩ đến bạn Thanh Hương là anh Tùng bên Canada, chắc có anh tại đây thì chắc anh sẽ làm một điều là “trước mua vui , sao làm nghĩa” cầm vài cái máy đó về chụp thử. Đó là hình ảnh đối nghịch trong cuộc triễn lãm này vì 99% các công ty có mặt là họ đem những cái gì mới nhất, hay nhất để bán cho khách hàng, chỉ có 1% là một nơi duy nhất đem cái xưa nhất ra trưng bày mà những thứ đó mới ngày nào được xem là sự tiến bộ của nhân loại, giờ cầm chiếc máy đó lên cũng có đôi phần bùi ngùi về sự đào thải và người chung quanh đang để tâm vào những linh kiện phần mềm như Photoshop, Photo Suit, Corel Draw… những giàn đèn tối tân sử dụng trong phòng studio, nhất là kỹ nghệ in ấn về những quyển hình cưới hỏi. Các quyển album đó in quá đẹp những giá cả cao cấp khoảng từ $2,000 trở lên. Ngoài ra có những quyển sách do các nhiếp ảnh nổi tiếng đi chụp về đời sống Hà Nội, chụp đẹp và in còn đẹp hơn.

Họ cạnh tranh ở mọi khía cạnh, đến những mức độ không biết tả như thế nào. Khi mình đứng nhìn một quyển sách hướng dẫn các thế chụp cho một lễ cưới thì vào trang là họ có bài dạy tên gọi là “SEXY ENGAGEMENT” là cô dâu chú rễ mặc áo lót thôi, trưng bày những nét khiêu gợi trên cơ thể, rồi những tư thế uốn éo, rồi anh chị xuống hồ bơi khỏa thân dưới nước cho thấy một ẩn hiện mờ ảo.




Còn phần Quân vẫn cái tật bon chen thấy các nàng người mẫu đứng chụp hình triễn lãm, Quân cũng phải khiều một em ra chụp hình vì ít ra cho quí phụ nữ trong nhóm là quí ông vẫn còn có giá lắm, nhưng luôn chung thủy với vợ con, chứ biến một cái là có em út rồi đó… Thấy bảnh không ?????




Feb 25, 2009

TO MY DEAD GOLDEN FISH - Vit Doan


I can't believe it. My fish is gone. In a place where their fish bowl is like a mansion, it is there. That fish has been in my house since we lived in the Hollow Rock. The fish has seen me grow and grow and grow.. but it's too sad to see it go.

I really hate how things die by having too much food or too much of something that they need. It's very sad for the whole fish tank because once I took the fish out all the fish gathered around the spot where it died. That fish must have been important to the others. I

t all started when I walked across the fish tank. Then I saw something pale, orange, and lying on the bottom of the tank. I was frightened! I noticed that the fish was a bit bigger. It was round and hard-looking. I took the fish net and tried to pull it out. Dang! Was that fish heavy! The stick of the net bent as I walk to my dad.

I convinced him to do a funeral outside in the backyard. So he did.. We found a small tree that has barely grew and dug a hole next to the roots. As you can see, once a dead organism is buried underground, it give nutrients to the ground and make the soil healthier. But it was also a great place to say our prayers to the fish.

I mumbled a couple of words and left. All I know is that the fish will be in a happy face where they get right amounts of food. Rest in peace. R.I.P little fat fish! :(

By Sad duckling,
Vit Doan


Photos: http://colchado.us/wp-content/uploads/2007/07

Feb 22, 2009

LO GIÀ HẾT DUYÊN - Đoàn Khoa


Giọng ru của má tôi cứ đều đều, nằng nặng dỗ thằng cháu ngủ dưới nhà làm tôi nao lòng:

“Một mình lo bảy lo ba
Lo cau trổ muộn lo già hết duyên...”

Tôi loay hoay mãi với cái ảnh đối ngược của chính mình trong gương mà vẫn không cách nào tự nhổ được mấy cọng tóc bạc vừa phát hiện. Mệt mỏi và căng thẳng, tôi đành bỏ cuộc rồi vội vàng gom mớ sách tập bỏ vào trong chiếc cặp chuẩn bị đi học.
- Thà sớm ngồi đợi còn hơn đi trễ một chút mà bị kẹt xe thì toi !...

Mỗi lần đến lớp, tôi cứ tủm tỉm nhớ lời đạo diễn L. căn dặn khi nghe tin tôi đi học lại lại tiếng Pháp ở Idecaf:
- Ráng đi học sớm, nếu không cả lớp tưởng mình là thầy, mọi người sẽ đứng lên chào !!!...

...Lớp tôi đa số là các em học sinh cấp hai, đôi ba sinh viên, còn lại là một vài người già chịu ảnh hưởng văn hóa Pháp như tôi.
“Anh-Thầy” người Pháp trẻ măng than thở:
- Ở Việt Nam, tôi rất khó chịu khi người ta hỏi tôi những câu như sau:
“Lương ông bao nhiêu ?...”
“Ông có vợ chưa ?...”
“Ông bao nhiêu tuổi ?...”
Tôi giơ tay hỏi ngay:
- Thầy bao nhiêu tuổi ?
- Ông đoán đi !
- Tui nghĩ thầy 30 !
- Cám ơn ông, tôi 31 mà ông nói tôi chỉ mới 30, vậy từ nay về sau, nếu ai hỏi tôi bao nhiêu tuổi, tôi sẽ trả lời rằng tôi chỉ 30 ! – “Anh-Thầy” trịnh trọng.
Sau đó thầy đùa với cả lớp:
- Tội nghiệp quý vị, quý vị có một ông thầy vừa “khùng” lại vừa “già” !...
Tôi nói ngay:
- Thầy không “khùng” vì thầy sống động như một diễn viên. Thầy càng không “già” vì thầy trẻ hơn tui !
- Tôi nghĩ rằng ông khoảng 30 như tôi ! – Thầy nói
- Không, tôi già hơn thầy 15 tuổi !
- Thật không ? – Thầy ngạc nhiên
Tôi nói thêm:
- Cái ngày mà tôi 30 tuổi, tôi buồn vô hạn, vậy mà lúc tôi 40, tôi lại hài lòng...
“Anh Thầy” thở dài rồi nói:
- Tôi cám ơn ông một lần nữa vì động viên tôi, tôi hy vọng rằng năm tôi 40 tuổi, tôi cũng sẽ hài lòng như ông...
- Thầy yên tâm đi, lúc đó tui tin rằng thầy sẽ lạc quan hơn bây giờ... Như ông ngoại tui chẳng hạn, năm ổng 80 chục, ổng tưng hơn năm 40...

...Ngoại tôi một thời ngang dọc với quá khứ lẫy lừng vậy mà bây giờ chỉ là một ông già cô quạnh sống trong căn hộ hết sức bé nhỏ và khiêm tốn ở Paris. Mỗi lần qua Pháp, dù đã có chỗ ở thoải mái, nhưng tôi vẫn giữ một bộ chìa khóa nhà ông để bất cứ lúc nào thu xếp được cũng có thể ghé qua và nằm vật trên cái ghế dài duy nhất, nghe ông kể chuyện đời.

- Trong những ngày thường, nếu vào mà không thấy ông thì đợi một chút ông về. Riêng thứ bảy, sau 7 giờ chiều thì ông đi lâu, đừng đợi. - Ông dặn:
- Ông đi đâu ?
- Ông đi nhảy đầm với mấy bà bạn !...
Thấy tôi ngạc nhiên quá đỗi , ông rủ:
- Hay là cháu đi với ông... vui lắm !


...Vài hôm sau đó, ông giới thiệu với tôi một bà bạn của ông.

Dù chỉ thua ông nhiều lắm là non chục tuổi vậy mà điệu bộ và tư thế của bà vẫn còn linh hoạt và duyên dáng. Tôi xưng cháu với bà, còn bà thích tôi gọi bà bằng tên hơn. Tạm gọi bà bằng Xanh vì trong những lần gặp bà sau đó, bà luôn mặc những bộ đồ màu da trời rất trang nhã.
Xanh nói giọng Bắc rất chuẩn, cực hay, bà kể cho tôi nghe rằng ngày xưa bà làm trong ngành hàng không ở Lào và có địa vị cao, hèn chi ở từng tuổi này, bà vẫn hết sức bặt thiệp và tao nhã...

...Trong không khí rộn ràng “Lễ hội âm nhạc” mừng ngày đầu tiên của mùa hè, tôi gặp lại ông đang “tung tăng” giữa đường phố Paris náo nhiệt. Tôi càng ngạc nhiên hơn khi thấy ngoại tôi đi cùng với một bà già khác, hết sức điệu đàng, nào là bộ đồ rất chic*, chuỗi hạt, bông tai, nón, bóp đầm,... thậm chí cả màu son trang điểm... tất cả đều hồng tươi từ đầu tới chân.

Tôi buột miệng hỏi ông:
- “Xanh” đâu ?
Ông vội vàng kéo tôi ra xa và dặn:
- Xuỵt !!! ...Đừng nhắc tới “Xanh” ở đây vì “Hồng” không thích...
- A !!!... - Tôi làm ra vẻ hiểu

Ông giải thích ngay:
- Không phải họ ghen nhau vì ông đâu, mà vì hai người này luôn chê nhau rằng người kia nhảy không đúng nhạc !...

...Trước khi ông cháu tôi tách ra hai hướng để lẫn vào đoàn người rộn rã, ông vói dặn thêm:
- Về Việt nam đừng kể lại mấy chuyện này cho tụi nhỏ ở nhà nghe nha... Chúng nó “rầy” ông !...

...Ông làm tôi nhớ lại vở kịch “Ban mai nắng ấm” của Tây Ban Nha mà tôi mê đắm ở lứa tuổi 20.

Chuyện kịch mở đầu bằng một cuộc gây lộn hết sức khiếm nhã giữa hai ông bà già nhằm giành một chiếc ghế trong công viên, nhưng sau đó, họ huề nhau và qua những mẩu chuyện tình cờ, vụn vặt, họ khám phá ra người kia chính là người tình xa xưa của mình trong thời xuân sắc. Mắc cở vì sự trơ trẽn ban đầu, họ không dám nhận mình là “cố nhân”, nên ráng xịa ra rằng họ có quen biết với cặp tình nhân thuở trước.

Từ tình tiết này, họ đi xa hơn và cố gắng dựng nên hình tượng ngày xưa chính họ hết sức thanh cao, lãng mạn như trong những tiểu thuyết diễm tình. Kết vỡ kịch, họ hẹn nhau trở lại vào sáng hôm sau.

Ở tuổi 20, khi dàn dựng, qua cách diễn của cặp diễn viên, tôi đã không cho họ gặp lại nhau sau đó mặc dù lời thoại đầy những hứa hẹn nồng nàn. Tôi cho họ biến mất nhằm nuôi mãi hình ảnh đẹp của chính mình trong lòng người bạn tình xưa cũ. Như vậy, vở kịch sẽ đầy bí ẩn, đầy luyến tiếc và niềm hoài nhớ mênh mông.

Thế nhưng ở tuổi 40, tôi lại nghĩ khác. Vì cớ gì họ không gặp lại nhau?... Người già đâu phí thời gian như bọn trẻ...? Tại sao họ không tiếp tục trở lại công viên yên tĩnh này, cùng nhau ôn lại kỷ niệm xưa và chia xẻ cả những chuyện tào lao trong cuộc sống thường nhật ?...

Như vậy kịch sẽ có một “hép-pi-en”**... và cuộc đời đỡ rắc rối hơn ?

...Và năm tôi 60 tuổi, nếu có cơ hội dựng lại vở này, tôi còn cho đôi bạn già ấy nồng nàn hơn, họ sẽ “tưng” hơn và nắng sẽ “ấm” hơn lên... Biết đâu chừng...

...
Tạm dừng chuyện đi kiếm từng sợi tóc bạc, tôi nhìn kỹ cái hình của mình trong gương. Là mình đó - nhưng không phải - nó chỉ là một bức ảnh đối ngược.

Dù muốn hay không, tôi cũng phải tập quen với “sự tồn tại” của mấy sợi tóc bạc trên đầu. Tôi tự an ủi rằng biết đâu khi nó nhiều hơn mình sẽ bớt “sợ” hơn ?
...
Má tôi vẫn đều đều ru cháu.
Tôi và mấy đứa em đã lớn lên trong cùng những câu ru này. Bây giờ tới phiên thằng cháu ngoại đang hạnh phúc được đắm chìm vào dòng suối ngọt ngào ấy.

Giọng ru và những câu ca dao quen thuộc trên làm tôi bị lẫn lộn thời gian. Tôi thấy mình trôi bồng bềnh trong một cảm giác không thực giữa quá khứ và hiện tại. Giống như xem một cuộn phim ráp nối vụng về, hình ảnh của tuổi lên 10 hiện lên, đi kèm với thời thanh niên sống động 20, 30... sau đó đột ngột chuyển nhanh qua năm 40, 41, 42... rồi chợt ngược quay về thuở 4, 5 tuổi... Tôi ngửi được cái nóng trong căn nhà lợp tôn dột nát có ván sàn ọp ẹp mọt đầy... và tiếng cọt kẹt của chiếc võng đong đưa.

Lời ru của má đều đều, văng vẳng:

Còn duyên bán nhãn bán hồng
Hết duyên bán mít cho chồng gặm sơ...”



Đoàn Khoa
tháng 04-2008
*Chic: lịch lãm
**Happy – end: kết thúc có hậu
Photos: Bồ Hùng Dũng

Feb 21, 2009

ADIEU JOLIE ... - Anh Quân






Hôm nay London đã được nắng ấm ... thời tiết như muốn vào xuân.
Xách máy hình ra phi trường để chụp máy bay lên xuống .... để nói chuyện tương lai là một ngày trong tháng 3 sắp tới là Lân ra sân bay tiễn Hương đi xa...

Còn hình máy bay hạ cánh cũng có luôn nhưng sẽ làm sau ...


QT